Già thiên

Chương 1334: Bên đường sát Thần kỵ

Dưới ánh sao buông xuống, trong phủ đệ này rất yên lặng, một luồng gió mát thổi qua, không có chút gợn sóng.

Mặt ngoài thoạt nhìn trong viện rất yên tĩnh, nhưng Diệp Phàm biến thành luồng gió mát lại cảm thấy có chút không thích hợp. Điều này cũng không có gì lạ, đó chính là trực giác bản năng của tu sĩ.

Hắn hạ xuống tường viện cách đó không xa, chìm sâu vào lòng đất, thi triển Nguyên Thuật thông thiên động địa, cẩn thận quan sát.

Sau đó không lâu, một đôi mắt từ sương mù ngưng tụ mà thành, từ dưới lòng đất nhìn lên khắp nơi, sát khí trong lòng Diệp Phàm nổi lên, ánh mắt lạnh như băng.

Trong phủ đệ ngoại trừ Thiên Hoang Thập Tam Kỵ còn có mấy vị cường giả hạt giống, cũng có hai tên binh sĩ trong thành, đang bố trí chờ đợi hắn tiến vào bên trong.

Những người này ẩn mình trong Pháp trận ngăn cách với ngoại giới, chuyện trò vui vẻ, đối ầm rượu ngon. Nếu hắn không nhờ có Nguyên Thuật thông thần, có thể mượn dùng long khí đại địa nắm được dị động ở phía trên, thì không có cách nào cảm nhận được.

Đây là một cái hố bẫy đào sẵn chờ hắn nhảy vào. Không nhất định phải giết chết hắn tại hiện trường, chỉ cần hắn xuất hiện, có những người này chứng kiến thì có thể gán trên lưng hắn tiếng xấu của Sát Thánh kia.

Nếu thực vậy thì tới thời điểm đó, đâu còn ai chịu nghe hắn giải thích, người cạnh tranh tất sẽ diệt trừ hắn, rất nhiều tu sĩ của Nhân tộc đệ nhất thành sẽ cũng nhau công giết hắn!

Đây là một cái bẫy rập ác độc, nhân vật số 2 của Thiên Hoang Thập Tam Kỵ cũng không muốn đích thân đi ầm sát, mà ngược lại dẫn hắn vào bẫy. Quả thực âm hiểm độc ác.

Trước khi đến đây Diệp Phàm đã ý thức được đêm nay hơn phân nửa không phải cũng nhau tập sát đơn giản như vậy, mà là có người châm chích ngáng chân, hiện tại đã được chứng thật rõ ràng.

"Xoạt!"

Trên mặt đất trong pháp trận, thủ lĩnh trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ, đột nhiên cầm một cây chiến mâu màu tím đâm vào trong lòng đất, trong đôi mắt phát ra hào quang đáng sợ.

Biến cố này làm cho mọi người đều vô cũng kinh hãi, không rõ có chuyện gì, nhất là mấy người trong mười ba kỵ đều khiếp sợ một trận, vô cũng e sợ đối với hắn.

- Cố huynh, đã xảy ra chuyện gì?

Một vị cường giả cấp hạt giống hỏi.

Thủ lĩnh Cố Lăng trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ, trong con ngươi bắn ra hào quang dã tính, trên nửa thân trần trụi màu cổ đồng cường kiện hữu lực tràn ngập cảm giác áp bách, nói:

- Có người ở trong lòng đất nhìn trộm chúng ta!

Một luồng hơi ở trong lòng đất tản đi, biến mất không thấy, cũng không có lưu lại gì. Mũi nhọn màu tím có thể đâm chết Thánh nhân kia, cũng không thể đâm trúng luồng hơi đó.

Trong lòng Diệp Phàm chợt ngưng trọng, đây tuyệt đối là một địch thủ cường đại, so với cường giả hạt giống bình thường khủng bố hơn rất nhiều lần, khó trách lúc trước ở trên đường đã kinh động tới Tiếp dẫn sứ.

- Ta cũng có điều cảm ứng, nhưng hắn lại lập tức không còn tồn tại nữa.

Nhân vật số 2 trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ hai mắt bắn ra thanh mang, giáp trụ bao phủ toàn thân giống như một Ma Thần viễn cổ, như vực sâu dưới biển, sâu không lường được.

- Không sai! Có người nhìn trộm, chỉ khoảnh khắc liền tiêu tan!

Một binh sĩ lên tiếng làm cho người ở đây đều cả kinh, đây là một kẻ thất bại trên tinh không cổ lộ, lại cường đại như thế.

Không cần nghĩ cũng biết, trước kia trên đường hắn gặp phải nhân kiệt vô địch, bằng không bằng vào tu vi này của hắn sao phải thối lui đến Nhân tộc đệ nhất thành.

- Chính là hắn sao, thật khiến người ta kiêng kị!

Nhân vật thứ năm trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ rất ít khi lên tiếng, âm lãnh nói.

- Người này là một uy hiếp lớn, yên lặng chờ hắn tới đánh giết, nhưng không nghĩ tới không hề động thủ, xem ra nếu muốn kết quả tính mạng của hắn có chút hơi khó.

Người khác nói.

Diệp Phàm càng mạnh và cẩn thận như thế, uy hiếp đối với họ càng lớn. Nếu ở trên đường thí luyện từ phía sau âm thầm ra tay, không trả cái giá nhất định phải trả hơn phân nửa khó có thể thu được kết quả.

- Không thể để hắn sống sót, phải giết chết hắn!

Nhân vật số 2 trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ chớp đôi mắt màu xanh khiếp người, giống như Ma Thần đến từ Địa Ngục, lời nói âm trầm ác nghiệt, giống như độc xà phun lưỡi phát ra.

Dưới ánh sao tiếp theo từng đợt từng đợt luồng hơi mát tụ cũng một chỗ, dừng ở trong viện của Diệp Phàm, chìm sâu vào đinh đầu hắn, luồng hơi này có thể tụ có thể tan, cũng không nhất thiết phải quay về bản thể.

Nhưng dù sao đây cũng là một tia thần tinh trong cơ thể làm cường tráng bản thân mình, nếu không có biến cố gì, hắn cũng không muốn để tản mất đi.

Diệp Phàm đứng dậy, lẩm bẩm:

- Nếu đã tới nước này rồi, ta đơn giản là ra mặt trực tiếp giết người của các ngươi là được!

Dứt lời hắn nở nụ cười, sau đó ngồi xuống dường thần, rơi vào trầm miên, căn bản là không thèm để ý hết thảy ngoại vật.

Một đêm này, Thiên Hoang Thập Tam Kỵ phí công canh giữ suốt đêm, thinh mấy vị cường giả cấp hạt giống cũng hai gà quân sĩ tới làm chứng, uổng phí khí lực.

Sáng sớm, trên đường phố trở lại cảnh náo nhiệt phồn hoa thường ngày, người đến người đi dưới ánh mặt trời sáng lạn, thế nhưng trong lòng một ít tu sĩ vẻ lo lắng lại càng đậm, đêm qua lại đã chết tiếp ba người.

Màu máu khủng bố, ai cũng không biết sẽ còn tiếp tục đến khi nào, thực rõ ràng một ít cường giả dựa vào tên Sát Thánh cũng ra tay, mỗi người đều cảm thấy bất an.

Rốt cuộc còn mấy ngày nữa mới có thể rời đi, chạy ra khỏi chỗ cổ quan của Nhân tộc này? Đây là nghi vấn của mọi người, ai nấy đều bức thiết muốn rời đi.

Tiếp dẫn sứ không làm gì, để mặc cho tình thế nghiêm trọng, có người thậm chí hoài nghi điều này có liên quan với hắn, đồng thời một dự cảm bất hảo nổi lên trong lòng mọi người...

Bầu không khí trong thành tràn ngập căng thẳng, tại thời khắc mấu chốt này, Diệp Phàm dường như hoàn toàn nhàn nhã, đi dạo trong thành. Trên đường đi qua cửa thành hắn cảm nhận được một đôi ánh mắt phóng tới, lạnh giá.

Hắn không khôi quay đầu lại quan sát, đúng là tên binh sĩ lúc trước khi vào thành từng xung đột với hắn, là một viên Trưởng binh cường đại.

Người này mặc thiết y màu đen, cầm trong tay một cây qua bằng đồng thau, đứng ở cửa thành nơi đó, lạnh lùng mà vô tình nhìn hắn, khóe miệng khẽ lộ một vẻ cười tàn khốc.

"Là hắn..."

Diệp Phàm tin chắc, là một người trong hai tên binh sĩ đêm qua làm khách ở chỗ Thiên Hoang Thập Tam Kỵ, ở nơi đó uống rượu chờ đợi lúc nửa đêm.

"Thật đúng là nhờ tên Trưởng binh này động một phen tâm tư, có địch ý đối với ta mới tìm ra được."

Buổi trưa qua đi, Diệp Phàm đi dạo khắp toàn thành, rồi đi vào một quán rượu, ngồi xuống độc ầm, hắn đang đợi Thiên Hoang Thập Tam Kỵ, muốn cho chúng đổ máu tại đương trường.

Quán rượu nhỏ này ở ven đường, ở bên ngoài cũng bày mấy cái bàn, kiếm thêm sinh ý, nhưng người ra vào cũng không nhiều lắm.

Nửa khắc sau, từ một phương hướng khác trên đường phố truyền đến tiếng ù ù, một đám thiết kỵ chạy tới làm cho đường phố cổ lay động một trận, không ít người vội né tránh ra hai bên.

Thiên Hoang Thập Tam Kỵ đến đây rồi, muốn vào một quán rượu lớn, đây là thói quen của bọn hắn, mấy ngày gần đây đều như thế, lựa chọn đoạn đường này xuất hiện.

- Ngươi sống không được bao lâu nữa!

Đối diện, một kỵ sĩ của Thiên Hoang Thập Tam Kỵ nói, lời nói không cao, người khác không nghe được.

Diệp Phàm vẫn luôn đang chú ý tới bọn chúng, bằng nhĩ lực của hắn tự nhiên có thể nghe được rõ ràng.

Trong những người này không ít người đều mang theo vẻ cười lạnh, không thèm che dấu sát ý. Lão mười hai cũng lão mười ba lại càng khiêu khích, hướng về phía hắn làm một cái động tác tay cắt ngang yết hầu.

Có thể nói, đây là một loại sỉ nhục, đi lên cổ lộ thí luyện này động tác như vậy là một loại khinh miệt và khiêu khích nghiêm trọng.

Ở chỗ này có mấy quán rượu lớn, đương nhiên có không hề ít tu sĩ, ngày nay mỗi người cảm thấy bất an, đều hy vọng tại đây trao đổi nhiều hơn, tìm được người kết minh với mình.

Không ít người đều nhìn thấy một màn này, ý thức được hôm nay có thể sẽ xảy ra một hồi xung đột lớn, hai bên kết thù kết oán đã sâu đậm rồi, sớm muộn gì cũng sẽ bùng nổ.

- Các ngươi có một số người không sống qua hôm nay!

Diệp Phàm khè nói, rồi uống một chén rượu.

- Ngươi nói, khiêu khích chúng ta, muốn tìm cái chết sao?

Lão mười ba dữ dằn nói.

- Ngươi chủ động trêu chọc chúng ta, nếu không xin lỗi, ta đánh chết ngươi tại đương trường!

Lão mười hai gây sự trắng trợn, tiến hành đe doạ và uy hiếp.

- Mời ngươi nói rõ ràng một chút, bằng không đừng trách chúng ta vô tình.

Trong đó nhân vật thứ chín, xoay người lại âm trầm nói.

Bọn họ xem thường dự tính lựa chọn chù động khiêu khích một lát, nhưng lại chộp lấy một câu của Diệp Phàm này, hy vọng làm cho sự việc bùng phát lớn hơn.

Bọn họ cần phải có một lý do thích hợp để đánh chết Diệp Phàm, nên vẫn luôn hy vọng hắn chủ động gây sự, sau đó hợp cũng binh sĩ trấn chết hắn.

Nhân vật số 10 trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ cùng với lão thập nhất liền bức thẳng tới, hai người này lộ rõ sát khí, không sợ gặp chuyện không may, họ vẫn luôn bực tức vì không tìm được cớ.

- Ngươi đây là đang tìm chết!

- Xem như mạng sống của ngươi xong rồi! Đây là chính ngươi trước trêu chọc chúng ta!

Lão mười hai cũng lão mười ba cấp tiến nhất nở nụ cười tàn nhẫn, đi theo bức tới, lần này ngay cả nhân vật số 2 đều ý động, cảm thấy dường như Diệp Phàm đã không kìm nổi, có lẽ là cơ hội tốt kết hợp với binh sĩ giết chết hắn.

Cho dù hắn có mạnh mấy đi nữa, có thể mạnh hơn binh sĩ hợp pháp trong thành trấn sát sao? Điều đó hiển nhiên không có khả năng!

Nhìn những người này bức tới, Diệp Phàm vẫn rất bình tĩnh ngồi tại chỗ tự châm rượu tự uống, nhưng bầu không khí lại khẩn trương tới cực hạn, tất cả cửa sổ quán rượu ở phụ cận đều mở rộng, trên đường phố lại rơi vào tĩnh mịch, mọi người đều đang chú ý và chờ mong.

- Bây giờ dù ngươi có xin lỗi cũng vô dụng, có quỳ xuống cầu xin tha thứ cũng giết không tha!

Lão mười hai kêu gào, bức Diệp Phàm ra tay.

Người này có chút khinh người quá đáng, giáp mặt sỉ nhục quá mức trực tiếp và thô bạo như vậy, người bình thường rất khó nhẫn nhịn được.

Diệp Phàm chưa động, bình tĩnh uống rượu, trong quán nhỏ lại đi ra một người, dáng người cao lớn cường kiện, mặc áo tím, tóc đen như thác nước, rất là oai hùng, kéo theo một thanh thiết kiếm, vạch trên mặt đất bắn ra từng tia lửa, nhưng nếu nhìn kỳ dung mạo lại rất mơ hồ.

Hắn đi tới trên đường, lập tức đi về hướng Thiên Hoang Thập Tam Kỵ, đánh giá mỗi người.

- Ngươi là ai, cút qua một bên, hôm nay chúng ta chỉ muốn tên họ Diệp kia!

Lão mười ba phi thường ngang ngược, đến lúc này cũng không hề che dấu.

"Phốc!"

Huyết quang bắn tung toé, ai cũng không nghĩ tới, nam nhân áo tím ở khoảnh khắc lời nói của lão mười ba còn chưa dứt âm vang, đã bùng phát ra tay!

Hắn vung cây thiết kiếm còn nhanh hơn so với tia chớp, bổ thẳng xuống đầu lão mười ba, máu tươi bắn tung tóe, nơi nơi đều là máu, ngay cả vật cưỡi kia đều biến thành hai đoạn.

Giờ khắc này, da đầu mọi người đều phát run lên, hết thảy xảy ra quá đột ngột, ai dám ở trên đường phố trong thành giết người chứ?

Vi phạm thành quy này, cần phải dùng tính mạng trả giá!

Người này ra tay không cố kỵ chút nào, thật sự quá mức dứt khoát và quyết đoán, nhất là một kiếm sắc bén tuyệt thế này của hắn, cường đại như Thánh nhân đều khó mà tránh thoát.

- Giết người rồi!

Có người la lớn, trên đường phố hoàn toàn hỗn loạn.

Phần đông tu sĩ huyết mạch phun trào, bọn họ biết ràng hôm nay tất có chuyện lớn phát sinh, dám công khai trên đường phố giết Thiên Hoang Thập Tam Kỵ, tất nhiên rất có lai lịch, chính là sẽ dẫn tới một hồi kịch biến.

- A...

Thiên Hoang Thập Tam Kỵ đương trường bùng nổ, không ít người kêu gào, rống giận, hết thảy chuyện này quá đột ngột, người này kiêu ngạo quá phận, bùng phát ra tay, trước mặt mọi người giết người, ai cũng không ngờ tới.

- Lão mười ba!

Mọi người trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ gào lên, phẫn nộ đến cũng cực, đủ các loại hào quang bay múa, cũng nhau đánh tới phía trước.

Người áo tím này tự nhiên chính là Diệp Phàm thi triển Nhất Khí Hóa Tam Thanh, đây là đạo thân của hắn, bên đường giết chết đại địch. Hắn chính là muốn như thế, trước mặt mọi người đánh giết, chém phá mặt mùi cũng tôn nghiêm những tên này, đánh giết cái triệt để.

"Xoạt!"

Đạo thân Diệp Phàm đã chuẩn bị đầy đủ, một kiếm qua đi, kiếm thứ hai đã bổ ra, so với hành động của những người này còn nhanh hơn, khi đám người Thiên Hoang Thập Tam Kỵ phẫn nộ, vây công, thiết kiếm vấy máu trong tay hắn đã cách đầu của lão mười hai không tới nửa thước.

Hoàn toàn lưu loát như là một bài văn liền mạch, hết thảy đều phát sinh nhanh như tia chớp, vừa giết chết lão mười ba, Diệp Phàm trên đường không có tạm dừng lại chút nào.

- A...

Lão mười hai gào to, sắc mặt tái nhợt, trên người phát ra hào quang vô cũng tận, phóng ra đủ các loại binh khí ngăn cản, nhưng vẫn là chậm rồi.

"Phốc!"

Thiết kiếm vạch một đường ngang trời, bay ngang đầu của hắn, chém rớt hơn phân nửa khuôn mặt, máu tươi vẩy tung lên sáu bảy thước!

Diệp Phàm bổ tiếp ra một kiếm, nửa cái đầu còn lại của lão mười hai bay lên, thiên linh cái bị chém làm hai nửa, chết tại đương trường, máu tươi tuôn chảy đầm đìa!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như dan ong chung ta dung voi mung khi phu nu im lang thi khi do la ban se mat co ay, cang yeu duoi cang de dua dam va cang dua dam lai cang yeu duoi sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.