Giá như...

Chương 2: Chết cũng phải sinh



Edit: V.O

"Ha ha! Người phụ nữ tâm cơ sâu như cô có tư cách gì so với Kiều Kiều!"  Tương Quý Thần khinh bỉ cười lạnh, cắn răng tiếp tục động tác bên dưới.

Mỗi một cái, đều hận không thể đâm xuyên cô!

"Đúng, tôi tâm cơ sâu, nếu tôi không tâm cơ sâu, sao có thể khiến anh cưới tôi? Sao có thể khiến anh ngủ với tôi! Tương Quý Thần, tôi thắng! Ha ha." Mộ Thiên Tinh cười cười, nước mắt lăn ra ngoài.

"Quả nhiên đủ tiện!" Người đàn ông hung hăng mắng một câu, động tác bên dưới, mỗi một cái càng thêm dùng sức.

Mộ Thiên Tinh nhắm mắt lại, vừa thừa nhận sự thô bạo của anh, vừa tưởng tượng dáng vẻ dịu dàng anh đã từng đối với mình ở trong đầu.

Nỗi đau trong lòng nhanh chóng vượt qua cơn đau thể xác.

Không biết qua bao lâu, tác dụng thuốc trong thân thể Tương Quý Thần cũng tan hết, anh đứng dậy cầm bút lên nhanh chóng ký hợp đồng ly hôn.

"Mộ Thiên Tinh, cô khiến cho tôi ghê tởm!" Quăng bút, Tương Quý Thần xoay người định đi.

Giọng nói nhàn nhạt của Mộ Thiên Tinh từ phía sau truyền đến: "Ký qua loa vậy à, xem ra tôi lại như ý rồi!"

Bước chân người đàn ông hơi chậm lại, xoay người sang chỗ khác, đôi mắt lạnh lẽo nhìn mặt người phụ nữ đang ung dung mặc quần áo: "Cô còn muốn giở trò gì?"

Mộ Thiên Tinh cầm hợp đồng ly hôn, giơ giơ về phía anh: "Ba tháng này, mỗi tháng anh phải trở về ngủ với tôi hai ngày, ba tháng sau chúng ta ly hôn! Giấy trắng mực đen, anh cũng đừng chống chế!"

Nghe vậy, mắt ưng của người đàn ông chợt rét lạnh, vọt tới trước bóp chặt cổ Mộ Thiên Tinh, cắn răng nghiến lợi nói: "Mộ Thiên Tinh, sao cô âm hiểm như vậy!"

Mộ Thiên Tinh bị bóp đến ngạt thở, nhưng vẫn cố gắng cười với anh: "Tương tổng, anh có thể không đồng ý...anh biết, tôi không ép anh được. Chỉ cần Mộ Kiều Kiều của anh chịu tiếp tục chờ anh, tôi...tôi không sao!"

Tương Quý Thần giận không kiềm được, ấn cổ cô hung hăng ném cô lên sofa: "Tiện nhân! Sao Kiều Kiều lại có người chị ác độc như cô!"

Mộ Thiên Tinh ho khan, ngồi thẳng dậy, vẫn cười tươi: "Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ không ly hôn. Dù sao cuộc hôn nhân của chúng ta là do ông nội hai bên sớm định ra, tôi không đồng ý ly hôn, không ai có thể ép tôi."

Nói xong, cố ý nhíu mày khiêu khích anh.

Tương Quý Thần giận đến nổ phổi, tiến lên xé quần áo trên người cô, thô bạo lật thân thể cô qua cỗ khác, mạnh mẽ tiến vào phía sau cô lần nữa.

Vừa hung hăng đâm cô, vừa cắn răng nói: "Không phải là muốn tôi ngủ với cô sao, đừng nói một tháng hai ngày, ngày ngày cũng có thể! Để tôi xem dục vọng của tiện nữ cô mãnh liệt cỡ nào, xin đàn ông làm cô!"

Thân thể bị đâm đến đỉnh, Mộ Thiên Tinh chỉ cảm thấy cổ họng có mùi tanh tưởi xông lên, cô vội vàng mím chặt môi.

Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, nghe thấy tiếng chuông quen thuộc, Tương Quý Thần rút ra khỏi thân thể Mộ Thiên Tinh, bắt điện thoại: "Kiều Kiều."

Giọng nói kia, dịu dàng khác biệt.

Mộ Thiên Tinh chỉ cảm thấy tim quặn đau, dòng tanh tưởi nhẫn nhịn thật lâu, đột nhiên từ trong miệng phun ra ngoài.

Phun một miệng máu lên sofa, đỏ tươi chói mắt!

Mộ Thiên Tinh vội vàng lau môi, tiện tay cầm gối ôm che chỗ máu đó.

Ung thư não, ha ha.

Hai tháng trước, lúc cô đột nhiên phun ra một miệng máu, cô đã đoán trước mình sẽ không có kết quả tốt.

Quả thế.

"Mang thai? Được, anh tới ngay."

Giọng Tương Quý Thần vui mừng truyền đến, cắt đứt dòng suy nghĩ của Mộ Thiên Tinh.

Bỗng dưng cô chuyển mắt về phía anh: "Mộ Kiều Kiều mang thai? Của anh?"

Lúc Tương Quý Thần cúp điện thoại, vẻ dịu dàng trên mặt cũng biến mất gần như không còn trong nháy mắt: "Kiều Kiều mang thai, tôi phải nhanh chóng cưới cô ấy về. Tôi đồng ý với điều kiện của cô, mỗi tháng hai ngày, cô muốn tôi về lúc nào thì gọi điện thoại trước cho Thư ký để hẹn!"

Người đàn ông vừa nói vừa sửa sang lại quần áo, khuôn mặt kích động.

Mộ Thiên Tinh nhìn thấy, chỉ cảm thấy tim đau đến ngạt thở.

"Tương Quý Thần, tôi mới là vợ của anh, anh muốn có con thì nên là tôi sinh cho anh không phải sao? Tại sao anh lại muốn một tiểu tam sinh con cho anh?" Mộ Thiên Tinh kéo tay anh, giọng nói không ngừng run rẩy.

Mộ Kiều Kiều, em gái tốt của cô, không biết chuốc thuốc mê gì cho anh, khiến cho anh hận mình thấu xương.

"Ha ha! Mộ Thiên Tinh, cô có tư cách gì?" Tương Quý Thần giống như nghe thấy một câu chuyện cười sứt sẹo, cười lạnh hai tiếng, sau đó dùng sức hất cô ra: "Muốn sinh con cho tôi, nằm mơ!"

Sẵng giọng nói xong, xoay người sải bước rời đi.

Cửa đóng lại một tiếng "ầm", nước mắt Mộ Thiên Tinh nhịn thật lâu, chảy xuôi xuống gò má.

Tương Quý Thần, em nhất định phải sinh con cho anh...chết cũng muốn sinh!

Bởi vì, chỉ khi để lại một đứa con, mới có thể khiến cho tình yêu của em với anh được tiếp diễn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như de so 4 on tap van tot nghiep thpt 2018 co dap an, nghi luan van 12 phan tich buc tranh tu binh viet bac sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.