Hệ thống đi lạc tu tiên kí

Chương 481: Chuẩn bị vào Hoa sơn


Triệu Vô Cực cùng Tiếu Mị Mị ăn tối đều là đồ ăn hắn dự trữ sẵn ở trong nhẫn trữ vật, hai người nhanh chóng ăn xong, sau đó đi ngủ dưỡng tốt tinh thần chuẩn bị cho ngày mai chiến đấu.

Ngày mai, vừa cách ngày rằm bốn ngày, là lúc Hoa Sơn luận võ đại hội diễn ra.

Người đạt tới đỉnh phong cảnh sẽ ồ ạt xông lên Hoa sơn, người yếu một chút sẽ cố gắng tìm kiếm cho mình đối thủ thích hợp, cùng người khác giao thủ tăng thêm kinh nghiệm chiến đấu cho bản thân.

Người mạnh sẽ cố gắng đánh bại tất cả những người khác, leo lên đỉnh, đồng thời bảo vệ vị trí của mình.

Sau ba ngày, trời sáng, lúc này ai còn chưa thể lên đỉnh Hoa sơn, vậy thì chính thức mất đi tư cách tham gia cuối cùng luận võ, cũng mất đi tranh giành Ngũ tuyệt danh hiệu.

Một đêm không sự cứ như thế bình tĩnh trôi qua.

Sáng sớm, ánh nắng ấm áp chiếu vào phòng, Triệu Vô Cực cùng Tiếu Mị Mị đều đã chuẩn bị xong.

Triệu Vô Cực vẫn như cũ một bộ màu vàng y phục thêu lên hoàng kim họa tiết trông rất thổ khí, Tiếu Mị Mị thì chải chuốt lại mái tóc, mặc vào kín đáo y phục, trang điểm một chút.

Tuy nàng chỉ trang điểm nhẹ, nhưng ở trước ngực cái kia to lớn D cup to lớn chống lên áo, phía sau vểnh lên mông, eo thon hông lớn, dáng người vô cùng khiêu gợi thướt tha, chỉ cần ở phía sau nhìn qua cũng đủ khiến người khác chảy nước miếng.

Chưa kể khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng mềm như búng ra sữ, đôi môi xinh xắn đầy đặn, cặp mắt to tròn mọng nước như chứa thu ba, chỉnh thể gương mặt mang một vẻ hiền lương thục đức khí tức, nhưng ở trong ánh mắt lại mang lên một vẻ tinh nghịch như trêu chọc khiêu gợi, vô cùng để người ta say mê.

Tiếu Mị Mị trước đây sắc đẹp, cũng chỉ là trên giang hồ một cái tiểu yêu nữ quyến rũ mà thôi. Nếu so sánh với giang hồ đệ nhất mỹ nhân Yến Vô Song, còn kém khá xa.

Nhưng gần đây nàng mị công tu luyện lại có thành tựu, trước ngực cặp kia hung khí thường xuyên được Triệu Vô Cực mát-xa, bởi vậy càng lúc càng đẫy đà, càng lớn lên, càng thu hút người ta ánh mắt.

Đặc biệt nàng được Triệu Vô Cực cho ăn không ít bảo vật, bởi vậy cơ thể càng trở nên khỏe mạnh, nội tiết càng tốt, từ trong ra ngoài lập tức thể hiện ra thanh xuân sức sống tràn đầy, làn da trắng mịn non mềm đến ai nhìn qua cũng muốn xông tới bóp một cái.

Nhất là nàng khí chất, có chút bảo thủ lại có chút khiêu gợi, cả hai hòa lẫn vào nhau, khiến người ta cực kì hứng thú muốn lập tức tìm hiểu một phen, cùng nàng thảo luận nhân sinh đại đạo.

Nàng sắc đẹp, đã không thua kém gì giang hồ đệ nhất mỹ nhân Yến Vô song.

Nhưng Yến Vô Song không thích ra ngoài nhiều, bởi vì nàng quá xinh đẹp, nên nó cũng mang cho nàng rất nhiều rắc rối.

Mà Tiếu Mị Mị gần đây lại đi lại trên giang hồ liên tục, bởi vậy danh khí của nàng so Yến Vô Song còn lớn.

Nếu không phải Triệu Vô Cực hung danh quá lớn, sợ rằng người khác đã sớm tới đánh chết hắn cướp đi Tiếu Mị Mị rồi.

Tiếu Mị Mị trang điểm xong, vui vẻ hướng Triệu Vô Cực ôm lấy tay hắn nói:

“ Vô Cực, ta xong rồi. Chúng ta đi thôi!”

Triệu Vô Cực gật đầu, hai người rời đi quán trọ, xuống xe ngựa.

Xe ngựa một mực theo đường lớn đánh tới, hướng về Hoa sơn phương hướng lao đi.

Bởi vì Hoa sơn có năm con đường đi lên đỉnh, để thuận lợi cho tất cả mọi người ở phía dưới chiêm ngưỡng, con đường đi tới chỗ này cũng được mở rộng, làm bằng, xe ngựa thông hành không hề có chút trở ngại.

Triệu Vô Cực vừa tới nơi, lập tức nghe được cực kì nhiều tiếng ồn ào.

Hắn vén màn ra, phía trước xe ngựa đã đứng đầy người, xếp thành một hàng rào bao quanh lại.

Triệu Vô Cực cùng Tiếu Mị Mị đi xuống, đám người nhìn thấy hắn, không ít người kinh hô một tiếng, lập tức tách ra một cái lối đi cho Triệu Vô Cực đi tới.

Triệu Vô Cực đi tới phía trước, hắn ngạc nhiên phát hiện, phía trước đám người tồn tại một dãy cái cọc, mỗi cái cọc đều buộc lên vải đỏ, giống như một đường phân cách tuyến vô cùng dài, kéo đến tận nơi xa.

Đám người hiếu kì đến xem Hoa Sơn luận võ đều ăn ý không hề vượt qua cái này vải đỏ, chỉ đứng bên ngoài thảo luận mà thôi.

Đây chính là giải phân cách người tham gia cùng người vây xem a, Triệu Vô Cực trong lòng âm thầm suy nghĩ.

Bỗng nhiên phía sau truyền tới một âm thanh quen thuộc:

“ ai nha, Triệu công tử cũng tới tham gia Hoa Sơn luận võ sao? Hạnh ngộ, hạnh ngộ!”

Triệu Vô Cực quay đầu lại, người đang chắp tay chào hắn không ai khác chính là giang hồ đại danh đỉnh đỉnh Hiểu bách gia sự, minh trăm họ tình Bách Hiểu Sinh.

Triệu Vô Cực cũng là vui vẻ chắp tay nói:

“ bách huynh đã lâu không gặp, vẫn còn khỏe a!”

Bách Hiểu Sinh ha ha cười nói:

“ khỏe, đương nhiên khỏe! Tiếu cô nương, ngươi cũng khỏe a!”

Tiếu Mị Mị mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại:

“ đa tạ công tử quan tâm!”

Triệu Vô Cực không hàm hồ, lập tức hỏi:

“ Bách huynh, cái vải đỏ này là phân cách sao?”

Bách Hiểu Sinh gật đầu nói:

“ Triệu công tử hẳn là lần đầu tới đây a. cái vải đỏ này chính là phân cách người tham gia cùng người không tham gia Hoa Sơn luận võ một con đường.

Chỉ cần đủ tiêu chuẩn tham gia người, bước qua cái dải vải đỏ này, người tham gia khác có thể thoải mái cùng bọn hắn đánh một trận, ở bên trong Hoa Sơn luận võ sinh tử tự trọng, chỉ xem ai võ công càng cao cường hơn mà thôi”

Triệu Vô Cực gật đầu lại hỏi:

“ ta đến sớm hay muộn?”

Hắn cũng không biết rõ, bản thân ngủ dậy sau đó lập tức đến đây, trước đó đã có ai xông lên núi hay chưa?

Bách Hiểu Sinh cười nói:

“ công tử tới không sớm cũng không muộn. phía trước đã có mấy cái đỉnh phong cao thủ tranh thủ tới trước, xông hướng đỉnh núi.

Nếu bây giờ công tử xông lên, rất có thể sẽ gặp được bọn hắn.

Nhưng ta khuyên công tử vẫn là không nên tranh giành đỉnh núi vị trí, đó là chỗ của Ngũ tuyệt.

Ngũ tuyệt tuy đối với tất cả mọi người đều mở ra, nhưng cũng không phải là như vậy!”

Bách Hiểu Sinh nói đến đây liền dừng lại, giống như bán cái thần bí, để Triệu Vô Cực hào hứng.

Triệu Vô Cực hứng thú liền hỏi:

“ ồ, không biết bên trong có cái gì thuyết pháp?”

Bách Hiểu Sinh vui vẻ cười nói:

“ Hoa Sơn luận võ hai mươi năm tổ chức một lần, hai mươi năm này ở giữa, trên giang hồ có cường giả nào, sớm đã thành danh.

Mà bọn hắn đám cường giả này, đương nhiên quen mặt với nhau.

Bọn hắn nếu xông lên đỉnh, vậy thì đám người kia cũng không gây khó khăn.

Nếu công tử một cái mới đột phá đỉnh phong không lâu xông lên, chỉ sợ gây nên rất nhiều người hứng thú cùng với bất mãn. Bởi vậy rất dễ dàng bị vây công.

Phải biết Hoa Sơn luận võ chính là hỗn chiến, không hề có quy củ gì, bởi vậy bọn hắn đương nhiên chọn trái hồng mềm bóp trước, sau đó mới lẫn nhau tỉ thí.

Nhưng đứng ở đỉnh không chỉ phải nhận mỗi một cái này rắc rối, mà còn đến từ phía dưới rắc rối nữa.

Đám người ở phía dưới, chắc chắn sẽ có đỉnh phong cảnh cho rằng mình cũng có đủ sức cạnh tranh ngũ tuyệt một vị trí.

Bởi vậy, bọn hắn sẽ không ngừng đi lên khiêu chiến vị trí này, để cho người ở bên trên không thể ngồi yên phải liên tục ứng chiến.

Nếu là thực lực đủ cường đại, đánh bại tất cả, vậy thì không nói làm gì.

Nhưng nếu thực lực vừa đủ mà còn bị luân phiên khiêu chiến không ngừng, vậy thì trước trận chiến liền bị tiêu giảm thể lực, quả thật là một cái bất lợi lớn.

Nhưng cũng có một cái tiểu xảo ở đây, hắc hắc!”

Bách Hiểu Sinh cười hắc hắc lại không tiếp tục nói, giống như chờ Triệu Vô Cực hỏi hắn vậy.

Triệu Vô Cực khó chịu, ngươi nói thì ngươi cứ nói đi a, cứ dừng giữa chừng làm gì?

Hắn đánh phải hỏi:

“ không biết có cái gì tiểu xảo?”

Bách Hiểu Sinh cười nói:

“ theo quy định, hết ngày thứ ba, mặt trời vừa ló đầu sau đỉnh núi bắt đầu ngày thứ tư, cũng là lúc kết thúc bảo vệ vị trí ngũ tuyệt thời điểm.

Chỉ cần công tử ở thời gian này gần đến khiêu chiến thành công vị trí, vậy thì sau đó sẽ có rất ít người tiếp tục hướng lên khiêu chiến, bởi vì bọn hắn không đủ thời gian a.

Nhưng công tử cũng nên căn chuẩn thời gian, bởi vì người đứng ở trên đỉnh, chắc chắn là cao thủ tuyệt đỉnh trên giang hồ, cảnh giới ít nhất cũng là đỉnh phong hậu kì.

Theo kinh nghiệm của ta, những năm gần đây, ngũ tuyệt chưa bao giờ xuất hiện đỉnh phong hậu kì tham gia, chỉ có đỉnh phong viên mãn mà thôi.

Bởi vậy, bên trên đó, áp lực rất lớn, công tử vẫn là nên cẩn thận một chút!”

sở dĩ hắn không nói ít nhất là đỉnh phong viên mãn, bởi vì đó đã là cảnh giới cuối cùng, không có ít nhât cái này khái niệm nữa, mà hắn cũng không biết năm nay có đỉnh phong hậu kì dành được ngũ tuyệt một vị trí hay không nên đành phải nói như vậy.

Triệu Vô Cực gật đầu, xem như là hiểu được bên trong này các loại quy định.

Hắn chắp tay nói:

“ đa tạ Bách huynh, ta đi trước!”

Bách Hiểu Sinh cũng chắp tay:

“ bảo trọng!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như niem phat giai tru nghiep chuong, 9 dieu khong nen noi de tranh tao khau nghiep xau Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.