Harry Potter và câu chuyện học hạng nhất

Chương 139: Jessica.Nox


Editor: Waveliterature Vietnam

Cấu trúc của ngôi nhà chính là sự hỗn hợp giữa gạch và gỗ, một dốc núi ngoằn ngoèo bên cạnh sân nhỏ và một dòng sông nhỏ uốn lượn quanh co.

Căn biệt thự này có chút nghiêng chênh lệch, hơn nữa nhô ra về hướng đường; mái nhà của nó bị quay sang một bên, giống như một cái mũ nồi, độ thẳng đứng của ngôi nhà là không thỏa đáng.

Nhưng bất luận như thế nào, ánh đèn ấm áp chiếu ra từ căn nhà, khiến trái tim Ellen khao khát được đi đến trong một đêm lạnh.

Cánh cửa mở một tiếng "két…một cô gái tóc vàng, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc xinh đẹp bước ra.

Mùi thơm đồ ăn từ khe cửa bay ra, ánh sáng mềm mại nhuộm tuyết dày ở cửa bằng ánh sáng vàng.

"Xin lỗi, các bạn là -" cô gái nghi ngờ hỏi.

"Tôi là Ferri Ouse • Flitwick, người này là Ellen.Harris, theo lời mời của Leonard. Nox. Tôi từ ngàn dặm xa xôi từ vương quốc Anh, đến làm khách, đến nơi này, xin hãy thứ lỗi cho tôi." Giáo sư Flitwick đang chỉnh đốn cơ thể của mình để bản thân có thể cao lên thêm một chút, nhấn mạnh một cách có chủ ý nhẹ nhàng và duyên dáng.

"À, chú tôi đã nói điều này. Hôm nay tôi nhận được một lá thư từ chú Nox, nói rằng hai người sẽ đến đây với tư cách là khách. Mời vào!"

Giáo sư Flitwick và Ellen vừa bước vào cửa, và một chiếc khăn lông lớn bay tự động, vây xung quanh họ, họ nhẹ nhàng phủi hết những mảnh tuyết đọng trên người họ một cách sạch sẽ.

Bước vào phòng khách, Ellen phát hiện, cô gái đã bật hết tất cả các đèn, ánh sáng vàng và ánh sáng trắng đan xen nhau, và cả phòng khách lớn điều được chiếu sáng. Mặc dù là mùa đông, nhưng bày trí trong phòng đầy hoa nở rộ, những đóa hoa nhỏ vô cùng xinh đẹp, dường như sức sống tràn đầy.

Có lẽ được duy trì với phép thuật thực vật và phép thuật thời gian! Ellen không quen thuộc lắm với tất cả các loài thực vật, và bí mật suy đoán.

Mặc dù toàn bộ căn phòng không xa hoa lắm, nhưng bởi vì sử dụng phép thuật hồi sinh nên tràn đầy sức sống.

Một cái bàn ủi tự động làm việc trong góc; một giá phơi đồ được xoay tự động vụng về trước cửa lò; hai chiếc kim dệt dài màu tím trên ghế sofa được tự động đan xen, một vài đường dệ ra một cái hình ô vuông; một số tạp chí nằm rải rác trên bàn cà phê bằng đá cẩm thạch màu xanh lá cây trước ghế sofa: "Nữ phù thủy chi hữu", "Nữ phù thủy thì thầm" và "chuyển đổi ngày hôm nay".

Ellen đoán rằng cô gái có thể đã dệt len trên ghế sofa trước đó, nhìn vào tạp chí, ừm... và uống cà phê. Một tách cà phê với mùi thơm thoang thoảng được đặt lặng lẽ trên bàn cà phê.

Điều hấp dẫn Ellen nhất chính là trên một chiếc bàn dài khác đặt ở đại sảnh, bày đầy những món ăn mê người: Bít tết nướng có màu sắc rực rỡ, cánh gà Buffalo nướng gọn gàng nằm trên rau xanh, phi lê cá hồi Alaska vàng, đầy thịt, salad Cobb với bơ và phô mai... Một lớp sữa trứng với một lớp thịt và trái cây dày, Thỉnh thoảng, một bong bóng rượu tròn được tìm thấy trong một chiếc bình pha lê trong suốt.

Ellen tự khắc kiềm chế dục vọng của mình, bởi vì anh và giáo sư Flitwick đã cùng đi một chặng đường dài, hơi đói bụng và bị ảnh hưởng bởi cái lạnh, anh cố gắng không nhìn vào bàn thức ăn phong phú đó, anh biết rằng không nên thô lỗ trước mặt của chủ nhà.

"Iain, đi ra nhanh lên một chút, khách của chú Nox đang đến!" Jessica nói một từ với một kim loại hình bát trên tường, và có một câu trả lời ồm bên trong truyền đến, "Biết rồi, Jessica, em lập tức đến ngay!"

"Iain, em trai của tôi, thích ở trong phòng. Ở trường, em ấy là học sinh giỏi nhất của khóa!" Jessica mỉm cười tự hào, hướng dẫn giáo sư Flitwick và Ellen đến ghế ăn.

"Hai vị, tôi là Jessica.Nox, cháu gái của chú Nox, nếu như mọi người có cần gì hãy gọi tôi." Jessica nói qua, chỉ đạo hai chiếc khăn tay trắng tự động thấm nước và tự vắt khô, sau đó bay vòng qua đến trước mặt của giáo sư Flitwick và Ellen.

Lau mặt và tay bằng khăn tay nóng, sạch, Ellen cảm thấy sự mệt mỏi trong ngày dường như biến mất sau khi lau mặt bằng chiếc khăn này.

Bẹp bẹp bẹp, cậu bé cao lớn với mái tóc ngắn màu vàng bướng bỉnh bước xuống cầu thang. Cậu bé lễ phép nhưng cũng e dè hướng về giáo sư Flitwick cúi đầu, và chào hỏi Ellen một tiếng.

"Wow, tôi nghĩ chúng ta có thể ăn những món ăn ngon này trước. Chú Nox có thể phải quay lại sau.

Chú ấy đã báo rằng chúng ta không cần chờ đợi chú ấy về." Jessica lanh lẹ chỉ huy con dao và nĩa để chia thức ăn, sau đó những thực phẩm này tự động nhảy xuống đĩa trước mặt mọi người.

Các món ăn ngon miệng làm cho bầu không khí của căn phòng nhanh chóng hài hòa. Thiếu niên trông lạnh lùng cũng trở nên thư thái và tham lam nhai miếng thịt bò nướng trong miệng.

Giáo sư Flitwick đã uống một ngụm lớn rượu được lên men từ sữa, rồi nói tiếp, âm thanh lanh lảnh trở nên vang dội. Điều này khiến cả ba người không thể nhịn được bật cười.

Cơm nước no nê, giáo sư Flitwick và Ellen được thu xếp ở trong một căn phòng trên tầng hai, hai chiếc giường đơn rất gọn gàng và trông rất thoải mái.

Giáo sư Flitwick đã sửa sang lại hành lễ, Ellen ngồi lên trên giường, nhìn vào một " bộ thần chú tự vệ" do giáo sư Flitwick cung cấp, ngoài ra còn có một số ghi chú của Giáo sư Flitwick, Ellen nồng nhiệt nhìn thấy.

Sau một thời gian dài, Jessica mặc một bộ đồ ngủ màu xanh có hoa văn và gõ cửa một cách ngập ngừng. Sau khi được cho phép, cô bước vào và bưng một khay cùng một bình trà và hai chén trà.

"Tôi nghĩ rằng mọi người có khả năng muốn một tách trà nóng!" Jessica cẩn thận đưa cốc cho Giáo sư Flitwick và Ellen. "Tôi xin lỗi, tôi chỉ tìm thấy một số loại Hồng Trà được bán trong cửa hàng Gà Ma... Tôi nghĩ rằng mọi người có thể thích uống trà hơn cà phê hoặc ca cao...

Giáo sư Flitwick nhanh chóng bày tỏ lòng biết ơn và nhận lấy Hồng Trà. Ellen vung cuốn sách trên bàn cạnh giường và hai tay nhận lấy chén trà. Lúc này, không có gì để phàn nàn về việc uống trà nóng – mặc dù có thể gây ra sự mất ngủ…

Jessica nhìn thấy cuốn sách của Ellen trên bàn cạnh giường, đôi mắt sáng lên, chỉ vào "bộ sưu tập bùa tự vệ" và hỏi: "Đây có phải là cuốn sách được sử dụng trong lớp lời nguyền của bạn phải không?

"À, nó sao? Không phải. Thực ra, đây là một cuốn sách nói sự phòng ngự phép thuật đen." Ellen nhẹ nhàng nói.

"Vậy, đây có phải là cuốn sách giáo khoa bảo vệ bạn trước ma thuật đen phải không?" Jessica quan tâm hỏi.

"Cũng không phải." Ellen gãi đầu, lấy sách giáo khoa phòng ngự ma thuật đen rút ra từ đông đảo cuốn sách bên trong rồi hành lễ. Điều này không khó, vì số lượng của chúng quá nhiều.

"Này, đây là những cuốn sách giáo khoa giảng dạy cho chúng tôi về phòng ngự ma thuật đen." Ellen hào phóng trao cuốn sách giáo khoa, dường như là cuốn sách mới đưa cho Jessica.

Gilderoy • Lockhart với mái tóc xoăn màu vàng trên trang bìa nheo mắt khắp nơi.

"Cuộc chia tay với hồn ma nữ", Gilderoy Lockhart; "Du hành cùng Thi Quỷ," Gilderoy Lockhart; "Nghỉ phép cùng với Mẫu Dạ Xoa", Gilderoy Lockhart …Có vẻ như Gilderoy Lockhart này rất mạnh mẽ, bảy cuốn sách liên tiếp là những cuốn sách của anh ấy! "Jessica lướt qua thích thú.

"Trên thực tế..." Ellen suy nghĩ một lúc, nhưng vẫn không tiết lộ bộ mặt thật của Giáo sư Lockhart.

"Anh ta là giáo sư của lớp Phòng thủ Ma thuật Hắc ám của chúng tôi."

"Wow, vậy anh ta nhất định có thực lực siêu phàm!" Jessica cầm cuốn sách, nhìn nụ cười khó hiểu của Lockhart, và có một chút không muốn trả lại cuốn sách cho Ellen.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm, Thủ Thuật, Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như cay cao su co hap thu o2 thai co2, cay sen da Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.