Hoa sơn tiên môn

Chương 54: Lý gia


Lý gia cũng có tu tiên giả, nhưng mấy năm nay rất nhiều tu tiên giả đã rời khỏi Lý gia, đầu vào người khác. Nhân số vốn là thiếu nhiều, cho dù không rời khỏi Lý gia đầu vào thế lực khác thì sĩ khí sẽ giảm thấp.

Càng đừng nói lần này Tôn gia sơn trang xuất động Tôn gia Thập Tam Ưng.

Tôn gia Thập Tam Ưng. Là mười ba tu tiên giả từ luyện khí tam tầng đến tứ tầng, thực lực rất khá. Có Tôn gia Thập Tam Ưng. Bên Lý gia tan tác càng là đương nhiên, bên ngã xuống đất cơ bản đều là người Lý gia. Đa số bị trọng thương, giờ còn chống chọi chiến đấu không bao nhiêu người.

Trong Tôn gia Thập Tam Ưng có người nói:

- Ha ha, người Lý gia sơn trang bây giờ vẫn đang ngoan cố chống lại, thật là không thấy quan tài không đổ lệ.

- Đúng vậy, ngoan ngoãn giao những khoáng sản cho chúng ta thì tốt rồi.

Một người khác trong Thập Tam Ưng nói:

- Chiếm hết khoáng sản Tượng Sơn, mỗi năm chúng ta có thể chia hoa hồng linh thạch sẽ càng nhiều, có thể có ba đến bốn cái.

- Ha ha ha ha.

Lúc này chiến cuộc đã hoàn toàn đứng bên người Tôn gia sơn trang. Những người Tôn gia sơn trang cười to, nói năng huênh hoang, xem đám người kia là người chết rồi.

Lúc này, một thanh y thiếu niên tay cầm hồ lô rượu, vẻ mặt bất cần bước ra nói:

- A, các ngươi chính là người Tôn gia sơn trang? Xem ra không tệ, để ta đếm coi, một, hai…mười ba, mười ba người.

Thanh y thiếu niên lại lười biếng ném hồ lô rượu, hồ lô rượu biến mất, thanh y thiếu niên dùng tay lau rượu dính khóe môi.

- Đúng rồi, ta tên là Lục Nguyên, các ngươi hãy nhớ kỹ tên này.

Nói xong câu đó tay thanh y thiếu niên bắn chuôi kiếm, chớp mắt một luồng cuồng phong xẹt qua.

Khi thanh y thiếu niên lại xuất hiện thì đã đứng sau lưng Tôn gia Thập Tam Ưng.

Thanh y thiếu niên tay vung, thanh trường kiếm sang như hồ nước chậm rãi đẩy vào vỏ kiếm cổ xưa.

Lúc này, sau lưng thanh y thiếu niên, Thập Tam Ưng cùng muốn chặn máu tươi, vì cổ tay đôi tay chúng chảy ra hai mươi sáu vệt máu.

………

Không sai, ra tay là Lục Nguyên.

Quy tắc cũ, cắt gân mạch tay. Một khi gân mạch đôi tay bị cắt đứt, trừ phi là cường giả luyện thể kỳ, nếu không lập tức mất sức chiến đấu. Đương nhiên đối mặt cái gọi là Thập Tam Ưng chỉ cần một kiếm thôi, không cần dùng kiếm pháp gì nhiều, dùng chỉ là lãng phí.

Một kiếm! Lúc này, trang chủ Lý Phóng Lý gia sơn trang bị hù giật mình. Nói đến thì Lý Phóng cũng là cao thủ, có thực lực luyện khí đệ bát tầng, kiếm thuật tạm được. Nếu lão không bị trọng thương đối phó với Tôn gia Thập Tam Ưng thì không là chuyện khó, tuy nhiên, Lý Phóng tự nhận là tại đỉnh cao muốn chống lại Tôn gia Thập Tam Ưng thì cũng phải tốn chút sức, đâu như thiếu chủ chỉ cần một kiếm, chỉ dùng một kiếm là phế Tôn gia Thập Tam Ưng, cái này khoa trương quá đi, Lý Phóng thật sự bị chấn kinh.

Một kiếm! Tu tiên giả bên Lý gia dù là ngã trên đất hay còn đứng cũng hoàn toàn kinh sợ. Chúng từng đấu với Tôn gia Thập Tam Ưng, đối mặt Tôn gia Thập Tam Ưng thì chúng hoàn toàn yếu thế, cũng biết coi như trang chủ không trọng thương sẽ phải mất ít sức mới đánh ngã Tôn gia Thập Tam Ưng mới được. Nhưng bây giờ, thanh y thiếu niên chỉ dùng một chiêu này rốt cuộc là ai?

Lý Phóng kịp phản ứng lại, nhìn biểu tình đám thuộc hạ, gật gù nói:

- Vị này là Hoa Sơn Bắc phong phái tới, chính là thiếu chủ.

Trong thế lực hệ Thùy Mộ Kiếm Tiên chỉ có một thiếu chủ.

Hoa Sơn Bắc phong đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên.

Lúc này đám tu tiên giả Lý gia muốn khóc. Hai năm qua chúng sống vất vả nhường nào, bị minh thế lực khi dẽ, bị ám thế lực ăn hiếp, ngày quá khó sống. Nếu không phải họ nhận đại ân cấp trên thì sớm phản sơn trang theo địch rồi. May là, rốt cuộc, bên trên sai người xuống giúp đỡ, còn xuất động thiếu chủ. Họ có nghe một số tin đồn về thiếu chủ, nhưng đồn chỉ là đồn, mới rồi họ chính mắt thấy thiếu chủ kiếm phế Tôn gia Thập Tam Ưng.

Thiếu chủ đến, có thiếu chủ lợi hại như vậy thì có lẽ sau này không khổ như hai năm qua nữa.

Bàn, là bàn dài hoàng lê mộc bình thường.

Trên bàn dài hoàng lê mộc đặt một thanh hoa chén sứ to.

Bên trên là cá chạch sao ớt.

Ớt đỏ thắm khiến người thèm ăn, bên trong cá chạch bị chiên thành màu hoàng kim, bên cạnh đặt ớt, nước tương, gừng tỏi, hành, bát tiên tương, các loại gia vị, chưa ăn vào bụng đã thấy đói, thèm chảy nước miếng, bất giác thấy đói khác.

Dùng đũa gắp, gắp lên một miếng cá chạch dính đầy ớt bỏ vào miệng, chỉ thấy vị cá chạch và ớt hòa hợp một chỗ, vô cùng ngon.

Nhắm mắt hưởng thụ.

Đây là thật là vô cùng hưởng thụ.

Hưởng thụ mỗi ngày sinh hoạt, hưởng thụ mỗi một mỹ thực, sống như vậy mới là đặc sắc.

Dễ chịu thật.

Ăn vài ngụm, uống một hớp rượu nhạt bớt chất cay trong miệng rồi lần thứ hai ăn tiếp.

Lục Nguyên ăn vui sướng.

Lý Phóng ở bên cạnh sốt ruột. Mới rồi tuy thiếu chủ biểu hiện ra kiếm thuật không tệ, trên cả lão, một kiếm phóng ngã Tôn gia Thập Tam Ưng, sau đó giam chúng lại, nhưng cũng vì vậy chọc giận Tôn gia sơn trang. Trang chủ Tôn gia sơn trang, Tôn Thiên Cương không phải nhân vật dễ chọc. Trước đó không lâu trong trận tỷ thí là Tôn Thiên Cương đánh Lý Phóng trọng thương.

Vốn cách nghĩ của Lý Phóng là bây giờ nên tìm cách làm sao đối phó Tôn Thiên Cương mới đúng.

Kết quả thiếu chủ hay thật, tại đây ngon lành nhấm nháp mỹ thực, vốn không muốn đối phó Tôn Thiên Cương làm sao.

Lý Phóng sốt ruột, muốn nóng cả đầu.

Nhưng Lý Phóng có vội vàng hơn thì Lục Nguyên vẫn là không nhanh không chậm.

Rốt cuộc Lý Phóng vẫn nhịn không được hỏi:

- Thiếu chủ, ngươi không gấp sao?

Lão làm trưởng bối, tuy kiếm thuật không tốt bằng vãn bối nhưng có càng nhiều kinh nghiệm, lão cảm thấy có nghĩa vụ nhắc nhở thiếu chủ.

Lục Nguyên khó hiểu hỏi lại:

- Gấp cái gì?

- Tôn Thiên Cương lập tức đến, hắn là đỉnh luyện khí kỳ đệ cửu tầng, nghe nói chỉ kém một bước là vào luyện khí kỳ đệ thập tầng đại viên mãn, pháp lực sâu không lường được.

Lục Nguyên gật gù nói:

- À, chỉ là con gà mập chút nào. Trước đó ta đã nói giết gà dọa khỉ mà, Tôn gia Thập Tam Ưng không đủ sức nặng làm gà. Tôn Thiên Cương là con gà mập.

Hắn vừa nói xong Lý Phóng xúc động muốn ôm mặt khóc, nửa ngày thiếu chủ kỳ thực đem Tôn Thiên Cương làm gà dọa khỉ.

Tôn gia sơn trang lấy đâu ra tự tin lớn vậy?

- Giọng điệu lớn lối thật, lại dám đem ta thành gà giết, để giết gà dọa khỉ. Ta muốn nhìn coi ai giết được ai?

Tiếng cười khẩy truyền từ ngoài cửa, một ông lão gầy gò bước vào. Lý Phóng nhìn sang, phát hiện người đến là Tôn Thiên Cương. Tôn Thiên Cương đến nhanh thật.

Vốn Tôn Thiên Cương tính tình nóng nảy, vừa nghe nói thuộc hạ Thập Tam Ưng đều bị người Lý gia bắt liền chạy tới.

Lý gia bây giờ còn có gì?

Thế lực Thùy Mộ Kiếm Tiên đều ngã đỏ, còn muốn ngoan cố chống lại phe mình? Thật là buồn cười.

…………

Tôn Thiên Cương vừa xuất hiện không nương tay, phát động bộ kiếm pháp Loạn Tùng kiếm pháp, mặt ngoài nhìn như đâm loạn khiến người nhìn không rõ bộ kiếm pháp đó công kích, xem như là bộ kiếm pháp không sai. Loạn Tùng kiếm pháp vừa ra tay thẳng hướng Lục Nguyên.

Theo gã nghĩ thì Lục Nguyên chỉ là một vãn bối thôi, tuy được xưng là đệ tử chân truyền cái gì, nhưng chưa đến hai mươi tuổi thì được chân truyền gì chứ?

Tôn Thiên Cương vừa ra tay không tệ, kiếm pháp bao phu Lục Nguyên, dường như tùy thời sẽ nuốt hắn vào tam xích thanh phong của gã.

Nhưng Tôn Thiên Cương lập tức phát hiện mình đã sai.

Lục Nguyên tùy ý một kiếm là có thể chỉ hướng sơ hở của gã, nếu là thế thì thôi, cố tình đấu kiếm tiếp theo không thể khống chế kiếm của mình, chậm rãi động tác cũng bị kiểm soát, dường như động tác gã đều bị trường kiếm của đối phương khống chế vậy.

Đây là kiếm pháp tà môn gì thế này! Chắc chắn là tà thuật! Tà thuật!

Nếu cách nghĩ của Tôn Thiên Cương bị Lục Nguyên biết chắc hắn sẽ rất khinh thường. Trường kiếm trong tay, khống chế đối thủ, cái này thành yêu thuật mới là quái.

Kỳ thực lúc mới bắt đầu trậnch iến Lục Nguyên còn rất mong chờ vào Tôn Thiên Cương.

Tôn Thiên Cương là người Thanh Thành tiên môn trong ngũ đại tiên môn, Lục Nguyên mong chờ gã sẽ biểu diễn ra mấy bộ kiếm pháp không tệ. Dù sao trước đó hắn chưa từng đấu với người Thanh Thành tiên môn, muốn xem người Thanh Thành tiên môn rốt cuộc có thủ đoạn gì. Lúc mới đấu hắn tràn ngập mong chờ.

Kết quả cho đến nay Tôn Thiên Cương không lấy ra kiếm pháp tuyệt vời gì cả, chỉ dùng bộ kiếm pháp không mấy bắt mắt.

Lục Nguyên hỏi:

- Ngươi có biết trong lục đại tuyệt kiếm Thanh Thành tiên môn Khoái Mạn Thập Thất Lộ Ngự Kiếm Thuật không?

Ngự kiếm thuật và kiếm pháp cách gọi khác nhau nhưng cơ bản là cùng loại, chẳng qua trong giai đoạn không ngự kiếm phi hành thì gọi là kiếm pháp, ngự kiếm nghênh địch thì gọi là ngự kiếm thuật. Bình thường Lục Nguyên hay nghe nói đến Khoái Mạn Thập Thất Lộ Ngự Kiếm Thuật, cho nên thuận miệng gọi thành ngự kiếm thuật.

Tôn Thiên Cương lắc đầu.

Lục Nguyên lại hỏi:

- Vậy ngươi có biết trong lục đại tuyệt kiếm Vũ Đả Phi Hoa ngự kiếm thuật không?

Thanh Thành không chia ngũ phong, lục phong. Lục đại tuyệt kiếm của họ cơ bản tương đương với kiếm pháp trấn phong của bất cứ phong nào trong ngũ phong Hoa Sơn Tiên Môn.

Tôn Thiên Cương lại lắc đầu.

- Vậy ngươi có biết trong lục đại tuyệt kiếm…

Tôn Thiên Cương lại lắc đầu.

…….

Lục Nguyên hơi buồn rầu, vốn tưởng chứng kiến các loại kiếm pháp Thanh Thành tiên môn, kết quả làm nửa ngày Tôn Thiên Cương chẳng biết kiếm pháp xuất sắc nào cả. Đừng nói là Thanh Thành tiên môn lục đại tuyệt kiếm, coi như là kiếm pháp xuất sắc dưới lục đại tuyệt kiếm cũng không biết, bi kịch.

Kỳ thực bây giờ Tôn Thiên Cương càng muốn khóc hơn. Gã vốn đến tìm Lục Nguyên gây chuyện, kết quả hay lắm, không nói đánh không lại hắn, bị Lục Nguyên tùy tiện một kiếm chỉ vào sơ hở, bị trường kiếm Lục Nguyên hại như vậy rất buồn bực rồi còn bị hỏi có biết các loại kiếm pháp thâm ảo không.

Nói đùa, đừng nói là kiếm pháp đẳng cấp cao như lục đại tuyệt kiếm, cho dù kiếm pháp thâm ảo dưới lục đại tuyệt kiếm cũng không phải tư lịch như gã học được. Gã rất muốn học nhưng đúng là học không được, hơn nữa nhìn Lục Nguyên bộ dạng bất mãn, hắn bất mãn cái gì? Gã không học được lục đại tuyệt kiếm hay loại nào trong kiếm pháp thâm ảo đều không bất mãn, vậy hắn bất mãn cái gì?

Tôn Thiên Cương rơi vào cực hạn thống khổ, tìm rắc rối không thành, mình thật là người đầu tiên từ xưa đến nay.

Tôn Thiên Cương mới cảm thấy mình rất bi kịch thì chợt nghe Lục Nguyên nói:

- Ai, thôi đi, nếu ngươi không biết kiếm pháp gì thú vị thì không chơi nữa, nên kết thúc chiến đấu thôi.

Tôn Thiên Cương vẫn cảm thấy mình đang cố gắng chặn kiếm pháp Lục Nguyên, dù hơi vất vả nhưng còn ngăn nổi.

Kết quả bây giờ nghe thì dường như thanh niên này từ đầu tới giờ chơi với mình, chưa nghiêm túc bao nhiêu.

Kiếm dài ba thước ba phân, rộng chừng nửa tấc, thân kiếm sáng như uông nước.

Tay, trắng mà thuôn dài.

Kiếm rất ổn, tay cũng ổn.

Lục Nguyên cầm kiếm, kiếm không nhúc nhích.

Nhưng Tôn Thiên Cương thì không thể ổn định, bởi vì lúc này kiếm đang đặt ở cổ gã, chỉ cần tiến tới chút là sẽ lấy mạng ngay, bảo sao gã bình tĩnh được. Con mắt Lý Phóng mở thật to, lão dụi mắt nghi rằng đã nhìn lầm.

Tôn gia trang chủ Tôn Thiên Cương dù gì cũng là đỉnh luyện khí cửu tầng.

Sao ở trong tay thiếu chủ thì chịu đòn không nổi, dễ bị đánh bại quá vậy?

Lý Phóng tát đùi một cái, đâu quá, không phải nằm mơ.

Tu tiên giả ở cửa nhìn thấy cảnh này cũng khó nén lòng vui vui sướng. Gã nhanh chóng lùi ra sau, gã phải nói việc này cho tất cả người Lý gia sơn trang. Thiếu chủ đánh bại Tôn gia sơn trang trang chủ Tôn Thiên Cương, tin tốt thế này phải truyền khắp trang, khiến người cả trang cùng biết tin vui.

- Ngươi nghe nói chưa? Thiếu chủ đánh bại Tôn Thiên Cương!

- Tôn Thiên Cương, ngươi nói là Tôn gia trang chủ ư?

- Đúng rồi, chính là Tôn gia trang chủ, trước đó không lâu làm bị thương trang chủ chúng ta.

- Thiếu chủ uy vũ!

- Xì, chẳng phải mới rồi ngươi nói dù thiếu chủ có đánh bai gì Tôn gia Thập Tam Ưng nhưng không đấu lại Tôn Thiên Cương sao? Ngươi còn luôn mồm nói Tôn Thiên Cương là một trong cao thủ tu tiên giả Đông Đạo phủ, không dễ dàng đối phó.

Một tu tiên giả ở cạnh nhắc lại.

- Ta có nói sao? Thật nói hả?

Hiển nhiên vị này đang giả ngu.

- Sau này ngày lành của chúng ta rốt cuộc đến.

- Đúng vậy, hai năm nay, mụ nội nó, không phải để ngươi sống! Thế lực các phương đều tới cửa, minh cướp ám đoạt.

tu tiên giả nói chuyện phát hiện có gió thổi hạt cát vào mắt, dụi dụi, tuyệt đối là gió thổi cát vào.

- Rốt cuộc khổ tẫn cam lai.

tu tiên giả Lý gia sơn trang đều chạy đi báo tin vui lớn này. Hai năm nay đúng là khó sống, may là giờ thiếu chủ tới rồi, thiếu chủ còn có thực lực tuyệt vời như vậy, mkiếm thuật siêu phàm, khống chế được Tôn Thiên Cương, ngày gian khổ rốt cuộc kết thúc.

Tuy rằng đám tu tiên giả cũng hiểu, đại thế thì bên Thùy Mộ Kiếm Tiên suy bại rồi, rốt cuộc vẫn là ngã. Dù sao thiếu chủ còn quá trẻ, không khả năng tự lực chống đỡ tòa nhà phe Thùy Mộ Kiếm Tiên. Nhưng có thể tạm thời cho mọi người sống tốt tại Đông Đạo phủ cũng không tệ.

Chuyện ngày mai đợi mai tính.

Hôm nay có rượu hôm nay say.

………

Đây là một gian mật thất trong Lý gia sơn trang.

Đánh đen mờ ám lấp lóe.

Trong ánh đèn mờ chiếu cảnh tượng mật thất.

Tôn Thiên Cương và Tôn gia Thập Tam Ưng, tổng cộng mười bốn người bị hàn thiết liên khóa, muốn nhúc nhích cũng khó. Bên kia đứng Lý Phóng, Lục Nguyên thì ngồi chễm chệ.

Lục Nguyên cũng rất thổn thức, không thể không nói, cắt gân mạch người ta riết quen tay, mới rồi khống chế được Tôn Thiên Cương không cẩn thận một kiếm cắt gân tay gã. Tay chuyển, Dưỡng Ngô kiếm quay về vỏ.

Hắn nói:

- Được rồi, có thể bắt đầu,

Vừa nghe là tính sổ hậu sự thì Tôn Thiên Cương đánh rùng mình, nói:

- Ngươi không thể giết ta, sau lưng ta có Thanh Thành cửu đại kiếm tiên Thanh Âm Kiếm Tiên Tôn Thanh Nghi, ngươi giết ta sẽ khiến hai vị kiếm tiên đại chiến!

Lục Nguyên cười cười, nâng tay lấy ra hồ lô rượu, nhẹ gỡ nắp hồ lô rượu, nói:

- Sao có thể dễ dàng nói chém chém giết giết? Thật không hài hòa. Ngũ đại tiên môn chúng ta đều là môn phái tiên đạo, cùng là đối phó yêu ma dưới đất nên đồng khí liên chi mới đúng, sao ta giết ngươi được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dantaichinh.com ví dụ như lịch âm dương excel, giảm trừ gia cảnh chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.