Hạnh phúc rồi sẽ tới

Chương 47: Cha à! Thả chó hiệu quả hơn!


Trang Dụ về nhà liền căn dặn hai nhóc và Trang Bảo thu dọn đồ đạc bỏ vào vali ngày mai chuyển qua nhà mới: " Mọi người thu dọn mấy cái cần thiết mang đi! Chúng ta chuyển qua căn nhà đẹp hơn ở có được không?"

Hai nhóc con hào hứng vui mừng, nhảy nhót nắm tay Trang Bảo cùng là hét: " Yea! Nhà mới! A a a! Có nhiều đồ chơi, có giường rộng, đồ ăn ngon! Ha ha ha! Vui quá! Đi thôi! Đi dọn đồ thôi!"

Hai nhóc con và Trang Bảo lục lọi tìm tìm mấy món đồ chơi mình rải tứ tung ở phòng khách cho vào balo. Trang Dụ cười cười cùng Cố Ngạo vào phòng thu dọn đồ đạc.

Trang Dụ lấy vali ra đem mấy quần áo mới xếp gọn gàng vào. Cố Ngạo cũng phụ cậu một tay thu xếp. Anh lấy đồ ra nhìn thấy đôi bao tay mình tặng cậu trước kia cùng cái khăn choàng anh tặng gần đây, tâm trạng anh phấn khởi hẳn lên: " Không ngờ nha! Em còn giữ đôi bao tay này! Đây được xem là món quà đầu tiên anh chính thức tặng em. Đúng là thời gian. Chớp mắt trôi qua nhanh thật nó không chờ đợi ai cả!"

Trang Dụ cầm lấy đôi bao tay từ trong tay anh vuốt ve: " Ừm! Em giữ gìn nó cẩn thận lắm! Lúc nào nhớ anh em liền lấy ra xem! Anh! chúng ta sau này phải sống thật hạnh phúc bù đắp cho những năm xa cách kia đi! Em xin lỗi vì đã để anh chịu nhiều đau khổ! Em từ đây sẽ hảo hảo bù đắp lại cho anh!"

Cố Ngạo thương yêu ôm lấy Trang Dụ: " Em không cần phải bù đắp gì hết! Anh đây mới phải bù đắp cho em! Một chút đau khổ của anh cũng chẳng bằng cực khổ mà em phải gánh! Mấy năm qua một mình em vừa chăm sóc con vừa lo cho anh trai cực khổ nhiều lắm đúng không? Em bây giờ chỉ cần ngoan ngoãn để anh nuôi là được. Em nghỉ làm luôn đi anh không cho em làm mấy cái việc kia nữa! Làm bà xã của anh thôi!"

Trang Dụ đỏ mặt: " Ừm! Nhưng mà anh tại sao không chịu để em làm chồng! Em muốn làm chồng cơ, bà xã anh làm đi! Em cũng nuôi anh được vậy! Anh không cho em làm mấy việc đó em làm gì giờ! Em không muốn ở nhà hoài đâu!"

" No! No! Em không thể buông bỏ đi ước mơ viễn vông đấy à! Anh nói rồi trừ phi tiểu huynh đệ của em to hơn của anh đi! Lúc đó anh sẽ suy xét lại. Hắc hắc! Còn công việc tính sau đi! " Cố Ngạo vênh váo hôn hôn má cậu.

Trang Dụ ức chế, làm sao mà nó có thể to lên được. Cái này là bẩm sinh a! Là bẩm sinh! Ông trời đúng là không công bằng mà! Cậu đành chờ kiếp sau sinh ra với một cơ thể có bắp cuồng cuộng vậy cậu phải lớn hơn anh mới được rồi tiềm anh tính sổ. Cậu quay lưng tiếp tục công trình dọn dẹp coi anh như không khí. Dọn dọn một hồi cậu nhớ tới chiếc nhẫn mình giấu trong ngăn tủ đầu giường. Cậu định lén lúc đem cất giấu đi nhưng nào ngờ chiếc nhẫn đâu mất tiêu rồi! Cậu toát mồ hôi hột tìm tìm kiếm kiếm! Cậu lẩm bẩm: " Nó đâu mất rồi! Có khi nào có trộm vào nhà không? Thôi rồi! Hừm! Làm sao bây giờ!"

Trang Dụ càng tìm càng cuống cuồng hơn, mặt bí xị ngồi nghỉ trên giường không thèm dọn dẹp nữa. Cố Ngạo thấy cậu có vẻ không vui, quan tâm lại gần cậu: " Em sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao? Nói đi biết đâu anh giúp được!"

Trang Dụ ậm ừ: " Em mất một món đồ vô cùng vô cùng quan trọng! Không biết cái tên trộm khốn kiếp nào đã lấy nó rồi! Tức chết đi được! Em cầu cho tên đó ăn thì mắc nghẹn, uống nước thì sặc, đi vệ sinh cũng khó khăn! A a a! Tức chết đi! Hazzz!"

Cố Ngạo ngạc nhiên, xoa xoa đầu cậu: " Em cũng ác mồm ác miệng qua đấy! Em không nghe nói nghiệp tụ vành môi à! Rốt cuộc em mất gì mà giận đến vậy?"

Trang Dụ lắp bắp cúi đầu, rì rì nói, mắt cũng hồng hồng lên: " Em làm mất nhẫn rồi! Nhẫn anh tặng em đấy! Em xin lỗi đã lừa anh, là em không tốt. "

Cố Ngạo dở khóc dỡ cười. Cái tên mà cậu trù kia há không phải anh sao! Anh đúng là tạo nghiệt nặng rồi a! Vợ trù chồng kìa trời! Cố Ngạo than thở: " Em nên rút lại mấy lời em trù người ta hồi nãy đi! Không thì chính thức em muốn làm quả phụ rồi a! Vợ trù chồng là thiên lý bất dung a! Em muốn lấy cái này chứ gì! Anh thấy nó lâu rồi! Em không cần giải thích chi cả chỉ là mau mau xóa mấy câu kia đi!"

Cố Ngạo lấy hộp gấm trong túi mở ra quỳ gối xuống đeo nhẫn vào tay cậu: " Chúng ta chính thức làm lại từ đầu! Anh yêu em!"

Trang Dụ hồ hỡi nhìn chăm chú cái nhẫn:" Cái này! Anh lấy nó từ lúc nào? Anh biết em nói dối sao không vạch trần?"

" Thì cái lần anh hỏi em nhẫn đâu đó! Anh vốn là muốn chờ một dịp đặc biệt mới mang nó ra tạo cho em bất ngờ. Ai dè em trù anh dữ vậy, anh còn muốn sống lắm a! Bà xã! Em đúng là chân nhân bất lộ tướng trù ẻo người ta cũng không thấy một miếng tội lỗi!". Cố Ngạo bày ra cái mặt vô tội nhìn cậu.

" Ồ! Đúng là bất ngờ thật đấy! Ha ha! Em trù anh chết luôn! Khỏi phải dạy hư con em! Em không thu lại đâu! Anh phải nếm một chút đau khổ mới được a! Dám không cho em lên ngôi ông xã anh cứ mà chịu phạt đi! ". Trang Dụ hạnh phúc muốn chết. Chỉ là vờ hờn dỗi khoanh tay chờ ai kia cầu xin tha thứ.

Cố Ngạo sắc lang chồm lên hôn môi cậu: " Em ác quá rồi! Bất quá chuyện này anh không nhượng bộ được đâu! Vợ yêu à "

Trang Dụ đỏ mặt núp vào ngực anh: " Anh đúng là đại sắc lang. Nhưng mà em yêu anh! Em rất yêu anh! Ngôi chồng kia em nhường anh! Kiếp sau đến lượt em làm chồng! "

Trời ạ hai người làm mấy chuyện xấu hổ vậy mà không thèm đóng cửa. Cố Minh, Trang Tinh và Trang Bảo rình mò xem ngoài cửa thấy hết tất tần tật. Cố Minh với Trang Tinh mượn điện thoại Trang Bảo vừa chụp vừa quay mấy cảnh màu hường của cha và baba. Người cầm máy người bấm bấm liên tục " rắc! Rắc", Trang Bảo thì canh chừng.

Đang ngay bầu không khí hạnh phúc riêng tư của hai người Cố Minh xông vào gian manh cười: " Ây dô! Cha và baba đúng là bạo thật nga! Giữa thanh thiên bạch nhật làm mấy chuyện xấu hổ mà cửa không thèm đóng. Mù mắt con rồi a! Cái này đáng học hỏi. Đáng học hỏi! Sau này có bạn gái con cũng cua y như cha! Ai mà không dính thính cho được!"

Trang Tinh đắc ý hùa theo: " Đúng rồi! Baba với cha hư lắm nha. Đây là muốn dạy hư con trẻ mà. Chắc! Chắc! Dịu kế! Dịu kế! Cha đã thả dê thành công! hắc hắc!"

" Ừm! Ừm! Tiểu Dụ bị dính thính của tiểu Ngạo roài! Chắc chịu làm vợ của tiểu Ngạo rồi! Hi hi! Anh đây cũng bắt chước nữa! ". Trang Bảo vỗ vỗ đùi cảm thán.

Trang Dụ xấu hổ muốn độn thổ đến nơi. Cái gì vậy trời. Con mình thấy hết rồi a! Làm sao đây! Học cái gù mà học! Con ơi là con! Anh ơi là anh! Chồng ơi là chồng! Mấy người một vừa hai phải thôi chứ!

Trái với vẻ bối rối của cậu, Cố Ngạo điềm tỉnh, hất hất mặt: " Các con thì biết cái gì! Cái này có gì phải giấu đâu! Đây gọi là hảo yêu thương vợ đó hiểu chưa? Cha đây từ từ chỉ các con sau khi nào các con có người trong mộng thì tìm cha! Áp dụng hiệu quả lắm!"

Trang Dụ giẩm chân thật mạnh lên chân anh: " Anh đang nói gì đấy hả! Dám dạy hư con trẻ! Hèn gì! Mới mấy ngày mà con của em thành sói nhỏ nhanh như vậy! Em đánh chết anh!"

Hai nhóc đồng thanh, cầm điện thoại lắc lắc: " Hai người yêu đương vừa phải thôi. Baba làm nũng quá đi a! Tụi con tuy thèm kẹo nhưng ngọt kiểu này ai chịu nỗi! Tụi con có chụp hình quay phim học hỏi đây! Cha có muốn lấy không? Phí không cao lắm đâu! Chỉ một năm ăn vặt xả láng thôi! "

" Rẻ lắm! Cái này cha đồng ý!Được rồi gửi vào điện thoại cha đi! Các con quả nhiên là thiên tài! "

" Ok! Tới ngay!" hai nhóc hì hục bấm bấm.

Trang Dụ ngăn cản: " Không được gửi! Xóa ngay! Xóa ngay!".

Cố Ngạo dễ gì cho cậu thoát giữ chặt cậu không buông. Đâu thể để lỡ mất việc tốt được. Qua 2 phút hai nhóc ra hiệu: " xong rồi! Giao kèo thành công! Tụi con hết nhiệm vụ! Cha nhớ thưởng quà cho tụi con đấy! Hắc hắc! "

Đi ra tới cửa hai nhóc chợt ngoảnh đầu nói với anh: " Mà cha này! Tụi con mai mốt không cần thả dê như cha đâu! He he! Mai mốt tụi con thả chó dễ dính hơn! Cha nên học hỏi tụi con đúng hơn. Áp dụng cái đó là vợ tự thân đến cửa ngay. Bye! Chút hai người vui vẻ!"

"Thả chó?" Trang Dụ nhìn con rồi nhìn Cố Ngạo. Ai chỉ bọn chúng vậy? Tụi nó mới ba tuổi! Ba tuổi thôi đó! (°0°). Mau đem hai đứa con ngây thơ trả về cho cậu đi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất? Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như cac cung hoang dao se gap duoc nhan duyen cuoi nam 2014, sua tam cho be loai nao tot học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công