Ép khô nam phụ

Quyển 3 - Chương 13: Cổ đại (13) thật ra ta cũng là một cô nương tốt, trong lòng chỉ có một người

Editor: Dương Gia Uy Vũ

Đôi tay Mộc Khanh Khanh đáng thương hề hề mà túm quần áo hắn, một đôi mắt long lanh trông mong nhìn Mộc Dung, trên mặt mang theo lấy lòng rõ ràng.

Mộc Dung né tránh tầm mắt khiến hắn tim đập gia tốc của cô, quay đầu sang một bên, thanh âm rất nhỏ nhưng lại rất kiên định, “Không được.”

“Mộc Dung, chỉ đọc một đoạn ——”

Mộc Khanh Khanh vẫn chưa dứt lời đã bị thanh âm từ ngoài cửa truyền vào đánh gãy: “Tiểu thư, Mặc công tử tới, hiện giờ đang ở sảnh ngoài.”

Bởi vì Mộc Khanh Khanh đã phân phó qua, không cho tỳ nữ hầu hạ vào trong phòng quấy rầy đại sự của cô, cho nên những tỳ nữ đó đều bị lưu lại ngoài cửa.

Đôi mắt Mộc Khanh Khanh chuyển động, thoáng nhìn Mộc Dung sau khi nghe được lời kia sắc mặt cứng đờ, nhoẻn miệng cười, buông đôi tay đang quấn lấy góc áo hắn ra, nhảy xuống giường, “Oa! Nam Sơn ca ca tới! Mộc Dung, mau theo ta ra sảnh ngoài đi.” Ngữ khí kinh hỉ và động tác gấp không chờ nổi dù là ai cũng có thể dễ dàng nhận ra cô rất thân mật với vị “Nam Sơn ca ca” kia.

Mặc công tử? Nam Sơn ca ca? Mặc Nam Sơn?

Đến khi Mộc Dung kịp phản ứng lại, chỉ còn nhìn thấy bóng dáng tung tăng như bươm bướm của cô, hơi ngẩn người, dáng vẻ tràn đầy sinh khí như vậy lại không phải là mình mang đến cho nàng ấy, đây chẳng phải là rất bình thường hay sao? Mặc Nam Sơn và tiểu thư…

Quay đầu lại nhìn sách cấm khiến người ta mặt đỏ tim đập bị tùy tay vứt bỏ trên giường kia, trong lòng chợt nhói đau, lúc nãy nếu mình đồng ý với tiểu thư, có phải tiểu thư sẽ không giống như vừa rồi không hề do dự mà vứt bỏ hay không?

Che giấu biểu cảm dư thừa trên mặt, Mộc Dung tăng tốc bước chân, rất thoải mái đuổi theo Mộc Khanh Khanh đang ở phía trước, tinh tế nghe tiếng bước chân vui vẻ của cô, kính cẩn có lễ giữ khoảng cách một bước chân với Mộc Khanh Khanh.

Đến khi nhìn thấy thân ảnh tuấn nhã mặc áo gấm màu xanh trúc kia, trong mắt Mộc Khanh Khanh sáng ngời, ái chà chà! Đây không phải là “Ôn Thành” phiên bản cổ trang hay sao? Công tử ca ôn nhuận như ngọc quả nhiên càng hợp với tạo hình cổ trang hơn, chọc đến đầu quả tim của cô cũng có chút ngứa ngáy.

Lúc này Mặc Nam Sơn cũng thấy Mộc Khanh Khanh đang đi đến, khóe miệng phác hoạ ra ý cười dịu dàng, thân mật gọi cô: “Khanh Khanh.” Đến giọng nói cũng ôn nhã dễ nghe vô cùng.

“Nam Sơn ca ca.” Mộc Khanh Khanh hơi cúi đầu, ngượng ngùng của nữ nhi gia thể hiện ra không sót chút gì.

Khóe mắt Mặc Nam Sơn mỉm cười, nhìn tiểu cô nương đang cúi đầu trước mặt, quen thuộc cười nói: “Đã lâu không gặp Khanh Khanh rồi, sao hôm nay lại thẹn thùng?”

“Đều tại lâu rồi Nam Sơn ca ca không đến tìm Khanh Khanh, hay là Nam Sơn ca ca gặp được niềm vui mới gì rồi?” Khuôn mặt mềm mại nhu nhược xen lẫn sức sống nghịch ngợm của thiếu nữ khiến hai nam nhân ở đây đều mất hồn trong chớp mắt.

Không ngờ thanh mai trước nay hướng nội của mình sẽ lại trêu đùa mình như vậy, Mặc Nam Sơn có chút ngu ngơ.

Hơn nữa Mộc Khanh Khanh với y mà nói vốn cực kỳ quen thuộc, nhưng hôm nay lại khiến y cảm thấy có vài phần xa lạ, ừ… Cảm giác như tiểu thanh mai càng trở nên có sức sống hơn, còn càng thêm… Kiều mị?

“Nam Sơn ca ca không trả lời, bị muội nói trúng rồi sao?” Mặc dù đang hỏi Mặc Nam Sơn, nhưng ánh mắt của Mộc Khanh Khanh lại liếc về phía Mộc Dung đang đứng chếch phía sau mình.

Không nói đến Mộc Dung bị động tác và lời nói thân mật vui vẻ của hai người khiến trong lòng chua xót khó chịu, ngược lại tâm trạng của Mặc Nam Sơn rất tốt, cao giọng cười, cưng chiều nhéo nhéo mũi cô, tư thái quen thuộc lại thân cận, “Nghịch ngợm, chỉ là gần đây ta hơi bận thôi, làm gì có niềm vui mới nào, chỉ có một tình cũ là Khanh Khanh muội thôi.”

Vừa dứt lời, Mặc Nam Sơn như vô tình mà nhìn về phía Mộc Dung vẫn luôn im lặng không lên tiếng, bốn mắt nhìn nhau.

Mộc Khanh Khanh không dấu vết tránh thoát khỏi bàn tay vẫn luôn ngừng trên mũi cô, vờ như không nhận ra hai người kia có chút quỷ dị, cô nhẹ nhàng cười nói: “Nam Sơn ca ca cứ chọc muội.”

Mặc Nam Sơn thấy Mộc Dung dời ánh mắt đi trước, trong mắt xẹt qua chút khinh thường, “Hôm nay Khanh Khanh có bận gì không?”

“A —— vốn là có việc, nhưng nếu Nam Sơn ca ca đã cố ý tới biệt viện tìm muội, vậy hôm nay Khanh Khanh liền không bận gì hết.” Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad DuongGiaUyVu. Mặc dù sắc đẹp này không phải đối tượng công lược, nhưng Mộc Khanh Khanh cũng không quên cái 【 Nhiệm vụ nhánh bắt buộc 】kia, Mặc Nam Sơn hẳn là có tình cảm với cô, tuy so ra kém với sự khăng khăng một mực như với nữ chính, nhưng trước mắt thì điểm này vẫn có thể lợi dụng, rất thích hợp để ngược.

Mặc Nam Sơn nhịn không được cười hai tiếng, rồi sau đó mới mở miệng với Mộc Khanh Khanh: “Vô cùng vinh hạnh cho ta! Đi thôi!”

Mới đi vài bước, Mặc Nam Sơn đột nhiên dừng bước, nhìn về phía Mộc Dung vẫn luôn an tĩnh trầm mặc, “Khanh Khanh, đây là tử sĩ của Tướng phủ à?”

Mộc Khanh Khanh mặt không đổi sắc: “Phải, là cha cho muội.”

Mặc Nam Sơn cười dịu dàng, lời nói ra cũng mang theo quan tâm chăm sóc: “Hôm nay đúng lúc có ta ở bên cạnh muội rồi, hắn cũng khó khăn lắm mới rảnh rỗi, để hắn nghỉ ngơi một ngày nhé?”

“À ——” Mộc Khanh Khanh nhìn thoáng qua Mộc Dung đang cúi đầu, thanh âm không mang theo một chút tình cảm dư thừa nào, “Mộc Dung, hôm nay ngươi không cần đi theo ta, ngươi cứ tùy ý đi.”

“Dạ, tiểu thư.” Mộc Dung dừng bước chân, cúi đầu, ánh mắt dời xuống, nhìn chăm chú hai bóng dáng đang nắm tay mà đi kia.

Sau khi hai người lên xe ngựa, tuy nhìn Mộc Khanh Khanh không có bất cứ biểu hiện khả nghi nào, nhưng Mặc Nam Sơn luôn do dự mãi, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Khanh Khanh, vẫn nên nói Tướng gia thay đổi tử sĩ khác cho muội đi.”

“Hả? Nam Sơn ca ca không thích tử sĩ kia sao?” Mộc Khanh Khanh ra vẻ khó hiểu mà nhìn Mặc Nam Sơn, trong lòng lại cười lạnh, cô vẫn chưa cập kê đâu, hôn ước giữa hai người cũng không có giấy tờ gì, sao y có thể tự cao tự đại mà nhúng tay vào người bên cạnh mình chứ?

Lần này đúng là Mộc Khanh Khanh oan uổng Mặc Nam Sơn, hai người là thanh mai trúc mã có quan hệ thân thiết, mặc dù lời y nói có hơi vượt quy củ, nhưng vì quan tâm cô, y thật sự phải có nghĩa vụ nhắc nhở tiểu cô nương trong lòng mình này. Truyện chỉ đăng duy nhất trên Wattpad DuongGiaUyVu. Huống hồ, tử sĩ kia rõ ràng có tâm tư dơ bẩn đối với Khanh Khanh, từ nhỏ y đã biết Khanh Khanh sẽ là nương tử tương lai của mình, tất nhiên y sẽ không cho phép có người mơ ước vị hôn thê của mình.

Chỉ có thể nói, là do Mộc Khanh Khanh là người cực kỳ bênh vực người của mình mà thôi.

Mặc Nam Sơn: “Ừ, không thích. Nam Sơn ca ca không hy vọng Khanh Khanh sẽ để hắn lại bên cạnh, Khanh Khanh sẽ đồng ý với Nam Sơn ca ca chứ?”

“A —— chờ đến khi muội về Tướng phủ rồi lại nói với mẫu thân và cha đi, giờ muội ở biệt viện thật sự cần phải có một người che chở muội.” Hai hàng lông mày của Mộc Khanh Khanh hơi chau lại, thoạt nhìn là dáng vẻ buồn rầu, không đợi Mặc Nam Sơn đáp lời, gương mặt Mộc Khanh Khanh lại lộ vẻ mệt mỏi, “Nam Sơn ca ca, muội nhắm mắt nghỉ tạm một lát, thân thể hơi khó chịu.”

“Được, muội cứ nghỉ ngơi đi. Một lát nữa là đến rồi.”

Mộc Khanh Khanh mượn cớ thân thể suy yếu, cùng Mặc Nam Sơn trải qua một ngày nhàm chán cho có lệ.

Thân thể yếu đuối, không muốn du sơn ngoạn thủy.

Thân thể yếu đuối, không muốn du thuyền xem cá.

Thân thể yếu đuối, không muốn cử động nói chuyện.

Nhưng cả ngày này thật ra cũng đủ để đổi lấy sự trìu mến và đau lòng của Mặc Nam Sơn rồi.

Mà ngày này Mộc Khanh Khanh quả thực là sống một ngày bằng một năm, cho nên đến khi trở lại biệt viện, trong lòng liền toát ra thoải mái vui vẻ. Nhưng dáng vẻ cảnh xuân đầy mặt này của cô dừng ở trong mắt Mộc Dung lại thay đổi tư vị.

Mộc Khanh Khanh mỉm cười trêu chọc Mộc Dung cô thương nhớ đã lâu, “Mộc Dung, hôm nay ngươi đã làm những gì vậy? Mau nói cho ta biết, một chuyện cũng không được giấu diếm.”

Mộc Dung giương mắt nhìn giữa mặt mày Mộc Khanh Khanh tràn đầy vui sướng, trong lòng lại co rút một trận, thanh âm có chút trầm thấp, “Ăn cơm, ngủ, đọc sách.”

Mộc Khanh Khanh buông chung trà đang cầm ra, nhìn hắn nói: “Nhàm chán vậy sao? Ngươi không nhân cơ hội đi tầm hoa vấn liễu làm chuyện hương diễm gì đấy chứ?”

Trong lòng Mộc Dung như bị tràn đầy, chua xót tích cóp cả một ngày như không thể khống chế được nữa, “Mộc Dung không thể so với tiểu thư, trong lòng ta luôn chỉ có một người.”

Nghe xong lời làm càn châm chọc cô này của hắn, trong lòng Mộc Khanh Khanh chợt thấy rạo rực, hiếm khi Mộc Dung lại nói một câu âm dương quái khí, dĩ hạ phạm thượng như vậy với mình.

“Thật ra ta cũng là một cô nương tốt, trong lòng chỉ có một người.” Mộc Khanh Khanh vẫy tay, ý bảo Mộc Dung đến trước mặt mình, đôi tay nhẹ nhàng quàng lấy cổ hắn, dễ dàng treo trên người hắn, “Nhưng ngươi ngàn vạn lần đừng có ăn giấm lung tung, đã chua đến mức khiến đầu ta choáng váng luôn rồi nè.”

“Không, không có.” Bên tai lại lặng yên đỏ lên.

“Ta cũng chỉ bất đắc dĩ mới đi theo người nọ phát ngốc cả ngày thôi, ở bên hắn thật sự nhàm chán vô cùng, so ra còn kém xa thư thái khi ở cùng với ngươi nữa. Ừ —— ngay cả việc bỏ ngươi lại cũng là do ta sợ chuyện của chúng ta bị hắn phát hiện, dù sao thì dáng vẻ tình ý miên man của hai chúng ta thật sự quá chói mắt rồi. Hắn lại không phải là người ngốc nghếch, nếu bị phát hiện, sẽ rước lấy rất nhiều phiền toái.” Mộc Khanh Khanh cọ cổ hắn, thân mật lấy lòng: “Đừng có ghen tị nữa nha.”

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.3 /10 từ 3 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như 42 thủ nhãn ấn pháp theo chú đại bi, sám hối Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status