Hạnh phúc rồi sẽ tới

Chương 25: Trở về


Trang Dụ sau bao năm cuối cùng cũng có thể về lại nơi mình sinh ra. Vốn dĩ cậu tính ở Mỹ đến khi sinh xong, tịnh dưỡng thêm mấy tháng rồi về nhưng không ngờ dự tính nằm ngoài kế hoạch. Do cậu mang thai song bào mà cơ thể không được chăm sóc tốt, tâm lý luôn bất ổn dẫn đến việc cậu sinh non bảy tháng hai nhóc con đã ra đời. Hai đứa bé rất yếu nên cần phải được chăm sóc trong lồng kính gần sáu tháng mới được đem ra ngoài. Mà định kì phải kiểm tra xem sức khỏe của hai bé có ổn định hay không đến khi chúng lớn hơn phát triển bình thường, khỏe mạnh hơn thì không cần khám nữa. Cũng may hai đứa con của cậu bây giờ vẫn rất khỏe mạnh mặt dù hơi nhỏ con hơn những đứa trẻ cùng tuổi khác một chút.

Trang Dụ đặt tên hai bé, mỗi đứa một họ, đứa lớn thì mang họ của Cố Ngạo tên Cố Minh ; đứa nhỏ còn lại theo họ cậu tên Trang Tinh. Hai nhóc rất giống Cố Ngạo chỉ có đôi mắt là giống cậu không sai vào đâu được. Chi phí lúc dự định đã không còn đủ chi tiêu. Bên Mỹ cái gì cũng mắc hơn Trung Quốc, tiền khám của hai bé cùng tiền thuốc trị bệnh tâm lý của cậu cần được duy trì nên Trang Dụ thường làm mấy công việc bán thời gian kiếm thêm thu nhập.

Trang Dụ cũng đã để dành đủ tiền mua vé về nước. Trang Bảo vui vẻ cầm tay hai đứa nhỏ đung đưa nói:

" Chúng ta sắp được về nước rồi nha! Nơi đó nhiều khu vui chơi đẹp lắm! Thời tiết cũng ấm hơn nơi này. Hi hi! Tới đó bác sẽ đưa hai con đi chơi nha!"

Hai đứa nhỏ bi bô nói còn chưa rành chữ đồng thanh:" Được! Được! Về nước! Đi nhơi! Đi nhơi!"

Cố Minh khúc khích cười: " Bác tiểu Bảo hứa rồi nha! Đưa chúng con đi khu vui nhơi giả trí! Bác không được nhuốt lời!"

Trang Tinh hùa theo vỗ tay " bốp! Bốp" nói: " Hứa gồi không nuốt lời! Khu vui nhơi! Yea! Yea!"

Trang Bảo vỗ vỗ ngực tự tin đáp; " Bác hứa là sẽ làm! Đúng không tiểu Dụ! Chúng ta còn phải mang chúng đến cho tiểu Ngạo xem nữa. Chắc chắn em ây vui lắm! Mà khu vui chơi không phải nhơi. Hihi"

Trang Dụ cười gượng rồi bế Cố Minh lên nói: " Được rồi! Cũng sắp tới giờ lên máy bay rồi! Anh bế tiểu Tinh lên đi chúng ta lên máy bay thôi!"

Trang Bảo cười gật gật đầu rồi bế Trang Tinh lên. Đi tới đâu ai cũng hướng mắt về phía họ trầm trồ khen ngợi

" Quao có hai cặp sinh đôi luôn kìa! Một cặp lớn một cặp nhỏ. Cặp nào cũng dễ thương hết. Họ đúng là có phúc mà. Mình cũng muốn sinh được như vậy a!"

Mấy cô còn len lén chụp mấy bức để khoe với bạn bè.

Trên máy đi thì cũng phải nữa ngày mới tới,hai đứa nhỏ mệt nên ngủ trước rồi. Cậu xoa xoa tóc hai bé hôn nhẹ lên má chúng một cái. Hai đứa còn nhỏ tuổi nên được ngồi chung một ghế Trang Dụ và Trang Bảo mỗi người một bên xem chừng chúng không bị ngã.

Trang Bảo háo hức nhìn mấy đám mây ngoài cửa sổ không ngừng khen ngợi: " Đẹp quá a! Chúng ta đi xuyên qua nó luôn"

Trang Dụ chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn. Cậu bắt đầu nghĩ tới Cố Ngạo từ lần đầu họ gặp nhau, yêu nhau. Cậu không biết bây giờ anh ấy như thế nào rồi. Anh có sống tốt không? Có còn nhớ tới mình không?

Cậu cười cười tự giễu: " Mình là cái thá gì chứ! Anh ấy chắc chắn đã quên cái tên khốn kiếp như cậu từ lâu rồi. Không chừng hiện tại anh ấy có vợ con hay người yêu cùng họ vui vẻ hạnh phúc."

Trang Dụ trấn an lòng mình: " không sao, miễn anh ấy sống tốt là được. Mình còn có anh trai và hai đứa con nữa mà. Mình phải chăm sóc cho ba người họ thật tốt mới được."

Đến nơi rồi! Trang Dụ tìm tạm một phòng ở một cái chung cư củ trong trung tâm thành phố. Chỗ này tuy nhỏ nhưng cũng xem là tạm được để ở. Cậu dọn dẹp phòng ngủ trước trải chăn đệm ra bế hai nhóc con lên giường ngủ cho thoải mái hơn.

Trang Dụ thấy Trang Bảo cũng mệt rồi nên kêu anh: " Anh tiểu Bảo nằm cạnh hai nhóc ngủ đi. Anh đi đường cũng mệt rồi! Khi nào dọn dẹp xong em sẽ gọi anh dậy đi mua đồ về nấu cơm."

Trang Bảo nghe lời lên giường nằm không bao lâu thì cũng ngủ mất.

Trang Bảo tuy ngốc nhưng cũng biết em trai mình mấy năm qua không còn vui như trước nữa. Em ấy đêm nào cũng gặp ác mộng làm cho anh lo lắng lắm. Kinh tế của tiểu Dụ cũng không còn đầy đủ sung túc nữa nên anh không bao giờ đòi hỏi ăn này, ăn kia để giảm gánh nặng cho cậu hơn.

Trang Dụ biết anh trai rất hiểu chuyện. Lúc cậu đi làm thì anh ở nhà trông tiểu Minh và tiểu Tinh giúp cậu. Khi cậu gặp ác mộng gật mình tỉnh dậy thì anh vỗ về an ủi cậu. Anh có đôi khi còn giúp cậu quét nhà, rửa chén tuy là hơi vụng về nhưng cậu rất biết ơn anh. Cậu cảm thấy tìm được Trang Bảo thật tốt, còn có hai bảo bối nữa là liều thuốc tốt nhất để cậu duy trì sống tiếp.

Trang Dụ dọn dẹp, quét tước nhà cửa xong xuôi. Cậu đi rửa tay sạch sẽ rồi ra gọi Trang Bảo cùng hai đứa con mình dậy đi vệ sinh cá nhân rồi cùng ra ngoài mua đồ dùng.

Mua được một vài thứ cần thiết cùng thức ăn chuẩn bị cho bữa tối xong cũng đã xế chiều. Cậu lui cui trong bếp nấu ăn để ba người kia ở ngoài xem tivi.

Cơm nước chuẩn bị sẵn sàng cậu kêu anh trai dắt hai đứa nhỏ đi rửa tay rồi ra ăn. Mấy đứa nhỏ ngồi trên bàn ăn nhìn mấy món baba nấu thèm muốn chết:

" Oa! Nhìn ngon quá! Baba thật giỏi nha! Tụi con yêu ba nhất."

Trang Dụ cười cười đút cơm cho hai bé:

" Ngon thì hai đứa ăn nhiều vào, không được kén ăn. Ăn cho mau lớn! Không thì baba tét mông đó!"

Cố Minh bi bô nói trước: " Dạ! Dạ! Con sẽ ăn nhiều! Ăn rồi mới có sức bảo vệ baba và bác tiểu Bảo! A...aaaa"

Cậu bé nói xong mở miệng chờ baba đút. Trang Tinh cũng lại hùa theo nói: " Đúng vậy! Ăn nhiều! Ăn nhiều! Bảo vệ baba và bác tiểu Bảo! Aaaaa!". Nói xong cậu bé cũng mở miệng chờ baba đút ăn.

Trang Dụ vui vẻ cười, bó tay với hay tiểu quỷ con này, tính tình giống ai không biết! Cậu tiếp tục đút cho chúng ăn no.

Trang Bảo ngồi kế bên thì lo cậm cụi ăn lâu lâu còn đùa giỡn với hai bé, cười đùa vui vẻ.

Trang Dụ cũng được vui lây không ít chờ đút xong cho hai đứa ăn no cậu cũng dùng bữa.

Do chỉ có một phòng ngủ nên Trang Dụ đã mua thêm một cái giường nữa đặt trong phòng để Trang Bảo ngủ. Còn mình và hai đứa bé ngủ cái giường còn lại.

Cậu kể chuyện cho hai đứa nghe để dễ ngủ hơn. Tiếng nói cậu rất êm tai, lại biết dừng ngắt đúng nhịp làm câu chuyện trở nên hay và hấp dẫn hơn. Chờ khi hai đứa đều ngủ cậu cũng nằm xuống suy tính đến việc tìm việc làm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như nhân duyên vợ chồng cha mẹ và con cái, cu si dieu am Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.