Hệ thống vạn năng: Ta là vương

Chương 110: Thế giới đêm 10


Cô quay lại, nhìn nữ nhân trước mặt. Dung nhan xinh đẹp dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt to tròn đen láy ngấn lệ. Ngọc Diện kinh ngạc, sau đó lao vào người cô khóc

" Hic... tôi... tôi cứ nghĩ... hic... anh chết rồi... "

Cô đưa tay vuốt mái tóc ngắn mượt mà của Ngọc Diện, nụ cười nhạt vươn lên

" Khóc cái gì! Tôi còn sống, không cần lo "

" Anh ngốc lắm... hu hu... anh... anh muốn chết lắm sao... "

Ngọc Diện nói, cô đưa tay đẩy nhẹ bả vai Ngọc Diện ra. Cho hai người đối mắt nhau

" Sao vậy? Lo lắng? "

" Tôi... tôi không có "

Ngọc Diện lau nước mắt, gương mặt hơi ửng hồng. Cô đưa tay búng nhẹ vào trán Ngọc Diện

" Được rồi! Đã đi đâu? Làm tôi lo lắng "

" Tôi trở về... Còn anh? Anh tại sao lại ở đây? "

Ngọc Diện nghi hoặc hỏi, cơn gió lướt qua. Dưới ánh hoàng hôn ấm áp, không một bóng người. Cô ra vẻ chần chừ...

" Thật ra... tôi là người của hắc bang... "

Ngọc Diện kinh ngạc, sự đề phòng nơi đáy mắt hiện lên

" Anh là thuộc hạ của Thẩm bang? "

" Phải! Tôi sợ em biết và sẽ chán ghét tôi. Nên tôi không nói "

Ngọc Diện nhìn vào đôi mắt sau mặt nạ của cô, cắn nhẹ môi

" Anh có ý gì? "

" Tôi sẽ bảo vệ em, bằng cả tính mạng này. Xin em... đừng sợ tôi. Được không? "

Ngọc Diện đỏ mặt, đôi mắt hiện lên tia hạnh phúc. Quay mặt đi

" Anh nói gì vậy? Anh biết tôi là ai không? "

" Chuyện này... tôi nghĩ em là một tiểu thư đài các "

" Anh thật ngốc... vậy... trong lòng anh tôi có vị trí nào? "

Ngọc Diện e dè hỏi, cô buông bả vai cô ta ra. Nhìn về phía biển, ánh hoàng hôn chiếu xuống mặt nước càng trở nên xinh đẹp...

" Tôi... yêu em "

Gương mặt Ngọc Diện đỏ như cà chua, ôm chặt cô

" Sắc lang! Anh không ngượng miệng sao? "

Cô khẽ cười nhạt

" Tại sao phải ngượng? "

" Anh...! Em rất lo cho anh... Lần đầu tiên có người vì em mà hy sinh cả tính mạng... Em rất cảm động. Em đã cho người tìm kiếm anh, nhưng không thấy. Họ nói có lẽ anh đã hóa thành tro trong đống lửa. Em sợ lắm, sợ mất anh "

Ngọc Diện nghẹn ngào nói, cô đưa tay xoa mái tóc mượt mà đó. Giọng nói dịu dàng

" Ngốc quá! Tôi làm sao bỏ em được? "

" Hắc Nguyệt... anh tốt lắm "

Ngọc Diện ngước lên, đôi mắt một mảng tình ý. Cô đưa tay lau những giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mi, mỉm cười

" Ông trời cho chúng ta gặp nhau, xem như có duyên. Tại sao tôi lại không trân trọng chứ? "

Cô cúi xuống, hôn vào trán Ngọc Diện. Ôm người đẹp vào lòng, nụ cười trên môi phút chốc trở nên chế nhạo. Nhưng nó lại rất nhanh, nhanh đến mức không một ai có thể nắm bắt. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, thay vào đó là màn đêm đen rộng lớn đầy sao sáng. Cô cùng Ngọc Diện đi vào trong tàu, ngước nhìn lên cô, Ngọc Diện hỏi

" Anh đến vì mảnh pha lê đen sao? "

Cô nhếch môi, nhìn về phía trước

" Phải "

Ngọc Diện chần chừ, khoát tay cô

" Thật ra em cũng đến vì nó "

"... Vậy sao? "

" Em sẽ không giành với anh, để anh hoàn thành nhiệm vụ. "

Ngọc Diện cười nói, cô đưa tay búng vào trán cô ta. Khiến Ngọc Diện phồng má nũng nịu

" Đau "

Mọi người trong tàu đều vận lễ phục sang trọng trang nghiêm, ly rượu trên tay nở ra những nụ cười bình thản. Cô tự hỏi sao họ lại giống nhau đến mức này? Kể cả cô cũng vậy...

Từ trên khán đài một MC vang lên tiếng nói

- Chào mừng mọi người đã đến với buổi đấu giá hôm nay! Tôi là MC của buổi đấu giá này, lời đầu tiên muốn gởi đến là lời chào chân thành nhất

Bốp bốp bốp

Tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ, cô cùng Ngọc Diện tìm chỗ ngồi xuống. MC lên tiếng

- Chắc các vị đã biết người tổ chức buổi đấu giá hôm nay chính là thương nhân Lâm Hựu. Ông đã mang đến những món vật quý giá đến các vị. Đầu tiên là bức tranh của người Nga

Chiếc rèm đỏ thu lại, một bức tranh được treo xuất hiện. Đám người thương nhân nhìn thấy trầm trồ

- Đây là bức tranh từ xa xưa do một nghệ sĩ Nga vẽ nên. Lịch sử oai hùng cùng nhan sắc xinh đẹp đã khiến bức tranh trở nên vô cùng giá trị trong 100 năm. Giá khởi điểm là 1000 đô la

Mọi người nghe xong đều lần lượt đưa bản giá lên

- 1200 đô la

- 1500 đô la

- 1550 đô la

- 2000 đô la

.......

- 3500 đô la lần một, 3500 đô la lần hai... 3500 đô la lần ba. Thành giá

Tiếng M C dừng lại, bức tranh được mang vào trong. Cô cầm ly rượu trên tay nhấm nháp, từ cơ thể tỏa ra khí chất huyền bí đến nguy hiểm. Ngọc Diện ngẩn ngơ say đắm nhìn mĩ nam tử trước mặt. Trái tim không khỏi đập nhanh, cô liếc qua, Ngọc Diện đỏ mặt quay đi.

- Tiếp theo là một chiếc trâm cài tóc sắc xảo được làm từ vàng ngọc đá quý. Mời quý vị thưởng thức

Chiếc kẹp tóc làm từ đá quý, đó là một đóa hoa hồng được chạm khắc tinh xảo. Những cánh hoa nở rộ, được làm từ ruby đỏ khiến nó trở nên kiêu sa đến lạ thường. Sáng lấp lánh khiến nhiều quý bà tiểu thư mê mẩn. Cô nhìn đến, đôi mắt sau mặt nạ hiện lên thích thú.

- Giá khởi điểm là 5000 đô la

Mọi người vì chiều ý vợ mà ra giá

- 5100 đô la

- 5500 đô la

- 6000 đô la

- 10.000 đô la

........

Cô nhìn lên cái kẹp cài tóc đó, một giọng nói vang lên nhẹ nhàng

- 1 triệu đô la

Mọi người nhìn qua, kinh ngạc. Đó là Thẩm Nhược Giai, chiếc áo sơ mi và quần da đen ôm lấy đôi chân thon dài. Chiếc áo khoác đen tùy ý khoát trên vai, thân hình quyến rũ xinh đẹp. Lời bàn tán vang lên

- Đó chẳng phải là Thẩm tiểu thư sao?

- Lần trước vụ nổ ở khác sạn đã gây không ít phiền toái

- Phải đó! Nghe nói cô ta là bang chủ của Giai Long bang

- Ha ha! Nghe nói cô ta đã tỏ tình với Bạch nhị thiếu gia

- Cô ta đã làm Bạch gia thốn đốn không ít. Từ Bạch đại thiếu gia đến nhị thiếu gia cũng không tha

- Phải! Vốn quan hệ của anh em nhà đó đã không tốt. Nay lại mang danh cướp chị dâu, xem ra chắc sẽ đổ máu

- Đúng là lẳng lơ

- Đồ không biết xấu hổ

.........

Từng lời nói bàn tán đều lọt vào tai cô, đám vệ sĩ của Nhược Giai liếc qua đám người đó khiến họ run lên. MC cất tiếng nói

- 1 triệu đô lần một... 1 triệu đô lần hai.... 1 triệu đô lần ba... Thành giá

Ngọc Diện nhìn qua Nhược Giai, bĩu môi

" Thẩm gia chắc chắn là đang gặp rất nhiều rắc rối. Nếu không phải là hai bang lớn mạnh thì e là đã sớm bị tập kích... "

Cô đưa tay vuốt tóc Ngọc Diện, nụ cười nhạt vươn lên...

Thời gian trôi qua, phút chốc đã đến món hàng thứ 8. MC lên tiếng

- Đây là vật thứ 8, mời mọi người xem

Cô kinh ngạc, nhìn một chiếc tủ kính to đang đựng người. Một cô gái xinh đẹp khả ái mặc bộ đồ hầu hở hang quyến rũ, làm lộ ra da thịt trắng nõn mượt mà. Hai tay bị xích sắc trói lại, đôi mắt hồng khẽ mở ra sợ hãi... Đó là nữ9 Hi Nhược Liên...

- Đây là nữ sinh được đưa ra. Giá khởi điểm là 1tr đô la

Đám nam nhân chảy dãi nhìn tiểu mĩ nhân ngay trước mặt, cô sau khi kinh ngạc là sự bình tĩnh đến lạ thường. Khẽ nhếch môi...

_________________

Tại nơi khác:

Thẩm Lăng ngồi trên ghế, nhìn vào màn hình ti vi đang phản chiếu hình ảnh. Khi thấy Nhược Liên liền khẽ nheo mày, sau đó nhìn đến phản ứng của cô. Một tên vệ sĩ bên cạnh

- Lão đại! Camara kết nối với ở đây rất nguy hiểm. Ngài có nên nghĩ lại?

" Ngươi phán xét việc làm của ta? "

Thẩm Lăng lạnh lùng nói, nhưng lại như có một sự nguy hiểm vô hình khiến tên vệ sĩ sợ hãi

- Không có! Lão đại, anh không tin Đông Phương công tử? Chẳng phải đã cho Phi Long giám sát rồi sao?

" Không phải không an tâm... "

Thẩm Lăng đôi mắt sâu nhìn vào cô, hàng mày anh khí nheo lại. Nốc cạn ly rượu trên tay...

_________________

Trở về với cô, mấy tên nam nhân đồng loạt ra giá

- 1tr 2

- Tôi 1tr 3

- 1tr 5

........

Cô khẽ nâng ly rượu, nhìn chăm chăm vào Nhược Liên đang sợ hãi. Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu

[ Ký chủ! Người không cứu nữ9? ]

" Không cần! Nữ9 tự có nam9 cứu "

Ngọc Diện thấy cô nhìn chăm chăm vào Nhược Liên liền ghen, gương mặt phụng phịu nheo mày nhìn nữ9. Thẩm Nhược Giai vẫn lạnh lùng, không có chút ý tứ nào là muốn giúp đỡ

- 4tr đô la

Một lão già ra giá, mọi người kinh ngạc dừng lại. MC cầm cây búa đập lên bàn

- 4tr lần một... 4tr lần hai... 4tr...

" 5tr đô la "

Một tiếng nói khác vang lên, một nam nhân mặc bộ vest trắng bảnh bao. Mặt nạ che đi khuôn mặt, từ góc khuất lên tiếng. Cô có thể nhận ra đó là nam9 Bạch Tử Du... Không những cô, mà còn có Thẩm Nhược Giai cũng nhận ra. Khi biết Tử Du cứu Nhược Liên, đôi mắt xẹt qua tia tức giận cùng khó chịu. Quay mặt đi...

- 5tr lần một... lần hai.... lần ba. Thành giá

Nhược Liên được đưa đi, cô khẽ nâng khóe môi nở nụ cười lạnh lùng. Bàn tay đưa ra cầm lấy điện thoại nhắn tin cho ai đó. MC lên tiếng

- Sao đây sẽ là món cuối cùng

Cô nhìn lên, không khí bắt đầu thay đổi. Những người của hắc bang như hổ rình mồi nhìn lên khán đài. Sự căng thẳng pha thêm sát ý luân chuyển trong không trung. Chiếc tủ kính đưa ra, bên trong được đặt một mảnh pha lê đen phát ra ánh sáng. Cô khẽ nheo mày, bàn tay gõ lên mặt bàn.

- Đây là mảnh pha lê đen quý giá của buổi đấu giá hôm nay. Giá khởi điểm...

Bằng! Đoàng

- Ahhhhhh

Tiếng súng nổ lên bắn vỡ tủ kính, đám người không hiểu gì la hét. Những tên hắc bang lớn nhỏ chạy lên, muốn giành lấy mảnh pha lê

Bằng! Đoàng Đoànggggg

- Chuyện gì vậy

- Ahhhh! Chạy đi

- Cứu với

- Người đâu...

.........

Ngọc Diện đứng lên kinh hãi, lấy súng ra bắn vào đám định cướp mảnh pha lê. Tử Du đứng lên, đánh văng mấy tên rồi chạy lên. Máu dưới sàn nhà chảy ra lên lán, cô cầm súng chĩa vào phía Bạch Tử Du đang cầm lấy mảnh pha lê

Bằng!

Viên đạn ghin vào vai hắn, Bạch Tử Du cắn răng nhìn cô. Bàn tay đưa ra phất nhẹ, từ đâu một đám người mặc áo đen xuất hiện. Đánh chết mấy tên tạp nham, Ngọc Diện lo lắng

" Không ổn! Chúng ta mau đi "

Cô vẫn đứng im, Phi Thanh dẫn một đám người đi vào đánh với người của Tử Du

Bằng! Đoàng

Cô đá một cái chai rượu sành lên không trung, sau đó đá thêm một cái. Chai sành lao tới chỗ Nhược Giai, Tử Du kinh hãi chạy qua. Dùng lưng đỡ chai sành

Choang!

Mảnh vỡ văng tứ tung, Ngọc Diện chạy qua. Con dao nhỏ rạch một đường vào bàn tay đang cầm mảnh pha lê của Tử Du. Khiến hắn đau đớn vô tình thả mảnh pha lê ra, Ngọc Diện bắt lấy. Nhược Giai nhìn đến tức giận. Đạp một cước vào bụng Ngọc Diện khiến cô ta văng ra

Cô đi đến đỡ Ngọc Diện đứng dậy, nhặt mảnh pha lê trên đất lên. Phi Long đeo mặt nạ chạy vào

" Đã xong "

Cô nghe thấy liền gật đầu, nắm tay Ngọc Diện chạy ra ngoài. Nhược Giai lạnh lùng

" Chặn lại "

Một đám vệ sĩ chạy đến chặn trước cửa, cô xoay vòng đá vào đầu từng tên ngã xuống. Phía sau Nhược Giai đang cầm súng chĩa về phía cô, Ngọc Diện kinh hãi

" Cẩn thận "

Bằng! Choang

Viên đạn lao tới, cô đưa tay cầm mảnh pha lê đỡ lấy viên đạn. Viên đạn văng xuống đất, mảnh pha lê vẫn không sứt mẻ gì... Cô nắm lấy tay Ngọc Diện chạy ra boong tàu. Từ không trung hai chiếc máy bay xuất hiện, đám người lặn nước đi lên tiếp ứng. Từ máy bay thả xuống cái thang. Cô đưa tay định đi lên thì

Đoàng!

Bạch Tử Du từ phía sau bắn, cô né qua. Gương mặt độc ác bị mặt nạ che mất của hắn, chỉ có tiếng nói mang theo tức giận

" Mày là ai? "

Sự cáu gắt hiện rõ, Ngọc Diện lấy súng bắn trả nhưng đều bị Tử Du né được

" Anh mau đi đi "

Ngọc Diện nói, cô không nói gì vẫn đứng im đó. Phía sau Phi Thanh đi ra trên tay là Nhược Liên đang sợ hãi. Thanh dao kề cổ Nhược Liên khiến Tử Du kinh ngạc

" Mau bỏ súng xuống "

Bàn tay siết chặt lại nổi lên gân xanh, cắn răng. Từ từ hạ cơ thể, bàn tay đặt súng xuống. Đôi mắt trừng về phía Phi Thanh, khi cây súng gần tới mặt đất thì bàn tay Tử Du khẽ chuyển

Bằng!

Viên đạn bắn vào chân Phi Thanh

" Ahhh "

Gương mặt đau đớn, thanh dao trên tay rớt xuống. Cô và Ngọc Diện đang leo lên máy bay. Tử Du nhìn qua chĩa súng về phía bọn cô

Bằng bằng!

Hai viên đạn phóng ra cô đều né được, chỉ có Ngọc Diện vì sự khó khăn trên không trung mà mất đà ngã xuống. Cô nắm lấy tay cô ta, Ngọc Diện sững sờ

" Anh làm gì vậy? Buông em ra "

Cô không trả lời, bàn tay nắm chặt Ngọc Diện.

"... "

" Anh cũng sẽ rơi xuống đó! Mau thả em ra. Tên ngốc này "

Ngọc Diện đưa tay gỡ bỏ ngón tay cô, Tử Du chĩa súng nhắm về phía cô. Nhưng vì dây thang lắc lư nên chưa thể bắn được... Từ trong góc tối Bạch Thiển nhìn ra. Bàn tay cầm lấy một cây chủy thủ phóng tới chỗ Tử Du

Phập!

Chủy thủ ghim vào eo hắn, đôi mắt nhìn về góc tối tức giận. Cầm lấy chủy thủ rút ra đau đớn, ôm eo đang tuông máu. Bộ vest trắng giờ đây một mảng máu đỏ

" Chết tiệt! Là thằng nào? "

Phạch Phạch

Tiếng máy bay từ xa bay đến, mọi người ngước mắt lên. Từ cửa máy bay mở ra, Mạc Kì Ngôn nở nụ cười

Bộp bộp!

Tiếng vỗ tay vang lên, Kì Ngôn đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài. Bên cạnh là Ngô quản gia đang cầm thanh kiếm Nhật đứng đó

" Có chuyện gì vui vậy? "

" Là mày? "

Tử Du kinh ngạc, ôm lấy eo đang chảy máu từ từ đứng lên. Kì Ngôn nghe thấy tiếng nói của Tử Du liền hiện lên sát ý hận thù

" Bạch thiếu gia vẫn còn nhớ tôi sao? Thật vinh hạnh "

" Ha! Một con chó bị mình làm mù mắt thì sao có thể quên? Lúc đó tiếng la hét thống khổ thật êm tai "

Nụ cười chế giễu vang lên, bàn tay Kì Ngôn siết chặt lại. Ngô quản gia bên cạnh nghiêm nghị nhìn hắn

" Thiếu gia! Bình tĩnh "

" Phải! Món quà tao tặng mày thế nào? "

Tử Du liếc qua Nhược Liên đang ngất xỉu, nhíu mày

" Là mày bắt? "

" Ha ha! Phải! Tôi đã bán cô ta vào buổi đấu giá này "

Kì Ngôn quăng xuống những tấm ảnh, cô nhìn lướt qua. Tử Du cũng cầm lên một tấm xem, kinh ngạc sau đó là tức giận. Trong hình là hình ảnh Nhược Liên đang thỏa thân ngủ với Kì Ngôn, trên cơ thể là những vết bầm tím. Nụ cười chế nhạo trên khóe môi Kì Ngôn càng khiến Tử Du điên tiết lên. Cây súng trên tay siết chặt lại, nhào nát tấm hình

" THẰNG CHÓ! MÀY GIỎI LẮM "

Nghe thấy sự tức giận từ Tử Du càng khiến Mạc Kì Ngôn phấn khích

" Ha ha ha! Bây giờ tôi có thể tưởng tượng ra Bạch đại thiếu gia như một con chó điên vậy. Chẳng phải ngài đã chia tay cô gái đó rồi sao? Bây giờ lại tức giận? Nuối tiếc tình cũ à? "

Cô nhìn xuống những tấm ảnh, buông tay Ngọc Diện ra. Thân hình cũng rơi xuống xoay một vòng bồng lấy Ngọc Diện từ không trung đáp xuống đất. Cầm lên tấm ảnh xem...

" Tôi sẽ cho ngài xem thêm "

Từ máy bay phủ xuống một cái bảng giấy màu trắng hình vuông, không biết từ đâu một ánh sáng chiếu vào. Cuộn phim quay lại khiến mọi người kinh ngạc...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...