Hệ thống livestream của nữ đế

Chương 1104: Ta muốn toàn bộ chín châu bốn biển này (5)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.





Khương Bồng Cơ vội lên tiếng phủ nhận.

“Ta không có ý đó..

Hữu Mặc trong trẻo tựa gió trăng, yêu quái sao tới gần nổi..

Chỉ là ta lo lắng, sợ có yêu quái ẩn náu bên cạnh huynh, huynh nên cẩn thận một chút thì an toàn hơn.” Ánh mắt của Khương Hồng Cơ nhẹ nhàng lướt qua tay phải của Trình Tĩnh mang theo ý tứ sâu xa.

Trình Tĩnh chú ý đến điều đó, bỗng dưng sắc mặt thay đổi, khuôn mặt vốn kém sắc lại thêm vài phần tái xanh.

Xung quanh đã không còn người, Trình Tĩnh đến bên cạnh Khương Hồng Cơ, hai người cách nhau chừng một bước chân

“Châu mục cũng tin vào yêu ma sao?” Trình Tĩnh thăm dò hỏi

Khương Hồng Cơ nói: “Thế gian rộng lớn, không thiếu vật lạ, có lẽ việc có yêu ma là thật

Chỉ là ta vẫn luôn tin rằng yêu ma đều sợ con người thôi.” Trình Tĩnh kinh ngạc: “Ô” một tiếng

Anh ta cảm thấy rất mới lạ, quan điểm như thế anh ta chưa từng nghe qua.

Từ xưa đến nay, chỉ có người sợ yêu ma, sao yêu ma có thể sợ con người?

Khương Bổng Cơ tiếp tục nói: “Yêu ma quỷ quái đã được nhắc đến từ xưa đến nay

Nhưng điều kỳ lạ là, những lời đồn về yêu ma đều là tin đồn thất thiệt, chưa ai khẳng định và đưa ra chứng cứ bao giờ

Ta nghĩ, nếu như yêu quái thật sự đáng sợ như lời mọi người vẫn nói thì vì sao lại cứ núi phía sau không dám lộ diện? Có thể thấy được, yêu ma sợ con người nên mới phải trốn tránh, chỉ có thể như con chuột dưới cống không thể lộ mặt ra ánh sáng.”

Trình Tĩnh mỉm cười nói: “Lời suy luận này của châu mục thật mới lạ.”

“Yêu ma trên thế gian đều không đáng sợ, đáng sợ là lòng người

Lòng người ác độc, sợ là Phật Đà trên cao cũng không thể độ hóa.” Khương Hồng Cơ có ý ám chỉ, mặc dù Trình Tĩnh không tỏ thái độ nhưng nhìn vẻ mặt anh ta dường như cũng tán thành quan điểm này

Lúc này, Trình Tĩnh vươn tay phải ra khỏi ống tay áo khiển bàn tay bọc vải trắng lộ ra

Từ đường nét ngón tay đến đốt ngón tay của Trình Tĩnh đều rất đẹp, thật sự là một đôi tay có thể vẩy mực vẽ tranh

Anh ta hỏi: “Vậy nhờ châu mục xem, “Yêu ma mà Vệ Từ tiên sinh nói rốt cuộc là người hay là yêu?”

Khương Hồng Cơ nói: “Chuyện này thực sự khó nói, phải xem Hữu Mặc nghĩ thế nào thôi.” Trình Tĩnh trầm mặc, đầu lông mày nhăn lại mang theo vẻ buồn rầu.

Anh ta có cảm giác ngày ngày trôi qua cử động của bản thân càng không bình thường, trí nhớ cũng bị xáo trộn nghiêm trọng.

Tuy nói không ảnh hưởng đến chính sự nhưng nhìn phản ứng của Nguyễn Xung, xem ra tính cách anh ta đã thay đổi không nhỏ

Đã vô số lần muốn giết chết “Yêu ma” đang ẩn náu bên cạnh mình nhưng vừa nghĩ đến việc nó có phép thần thông quỷ dị thì anh ta lại chỉ có thể nhẫn nhịn.

“Tĩnh cho rằng, nó là yêu.” Trình Tĩnh suy nghĩ một hồi, hỏi cô: “Vệ Từ tiên sinh cũng biết trừ yêu sao?”

Khương Hồng Cơ cười đáp: “Tử Hiếu đối với chuyện này chỉ là công phu mèo cào, cho yêu quái ăn thịt sợ rằng nó còn chế thịt ít, hỏi huynh ấy thì nhầm người rồi.”

Trình Tĩnh: “...”

Ở sau lưng giễu cợt thuộc hạ của mình, chủ công như vậy..

thật không hiểu đám Vệ Từ làm cách nào chịu đựng được.

Sớm hay muộn cũng tiêu đời..

Khương Hồng Cơ lại nói: “Có điều, nếu như Hữu Mặc muốn biết trừ yêu thế nào thì cũng có thể hỏi ta.” Sắc mặt Trình Tỉnh lộ rõ vẻ nghi ngờ, chợt nghĩ đến điều gì, sắc mặt lại thay đổi

Anh ta nhớ lại..

chiến công vĩ đại của người này! Cần Vương khi ấy, Trình Tĩnh còn không có tư cách lên triều hộ tống Hoàng Tung, theo miêu tả của Hoàng Tung, châu mục Hoàn Châu ở trước mắt chỉ bằng sức một người đã phanh thấy một tên yêu quái! Mạnh mẽ như thế, khó trách cô lại không sợ yêu ma! Trong lòng Trình Tĩnh chợt sáng tỏ, hơi động tâm nhưng lại có chút chần chờ

“Không biết châu mục có diệu kế gì?”

Hỏi đến vấn đề này, biểu cảm của Trình Tỉnh thoáng cứng đờ.

Lời này hẳn là để quân thượng hải hạ thần, với tư cách là mưu sĩ, không suy nghĩ kể sách hay mà lại đi hỏi Khương Hồng Cơ, thật sự có hơi mất mặt

Chẳng qua lời đã thốt ra khỏi miệng, anh ta chỉ có thể nhắm mắt mà đợi đáp án

Khương Hồng Cơ lại cười: “Chuyện này còn phải nói sao? Đương nhiên là dụ đối phương ra, giết ngay tại chỗ!” Trình Tĩnh nhíu mày, hơi lưỡng lự mà nhìn Khương Hồng Cơ

“Châu mục, nói thật sao?” “Tuyệt đối không nói dối!”

Trình Tĩnh nghĩ đến quá khứ huy hoàng của Khương Bổng Cơ, nỗi bất an trong lòng dần dần yên ổn.

Hay là..

cứ thử một lần xem!

Yến tiệc buổi tối mới bắt đầu, Trình Tĩnh trở về chỗ ở trước để tắm rửa thay đổi

Vừa chuẩn bị xong, anh ta phát hiện trong phòng có thêm một hơi thở, không khí lan tỏa mùi hương sơn phần thoang thoảng.

Anh ta xuất thân là sĩ tộc, huân hương chính là thú vui, cho nên đối với hương liệu, anh ta cũng có nghiên cứu, tương đối nhạy cảm.

Thật không biết yêu quái đó làm thế nào, luôn xuất hiện bên cạnh anh ta thần không biết quỷ không hay.

Chuẩn bị tâm lý vững vàng xong, Trình Tĩnh bình tĩnh đi lên phía trước, lấy bội kiếm văn sĩ của mình đeo lên hông.

Người kia dùng giọng điệu ra lệnh nói với anh ta: “Đợi lát nữa đến yến hội, người mang theo ta đi.” Trình Tĩnh gật đầu đồng ý, anh ta cũng không tỏ ra kinh ngạc chút nào, tựa như sự xuất hiện kỳ lạ của đối phương là chuyện bình thường

“Hôm nay nhìn Liễu Hi, tình trạng của cô ta như thế nào? Có điều gì khác thường không?” Người nọ nói chuyện tương đối thẳng thắn, giống như đã xem Trình Tĩnh là thân tín, không coi ai ra gì mà ngồi ở vị trí đầu

Trình Tĩnh cụp mắt, nghiêm túc ngồi xuống phía bên phải

Anh ta đang định mở miệng, ánh mắt rơi xuống tay phải của mình, phút chốc lại nghĩ đến chuyện gì đó, trong lòng bỗng kinh hãi

Trình Tĩnh nói: “Thật ra Liễu Châu mục cũng không có gì lạ, chỉ có một chuyện..

Tay phải của cô ta dường như là bị thương.”

Anh ta nhớ đến chuyện Khương Đồng Cơ cũng giống anh ta, tay phải đều bọc vải trắng

Chẳng qua là khi đó tâm thần anh ta đang loạn nên quên hỏi.

Bây giờ nhớ lại, Trình Tĩnh có cảm giác không rét mà run

Chẳng lẽ, tên yêu quái trước mắt này không chỉ muốn khống chế anh ta mà còn muốn khống chế cả Liễu Châu mục? “Tay phải?” Mắt người kia sáng rực lên, cả khuôn mặt tươi tỉnh hẳn: “Tay phải của cô ta thế nào?”

Trình Tĩnh nói: “Tay phải của Liễu Châu mục có bọc vải trắng, hình như còn hơi sưng.”

Người kia nghe vậy liền lộ ra nụ cười hài lòng.

Lúc trước “Bùa trung thành cấp chín” đánh vào tay phải của Khương Hồng Cơ, nói cách khác, ấn chú là ở tay phải.

Bây giờ Khương Hồng Cơ đang bọc lại tay phải, có thể thấy được ấn chú đã ẩn núp trên người cô ta từ lâu rồi

Chỉ cần mình kích hoạt ẩn chú trước mặt Khương Hồng Cơ, cô ta sẽ trở thành con rồi nghe lời nhất của ả.

Nghĩ tới đây, ả đặc biệt mong chờ đến yến hội tối nay

Thời khắc ả trở mình chính là tối nay!

Tay Trình Tĩnh âm thầm đặt lên chuôi kiểm, hít sâu một hơi, sắc mặt bình tĩnh mà lên xe ngựa

Bánh xe ung dung lăn về phía trước, chạy nhanh đến huyện phủ.

Người đó ngồi chung xe với Trình Tĩnh, ả vô duyên duỗi dài hai chân, cong vẹo dựa lưng, một mình ủ đã chiếm hết hai phần ba không gian thùng xe

Dáng vẻ không nghiêm chỉnh như vậy khiến nội tâm Trình Tĩnh bùng lửa giận, nhưng anh ta chỉ có thể giả bộ như không thấy.

Khi gần đến nơi, người nọ ra lệnh cho Trình Tĩnh: “Đợi khi yến hội chấm dứt, ngươi lấy một cái cớ nào đó dụ Liễu Hi ra ngoài, để cô ta đến trước mặt ta

Nếu như Liễu Hỉ muốn giết ta thì nhất định người phải đỡ trước người ta, đã biết chưa?”

Khi ấn chủ chưa được kích hoạt thì Liễu Hi vẫn còn là sát thần.

Ả cần có người làm đệm lưng cho mình, tranh thủ thời gian cho ả.

Trình Tĩnh nói: “Vâng!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dantaichinh.com ví dụ như hàm sumif và sumifs, mua hang chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.