Giếng cạn

Chương 27



[87.]

….

Lại là một buổi sớm ấm áp mà thích ý.

Tôi nằm ngửa trên giường nhỏ trong căn phòng thuê, ngơ ngác nhìn trần nhà quen thuộc trên đỉnh đầu, luôn cảm thấy mình kiệt sức giống như vừa đánh năm trăm trận. Có trời mới biết hai mươi bốn giờ trước tôi đã trải qua một màn cỡ nào ly kỳ cỡ nào kinh tâm động phách, mà hiện tại còn có thể tỉnh lại trong ổ nhỏ của mình giống như một người bình thường.

Rất nhiều chi tiết vụn vặt mà rôi rắm đã bị tôi quên mất; chính là may mắn, sinh hoạt mỹ lệ đúng hạn mà tới.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cái giếng cạn bầu bạn tôi nhiều năm qua sớm đã biến mất lặng yên không tiếng động khỏi bãi đất trống kia, hoàn toàn để lại Lương Dã ở thế giới của tôi.

Tôi nhìn về phía phòng bếp, Lương Dã đang bận rộn trước bếp, dường như vẫn còn đang nghiên cứu thực đơn của cậu, quay đầu thấy tôi dậy, liền cong môi cười nói:

“Bảo bối, qua giúp tớ nếm thử.”

Tôi nghe vậy liền một cái cá chép lộn mình bật dậy khỏi giường, hai ba bước nhảy đến bên cạnh Lương Dã ôm eo cậu, há miệng liền ngậm lấy cái thìa đưa đến trước mặt.





“…Ừm, rất ngon, không mặn không nhạt.”

Tôi chẹp miệng một cái, rất tự nhiên cúi đầu gặm một cái trên cần cổ tuyết trắng lộ ra ngoài của cậu, sau đó lười biếng treo trên người cậu, hai tay vẫn vòng qua eo cậu, nói thế nào cũng không muốn buông tay.

Lương Dã nghiêng đầu hôn tôi một cái, cười nói: “Làm sao vậy?”

Tôi ôm cậu lẩm bẩm:

“Tinh Tinh a, tớ cảm thấy, mình làm một giấc mộng thật dài…”

Lương Dã lườm tôi, bật cười nói: “Nằm mộng hẳn là tớ mới đúng chứ?” Nói xong liền xoay người lại, ái muội mà phun ra một hơi ở môi tôi: “Với tư cách Vương tử điện hạ phá trừ ma pháp giải cứu tớ từ thế giới tử vong trở về, tớ thật sự không biết phải cảm ơn cậu thế nào mới được.”

“Có gì cần cảm ơn?” Tôi nhìn cậu nghiêm túc nói: “Cậu yêu tớ, tớ cũng yêu cậu, đây là chuyện đã sớm rõ ràng.”

[88.]

Sau khi ăn xong cùng nhau thân mật bên bồn rửa bát.

“Có một thứ tớ rất tò mò, Tinh Tinh.” Tôi nhìn sườn mặt quen thuộc mà thích ý của cậu, nhịn không được hỏi: “Cậu thật sự là Lương Tinh Tinh thích tớ lúc trước sao. Tớ là nói, dù sao thế giới song song có nhiều như vậy, lỡ như lúc đầu tớ kéo lên là một Lương Dã của thế giới khác, tớ đây không phải là mệt lớn rồi sao.”

Lương Dã thả cái chén trong tay nhìn tôi, dường như cũng đoán được một tia hoang mang trong lòng tôi kia, có vẻ buồn rầu mà suy tư một lúc, tiến đến bên tai thấp giọng cười nói:

“…Làm một lần chẳng phải sẽ biết? Tớ nhưng biết rõ tất cả những điểm mẫn cảm trên người cậu rồi, Giang Sâm bảo bối.”

[89.]

Tôi biết tôi không nên chất vấn người mình yêu.

Nhìn bộ dạng đáng yêu của Lương Dã sau trận làm tình mỹ mãn dựa vào ngực tôi, tôi cúi đầu liếc qua người anh em thiếu chút nữa không thể đứng vững được của mình, rốt cuộc hoàn toàn tỉnh táo.

Vành tai tóc mai chạm vào nhau, tôi lại trầm thấp thở dài ra tiếng: “...Cậu thật sự trở về rồi sao?”

Lương Dã mở to mắt nhìn tôi, ánh mắt vẫn lưu luyến ôn nhu như trước:

“Trở về rồi.”

Tôi ôm chặt cậu vào ngực, vui sướng mất mà có lại bao phủ toàn thân tôi, chỉ cảm thấy trên đời này sẽ không có ai càng may mắn hơn tôi, có thể tự tay thay đổi càn khôn, kéo người yêu đã đi hướng tử vong đến thế giới của mình.

Hồi lâu, tôi mở miệng hỏi:

“Tinh Tinh a, hiện tại cậu ở thế giới này thế nhưng hoàn toàn không có hộ khẩu, về sau có tính toán gì không?”

Lương Dã nở nụ cười, dường như cũng cân nhắc đến vấn đề hiện thực này, nghiêng đầu nói:

“Ừm, tớ nghĩ…”

Không đợi cậu mở miệng, tôi liền hùng hổ đề nghị: “Lúc trước không phải cậu nói muốn làm đầu bếp Michelin gì hay sao? Không bằng đến trường học làm đầu bếp đi. Ở thế giới của tớ cậu có thể thỏa thích làm chuyện cậu muốn làm, tớ sẽ nuôi cậu.”





Nói tiếp: “Đừng nhìn tớ hiện tại thật nghèo, nuôi lão bà tuyệt đối không phải việc khó, đặc biệt tháng trước thành tích* của tớ không tồi, thêm mấy đơn lớn lợi nhuận không ít tiền a.”

(*业绩 nghiệp. tích: thành tích đạt đc trong công việc.)

Lương Dã nhìn tôi, bỗng nhiên bật cười ra tiếng.

“Thật sao? Lợi nhuận bao nhiêu?”

Tôi cẩn thận tính một cái, rất đắc ý ưỡn ngực đáp: “Khoảng chừng sáu nghìn tệ.”

“…”

Lương Dã bỗng nhiên trầm mặc.

[90.]

“Bảo bối, cậu biết tớ ở bên kia tùy tiện nhận một hợp đồng quảng cáo liền có thể cầm bao nhiêu phí phát ngôn không?” Cậu sâu kín nhìn tôi.

Tôi há hốc mồm, thật mau gục đầu xuống giống như cà tím thấm sương* vậy. Tôi đương nhiên biết thu nhập cùng trình độ tiêu phí của Lương Dã với tư cách ngôi sao, đó tuyệt đối là độ cao mà thân là một người bình thường tôi đây đều không thể với tới, ở trước mặt người như vậy khoe khoang chút thu nhập ít ỏi khi làm tiếp thị của mình, thật sự là có chút không biết lượng sức.

(*Nguyên văn 霜打的茄子 sương đả đích gia tử: câu ngạn ngữ này xuất phát từ phương bắc. Mỗi khi cuối thu, nhất là sau khi tiết sương giáng (23 hoặc 24 tháng mười), đất phương bắc bởi vì nhiệt độ trong đêm hạ thấp mà trên thực vật kết một tầng sương mỏng,: mà lúc này quả cà chưa hái (quả cà có chịu đc nhiệt độ cao nhưng sợ lạnh), k chịu đc sương lạnh kích thích mà khiến da bên ngoài nhăn nheo—> để chỉ một người, tinh thần uể oải k phấn chấn, phờ phạc, suy sụp, mất hồn…)

Lương Dã mẫn cảm mà nhanh chóng phát hiện được cảm xúc uể oải của tôi, lại gần hôn hôn gương mặt tôi, bất đắc dĩ nói:

“Bảo bối, tớ không phải có ý này.”

Thấy tôi nhìn cậu, cậu cười cười nói tiếp: “Tớ đương nhiên thật vui vì cậu nuôi tớ, nhưng mà xem ở trước mắt, không bằng vẫn là để tớ làm theo nghề cũ kiếm tiền càng đơn giản một chút.”

Cậu vươn tay sờ soạng đầu giường một hồi, thật mau chạm tới danh thiếp của Ngụy Tuyết Tùng đưa cho cậu khi chạm mặt ở cửa siêu thị lúc trước, sau khi híp mắt quan sát một chút, nói: “Tớ ở thế giới này đã không có bằng cấp cũng không có quan hệ, có lẽ tiến vào giới giải trí vẫn là đáng tin cậy một chút; cuối năm TK xã có một đợt tuyển sinh, nếu như ở thế giới bên kia tớ có thể đến vị trí C, như vậy ở thế giới này cũng có thể làm được.”

Thấy vẻ mặt cậu nghiêm túc, không giống như là bộ dạng đang nói đùa, tôi không khỏi lắp bắp kinh hãi: “Tinh Tinh a… cậu thật sự còn muốn làm ca sĩ thần tượng sao? Tớ còn tưởng rằng cậu không thích.

Lương Dã nghĩ một chút, chậm rãi nói: “Trước kia không thích… nhưng sau khi ra mắt, ở chung với các thành viên cũng không tệ, ngược lại cũng có chút luyến tiếc cùng bọn họ trở thành người xa lạ cả đời ở thế giới này; những người bạn tốt ở trong giới, còn có Triết Nhiên lần này đại nạn không chết, tớ cũng muốn về sau có thân phận chính thức đi gặp mặt cậu ta.”

Tôi nhìn cậu, vẻ mặt vẫn còn chút chần chờ.

“…Yên tâm, bảo bối.” Lương Dã vỗ vỗ tay tôi giống như trấn an, gối lên vai tôi thấp giọng: “Người phụ nữ kia sẽ ở trong ngục giam cả đời, cũng sẽ không bao giờ có người nào đó đến làm hại tớ nữa.”

“…”

Nói thì nói thế, nếu để cho lão bà đi ra ngoài làm ngôi sao kiếm tiền, tôi đây chẳng phải biến thành tiểu bạch kiểm bị bao dưỡng?

Tôi gật gật đầu, tuy rằng đáy lòng có chút buồn bực, rồi lại không cách nào nói ra bất kỳ lời dị nghị nào.

Nào biết vẻ mặt của tôi đều bị người hiểu rõ tôi nhất thế giới này thu vào trong mắt, liền thân thiết ôm cổ tôi nói:

“Bảo bối, chúng ta đã là người yêu rồi, cần gì phải tính toán rạch ròi như vậy. Cậu nuôi tớ cùng tớ nuôi cậu, bản thân cũng không khác gì nhau không phải sao; chờ tớ kiếm đủ tiền hưu của hai người chúng ta rồi liền rời khỏi giới giải trí, về sau phu xướng phụ tùy*, cậu đi đâu tớ liền đi chỗ đó.”





(*夫唱妇随 cảnh đầm ấm, thuận hoà. trong gia đình. thời trước, chồng đề xướng việc gì, vợ cũng đều nghe và làm theo)

Tôi rầu rĩ gặm một cái trên đầu vai mượt mà của cậu, cuối cùng tiếp nhận cách nói lãng mạn này.

“Được, tạm thời không nói cái này. Tháng sau tớ phải về quê, cậu cũng phải cùng tớ đi gặp ba mẹ mới được, hai người muốn gặp mặt đứa con dâu này đã muốn thật lâu rồi.” Tôi vẫn dùng giọng điệu nghiêm túc nói: “Mặt khác, cho dù về sau là cậu nuôi tớ, trước thời điểm TK xã tuyển sinh cũng cần thiết là tớ nuôi cậu; cậu chính là lão bà của tớ, biết không.”

“Biết.” Cậu chớp chớp mắt, cười với tôi một cái, “Vậy làm phiền cậu nuôi tớ trước, thân ái của tớ… lão công bảo bối.”

[91.]

Mùa hè năm 2006. sân sau nhà tôi bỗng nhiều hơn một cái giếng.

Mùa hè năm 2018, nó rốt cuộc biến mất trong thế giới của tôi, để lại cho tôi một người yêu làm bạn cả đời.

—— END —
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when, what is the best foods... If you're not sure where to begin, read our website vietnam visits such as independence palace, best places to visit in vietnam and many many information about destination, food, culture...you can find out in www.vietnamvisits.com.

loading...
DMCA.com Protection Status