Hẹn đẹp như mơ

Chương 7

Không ai có thể xui xẻo hơn cô được nữa? 6h sáng quần áo xộc xệch, trong lòng còn ôm một chiếc gối to màu trắng, chân trần đứng trước chiếc giường rộng lớn của Nguyễn Chính Đông, còn trên giường thì lộn xộn, một chiếc gối khác sắp rơi xuống, chăn thì kéo lòng thòng từ trên giường xuống dưới đất, nhìn thấy cảnh này đều có thể làm cho người khác thỏa sức tưởng tượng.

Cái tên chết giẫm ở ngoài cửa giơ tay len che mắt một cách rất hợp tác, rêu rao: "Em chưa thấy gì hết, chưa thấy gì hết." Từ những khe hở giữa ngón tay có thể thấy một đôi mắt đang đảo quanh, Nguyễn Chính Đông dở khóc dở cười, kéo cậu ta ra ngoài: "Chúng ta đi ăn sáng."

"Anh không thay quần áo sao?"

"Cậu xuống dười lầu đợi anh."

"Được........40 phút có đủ không? Hay là một tiếng? Không phải vội, đúng lúc em có thể chạy thể dục buổi sáng mấy vòng dưới lầu, anh yên tâm, cứ từ từ, từ từ nhé........."

Nguyễn Chính Đông cuối cùng không thể nhẫn nhịn được, quát : "Ngô Bách Úc!"

"Em đi đây, em đi trước nhé........" Ngô Bách Úc nhanh nhẹn tránh ra bên cạnh cửa, cuối cùng quay đầu hướng về phía phòng ngủ, không chịu từ bỏ ý định đen tối nói lớn : "Vị tiểu thư này, xin lỗi nhé!"

Trước khi Nguyễn Chính Đông nổi cơn thịnh nộ, cậu ta nhanh chóng chuồn mất một cách suôn sẻ.

Để lại Giai Kỳ và Nguyễn Chính Đông hai mắt nhìn nhau

Anh giải thích nói : "Cái tên tiểu tử này, cãi nhau với gia đình, cố ý hỏi em gái tôi địa chỉ nơi này, chạy đến đây trốn cha mẹ. Vẫn còn là trẻ con, không giữ được cái miệng."

"Ừ......" Ngược lại Giai Kỳ cũng chẳng quan tâm, "Tôi đi đánh răng."

Cô còn phải đi làm nữa, không thể đi muộn.

Kết quả là hôm đó vẫn đi làm muộn, ở cổng khu chung cư đó không thể bắt được taxi, đành đi bộ rất xa rồi đi tàu điện ngầm. Sau khi đến công ty còn bị Châu Tịnh An nhìn chằm chằm với ánh mắt như phát ra lửa: "Thành thật khai mau, tối qua chơi đùa phong lưu ở đâu hả? Nhìn cô đến quần áo cũng không thay, khuôn mặt thiếu ngủ, thành thật khai báo sẽ được tha thứ!"

Nhắc đến điều này Giai Kỳ bực mình: "Tôi còn chưa hỏi cô đó, tối qua chơi bời phong lưu ở đâu hả? Di động thì ngoài cùng phủ sóng, điện thoại bàn thì không nghe máy."

Châu Tịnh An than thở: "Đừng nhắc đến nữa, tối hôm qua tôi lại đi xem mặt, nhưng gặp phải hàng cao cấp. Ăn cơm xong ngay cả phần ai người ấy trả cũng không chịu, còn đợi tôi thanh toán, hại tôi không có tiền đi taxi, đúng lúc điện thoại lại hết pin, muốn tìm người cứu giúp cũng không được, đành phải cố gắng đợi chuyến xe bus cuối cùng để về nhà, đúng là khổ sở."

Giai Kỳ thấy buồn cười: "Sao cô toàn gặp phải hàng cao cấp thế ?"

Châu Tịnh An lườm cô: "Cô nghĩ ai cũng may mắn như cô, có thể gặp được người như Nguyễn Chính Đông sao?"

Giai Kỳ nói: "Nguyễn Chính Đông ngoài việc có tiền ra thì tốt ở điểm nào chứ?"

Châu Tịnh An khẩu khí như là "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép"* : "Cô như thế gọi là có phúc mà không biết hưởng."

Không đợi Giai Kỳ trả lời, Châu Tịnh An đã có việc bị gọi đi, Giai Kỳ cầm cốc trà lên đờ đẫn

Từ lúc rời xa Mạnh Hòa Bình, cô vẫn luôn cho rằng, bản thân mình đã không còn duyên phận với hạnh phúc

Khi còn trẻ, luôn có chút ngây thơ, cho rằng cái gì cũng có thể nắm trong tay, thứ hạnh phúc đó, sẽ tồn tại mãi mãi cùng trời đất.

Mạnh Hòa Bình chỉ ở Đông Phố có ba ngày, thời tiết luôn xấu, ẩm ướt âm u lạnh lẽo, lúc nào cũng có mưa rơi lất phất. Hàng ngày vào lúc hoàng hôn khi ăn cơm xong, ba người ngồi trong nhà xem tivi, cô thì ngồi bên bếp lò nướng khoai lang cho anh ăn, còn có cả củ mã thầy. Những củ mã thầy nhỏ được nướng nóng hổi, đẩy đi đẩy lại trên hai tay, lúc bóc vỏ bỏng đến nỗi thở liên tục. Cha Giai Kỳ lấy cái mâm làm ấm một bình rượu ngon, chia cho hai người bọn cô mỗi người một cốc. Cứ ăn mã thầy uống rượu như thế, Mạnh Hòa Bình luôn khen là tràn đầy phong cách cổ.

Mạnh Hòa Bình thích ăn nhất là món cua chiên của cha cô, nho nhỏ, không to hơn nắp của lọ mựa bao nhiêu, nhưng xốp giòn rất ngon miệng.

Sau này khi tiễn anh ra bến tàu hỏa, Giai Kỳ chủ ý nhờ cha làm rất nhiều đưa cho anh ăn trên đường.

Hôm đó trời mưa nhỏ, Trạm tàu ngày tết từng biển người núi người, phòng đợi tàu người đông như đi tránh nạn, nói chuyện phải nói to đối phương mới nghe thấy. Vì thế họ chỉ nhìn nhau âm thầm, qua một lúc lâu, anh mới cười cười nói : "Gọi điện cho anh." Dường như cũng không cần nói gì khác nữa, những điều anh muốn nói cô đều biết, còn cô nghĩ gì anh cũng đều hiểu.

Anh không về nhà mà đi Thẩm Dương ăn tết, vì công việc mà hàng năm cha mẹ anh đều ở Thẩm Dương.

Có nhiều việc anh không giấu diếm cô, nhưng khi nói với cô đều chỉ nói qua loa vào trọng tâm.

Đến đại học năm thứ 4 bắt đầu đi thực tập, kỳ nghỉ quốc tế lao động cũng không được nghỉ, công ty sắp xếp cô với mấy đàn anh tới Thẩm Dương công tác., còn Mạnh Hòa Bình đúng lúc đó cũng được nghỉ, đến Thẩm Dương trước cô 2 ngày. Cô cảm thấy rất vui, gọi điện cho anh. Nhân lúc cô đã làm xong việc, còn vé tàu lại là ngày mai, có cả một buổi chiều rảnh rỗi, cho nên hai người có thể gặp nhau.

Đồng nghệp đã sớm rời khách sạn để đi dạo phố, hai người bọn họ cũng đi dạo phố.

Thẩm Dương vào tháng 5 vẫn còn bóng dáng của mùa xuân, bên đường nhưng cây hoa đinh hương nở rực rỡ tràn ngập như bức tranh thêu, trong không khí dường như có mùi mật ong thơm ngọt.

Hai người mỗi người cầm một cốc trà sữa to, đi bộ đến mỏi nhừ chân, sau đó đi vào cửa hàng, nhìn thấy chỗ bán đồ cặp tóc, rất nhiều các cô gái đang vây quanh, đều đang chải đầu. Tóc của Giai Kỳ dài, từ xa đã bị người ta mời gọi: "Tiểu thư, đến đây thử một chút đi, mua cặp tóc của chúng tôi sẽ được chải đầu và búi tóc miễn phí cả đời."

Giai Kỳ vốn dĩ không muốn thử, nhưng lại thích một chiếc cặp tóc đồi mồi, không kìm được cứ nhìn mãi không dời mắt.

Mạnh Hòa Bình liền nói : "Thử xem sao."

Đã có hai cô gái đi lên giúp cô chải tóc, chiếc lược rẽ một đường ngôi trên đỉnh đầu cô sau đó thuận hướng chải xuống dưới, chải cho tóc thẳng xuống. Cô bỗng nhiên hiểu ra vì sao trong thời cổ đại búi tóc lại là một chuyện quan trọng đến thế

Búi xong bím tóc, cuối cùng dùng cặp tóc giữ, quả nhiên đoan trang dịu dàng hơn rất nhiều, dường như cả con người rực rỡ hẳn lên.

Quả thật là rất đẹp, mặt của cô nhỏ, búi lên như thế giống như là cô gái ngày xưa đứng tựa bên cửa sổ, nghiêng nghiêng cài chiếc trâm lên tóc. Có thể nhìn thấy anh ở trong gương, giúp cô cầm túi, đứng ở không xa, ngắm cô cười.

Cô cảm thấy rất an tâm, bởi vì không cần quay đầu lại cũng biết anh đứng ở đó đợi mình

Chiếc cặp tóc này rất đắt, cô nói: "Hay là thôi đi."

Cô gái bên cạnh nói : "Mua về sẽ có thể chải đầu được cả đời mà."

Mạnh Hòa Bình khom lưng xuống, nói bên tai cô: "Mua đi, anh thích em như thế này, dù gì cũng có thể trải cả đời được mà."

Kết tóc xe duyên đến đầu bạc răng long.

Mặt cô đỏ lên, cuối cùng cứ để cho anh đi trả tiền

Sau khi mua về cô thấy không đáng, sau này lại không thường xuyên đến Thẩm Dương, làm gì có cơ hội ngày nào cũng đến đó chải tóc chứ.

Mạnh Hòa Bình nói: "Ai bảo rằng sau này em không thường xuyên đến Thẩm Dương hả?

Ý trong lời nói dường như đã quá rõ ràng rồi, cô vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng, cho nên nhanh chóng đi về phía trước, thật ra lúc đó cỗ vẫn hơi ngốc, gần gũi như vậy, nhưng Mạnh Hòa Bình lại không hề có ý định đưa cô về gặp cha mẹ, còn cô cũng không cảm thấy kỳ lạ gì.

Buổi tối hai người đi ăn món canh cay, cô ăn đến mức đỏ cả mặt, mũi cũng đỏ đỏ, một người mà ăn hết bao nhiêu là đậu phụ phồng, bia mát lạnh, mặc dù đã là đầu hạ nhưng buổi tối ở Thẩm Dương vẫn hơi lạnh. Món canh cay quá mặn, chưa về đến khách sạn hai người đã rất khát, nhìn thấy siêu thị vẫn chưa đống cửa liền đi mua nước ngọt có ga..

Trước của siêu thị có một bãi để xe lớn, xe của quán bar gần đó đều đỗ ở bãi để xe của siêu thị.

Gặp phải mấy người ở đó, vốn dĩ người đó đi lấy xe, có mấy người đi cùng, nhìn thấy Hòa Bình liền dừng xe lại nói chuyện với anh, vô cùng đắc ý giới thiệu với mấy người đi cùng: "Mạnh Hòa Bình, con trai của Mạnh phó tư lệnh viên quân khu."

Lúc đó Giai Kỳ còn hơi mơ hồ, vốn dĩ không phân biệt được sự khác nhau giữa khu vực quân sự lớn với khu vực quân sự cấp tỉnh, còn có các phân khu. Cô chỉ cảm thấy buồn, bởi vì vẫn còn có chuyện mà Mạnh Hòa Bình giấu cô.

Thực ra Mạnh Hòa Bình còn lo lắng hơn cô, trên đường về, cô không mở miệng, anh cũng không nói chuyện gì với cô.

Sau đó đến trước cửa khách sạn, con đường được bao bọc bởi vườn hoa, phía đầu trồng hoa hồng cùng với nhất xuyến hồng, một màu đỏ rực rỡ như vậy, cũng có thể nhìn thấy mờ mờ ảo ảo trong bóng đêm, giống như một dải lụa đỏ, cắt ngang màn đêm đen kịt.

Cô dừng bước, Mạnh Hòa Bình vẫn còn giúp cô cầm túi, trong tay anh toàn mồ hôi, gọi nhỏ một tiếng: "Giai Kỳ."

Cô không trả lời, anh lại hỏi: "Em không giận chứ?"

Cô nhếch môi cười : "Tại sao em phải giận chứ?"

Thật ra có một lần anh đã nhắc đến với cô, nói cha anh làm việc trong quân đội, nhưng không nói làm chức vụ gì. Do đó cô hỏi bạn cùng phòng Mỹ Vân, cán bộ quân đội ước chừng là cấp bậc nào, Mỹ Vân vừa đánh nhủ móng tay vừa không chú tâm nói: "Mình cũng không rõ lắm——Chức vụ cao nhất chắc là cấp đại tướng......."

"Vậy cấp đại tướng to đến đâu?"

Mỹ Vân nghĩ một lúc: "Cấp thành phố, chính là cấp người đúng đầu phụ trách cơ quan hành chính cùng cấp với thị trưởng thành phố."

Vẫn có một chút khác nhau, nhưng sự khác nhau không phải là vấn đề.

Ngược lại cô an ủi Mạnh Hòa Bình: "Em đâu cần phải tức giận, là chúng ta ở bên nhau, đâu còn là xã hội cũ, đâu cần phải chú trọng môn đang hộ đối. Hơn nữa em không cảm thấy gia đình em có gì không tốt cả, cha em anh cũng đã gặp rồi, là một người rất tốt, rất tốt."

Cô nhấn mạnh vào từ rất tốt rất tốt, dáng vẻ nghiêm túc, khuôn mặt Mạnh Hòa Bình cuối cùng cũng dãn ra, mỉm cười.

Giai Kỳ vẫn không hề biết, Mạnh Hòa Bình đã từng vì cô mà tranh chấp với gia đình. Hôm đó đồng nghiệp cùng phòng đã ngủ, cô mới trốn ra ngoài gọi điện cho anh.

Gió ban đêm ở Thẩm Dương rất lạnh, Giai Kỳ đi rất xa cách khách sạn mới có điện thoại công cộng, thật ra cũng không có gì cấp thiết cần nói, hai người chia tay nhau mới có hơn hai tiếng, nhưng anh nói: "Phải gọi điện cho anh." Cô cũng đã đồng ý .

Khi không ở bên nhau, điện thoại của anh lúc nào cũng mở máy rất muộn, vì luôn đợi điện thoại của cô, tối hôm đó giọng nói của anh lại hơi âm u: "Giai Kỳ?"

Nghe được giọng nói mệt mỏi của anh, cô không kìm được hỏi: :Anh ngủ chưa?"

"Vẫn chưa." Ngừng lại một lúc, anh lại gọi tên cô: "Giai Kỳ."

Cô thấy hơi mơ hồ: "Hử?

"Anh yêu em."

Đây là lần đầu tiên anh nói ba chữ đó, vọng ra rõ ràng tự điện thoại, cách chiếc ống nghe, Giai Kỳ chỉ cảm thấy mặt mình nóng lên. Điện thoại công cộng giống như một cây nấm màu vàng lớn, mỗi nỗi lòng đều là những nếp nhăn dày đặc, dễ vỡ nhưng mềm, có rất nhiều rất nhiều những bào tử nhỏ không thể nhìn thấy, nhẹ nhàng chạm vào sẽ có thể bắn tung tóe vào không khí, tỏa ra một mùi vị vui vẻ làm cho ta cảm thấy tim đập loạn nhịp. Đó là mùi vị của hạnh phúc, còn cơn gió đêm lạnh lẽo, thổi trên đôi má đang nóng bừng của cô. Cô không biết phải nói gì, đột nhiên trong chốc lát dập máy....

Mấy giây sau, cô vội vàng gọi điện lại.

Anh vẫn rất trầm tĩnh, lại gọi tên cô: "Giai Kỳ."

Cô nghe thấy tiếng nói của mình, nhỏ nhỏ, nhỏ đến nỗi vùi vào bụi cát, nhưng lại nở ra những bông hoa rực rỡ, dường như từng ngọn pháo bông, nở ra nơi màn đêm ở trong tim, lớn mà sáng rực, chiếu sáng cả cơ thể và trái tim cô. Cô nói: "Em cũng vậy."

Anh mỉm cười không nói, mặc dù không nói gì, cô cũng biết.

Dập điện thoại một lúc lâu, cô cứ đúng ở đó, đằng sau lưng là con đường dài tối đen trong đêm, mỗi chiếc đèn xe đều giống như một ngôi sao băng, sáng rực lướt qua mắt cô, đốm sáng trắng nhỏ bé, cho dù có nhăm mắt lại cũng mãi mãi không mất đi, giống như là một con dấu được khắc ghi vĩnh viễn.

Mạnh Hòa Mình cứ cầm điện thoại, một lúc lâu sau mới đặt xuống bên cạnh chiếc gối

Anh nghe thấy tiếng mẹ gõ cửa, lặng lẽ giả vờ ngủ, nhưng mẹ anh vẫn cứ mở cửa bước vào, ngồi xuống bên cạnh đầu giường.

Trong bóng đêm những đường nét trên khuôn mặt bà vẫn rất đẹp, thời gian dường như không lưu lại bao nhiêu dấu vết trên khuôn mặt bà, bà gọi tên anh: "Hòa Bình."

Anh không nói, không phải vì anh giận, chỉ vì cảm thấy buồn.

Bà vỗ nhẹ anh qua lớp chăn, giống như anh vẫn còn là một đứa trẻ. Bà nói: "Chúng ta đều là vì muốn tốt cho con, nhiều năm nay, không phải là con và Tây Tử vẫn rất tốt sao? Hai người đều hiểu nhau, quan hệ giữa nhà chúng ta và nhà họ Nguyễn cũng rất tốt. Nếu không thì, bạn học Lý Tâm Duyệt đó của con cũng không tồi, Cha cô bé được điều đến quân khu tỉnh Thành Đô làm ủy viên chính trị, con bé lại học cùng trường với con, cũng coi như là quen biết từ trước............rất tốt mà, sao đột nhiên con lại nói có bạn gái, lại còn nói sẽ đem về cho chúng ta gặp mặt, cha con và mẹ đều phản đối, là do chúng ta đều không biết rõ ràng về ý đồ cô ta.

Mạnh Hòa Bình cười đau khổ: "Mẹ, mẹ có thể không can thiệp vào chuyện của con được không? Cô ấy chỉ là một cô gái, có thể có ý đồ gì được chứ? Tại sao mẹ lại phải lo lắng cảnh giác thế?

"Đó không phải là mẹ can thiệp, cô ta mặc dù học một trường đại học danh tiếng, nhưng bây giờ những trường đại học ở đó loạn như thế nào, con không chịu nghe lời mẹ, lúc đầu nếu mà nghe lời mẹ vào học trường quân đội, liệu con có thể gặp được đám người không ra gì đó không?"

"Giai Kỳ không phải là người không ra gì."

"Có thể mê hoặc con đến mức quay cuồng đầu óc thế này chính là người không ra gì."

Mạnh Hòa Bình tức đến nỗi hất chăn ra bật dậy: "Mẹ, tại sao mẹ có thể nói thế!"

"Con xem con đi, tính khí quá giống với cha, còn chưa nói được hai câu, đã mặc mày tía tai."

"Bởi vì mẹ không chỉ sỉ nhục Giai Kỳ, hơn nữa mẹ cũng đang sỉ nhục con!"

"Mạnh Hòa Bình, con có bị sao không hả? Mẹ khổ sở nuôi con lớn thế này, con lại có cái thái độ đó? Mẹ nghĩ lai lịch cô ta không rõ ràng, nếu không có thể xúi giục con làm loạn với gia đình không? Mẹ nói cho con biết, những đứa con gái có tâm kế có thủ đoạn như vậy, mẹ đã gặp nhiều rồi, vì điều kiện gia đình chúng ta tốt, cô ta mới dùng mọi thủ đoạn như thế. Cô ta mê hoặc con dễ, cô ta muốn vào nhà ta, còn khó hơn cả lên trời, cả đời này đùng nghĩ đến!"

Mạnh Hòa Bình ngược lại bình tĩnh trở lại: "Mẹ còn chưa gặp cô ấy, tại sao lại đưa ra cái kết luận như vậy? Nếu cô ấy không phải là một cô gái địa phương bình thường, hơn nữa là con gái của mấy người bạn bố, lại hơn nữa, là con gái của vị lạnh đão quân đôi kia, mẹ có nói thế không? Mẹ, mẹ đừng cho rằng người ta thích gia đình mình, cô ấy yêu con, không phải là gia thế nhà chúng ta."

"Con biết là cô ta yêu con hay là yêu cha con là phó tư lệnh? Mẹ chưa bao giờ thấy đứa nào ngốc như con, con biết nhà cô ta làm gì khong? Ngay đến cả tên bố mẹ cô ta cũng không biết, con đã dám nói đưa cô ta đến gặp chúng ta, mẹ nói cho con biết, thái độ của cha con và mẹ đều rất kiên quyết, không được là không được. Con lập tức cắt đứt với cô ta ngay, loại con gái như thế, một khi đã dính vào là phiền phức. Không cẩn thận sẽ không dứt ra được đâu, chẳng may tạo ra trò cười gì, con định làm cho chúng ta mất mặt trước toàn thể quân đội sao?

Mạnh Hòa Bình thấp giọng hỏi: "Mẹ, năm đó mẹ quen bố thế nào ạ?

Mẹ anh hơi sững sờ một lúc.

" Hội diễn văn nghệ toàn quân, đúng không? Năm đó mẹ hát bài "Tháng 2 đến", mãi cho đến bây giờ, bố vẫn nói, năm đó mẹ đứng trên sân khấu, trước ngực có một bím tóc lớn vừa đen vừa dài, một đôi mắt to lóng lánh, trong mắt như có nước chảy, hát bài hát đó rung động lòng người.

Bà trầm lặng trong giây lát, dường như được quay lại sân khấu rực rỡ ánh đèn đó, nhiều đèn như vậy, đèn phát sáng, đèn hội tụ ánh sáng, đèn màu chiếu trên cơ thể, khiến cho cả cơ thế hơi nóng lên. Còn cô đứng ở trung tâm của tất cả ánh đèn đó, giống như đứng ở trung tâm của của thế giới. Cả hội trường chật ních người, tất cả theo trật tự, ngay cả mũ quân cũng thành một đường thẳng tắp. Hàng ghế đầu tiên là cả thủ trưởng, những đầu người chi chít làm cho bà hoa mắt. Lúc đó cô còn trẻ, trước khi lên sân khấu ngay cả nói chuyện còn hơi run, người đoàn trưởng không ngừng an ủi cô: "Đừng lo lắng, đừng lo lắng, các thủ trưởng thực chất rất thân thiện."

Còn cô sau khi lên sân khấu, ánh đền chiếu rọi vào mặt, hai con mắt nhìn ra ngoài không thấy rõ cái gì, như thế mà trấn tĩnh lại, giống như hát trong phòng tập không một bóng người, ung dung thong thả.

Tháng 2 đến cảnh xuân tươi đẹp, nhà nhà bận rộn đồng áng, hy vọng năm nay bội thu, trồng nhiều ngũ cốc hơn để nộp công lương.....

Giai điệu đẹp đẽ như thế, dùng giọng nói ngọt ngào vang dội hát, bà nổi tiếng từ bài hát đó. Ngay cả thủ trưởng của quân ủy cũng biết bà, cô gái nhỏ bé có giọng hát ngọt ngào hát bài " Tháng 2 đến."

Sau này lãnh đạo đoàn văn công ra mặt, giới thiệu Mạnh Độ Giang cho bà, những chị em trong đoàn hết mực ngưỡng mộ, bởi vì đó là con thứ của Mạnh soái danh tiếng hiển hách, viết báo cáo tình yêu vẫn còn mơ mơ hồ hồ, hai người đi dạo trong rừng cây, cũng luôn một đi trước một đi sau, tuân theo đúng tiêu chuẩn khoảng cách của yêu đương lúc bấy giờ, lúc nào cũng cách nhau nửa met không gần cũng không xa, cũng luôn xưng hô đúng cách với bà: "Đồng chí Tiếu Vân", đa phần là nói chuyện về chính trị về học tập, thỉnh thoảng cũng viết một chút về chuyện vụn vặt trong cuộc sống.

Vốn dĩ quan hệ giữa cô và bạn diễn tấu đàn piano trong đoàn văn công Vưu Minh Viễn luôn rất tốt, tâm ý của cô với anh ta, anh ta cũng hiểu, nhưng lại vẫn chưa có nói rõ ra. Hai người chỉ thiếu một bước như vậy, nếu lúc mà tổ chức ra mặt giới thiệu, cô có thể lấy hết dũng khí, nói một chữ "Không", có lẽ cả cuộc đời này đã hoàn toàn thay đổi.

Nhưng, một lần lựa chọn, sẽ quyết định cả một đời như thế.

"Mẹ, năm đó cũng chỉ là một lính văn nghệ xuất thân từ gia đình bình thường, còn cha là con trai của nhà quan đó thôi, năm đó là thủ trưởng trẻ nhất trong toàn quân. Ông và bà cũng chư từng phản đối cha và mẹ, tại sao hôm nay mẹ lại phản đối con?"

Giọng nói đầy sức thuyết phục của con trai, không hiểu vì sao khiến bà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng bà vẫn không trả lời: "Thời đại không giống nhau, lúc đó suy nghĩ của mẹ rất đơn thuần, con gái bây giờ không như thế đâu."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach chuyen chu thuong thanh chu hoa va nguoc lai trong word excel, phan mem chinh sua nhac va am thanh chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status