Già thiên

Chương 1112: Chinh Phạt Thiên Hoàng Tử

Trong bức họa quyển này có núi có sông, rất sống động với cổ mộc thành phiến, những thác nước trắng xóa, chính là bí bảo truyền thừa Thiên Hoàng tử chuẩn bị để đối phó với trảm đạo giả của Nhân tộc, đạo khí vạn lũ, khí tượng đồ sộ.

Diệp Phàm đứng trên một mảnh núi đá nhìn xuống mấy người, trên người có đạo quang nhè nhẹ lưu động, áp bách khiến mấy người mướt cả mồ hôi, xương khớp run rẩy.

Phù phù!

Bọn họ không chịu nổi loại áp lực này, xương đùi như bị ép vỡ, tất cả đều quỳ mọp xuống đó, sắc mặt hiện ra vẻ hoảng sợ.

Người trước mặt này rốt cục là ai?! Bằng vào loại khí cơ này đã khiến bọn họ gần như lâm vào tuyệt vọng, đây khả năng là người có thể luận bàn được với cổ Hoàng tử nhưng lại thuộc Nhân tộc!

- Vì sao cho tới bây giờ ta còn chưa từng thấy qua ngươi?!

Nam nhân tóc xám sừng hươu hỏi. Hắn là một gã trảm đạo, cũng là người duy nhất còn chưa buộc bị quỳ xuống nhưng thân thể đang co rút lại.

Diệp Phàm thong thả bước tới, người vừa bước vào một tiểu giai của cảnh giới trảm đạo gần như không thể có uy hiếp gì đối với hắn! Hắn ép tới, nam nhân tóc xám này liền phun ra một ngụm tiên huyết, dù không cam lòng nhưng vẫn phải quỳ xuống.

- Thân là tù nhân, phải biết giác ngộ! Ta đang hỏi các ngươi mà dám hỏi ngược lại ta sao?!

Diệp Phàm cười lạnh.

Hắn cũng không muốn nói lời vô nghĩa, lật tay, một mảnh ánh sáng phun ra, bao phủ một người trong đó, trói buộc thần thức hắn đi ra.

Mấy người khác nơi này đều biến sắc. Hiện tại, lợi thế tính mạng của bọn họ cũng không còn, người trước mặt này nếu muốn, hoàn toàn có thể sưu tầm trong thức hải bọn họ!

- Ta nguyện nói ra tất cả!

Một kẻ trong số đó sợ hãi kêu lớn, thật sự sợ sống không bằng chết!

- Ngươi nói, ta đang nghe đây!

Diệp Phàm thản nhiên nói.

- Ngươi dám? Phản bội Hoàng tử, diệt cả thập tộc!

Tên trảm đạo áo xám quát lớn.

Bụp!

Diệp Phàm vung tay, tát một cái đánh hắn văng ra ngoài, tiên huyết đầy mặt. Người này đánh mạnh vào một ngọn núi, lưu lại một đạo vết máu hình người.

Những người còn lại đều biến sắc, một người vừa trảm đạo nhưng không ngờ lại không chịu nổi một kích, trước mặt người này cũng chỉ như hổ giấy, làm cho bọn họ toàn thân rét lạnh.

Lúc này, mấy người còn lại đều quỳ mọp, mặt dán vào đất, trên người hé vảy, đây là biểu hiện sợ hãi vô cùng của Cổ tộc.

- Ngươi là... một vị Đế tử sao?

Một người run giọng hỏi.

Bọn họ thân là Cổ tộc, rất kiêng kị với Đại đế cổ Nhân tộc, từng có Vương thái cổ phòng đoán trên đời này hơn phân nửa sẽ có con của Đại đế xuất hiện, có thể sánh ngang với Cổ Hoàng tử.

Khóe miệng Diệp Phàm lộ ra vẻ cười lạnh, biến thân dần dần trở lại với hình dáng vốn có, khiến những kẻ nơi này trố mắt trân trối, sau đó không kìm nổi kêu lớn:

- Thánh thể Nhân tộc!

- Hóa ra là ngươi!

Sau đó bọn họ hoàn toàn khiếp sợ. Một vị vượt qua thương khung, ai có thể dám trêu chọc chứ?!

Trên đời này, chết không phải là điều đáng sợ nhất, bọn họ sợ nhất chính là Diệp Phàm khiến bọn họ sống không được, chết không xong, dùng thủ đoạn vô cùng tra tấn nguyên thần bọn họ.

- Ngươi là nói Thiên Hoàng tử... đã luyện hóa tinh huyết kia nhiều năm sao?!

Diệp Phàm kinh dị.

- Đúng thế, là một lần ta vô tình nghe được Hoàng tử nói!

Một người trong số đó run rẩy nói.

Người có tên, cây có bóng. Diệp Phàm năm đó chém giết Nguyên cổ, giết chết vô số cường giả cổ tộc, tiên huyết đổ từ đỉnh Thiên Đoạn Sơn Mạch xuống tận chân núi, trận chiến đó quỷ khốc thần hào, nhật nguyệt vô quang!

Ngày nay, nếu nói tới địch nhân của cổ tộc thì trong lòng nhiều người không kìm được nghĩ ngay tới tên hắn, như một khối thạch bi chắn trong lòng bọn họ.

- Một năm qua, Thiên Hoàng tử từng đi Huyết Hoàng Sơn, Hỏa Lân Động, mượn dùng mấy món cổ Hoàng binh tu luyện một thời gian.

Một người Cổ tộc khác nói, toàn thân phát run, dưới uy áp của Diệp Phàm cũng không dám giấu diếm, nói ra hết thảy những điều mình biết.

Diệp Phàm cẩn thận suy nghĩ. Thiên Hoàng tử quả nhiên có mưu đồ không nhỏ, mượn cổ Hoàng binh tu luyện là giả, hơn phân nửa là luyện hóa thần huyết kia, chẳng lẽ dùng Đế binh khắc ấn ký truyền thừa?

- Hoàng tử từng ra lệnh chúng ta theo dõi những người ra vào Dao Trì, nhớ kỹ những người có huyết mạch lực siêu cường, không được làm hỏng đại sự của hắn! Trong đó, mấy nhân vật cường đại như Vũ Hóa Vương, Song Tử Vương của Trung Châu đều bị Thiên Hoàng tử phái người theo dõi, khiến bọn họ không thể thoát thân, huyết mạch của những người khác lại không đáng ngại, không thể phá hủy kế hoạch của hắn.

Có người khác bổ sung. Hắn từng quen biết thị nữ của Thiên Hoàng tử, nghe nàng nói qua. Mỗi lần hắn bế quan đều tụng kinh, như muốn tiến vào Thần Linh Cổ kinh.

Diệp Phàm nghe bọn chúng nói xong, suy nghĩ thật lâu, đôi mắt không ngừng lóe sáng.

- Hắn rốt cuộc muốn làm gì?! Chẳng lẽ các ngươi không thật sự biết sao?

- Không biết, chỉ là nghe một vị Bán Thánh nói một câu: Đồng tiến Tiên vực, còn có tiên lữ!

Một người nơm nớp lo sợ nói. Người này là đại địch Thiên Hoàng tử, giờ khẳng định sẽ nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu.

- Đúng thế, Bán Thánh nhắc tới một câu như vậy. Tương lai Thành Tiên Lộ mở ra, sẽ có đại thu hoạch, thần thai tương trợ Thiên Hoàng tử!

Diệp Phàm nghe vậy trong lòng chấn động. Trên đầu hắn lao ra một cỗ thanh khí, hóa thành người khác, đứng trước bức họa quyển, một đường bay về phía tịnh thổ Dao Trì.

Đây đúng là một sự kiện đáng sợ, hắn cũng chỉ biết phải nói cho Dao Trì, để bọn họ có quyết định và phòng bị.

Diệp Phàm không thể lưu tính mạng bọn họ, chúng cũng đều hiểu được điều đó, chỉ mong một cái chết thống khoái. Tất cả bọn họ đều máu tươi trào ra thất khiếu mà chết.

Tên trảm đạo kia vẫn rất kiên cường, không chịu phối hợp, còn muốn tự sát nhưng căn bản là không thể. Diệp Phàm điểm ra, Tiên Thai ở mi tâm hắn liền bị thiêu đốt.

- Ah, ngươi không thể như vậy!

Hắn thống khổ kêu lớn.

Diệp Phàm quan sát cẩn thận, sau đó từ trong thức hải trên Tiên Thai thu được một tin tức trọng yếu, khiến thân thể hắn chấn động. Năm năm trước, Thiên Hoàng tử đã tiến vào Cổ Quáng Thái Sơ.

- Hắn thành công sao?!

Diệp Phàm thu hắn tới, lớn tiếng quát.

- Ta... không!

Người này quả thật rất quật cường.

Diệp Phàm không thể không sưu tầm trong thức hải hỗn độn của hắn, cẩn thận lục lọi tìm ra chân tướng. Thiên Hoàng tử cầm Thần Minh Lệnh do cha hắn để lại mà đi, chuyến đi kéo dài mấy ngày, có thành công hay không cũng rất khó biết, dù sao cuối cùng vẫn còn sống trở về.

Điều này khiến hắn vô cùng nhức đầu. Cổ Quáng Thái Sơ tuyệt đối là một trong những nơi đáng sợ nhất trên đời.

Bên trong đó tột cùng có thứ gì, đến này không ai biết được.

Hầu tử từng nói qua rằng cha hắn cũng đã vào đó, nhưng vẫn không nói ra lời nào. Ngay cả vị thúc thúc Đấu Chiến Thánh Phật ở Tu Di Sơn của hắn cũng không.

Một lúc lâu sau, Diệp Phàm xuất hiện ở Thần Thành, quay lại chốn cũ, trong lòng có chút cảm khái. Năm đó với thân phận một tiểu tu sĩ, hắn từng tạo ra phong vân khôn cùng, đổ thạch đại chiến, phá tan nguyền rủa đều xuất phát từ nơi này.

Ầm!

Giờ khắc này, tất cả mọi người ở Thần Thành đều kinh hãi. Tất cả đều cảm giác được một cỗ huyết khí bàng bạc, như một mảnh ma sơn từ phương xa rơi xuống.

- Đã xảy ra chuyện gì?! Chẳng lẽ có Bán Thánh đang đại chiến?!

Rất nhiều người bay lên cao, đều hướng về phía xa xa quan sát.

- Ahhh, đó là... cường giả thần bí từng xuất hiện ở Hỏa Linh Hác!

Rất nhiều người cả kinh kêu lên.

Cả khu vực này lập tức lâm vào đại loạn, có vô số tu sĩ, phần lớn là những người đổ thạch bay lên cao, nhìn về phía một mảnh cổ điện.

Một tu sĩ cầm trong tay một cây trường thương màu đen, một thương đâm ra, một tòa thiên cung to lớn bị nhấc lên, bạo toái giữa không trung, chính là Diệp Phàm.

Hắn tới đây không có mục đích gì khác, chỉ là để giết người. Nơi này có một cứ điểm của Thiên Hoàng tử, là nơi hắn trú ngụ khi tới Thần Thành.

- Chình là hắn, ngày đó đánh một trận ở Hỏa Linh Hác, chấn động thiên hạ! Chính là người cầm cây thương màu đen này đại sát tứ phương, ngay cả cường giả Cổ tộc cũng không thể không cúi đầu.

Rất nhiều người đều từng nhìn thấy hắn ra tay, lúc này lập tức nhận ra. Bọn họ không phải là Nguyên Thiên Sư, tự nhiên không thể nhìn thấu chân thân của hắn.

- Thiên Hoàng tử ở đầu, người giết ngươi đã đến rồi!

Thanh âm Diệp Phàm hoa phá trường không, như tiếng sấm quanh quẩn trên Thần Thành, rất nhiều kiến trúc rung chuyển, nhiều người như thủng mang tai, lung lay muốn ngã.

Phiến không gian này không ai không biến sắc! Thiên Hoàng tử là người thế nào?! Nhiều năm qua quân lâm Đông Hoang, đi khắp thiên hạ không gặp địch thủ, ngoại trừ Hầu tử, ai dám đối địch với hắn.

Nhưng hôm nay lại có người tuyên bố muốn giết hắn. Đây không nghi ngờ là một chuyện vô cùng chấn động, cả khu vực như nổ tung, vô cùng ồn ào.

Giờ khắc này, không biết có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn tới đây, tất cả đều chăm chú nhìn phiến cung điện kia, nhìn thân ảnh anh vĩ kia.

Diệp Phàm một tay cầm thương, một mình tiến vào phiến cung điện, một thương đâm ra, hai mươi mấy phòng ốc phía trước lập tức văng lên rồi nổ tung, hóa thành bột mịn.

Mọi người hít một hơi khí lạnh, những cung điện này có khắc pháp trận thượng cổ, sát quang tung hoành, ngay cả những người trảm đạo bình thường tiếp xúc cũng phải đổ máu nhưng lúc này lại quá mức yếu ớt.

Pháp trận tự tay Thiên Hoàng tử khắc nên cũng là vô dụng, bị một thương đánh thành tro tàn.

- Ngươi là ai, dám tới nơi này giương oai sao?! Từ một căn phòng cuối cùng có mười mấy đạo thân ảnh lao ra, một đám tức sùi bọt mép, lân giác lành lạnh, hung mãnh nanh ác.

Diệp Phàm nhíu mày, Thiên Hoàng tử không ở nơi này cũng không phải là điều bất ngờ. Cái gọi là Thần chi tử tuy mạnh mẽ vô cùng nhưng cũng rất cẩn thận, rất ít khi xuất hiện ở Thần Thành.

- Lần trước, ta giết một lũ nguyên thần của Hoàng tử các ngươi, hắn tuyên bố muốn giết mười tộc ta, giờ ta tới đây, muốn giết chân thân hắn!

Diệp Phàm lạnh giọng nói.

[Xôn xao]

Lần này, toàn bộ Thần Thành nghe được, hoàn toàn sôi trào. Mọi người đều cảm thấy máu huyết chảy nhanh hơn, ai cũng nắm chặt tay lại, người này thật đúng là quá mạnh mẽ.

Mọi người vô cùng khiếp sợ, chém một lũ nguyên thần Thiên Hoàng tử mà còn chưa đủ, chủ động giết tới nơi, muốn diệt sát chân thân.

Đệ nhất nhân của mười bốn năm qua!

Nhiều năm như vậy, ngọại trừ Thánh Hoàng tử cổ tộc, đây là một nhân vật Nhân tộc duy nhất cường thế như vậy, muốn giết chết Thiên Hoàng tử.

- Ngươi đúng là khoác lác, dám tới nơi này quấy phá, lưu mạng lại đi!

Thủ hạ Thiên Hoàng tử lúc này giận dữ, dựng thân ở một căn phòng cuối cùng, ai ai đều trợn ngược mắt, sát khí bộc phát.

Phốc!

Diệp Phàm đơn giản mà trực tiếp, cây trường thương trong tay phóng ra ánh sáng lành lạnh, đâm thẳng tới, nhanh vô cùng, xuyên thủng một kẻ, khiến hắn hóa thành một đống thịt nát, huyết vụ bốc lên.

Mọi người kinh hãi, phát ra một mảnh tiếng hô. Nhiều năm như vậy, cũng không có ai dám làm như vậy. Dù chỉ là nô bộc của Thiên Hoàng tử, khi ra ngoài cũng mạnh mẽ không kiêng nể gì, không ai dám trêu chọc, cao cao tại thượng.

Nhưng hôm nay, một mình một thương, người này trực tiếp đánh chết một kẻ trong bọn chúng, quyết đoán mà ác nghiệt khiến mọi người máu huyết sôi trào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như 25 cau noi cuc tham ngam tan xuong tan tuy 2, di chua dung bao gio cau 10 dieu nay neu khong muon phuc duc mat het sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.