Hạnh phúc rồi sẽ tới

Chương 30: Thăm bệnh


Lúc Trang Dụ thức dậy thì cũng đã gần 9 giờ sáng. Kế bên trống không, đã không còn hơi ấm của Cố Ngạo lưu lại nữa. Trang Dụ nghĩ chắc anh ấy về rồi sẽ không quay lại đây nữa. Trong lòng cậu có chút thất vọng, buồn buồn một chút nhưng cũng thở phào vì không phải đối mặt với sự tra xét, lạnh nhạt của anh.

Đúng như lời hứa với Trang Dụ. Cố Ngạo hôm nay đã cho người tới đón Trang Bảo và hai đứa con của cậu đến bệnh viện. Vừa bước vào cửa phòng bệnh gặp cậu ba chú cháu đã oa oa khóc rống lên chạy đến bên cậu.

Trang Bảo nói: " Tiểu Dụ! Em... không...sao chứ? Anh lo...cho em lắm! Hu hu. Em đừng...bỏ anh nha! Hu..huuu!"

Trang Dụ xoa xoa đầu anh nói: " Em không sao đâu. Em chỉ mệt một chút nên chỉ cần truyền nước biển là khỏe lại ngay thôi. Anh đừng lo. Em sẽ không bỏ lại anh một mình đâu."

Tiểu Minh và tiểu Tinh nhào lên người Trang Dụ, ôm cậu, sờ tới sờ lui trên người cậu. Trang Dụ bị làm nhột nên bậc cười nói:" Baba không sao. Hai đứa đừng sờ nữa. Baba nhột lắm."

Tiểu Minh mếu máo ngóc đầu dậy nói: " Hu hu. Hôm qua... chú đẹp...giai kia đến... nhà nói baba...bị bệnh con sợ lắm.. a! Baba không khỏe...nên đừng...đi làm nữa...hic hic. Tiểu Minh sẽ nuôi... baba mà! Con không...ăn kẹo nữa...tiết kiệm...tiền cho baba. Baba không...cần vất vả nữa... đâu! Con còn...có thể lượm ve...chai bán mà...hức hức!"

Tiểu Tinh cũng mếu máo khóc nói: " Đúng! Đúng! Tiểu Tinh... và anh...tiểu Minh sẽ...nuôi baba. Baba đừng...bỏ con...hu hu. Con sẽ ngoan,...không ăn...cơm nhiều nữa. Con sẽ... chia cơm...cho baba."

Hai nhóc con nằm úp sấp lên người Trang Dụ khóc càng thương tâm hơn. Trang Dụ nghe được mấy lời ngây ngô của hai đứa con mình lòng cậu vừa vui mừng, cảm động vừa xót xa cho tụi nhỏ. Nếu không phải vì cậu quá nghèo thì hai đứa con của cậu không cần phải vất vả như vậy rồi.

Hai mắt cậu cay cay, lấy tay ôm hai đứa lại rồi xoa tóc chúng nói: " Các con thật ngoan. Là baba không tốt để tụi con lo lắng. Baba sau này sẽ chú ý hơn không để tụi con sợ nữa. Các con không cần làm gì cả chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được rồi. Các con nín đi baba thương."

Hai nhóc hít hít mũi không khóc nữa, chỉ nằm ôm chặt Trang Dụ không buông.

Một màng tình cảm này đã lọt vào trong mắt của Cố Ngạo. Anh bây giờ anh cũng chỉ là người ngoài trong mắt họ mà thôi. Nếu khi xưa cậu không bỏ đi thì anh cũng đã có một hạnh phúc trọn vẹn như vậy rồi. Anh đứng ở ngoài cửa một lúc rồi cũng tiến vào bên trong.

Cố Ngạo cầm theo túi đồ ăn nóng hổi nói: " Mấy người sáng giờ cũng chưa ăn gì chắc đã đói rồi! Tôi có mua chút thức ăn đây. Mọi người ăn xong rồi hãy nói chuyện tiếp."

Trang Dụ né tránh ánh mắt của anh. Cậu không nghĩ anh sẽ quay lại đây gặp cậu. Cố Ngạo thấy cậu né tránh như vậy cũng không nói gì. Anh lấy đồ ăn đưa cho từng người rồi lấy chén múc canh gà hầm cho Trang Dụ ăn.

Trang Bảo vui vẻ hẵn lên cuối cùng cũng gặp được Cố Ngạo rồi. Trang Bảo tươi cười nhận đồ ăn nói: " Tiểu Ngạo à! Đã lâu không gặp em rồi anh nhớ em lắm a! Hihi! Em xem anh bây giờ đã có hai đứa cháu rồi. Đều nhờ...ờ"

Trang Dụ cắt ngang lời Trang Bảo không cho anh nói tiếp. Nếu không Cố Ngạo sẽ nghi ngờ mất thôi: " Anh đừng nói nữa. Anh mau ăn cơm đi nó sắp nguội rồi kìa. Ăn cơm nóng mới ngon!"

Trang Bảo hơi cục hứng chút nhưng rồi cũng nghe lời cậu. Hai nhóc Cố Minh và Trang Tinh nhìn thấy chú đẹp trai hôm qua liền cùng nhau bi bô nói: " Chúng cháu chào chú ạ! Cám ơn chú chăm sóc baba của tụi cháu!"

Cố Minh mò mò trong túi có một viên kẹo hương chanh cầm hai tay đưa đến cho Cố Ngạo: " Cháu mời chú ăn đó! Kẹo ngọt ngọt lắm a! Hihi"

Trang Tinh hùa theo nói: " Ngọt ngọt! Ngon lắm! Mời chú! Mời chú! Chú mau nhận đi"

Cố Ngạo không biết tại sao mới gặp có hai lần mà anh đã có cái cảm giác gì đó với hai cậu nhóc này. Anh không thích con nít hay ồn ào, mít ướt nhưng lại không bài xích hai đứa con của Trang Dụ. Anh thấy chúng có đôi mắt rất sáng, long lanh như cậu vậy. Còn tổng thể gương mặt thì trông quen quen. Tui nó giống ai thì anh không nhớ rõ chỉ cảm giác chắc là mình biết người này. Cố Ngạo đắng đo một hồi cũng nhận lấy rồi nhéo nhéo hai má phúm phím hơi có chút thịt của chúng nói: " cám ơn!"

Trang Dụ có chút khó xử vì sự hồn nhiên của hai nhóc con nhà mình. Cậu thật sự không tài nào dám đối diện với anh. Hay nói đúng hơn là cậu đã không xứng đáng được ở bên anh nữa rồi.

Cố Ngạo cầm chén canh đưa cho Trang Dụ: " Em ăn đi! Mau mau lấy lại sức. Tôi không bỏ thuốc độc vào đó đâu. Em khỏi đắng đo chi cho mệt. Chờ em khỏe lại tôi có chuyện muốn hỏi em cho rõ ràng!"

Trang Dụ im lặng cúi thấp đầu không nói cậu nào. Cậu uống chén canh này xong cảm thấy không có mùi vị gì cả cậu chỉ thấy lưỡi mình thật đắng, thật chát thôi. Cậu biết nói gì với anh đây. Anh rồi sẽ làm gì cậu và người nhà cậu. Trong lòng cậu thấp thỏm không yên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như cadence la gi nghia cua tu cadence la nhip phach dieu nhac hat tho, chasm la gi nghia cua tu chasm la ke nut sau lo ne sau vuc tham nghia và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.