Già thiên

Chương 1107: Cố Nhân Gặp Lại

Mười mấy năm không gặp, Hắc Hoàng đã to như ngọn núi nhỏ, cao đến mấy chục trượng, cả người to khỏe uy phong dọa người, huyết khí mênh mông, bộ lông đen sáng như tơ lụa.

Ngao hống...

Nó rống to một tiếng, đinh tai nhức óc như sấm rền, thân hình vừa động là gió rít gào, cát bay đá chạy.

Diệp Phàm sớm xuống ngựa, con chó này không thay đổi gì, trắng trợn khiêu khích Long Mã mà không phải hoan nghênh hắn, xông lên liền muốn đánh.

- Đúng là may mắn, hôm nay kiếm được một con Long Mã máu lai làm bữa tối rồi!

Đại hắc cẩu kêu gào.

Long Mã tự nhiên không phải hiền lành, rất trực tiếp nhảy lên hư không, cả người dựng lên đạp vó từ trên cao xuống thẳng vào mặt đại hắc cẩu đang chạy tới.

- Ta đạp nát mặt ngươi!

Hai tên này gặp nhau đúng là đối đầu, không phải là thứ hiền lành, vừa lên là ra tay trước phải đánh ngã đối phương.

Ầm!

Hắc Hoàng há miệng, hôm nay nó to như một ngọn núi nhỏ, cái lưỡi đỏ dài mấy trượng, răng như ván cửa sắc bén như dao, muốn nuốt trọn Long Mã.

Trương Thanh Dương choáng váng, con chó này quá khủng bố, vừa lên là muốn nuốt Yêu Vương trảm đạo, khí cơ này làm cho hắn phải kinh hồn bạt vía.

Diệp Phàm ngẩn ra, mười mấy năm không gặp, đạo hạnh Hắc Hoàng đột nhiên tăng mạnh, mở miệng diễn hóa càn khôn, trảm đạo bình thường không thể thoát được, sẽ bị hút vào trong đó.

Long Mã dứt khoát không dùng pháp lực, sắp thấy bị cái miệng máu nuốt mất, nó dùng sức đá hậu, khí đen cuồn cuộn phun ra từ phía sau đuôi của nó.

Đại hắc cẩu thiếu chút nữa phun cả mật ra, người dựng thẳng lên bám theo một cỗ yêu phong, lướt qua tám trăm trượng đứng trên đỉnh núi, gân xanh phồng to trên trán.

Hai vị này không có ai tốt, Long Mã trực tiếp vận dụng Phách Mà Khí Công, một cỗ khí tanh bâng quơ đánh tan khí thế nuốt núi sông của Hắc Hoàng.

- Má nó!

Đại hắc cẩu nổi trận lôi đình, nó cắm đầu vào hồ nước trên núi điên cuồng súc miệng, thiếu chút không thở được mà chết, đúng là không ngờ gặp phải một tên cực phẩm như vậy, quá xứng với nó.

Ngay cả khóe miệng Thần ky sĩ cũng run lên, cố gắng nén cười, còn Diệp Phàm thì không kiêng nể gì, không ngừng cười to.

Hắc Hoàng giận dừ hóa thành một đạo ánh sáng lao tới, hét to con ngựa đáng chết, miệng phun ra một mảnh lôi điện, như nổi điên không ngừng công kích. Nhưng Diệp Phàm chú ý tới trong mắt con chó chết này bắn ra ánh sáng, rõ ràng trong lòng trấn định, không hề nóng nảy như bề ngoài.

- Xem lão tử nhất mạch hóa tam hoàng!

Hắc Hoàng kêu to, nó từng nghe Diệp Phàm nói qua chuyện của Doãn Thiên Đức, biết được có loại kỳ ảo này.

Long Mã lại biết rõ, chính mắt thấy Diệp Phàm thi triển qua, bởi vậy trong lòng nhảy dựng, đặc biệt cẩn thận.

Ầm ầm!

Ngay lúc này, khắp nơi là bóng chó, có đến ngàn vạn con chó đen bao trùm trời đất, tất cả đều sủa to.

Lúc ấy Long Mã phát mộng, nó vốn biết trước, luôn cân nhắc kỳ ảo nhất khí hóa tam thanh, ngào ngờ còn chó này hóa ra cả vạn con.

Lúc này tất cả con chó đều đứng lên, mặc một cái quần cộc lớn, không tiến hành công kích, mà cùng há miệng phun nước miếng, đáng khinh hết chỗ nói.

Long Mã liền tức nổ phổi, đúng là khinh người quá đáng, con chó này gậy ông đập lưng ông, cố ý ghê tởm nó mà.

- Con ngựa nhỏ ngươi quá non!

Cả vạn Hắc Hoàng cùng kêu to, phun xong nước miếng liền đánh tới.

Bùm!

Long Mã rối loạn bị con đại hắc cẩu đấm đen một mắt, bay ngược ra ngoài, nó bị lừa, nhất khí hóa tam thanh chó má gì, nó chỉ rơi vào trong ảo cảnh Pháp trận mà thôi.

- Bổn tọa không để yên cho ngươi!

Long Mã mũi phun sương trắng, ở xa xa dùng sức dậm chân, hung hăng vẫy đuôi.

Diệp Phàm buồn cười, đúng là một đôi cực phẩm tám lạng nửa cân, đều không phải kẻ hiền gì, gặp phải nhất định sẽ đụng ra "tia lửa sáng chói".

Quả nhiên, chúng nó hơi điều chỉnh một chút liền lao vào, một cái hai móng, một cái vươn vuốt, liều mạng cấu véo.

Chúng nó trời sinh khắc tướng, giống như có thù từ kiếp trước, vừa gặp mặt liền đánh nhau.

- Dừng tay!

Diệp Phàm kêu ngừng, cưỡng ép đi vào, một cây trường thương tách chúng nó ra.

Ở xa xa cũng truyền ra tiếng rít, rất nhiều bóng người lao tới nghĩ rằng có kẻ địch xâm nhập, rất nhiều cao thủ Thiên Chi Thôn vọt ra.

Tự nhiên trận này không đánh được nữa, Hắc Hoàng thả người nhảy về phía Diệp Phàm, thân thể to như ngọn núi, mắt trừng như đèn lồng.

Long Vũ Hiên thân là Yêu tộc cảm thụ sâu nhất, thai cốt phát run, con chó đen này tuyệt đối là một Yêu Tôn, máu huyết trong người phát ra tiếng nổ như sấm, làm cho người ta sợ hãi không thôi.

Ánh mắt Hắc Hoàng như ngọn lửa phun ra, trong mắt có hưng phấn cũng có dã tính đáng sợ, vươn móng vuốt dài mấy trượng vỗ tới trước.

- Con chó chết kia, ngươi hoan nghênh ta như thế hay sao?

Diệp Phàm cũng có chút kích động, mặt mỉm của vươn cánh tay vàng ra đỡ.

- Tiểu tử ngươi còn sống hả, ngao rống!

Hôm nay Hắc Hoàng khí phách khôn cùng, hình thể to lớn, huyết mạch sôi trào ầm ầm.

Phương thức chào hỏi của hai người rất đặc biệt, một chiêu thật mạnh, đất đá quay cuồng, mặt đất nứt ra, cỏ cây gãy đổ, núi rung đất động.

- Được rồi, không cần mang mấy món dân dâ này, thịt ngựa này khó chín mềm lắm.

Hắc Hoàng đỉnh đạc nói.

Cách đó không xa, Long Mã tức giận trừng mắt, nhấc chân lại muốn khai chiến, nhưng mà nó không có cơ hội này, rất nhiều bóng người xuất hiện vây quanh bọn họ.

- Diệp Phàm!

Mọi người muốn hóa đá, ngây dại, tuyệt đối không ngờ còn có thể gặp lại hắn, không dám tin cảnh này.

- Sư phụ, thật là ngài đó ư?

Đồng Đồng kêu to.

- Diệp Phàm... là ngươi?

Liên tiếp có tiếng kinh hô, sau đó là một mảnh sôi trào, một đám người vọt lên.

Yến Nhất Tịch, Lệ Thiên, Đông Phương Dà... Đều ở trong này, trong mắt hưng phấn lóng lánh, cười ha ha đi tới dùng sức đánh hắn.

- Các vị nhẹ chút, tuy rằng thân thể ta không yếu, nhưng cũng không chịu nổi quần ẩu đâu!

Diệp Phàm cũng cười to.

Mười mấy năm, có thể gặp lại mấy người, cảm giác thật tốt. Mọi người vỗ vai đấm ngực hắn, tràn ngập tiếng cười, mỗi người đều rất kích động.

- Con chó chết này, mấy năm qua ngươi ăn cái gì mà lớn như vậy, muốn đè chết ta hay sao?

Diệp Phàm nói.

Đại hắc cẩu lớn hơn trước cả trăm lần, ngao ngào kêu xong liền nghiêm mặt đòi hắn đưa quà, nói:

- Đi qua không gian, trở về phải đưa quà lớn cho ta chứ.

- Sư phụ, người thần bí cầm chiến thương đen kia là ngài?

Diệp Đồng đột nhiên nói, trong mắt tràn ngập hưng phấn.

Đông Phương Dã cũng tỉnh táo lại, bộ dáng tóc tai bù xù giống như dã nhân, cười ha ha nói:

- Lúc đó ta còn buồn bực, chẳng lẽ lại sinh ra một cái Thánh thể thứ hai, thì ra là Diệp Phàm ngươi!

Hắn sinh sống quanh năm trong rừng già, trực giác rất sâu sắc.

- Hôm nay phải say sưa, gọi tất cả cố nhân tới, thoải mái uống một bữa.

Lệ Thiên cười nói.

Diệp Phàm đột nhiên xuất hiện làm cho mọi người gần như không dám tin, bất ngờ quá lớn, vốn không ngờ còn có thể gặp lại.

- Diệp huynh đi nhiều năm như vậy, thật là làm người ta nhớ mong mà.

Yêu Nguyệt Không nói, một thân tử khí mênh mông, vốn trời sinh không đủ liền bù đắp xong, hôm nay thân là Thiên Yêu Cung chủ uy chấn Đông Hoang.

- Đi vào đã.

Yến Nhất Tịch mỉm cười nói, đã nhiều năm qua phong thái hắn càng xuất trần, áo trắng tiêu sái, phong lưu phóng khoáng.

Diệp Phàm vừa đi vừa giới thiệu Thần kỵ sĩ, Long Mã, mấy người Trương Thanh Dương cho mọi người, trong quá trình này có rất nhiều người ra đón.

Vương Xu cùng Nhị Lăng Tử thảm thiết quần áo tả tơi, danh xưng Ngân Huyết song hoàng giờ đây mỗi ngày bị Hắc Hoàng huấn luyện như địa ngục, nhìn Diệp Phàm rất kích động, thiếu chút khóc ra.

Thiên Chi Thôn, núi non phập phồng, có nhiều ngọn núi thấp, không có nhiểu đỉnh cao, nhưng rất có linh khí, rất thích hợp ẩn cư tu đạo.

- Thần tử...

Xa xa có một cô gái chạy đến, dáng người thướt tha yểu điệu, váy dài tuyết trắng lay động như Lăng Ba tiên tử.

Đó là một cô gái mười sáu mười bảy tuổi, mắt ngọc mày ngài, làn da như tuyết, tóc đen như thác, xinh đẹp hiếu động, nhanh nhẹn chạy đến như một con chim sơn ca.

- Đó là... Tiểu Tước nhi?

Diệp Phàm kinh ngạc

Khuôn mặt xinh đẹp của nàng điểm nét ửng đỏ, gật đầu thật mạnh nói:

- Là ta!

Diệp Phàm cảm khái, mười bốn năm, con bé còn tập đi, cắn núm vú, mắt to sáng ngời ngây thơ khả ái, bây giờ đã lớn rồi.

Ở cạnh đó, Long Vũ Hiên xấu hổ, hắn vốn tên Long Tiểu Tước, là một loại danh vọng ở Long Tước tộc, Diệp Phàm nói cho hắn bên này còn có một Tiểu Tước nhi, hắn liền đổi về tên cũ.

Trước khi vào Thiên Chi Thôn, ở dưới tàng cây hòe già, một lão già đang chờ đám người, vẻ mặt mỉm cười, một mắt của hắn trống rỗng nhưng thâm thúy như lỗ đen vũ trụ.

- Thánh nhân!

Thần kỵ sĩ lộ ra dị sắc, Long Mã giật mình một cái, thành thật hơn nhiều.

Diệp Phàm đã sớm đoán trước được, Tề La lão đầu lĩnh sát thủ này tất nhiên sẽ thành thánh, nhưng chân chính nhìn thấy là một loại cảm nhận khác, khiến tâm tình của hắn vững vàng hơn.

Đã nhiều năm qua, mặc kệ thế giới này phức tạp đáng sợ cỡ nào, có một vị sát thánh như vậy tọa trấn, có lẽ những cố nhân sẽ không kém lắm.

- Hôm nay phải say, mau mời người, uống cho thoải mái.

- Đúng, Lý Hắc Thủy, Ngô Trung Thiên đại cường đạo Bắc Vực đang ở chỗ Thánh nhân học đạo, mau thông báo.

- Ai đi chỗ Thánh Hoàng tử bế quan, mau mời tới đây.

Mọi người hoan hô cười nói, hỏi Diệp Phàm những gì đã trải qua, hỏi hắn như thế nào, cũng nói những chuyện của bọn họ.

Lệ Thiên nói:

- Đoạn Đức tên khốn này dễ tìm nhất, mấy năm qua cấu kết với Hắc Hoàng, chỉ cần Hắc Hoàng đi ra ngoài rống một tiếng nói muốn làm vụ lớn, nhất định hắn sẽ chạy như điên tới đây.

- Gâu, quen thì quen, nhưng nếu ngươi còn phỉ báng, bổn hoàng không bỏ qua cho ngươi!

Đại hắc cẩu nhe răng, lúc này thân thể đã nhỏ lại xấp xỉ Long Mã.

Lý Hắc Thủy là người đầu tiên chạy tới, thần sắc phấn chấn, khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Phàm liền cười to, ánh mắt đã ươn ướt, khó quên những năm tháng hai người đổ nguyên, sau đó chiến đấu sinh tử tung hoành thiên hạ.

Không lâu sau, hầu tử xuất hiện, miệng như thiên lôi, hoả nhăn kim tinh, toàn thân lông hoàng kim, huyết khí, rõ ràng là chiến lực kinh thế.

- Hầu ca, trong cơ thể ngươi có ầm thương?

Diệp Phàm hỏi.

- Không sao, đây là chuyện nhỏ, về sau ta sẽ thu dọn chúng, hôm nay ngươi trở về, đúng là chuyện mừng, không say không về.

Hầu tử xua tay nói.

- Nào có chuyện nhỏ, mấy năm qua, đám người Thiên Hoàng tử, Hoàng Hư Đạo, Hỏa Kỳ Tử cưỡng ép quá đáng, Diệp Phàm vừa đi liền dắt tay Thánh Hoàng đi ra, quét ngang bọn họ.

Mọi người có vẻ kích động, cũng tức giận xiết chặt tay.

- Đúng thế, luôn bị bọn họ đè đầu, một hơi này ta nghẹn mười mấy năm, vốn còn muốn chờ Đồng Đồng lớn lên, qua mười mấy năm nửa mới có thể trút một hơi giận. Hôm nay có Diệp Phàm, còn sợ gì nữa!

- Đúng, tới lúc đó cùng xông lên, chơi chết bọn chúng!

Đám người phẫn nộ, hiển nhiên bọn họ đều nghẹn một cục tức.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm dịch vụ sẽ giúp bạn có được lựa chọn đúng đắn trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam bao gồm dịch vụ, thương mại và sản xuất. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như co nen choi chung khoan hay khong 2021, mua hosting o dau rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại sosanhnhat.com