Già thiên

Chương 1079

Diệp Phàm lập tức nghĩ tới Độc Nhân, ngoài nàng ra thì còn ai? Nừ tử kinh diễm nhất xưa nay, ngạo nghễ cổ kim, không sống vì thành tiên.

Hắn từng tranh hùng với Hoa Vân Phi, không chỉ một lần đôi mặt với bảo bình đại đạo, biết rò thứ này huyền ảo vô thượng, là Độc Nhân tài ba sáng tạo, dùng phàm thể chứng đạo thành đế.

Ngay cả Tiểu Tùng cùng nghe mê mẩn, một gốc Bất Tử Dược chủ động hiến thân tùy tùng, tiên tử kia lại không để ý, đúng là huyền bí, làm sao những đại nhân vật chấn động cổ kim chịu nổi.

Độc Nhân cả đời cao ngạo, trên trời dưới đất mình ta độc tôn, Thần chủ các vực cúi đầu, ngạo thị cổ kim tương lai, những lúc này mặt đầy nước mắt đau thương.

Diệp Phàm xuất thần, cảnh tượng này cùng chỉ có Hà Thủ Ô thấy được, trên đời còn ai thấy qua? Người đời chỉ thấy một cô gái vô địch, tự xưng Độc Nhân, khó tin là còn có một mặt yếu đuối như thế.

Nàng có thể chém sao hái trăng, đánh khắp nhân gian, độc tôn trên đời, là cô gái không thể đánh giá nhất xưa nay, một chừ Độc chấn động vạn cổ.

Hà Thủ Ô tự nhiên không thấy được phong thái sắc bén vang dội cổ kim của Độc Nhân, nó chỉ cảm thấy cô gái kia rất đẹp, gần như không đúng thực, mặt đầy nước mắt làm người ta đau lòng, đương nhiên thần thông càng là nghịch thiên.

- Chính là nơi này.

Hà Thủ Ô dẫn đường cho bọn họ, đến trước sườn núi, Diệp Phàm liền ngây dại, Tiểu Tùng cùng đặt mông xuống đất.

Dòng thác cao vạn trượng đổ xuống che nửa sườn núi này, không phải nước, mà là con sông dài hỗn độn từ trên vách núi đổ xuống, một mảnh mơ hồ.

Hà Thủ Ô nói đây là thần tích vị tiên tử năm đó để lại, hai mươi mấy vạn năm trước chấn động Côn Lôn rung lên, thiếu chút sụp đổ.

Ngày xưa, Độc Nhân đau lòng muốn chết, ở nơi này ngửa đầu than thở một tiếng, bầu trời chín vầng trăng rơi xuống tám, mái tóc đen xòa tung, mặt treo nước mắt, làm cho thiên địa sụp đổ.

Trong lòng Diệp Phàm rung động, Đại đế cổ quá mạnh mẽ, nhấc tay cùng hái trăng sao, hủy diệt càn khôn, khiến tâm thần người ta lay động.

- Ta từng chính mắt thấy, nàng nhấc tay chém xuống một ngôi sao, luyện ra một khối bia.

Hà Thủ Ô run giọng nói.

Trên sườn núi kia có một mảnh áo dính máu, lúc này vẫn còn nhìn rổ, bị hỗn độn bảo vệ, hai mươi mấy vạn năm vẫn bất hủ, lơ lửng trên vách núi, bên cạnh có một tấm bia sáng chói.

Diệp Phàm mở Thiên Mục, cẩn thận nhìn, mơ hồ thấy trên áo có một hàng chữ ngắn gọn vội vãng: Ta sắp chết... làm sao đây?

Trong lòng Diệp Phàm run lên, khó trách Độc Nhân đến đây, tới chỗ này lại đau lòng, nhìn chữ trên tấm áo máu làm sao bình tĩnh được? Mạnh mẽ như nàng muốn cao thấp với trời, nhưng cùng không thể sống lại một bộ thi cốt đã chết nhiều năm.

Tấm bia đá dùng một ngôi sao trời luyện thành, lóe lên ánh bạc chiếu rọi tới nay, bên trên khắc đạo ngân của Độc Nhân, quấn quanh hỗn độn mờ mịt bảo vệ nơi này.

Tuyệt đối là một chí bảo, nếu có người thúc đẩy được thì nhất định sẽ quét ngang một mảnh tinh vực, nhưng xem chừng không có ai dám tới gần, dám động tới bia đá do Độc Nhân lập ra thì hắn chắc chắn phải chết.

- Ngài cùng thấy đó, dòng thác hỗn độn kia chảy ra từ bia đá, hai mươi mấy vạn năm cùng không khô cạn, là một chỗ thần tích vô thượng ở Côn Lôn.

Hà Thủ Ô nói.

Hai mươi mấy vạn năm qua, phàm là sinh linh hùng mạnh luyện binh đều lựa chọn nơi này, chỉ cần dẫn ra một tia hỗn độn khí làm lửa rèn luyện Pháp bảo, liền có thể làm phẩm chất tăng lên một mảng lớn.

Hà Thủ Ô hảo ý nói cho nơi này, bọn họ có thể dùng đúc lại binh khí, dùng hỗn độn làm ngọn lửa rèn luyện, chắc chắn thành bảo binh.

Đinh của Diệp Phàm tự nhiên không cần phải làm, ngày sau độ kiếp là được, hắn lấy mấy món phụ tùng nhỏ của Tiểu Tùng tế luyện một lần, như là gùi thuốc nhỏ của nó, cùng với chiếc chuông rèn bằng Đại La Ngân Tinh.

- Phía trước có nguy hiểm, có Thần linh ở đó, ta không dám đi tới, sợ bị bắt lấy.

Hà Thủ Ô cảnh cáo phía trước nó cùng chưa đi, không dựng dục thành tiên địa.

Diệp Phàm gật đầu, để cho nó rời đi, sau đó dẫn Tiểu Tùng tiếp tục lên đường.

- Năm đó Thần triều Vũ Hóa hộ tống hy vọng thành tiên đến nơi này tiến hành chữa trị, xem ra ca ca của Độc Nhân là một thành viên trong đó, có lẽ bất hạnh nằm lại ở đây.

Rống....

Tiếng rống như sấm rền truyền ra, một con sư tử ba đầu toàn thân sáng chói, khuấy động bầu trời, há miệng hút một cái cắn nuốt sạch sẽ tinh khí trong phạm vi mấy chục dặm.

- Thật là dị thú khá mạnh, cùng chỉ có Côn Lôn tiên mạch mới có thể tẩm bổ được mãnh thú cỡ này.

Diệp Phàm nói.

Thiên địa tinh khí khô cạn, Côn Lôn là ngoại lệ, bời vì tinh khí sinh mệnh toàn bộ cổ tinh hội tụ về đây, tự nhiên có thể sinh ra thú thần.

Con sư tử hoàng kim này rất mạnh, còn có thực lực cấp Giáo chủ, hẳn là tồn tại cấp đỉnh ở Côn Lôn, rít gào một tiếng chấn động phong vân, núi non run rẩy.

Con mắt sư tử hoàng kim như đuốc sáng, liếc nhìn Diệp Phàm, há mồm muốn nuốt luôn vào miệng.

Diệp Phàm phóng ra khí cơ mạnh mẽ, sư tử hoàng kim run lên, lộ ra thần sắc không thể tưởng tượng, tiếp đó quay đầu bỏ chạy vào trong núi non.

Nửa canh giờ sau, Diệp Phàm lướt qua dãy núi tiến vào vùng đất trống trải, phía trước chỉ còn mấy ngọn núi lớn, không nối liền một chỗ, địa thế thật kỳ lạ.

"Ồ, chẳng lẽ có thần thú hay sao, khí cơ nơi này không bình thường, hình như có tồn tại rất mạnh mẽ."

Trong lòng Diệp Phàm vừa động.

Tiểu Tùng kêu lên, đeo gùi thuốc chạy lên đỉnh đồi, vui vẻ đào một gốc bảo dược tràn đầy ánh sáng.

Mấy ngày qua nó thu hoạch rất nhiều, hái lấy rất nhiều cổ dược, lấy được ba gốc dược vương nhỏ khoảng năm sáu vạn năm, đều hiếu kính cho Diệp Phàm, trong lòng vui vẻ.

Một tiếng rống to truyền đến, dao động kịch liệt thiếu chút nữa lật nhào Tiểu Tùng, con sư tử hoàng kim bảo hộ nơi này, vừa sợ vừa e ngại nhìn chằm chằm Diệp Phàm.

Hơn nữa một lão giao long bay tới, toàn thân ngập lửa như chui ra từ trong núi lửa, sóng nhiệt ngập trời thiêu hủy một mảng đất lớn.

"Hai con dị thú cấp Giáo chủ giữ cửa, xem ra nơi này có tồn tại mạnh mẽ, chẳng lẽ trảm đạo hay sao?"

Trên người Diệp Phàm phóng ra khí cơ mạnh mẽ, liền dọa lão giao long cùng sư tử hoàng kim hoảng sợ, không ngừng run run lui ra.

Phía trước, trên đỉnh núi cao chìm trong mây có một gốc cây tùng lửa cắm rễ trong khe đá. Đây là loài dị chủng, giống như cổ tùng bình thường, nhưng thích lửa, sinh trưởng trong dung nham, rất phi phàm.

Ở chân núi có một cái hang lửa, phun ra khói lửa, một tiếng rống truyền ra, núi non rung động, rất nhiều núi non ầm ầm rơi đá xuống.

Sư tử hoàng kim cùng lão giao đều lộ ra thần sắc e ngại, nằm sấp xuống, hiển nhiên bị loại thần uy kia chấn nhiếp, đó là chủ nhân dường như trách tội chúng nó.

- Vương giả trảm đạo!

Trong mắt Diệp Phàm lóe lên thần quang, tuy rằng Côn Lôn tiên mạch bất phàm, nào ngờ quả thật gặp tồn tại siêu cấp, chẳng qua hắn cùng rất vui vẻ, khao khát gặp được địch thủ.

Ầm!

Mây lửa ngập trời bay lên, như có vạn rồng nhảy lên đủ loại hình dạng, một tiếng thét dài như rồng ngâm hổ gầm chấn động mảnh núi non, một đạo ánh sáng đỏ rực bay lên, một con dị thú thần tuấn chạy tới.

Quá nhanh, nhanh đến nổi sư tử hoàng kim cùng giao long còn chưa phản ứng đã bị đá bay, ngay cả Diệp Phàm cùng lắp bắp kinh hãi.

Nó đạp mây lửa chạy tới, tốc độ nhanh đến cực hạn cảnh giới, ngoài Diệp Phàm có bí quyết chừ Hành ra, gần như không có gì sánh bằng nó.

Đây là một con Long Mà, chân đạp lửa đỏ, toàn thân đỏ rực, cao ngạo như thần, nhấc chân đá bay lão giao long cùng sư tử hoàng kim, rất bất măn với chúng, phong thái ngạo nghễ thiên hạ.

Nó thét dài một tiếng, không phải ngựa hí, mà đinh tai nhức óc như rồng ngâm, đám mây trên trời cùng tan mất, phóng về phía Diệp Phàm, đạp bầu trời, bàn chân to hơn miệng chén đạp về phía ngực Diệp Phàm.

Cái này đâu phải ngựa, nhảy lên giống như rồng, khí tức khủng bố. Sau khi Diệp Phàm trảm đạo, còn chưa gặp sinh linh nào dám miệt thị hắn như thế.

Đúng là ngựa đạp Thánh thể Nhân tộc, bầu trời cùng bị đạp nát, khó trách sư tử hoàng kim cùng lão giao long kia kinh sợ.

Diệp Phàm không tránh né, lấy tay vươn ra chộp lấy vó ngựa, Long Mă rống to một tiếng, cả người chấn động mạnh, lộ ra thần sắc khó tin, nhảy dựng lên.

Ầm ầm ầm!

Long Mă đạp mây lui ra mấy chục dặm, chỉ vì nó quá nhanh, đạp sụp mấy chục ngọn núi phía trước, không lâu sau mới truyền ra âm thanh.

Cảnh tượng này thật khủng bố, thần uy của con ngựa này ngoài tưởng tượng, phóng đi đạp sụp trời nứt đất, trên đời khó có ai trấn áp được nó.

Ngay cả Diệp Phàm cùng phải chấn động, dù là có giữ lại, nhưng chỉ có một chút mà thôi, còn xa mới dùng toàn lực, nhưng trảm đạo thông thường cùng không thể chịu được, nếu đổi thành vương giả khác thì chắc đã thành thịt nát rồi.

Mà con Long Mà này không ngã xuống, hơn nữa cùng không bị thương, nhảy ra đáng xa mạnh khủng bố, tuyệt đối là dòng rồng hiếm thấy.

Hắn không khỏi đánh giá cẩn thận, toàn thân con ngựa đỏ rực, giống như thân rồng, bốn chân rực lửa, trên người có long lân sáng chóinhư Hoàng Huyết Xích Kim. Đồng thời cùng có bờm ngựa bình thường đỏ rực, chói hơn tơ lụa, không có một sợi lông tạp.

Trong sách cổ có ghi Long Mà là tinh hoa thiên địa, nhìn giống ngựa có vảy rồng, gọi là Long Mà. Cao tám thước năm tấc...

Diệp Phàm càng nhìn càng giật mình, giống y như sách cổ có ghi, đó không phải phàm thai, mà là thiên địa tinh hoa dựng dục thành.

Đây là một loại dị thú, xưa nay chỉ gặp mấy lần, đại biểu điềm lành, trong sách cổ có ghi Phục Hy nắm giữ thiên hạ, Long Mà bước ra từ dòng sông hỗ trợ.

- Khó trách chịu được ta đánh mà không chết, đúng là một con Long Mà!

Diệp Phàm lẩm bẩm, hiện thời không có mấy vương giả trảm đạo có thể thừa nhận một chiêu của hắn mà không chết. Cùng không phải hắn tự phụ, mà là tình hình thật sự, hắn chém ngược đại đạo thành công, thực lực tăng lên bước khiến người ta sợ hãi.

Long Mà rít gào một tiếng, rồng ngâm chấn động tầng trời, toàn thân đỏ rực đạp lửa lao tới.

Lần này Diệp Phàm xòe tay, năm ngón tay vươn ra đè xuống Long Mà, con ngựa này vô cùng cao ngạo, mạnh mẽ nhảy lên cao mấy chục trượng, đạp vào bàn tay vàng của hắn.

Ầm!

Thân thể Long Mà chấn động, bốn vó đạp nát bầu trời, lao thẳng ra xa, khóe miệng tràn máu, nhưng vẫn không chết, khí huyết mạnh mẽ, chỉ bị chút thương nhẹ.

Lần này Diệp Phàm động dung, vương giả trảm đạo trong thiên hạ có lẽ không mấy người áp chế được con ngựa này, tay hắn tuyệt đối đè nát núi non, mà con ngựa này lại chịu đựng được.

- Đây là Thần linh mà Hà Thủ Ô đã nói.

Diệp Phàm từng bước lên trời cao, lại vươn tay đè xuống, đã dùng sức rất lớn, Long Mà lợi hại nhảy lên không, đạp nát một mảnh núi cao đứng trên cao nhìn hắn.

Loài ngựa do thiên địa sinh ra này chỉ có Thánh Hoàng trong truyền thuyết thượng cổ mới có được, tâm thần Diệp Phàm vừa động. Nếu đánh bại nó thu làm thú cưỡi, ngày sau trở về Bắc Đẩu, tuyệt đối có thể ngựa đạp vạn địch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nằm tại độ cao trung bình 1500m so với mực nước biển, Đà Lạt thật sự là một thiên đường nghĩ dưỡng cho bất kỳ du khách nào có dịp đặt chân đến đây. Khí hậu Đà Lạt không quá lạnh giá như mùa Đông miền bắc, mà chỉ se se lạnh đủ để lữ khách co ro thích thú trong chiếc áo ấm giữa rừng thông bạc ngàn nắng. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 12, mon ngon da lat Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!