Già thiên

Chương 1560: Hùng Thị Thiên Hạ

- Cái gì, ngươi là... Thánh thể Nhân tộc?!

Tất cả Kim Ô tộc khiếp sợ, chánh chủ tới cửa! Bọn họ không nghĩ tới Diệp Phàm từ trên cổ lộ đã trở lại, không cần hỏi cũng biết vì sao mà đến, đây là muốn ra mặt vì đệ tử, nợ máu trả bằng máu.

Dày núi đứt đoạn, những ngọn núi cổ cao mấy vạn trượng đều sụp xuống, mặt đất rạn nứt, khe hở rộng tới mười mấy trượng, tinh khí ngũ hành trong lòng đất dâng lẻn, ánh lửa vọt lên, đây là một mảng biến lửa thế giới.

Diệp Phàm cao trên vạn trượng, thi triển chính là thần thông pháp tướng thiên địa, tầng mây đáng sợ lượn lờ ở chỗ ngực bụng hắn. một đôi ánh mắt xuyên thấu sương mù, bắn thẳng xuống mặt đất.

Hắn chân đạp Bắc Vực chấn sào huyệt của Kim Ô tộc lộ ra, mặt đất nứt ra, phía dưới ánh sáng nhấp nháy, hiển lộ ra hết không thể nghi ngờ.

- Thánh thể Nhân tộc ngươi không nên quá phận!

Một vị lão Thánh Vương Kim Ô tộc quát to chói tai.

Ở phía sau hắn. một đám Kim Ô cũng đứng, từng tên vừa kinh vừa sợ, sát tinh này đã trở lại mà còn cường thế như vậy, một cước nghiền nát nhiều đồng tộc như vậy, làm cho bọn họ sợ hãi.

- Ta quá phận?

Diệp Phàm lộ ra vẻ cười lành đạm nơi khóe miệng, toàn thân lập tức huyết khí ngập trời, mờ mịt khôn cũng, hắn cao lớn lấp trong tầng mây, lúc này huyết khí như là một mảng đại dương màu vàng mênh mông cuồn cuộn mãnh liệt.

- Các ngươi trẻ nhỏ không được, liền liên thủ người lớn xuất động, với lớn hiếp nhỏ, đánh đuổi đệ tử ta, làm cho thân thể hắn tàn phế, rốt cuộc ai quá phận!

Thanh âm như tiếng sấm, kích nổi lên dao động dưới trời cao, lại như thanh long đao chém phá xương tai đối phương, giống như Thần minh đang phẫn nộ.

Loại uy áp này chấn động lòng người, tất cả Kim Ô tộc cảm nhận được một loại uy áp như Thiên thần giáng xuống, tất cả đều cơ thể như sắp nứt ra, toàn thân run rẩy, rất nhiều người không chịu nổi, khóe miệng chảy tràn máu, mềm nhũn ngã xuống trên mặt đất.

Đây là một loại đại thế vô địch!

Không cần động thủ, ngoại phóng khí thế tự nhiên liền đủ để khiếp người, khiến người ta hồn phách tim gan đều phát lạnh, nơm nớp lo sợ, nhưng lại muốn quỳ xuống lạy bái, thần phục tại chỗ.

Mọi người đều hoảng sợ, bất kể là Kim Ô tộc hay là Cổ tộc, hoặc là chư thánh Vực ngoại... phàm là người chạy tới đây tất cả đều kinh sợ, người này cường đại biết bao? Thánh thể Nhân tộc quả nhiên có khí tượng chí tôn!

- Ngươi...

Chư hùng Kim Ô tộc từng tên thối lui lại, một số dân cư thực lực hơi yếu trong miệng trào máu. toàn thân nứt nẻ, gần như sắp nổ tung tại đương trường.

Rất nhiều người cũng chưa từng nhìn thấy Diệp Phàm, nhưng tên của hắn tuyệt đối không xa lạ. Năm đó Kim Ô tộc lần đầu giáng xuống Bắc Đẩu Tinh Vực liền phát sinh XUng đột với hắn từng nhiều lần đổ máu.

Những năm gần đây, đệ tử của Diệp Phàm thay mặt sư phụ chiến khắp thiên hạ, danh chấn Bắc Đẩu, phát huy đạo chính thống của hắn, nhiều lần chém giết tuấn kiệt hậu bối của Kim Ô tộc, ngay cả tiểu Thái tử trong tộc đều bị giết chết.

Kim Ô tộc muốn không khắc sâu ấn tượng đối với Diệp Phàm nhất mạch này cũng không được, có thể xưng là tử địch. Những năm gần đây bọn họ xuất động lớp người già Kim Ô Vương đuổi giết Diệp Đồng, làm cho hắn trên trời dưới đất đều không có chỗ dung thân. BỊ gãy đoạn cánh tay, xương đùi... Thể mà do không cảm thấy hết giận. Kim Ô tộc thề phải giết chết hắn, phân thây ngàn vạn mảnh.

- Kim Ô nhất mạch ta há sợ người nào! Ngay cả ngươi từ trên tinh không cổ lộ đánh giết trở về thì thế nào chứ! Phải biết rằng ngoài núi còn có núi cao hơn, người cao còn có kẻ cao hơn... một khi Bệ hạ tộc ta tới đây, bất cứ cường giả gì đều là cận bà!

Cũng không phải tất cả Kim Ô đều sợ hãi, có nhân tài cá biệt mới xuất thế sau này, có thể nói là nghé con mới sinh không sợ hổ. lớn tiếng quát.

Điều này làm cho rất nhiều Thánh giả đều cân nhắc, rất là kinh hãi. Bởi vì trước nay luôn có một truyền thuyết, nói là Kim Ô tộc có một vị bệ hạ. được trong tộc aoi là Đai đế!

Nhiều năm qua như vậy, vị tồn tại vô thượng này chưa bao giờ hiện thân nhưng thủy chung luôn là một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng chư tộc, khiến mọi người luôn thấp thỏm lo âu, mặc dù là một số cự tộc cũng đều kiêng kị không thôi.

Mọi người tự nhiên không tin đó là một vị Đại đế, có khả năng nhất là một vị Chuẩn đếĩ

Nhưng vậy là đủ rồi! Trong thiên địa này Chuẩn để vừa ra, đó tuyệt đối là vô địch trên trời dưới đất. Ai tới đều vô dụng. giết ngang hết thảy địch thủ thế gian.

Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm phía trước, hai chùm tia sáng đáng sợ từ trong đồng tử hắn bắn ra, chấn động vỡ nát thiên địa, tên tuấn kiệt trẻ tuổi Kim Ô vừa nói kia lập tức kêu to một tiếng, xương trán nứt toạt. máu chảy đám đia. ngã xuống trên mặt đất ngửa mặt lên trời.

Mọi người hoảng hốt!

Cái gì Đại đế, cái gì Bệ hạ, kiêng kị lại như thế nào? Ở trong mắt Diệp Phàm đều chỉ bị định nghĩa là địch nhân mà thôi, nếu đã đứng ở mặt đối lập, đáng giết là giết- nương tay cũng vô dụng.

- Thánh thể Nhân tộc! Ngươi hôm nay muốn như thế nào?

Lão Kim Ô Vương quát lớn. hắn âm thầm lo lắng, Diệp Phàm cường đại ra ngoài dự liệu của hắn, khủng bố như vậy không phải Đại Thánh không thể địch lại.

Nhưng, lão tổ tông của bộ tộc bọn họ lúc này đang ở Vực ngoại, không có tọa trấn trong hòa mạch, tình thế nguy cấp này phải làm thế nào cho phải? Hắn muốn kéo dài thời gian. chờ lão tổ trở về.

- Ta muốn giết toàn bộ các ngươi!

Diệp Phàm lạnh lẽo nói, thu liễm đi pháp tướng thiên địa, hóa thành chiều cao người bình thường.

Hắn vẫn luôn phòng bị, không có hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì Kim Ô tộc không phải là nhỏ, tất nhiên có Đại Thánh tọa trấn, nhưng tới giờ cũng không thấy thân ảnh người này, hắn sợ bị đánh lén.

- Kỳ thật, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện, có lẽ nhiều năm qua hai mạch ngươi và ta hiểu làm quá nhiều, làm cho cừu hận càng thêm sâu sắc, nhưng điều này cũng không phải không thể hóa giải!

Lão Kim Ô Vương nói.

Bên cạnh, có tên Kim Ô trẻ tuổi khí thịnh muốn phản bác, định lên tiếng, kết quả bị ánh mắt sắc bén của lão ngăn lại, hận không thể giơ tay trực tiếp đánh chết hắn.

- Nói chuyện làm gì, mau đưa tàn thể của đệ tử ta ra đây! Nói cho ta biết ngày nay hắn ở nơi nào?

Diệp Phàm lạnh lùng nói ra.

- Chúng ta không biết hắn ở đâu, nhưng không hề nghi ngờ tất nhiên hắn còn sống, hơn nữa những năm gần đây thực lực hắn tăng tiến vùn vụt!

Lão Kim Ô tận lực làm cho giọng điệu của mình thật khiêm tốn, nhịn xuống sát ý và căm hận trong lòng, chỉ vì muốn kéo dài thời gian.

Diệp Phàm ác nghiệt theo dõi hắn, lập tức biết Đại Thánh Kim Ô tộc không có ở đây, bằng không bọn họ như thế nào nhường nhịn như vậy? Lập tức hắn gào to một tiếng buộc bọn họ đưa ra phần cơ thể của Diệp Đồng.

Lão Kim Ô Vương gật đầu. cho người đi lấy. Không lâu sau, cỏ người mang ra một hộp ngọc sáng bóng, dài hơn một thước.

Khoảnh khắc mở ra, lập tức Diệp Phàm dựng thẳng hai hàng lông màv: Một cánh tay máu tươi chảy đám đia, đây là bị người dùng vũ khí sắc bén cắt đứt, mặt đứt bằng phẳng. Còn khúc chân thì hoàn toàn bất đồng, vặn vẹo, xương cốt vỡ vụn. nhất định là bị người mạnh mẽ bẻ gãy, thủ đoạn tàn nhẫn.

- Ai làm?

Diệp Phàm hỏi giọng âm lạnh.

Diệp Đồng là đại đệ tử của hắn. bất kể trưởng thành hay không, ở trong mắt hắn đều là một đứa nhỏ. Lúc năm sáu tuổi đã được hắn mang đi từ Tử Vi đưa tới Bắc Đẩu. Thân thế nó đáng thương, cả tộc đều bị diệt vong, không nghĩ tới hắn rời đi những năm nay, đứa nhỏ này lại bị hành tội như vậy.

Diệp Phàm thu hồi hộp ngọc, lập tức cất bước, như là một con sư tử tiến vào trong đàn dẻ, chiến khí màu vàng mênh mông, cả thiên địa này đều rung chuyển dưới chân hắn. hắn bước từng bước một đi tới, như Tiên Vương hạ giới. thần uy cái thế, thập phương đều run rẩy!

Cái cánh tay cùng với chân gãy kia làm cho hắn vừa đau lòng vừa phẫn nộ: đau lòng là vì đệ tử, mà phẫn nộ sôi trào là vì sự càn rỡ của Kim Ô tộc, rốt cuộc hắn không còn kiềm chế được nữa.

"Ầm!"

Hắn tung ra một quyền, chân long bay vút lên, tiên phượng vượt ngang trời, bạch hổ gầm rú, huyền vũ rẽ biển, các loại tiên linh vờn quanh ở trước nắm tay màu vàng, khí thế rầm rộ!

- Bày trận!

Lão Kim Ô Vương kêu to. Sớm chuẩn bị lâu ngày, những người khác nghe vậy rất nhanh tế ra trận kỳ màu xanh, ghim cũng khắp trong thiên địa, cương phong cuồn cuộn mười vạn dặm.

Đây là pháp khí của Đại Thánh Kim Ô tộc lưu lại, có ẩn chứa một bộ trận pháp bác đại tinh thâm, lưu lại cho tộc nhân để thủ hộ nơi đây phòng ngừa vạn nhất.

Nó có thể phát huy ra uy lực của Đại Thánh bậc thấp, pháp lực khủng bố, thổi quét thiên địa, sương mù mênh mông bao phủ, như là một tấm màn màu xanh buông xuống.

Thế nhưng Diệp Phàm căn bản là không có đặt ở trong mắt, một mình xông tới phía trước, nắm tay màu vàng lượn lờ chân long, tiên phượng, bạch hổ... tiên linh, bẻ gãy nghiền nát.

"Ầm" một tiếng, các loại tiên linh gào rống. bay lên trong thiên địa giống như phi tiên quyền lực cái the! Hắn đánh nát mấy chục cây đại kỳ màu xanh, như vào chỗ không người, trực tiếp đánh giết tới trước.

Thiên Đế Quyền!

Cả pháp trận này chỉ khoảnh khắc rách nát, tới mấy vạn dặm đều thành phế tích. Ngọn núi sụp đổ, đại kỳ vỡ nát, cuốn tới khắp thiên địa.

Tới cuối cùng, cả trong vùng trời đất này chỉ có một thân ảnh màu vàng đứng sừng sững ở nơi đó, tất cả pháp trận toàn bộ biến thành bụi bậm. thành tro trong vầng hào quang rực rỡ.

Đàn Kim Ô hoảng hốt, cũng không biết đã chết bao nhiêu người, mưa máu bay tán loạn. Diệp Phàm chỉ tung một quyền mà thôi, liền quét ngang hết thảy, đây còn là lực lượng của con người hay sao, làm thế nào chống lại?

Chỉ có một bộ phận Kim Ô cao tầng, ở khoảnh khắc Diệp Phàm tung quyền liền thối lui vào trong sào huyệt hòa mạch, tránh thoát được một kiếp, người sống sót trong lòng nơm nớp kinh sợ,

- Thầy trò các ngươi giết cường giả tộc ta. nhất định sẽ bị tai họa. Khi Đại đế của tộc ta quân lâm vùng thiên địa này, không người nào có thể kháng cự, ngươi dù có cường đại mấy đi nữa cũng phải mất mạng!

Lão Kim Ô Vương quát to chói tai.

Lúc này xé rách da mặt nhau rồi, hắn ba lần bảy lượt nhân nhượng vì lợi ích toàn cục cũng vô dụng, Diệp Phàm sát khí lan tràn vạn dậm, là ra mặt tìm công đạo cho đệ tử, không có khả năng thu tay lại.

Diệp Phàm sắc mặt lạnh lùng, sớm tung một quyền phá mờ mặt đất, lộ ra hòa mạch trong lòng đất, nơi đó có một tổ Kim Ô thật lớn, ánh lửa xông lên tận trời.

Không hề nghi ngờ, nơi này có pháp trận thủ hộ, là trọng địa cấm kỵ của Kim Ô tộc ở Bắc Đẩu, người bình thường khó có thể công phá vào.

- Đánh tàn phế đệ tử ta, Kim Ô đều phải chết!

Diệp Phàm chi nói một câu như vậy.

- Chư vị! Các người chẳng lẽ không biết sao, Tiên Đỉnh ở trên người hắn, mặt trên có bí mặt thành tiên. Hắn sao có thể từ trên cổ lộ quay về, vả lại trong thời gian ngắn như vậy liền có thể so với Đại Thánh, tất nhiên có liên quan với cái đỉnh này!

Lão Kim Ô kêu to, dung tâm hiếm ác.

Xa xa có rất nhiều cường giả, có Cổ tộc, cũng có chư thánh Vực ngoại, bọn họ đều biết cái đỉnh đồng xanh ở trên người Diệp Phàm. Chỉ có điều ngày nay Diệp Phàm quá mức cường đại, không dám cướp đoạt mà thôi, nhưng cũng không có nghĩa là không có tham niệm.

- Các vị nếu kiêng kị, mau mau đi thỉnh Đại Thánh các tộc tới trấn sát Thánh thể Nhân tộc, đoạt cái đính xanh, các tộc chúng ta cũng chung tìm hiểu!

Lão Kim Ô kêu lẻn, lòng dạ lão thật ác.

Khóe miệng Diệp Phàm lộ ra một vẻ cười tàn khốc, lẩm bẩm:

- Ta thật ra rất ngóng trông mọi người đều đến đây, bằng không sao thòa ước vọng của ta!

- Ngươi...

Đàn Kim Ô tộc nhìn thấy Diệp Phàm như vào chỗ không người, trực tiếp tới gần tổ Kim Ô. tất cả đều biến sắc, pháp trận đối với hắn vô dụng, không ngăn được.

"Ầm!"

Ngay mi tâm Diệp Phàm tòa hào quang rực rỡ, một cái đỉnh nhỏ bay ra, sau đó nhanh chóng phóng lớn. Vạn Vật Mẫu Khí lưu chuyển giống như ngàn vạn thác nước buông xuống.

"Ầm" một tiếng nổ vang, Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh đập trúng ồ Kim Ô, liên tiếp ba kích, trời rung đất chuyển, hòa mạch vỡ nát, ồ Kim Ô vỡ nát tan tành, hoàn toàn bị phá nát.

Mặc dù có pháp trận Đại Thánh gia trì cũng không được, căn bản là không ngăn được công kích của Diệp Phàm, cái đỉnh giáng xuống, vạn vật đều bị phá tan!

- Liều mạng với ngươi!

Lão Thánh Vương Kim Ô tộc thét dài, căn bản không trốn thoát, trật tự pháp tắc của Diệp Phàm sớm đã tràn ngập khắp nơi, phong tòa thiên địa, giam cầm bầu trời.

Diệp Phàm vẫn thần sắc bình thản, trong miệng khẽ quát một tiếng, phát ra một tiếng đạo âm. lập tức trong thiên địa như có một tràng tiếng sấm sét nổ vang.

"Phốc!"

Lão Kim Ô Vương đương trường nổ tung, mưa máu cũng mảnh xương trắng vẩy bắn ra chung quanh, vô cùng khiếp người. Kết quả này làm cho trong thiên địa đều lạnh lẽo tới cực điếm.

Quần hùng thối lui, đàn Kim Ô tộc sắc mặt tái nhợt, nơm nớp lo sợ, rất nhiều tên trực tiếp xụi lơ trên mặt đất.

Đây phải là thực lực cường đại đến mức nào? Một tiếng quát liền giết chết một vị Vương của Thánh nhân cường đại, quà nhiên là khí phách của chí tôn!

-Chấm dứt đi!

Diệp Phàm bước tới phía trước, trong miệng lại là một tiếng quát, cộng thêm vung hữu quyền, hào quang vàng như biến, khí thế tràn lan vạn dặm.

"Phốc! Phốc!"...

Địa phương này hóa thành chiến trường Tu La, tất cả Kim Ô đều nổ tung, một khối tiếp theo một khối thân thể nổ tung, nguyên thần cũng dập nát, toàn bộ hình thần hủy diệt.

Diệp Phàm chỉ dùng một quyền và một tiếng quát mà thôi, đã giết chết sạch sẽ tất cả Kim Ô còn lại. Loại thủ đoạn nghịch thiên này sao không khiến cho người khiếp sợ?

Màn sương máu tràn ngập, nơi đây rơi vào cảnh tĩnh lặng.

Trong thiên địa lặng naắt như tờ, chư hùng đều khiếp sợ, rất nhiều người không kiềm nổi run rẩy.

Lật tay là mây, úp tay là mưa, ngày nay Thánh thể Nhân tộc có thể hùng thị trên trời dưới đất. tiêu diệt Kim Ô bộ tộc chính là đơn giản như vậy, quả thực rúng động trong lòng mỗi người!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như suối nguồn tươi trẻ, bo tat thich quang duc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.