Hoa tư dẫn

Chương 55


Quân Vỹ im lặng nãy giờ mới lên tiếng: "Huynh không muốn nói với anh ta, nhưng anh ta đã đoán ra gần hết".

Tôi lắc đầu: "Không phải lỗi của huynh".

Quân Vỹ thu lại cây đàn đồng mộc đứt dây: "Vẫn còn hai tháng, muội không muốn ở bên anh ta sao?".

Tôi cúi xuống đánh thức Tiểu Hoàng, trầm ngâm rất lâu, vẫn nói: "Chàng không biết muội còn sống trên đời, để chàng nhìn thấy hy vọng, rồi lại tuyệt vọng, chi bằng...".

Không biết là vật gì rơi xuống, sau lưng có tiếng động nhẹ và tiếng bước chân quen thuộc, toàn thân tôi đột nhiên cứng đờ, thầm nghĩ sao có thể như vậy, nhưng trên nền băng trơn sáng như một tấm gương trước mắt đã hiện lên rõ ràng bóng Mộ Ngôn. Mái tóc chưa búi, áo chùng tơ trắng tuyết, một chiếc áo rộng khoác hờ trên vai: "Em nói chi bằng thế nào?".

Mộ Nghi giơ tay ra hiệu cho Quân Vỹ, cả hai đi khỏi, Tiểu Hoàng xem chừng không bằng lòng, bị Quân Vỹ kéo đi. Còn tôi sững sờ nhìn Mộ Ngôn, cặp mày đậm, sống mũi cao, đôi môi mỏng, một khuôn mặt đẹp hiếm có in trên nền băng tuyết lại như tỏa hơi lạnh.

Tôi tưởng ánh mắt nhìn chàng lúc tiệc tàn sẽ là lần cuối cùng tôi được nhìn chàng trên trần thế, không ngờ lại còn cơ hội này, vốn nên rất vui, nhưng nỗi buồn ập đến lớn hơn niềm vui... tôi giơ tay che mắt, không biết nên làm thế nào. Mộ Ngôn, không biết chàng có hiểu lòng em lúc này.

Nghe thấy tiếng băng vỡ.

Chàng ôm tôi từ phía sau. Ôm thật mạnh, cả người bị vòng tay chàng khóa chặt, như muốn hòa hai cơ thể làm một. Buông bàn tay che mắt, trên mặt băng trơn láng tôi nhìn thấy chàng nhắm mắt, mái tóc đổ sau lưng, áp má vào má tôi, mặt không biểu cảm, từ hàng mi khép chặt lăn ra... một giọt lệ.

Tôi không thể nói, cảm thấy cơ thể run rẩy dữ dội, lát sau nghe thấy giọng chàng khàn đặc: "Trong giấc mộng đó tay em rất lạnh, khi tỉnh lại tôi nghĩ là em sẽ ở đây".

Tôi vội ngắt lời: "Chàng nhớ được ư?".

Chàng nhìn tôi, "Chỉ một ít". Chàng kéo tôi vào lòng, "Quân Vỹ nói với tôi, em muốn dùng giấc mộng đó để tôi quên em. Có phải đó là điều em muốn?".

Tôi há miệng, nhưng không thể cất lời, vùi đầu vào ngực chàng, cuối cùng tôi nghẹn ngào bật ra: "Không, em không muốn chút nào, nhưng thấy chàng đau buồn như vậy, Hoa Tư điệu Tý Ngọ không phải là cách tốt, nhưng nó có thể khiến chàng quên em, sau này chàng sẽ có hạnh phúc, em cũng yên tâm".

Tay chàng để trên đầu tôi: "Nếu quên em, người đó chỉ là Tô Dự, không còn là Mộ Ngôn, nếu tôi đã không còn là tôi nữa, theo em tôi có hạnh phúc? Em có yên tâm?".

Làm sao tôi biết, lúc đó tôi không còn trên đời nữa, chàng luôn thích đưa ra những vấn đề nan giải như vậy, nhưng không câu nào tôi có thể trả lời. Tôi sịt mũi: "Nhưng chàng biết không, em chỉ còn hai tháng nữa. Tại sao chàng không coi đó chỉ là một giấc mơ, tại sao còn đến tìm em?".

Người chàng bỗng cứng đờ, bàn tay vuốt tóc tôi cũng dừng lại. Tôi không biết chàng sẽ phản ứng như vậy, tưởng chàng đến tìm tôi là chàng đã nghĩ thông mọi chuyện.

Lát sau tôi lại tiếp: "Nhưng đây là sự thực, chàng không muốn chấp nhận ư?".

Lâu như chờ đợi một cái cây ra hoa, chàng khàn giọng: "Có lúc tôi vẫn hoài nghi, rốt cuộc có phải chính bàn tay này đã đâm kiếm vào em. Là tôi đã giết em. Hai lần, một lần tôi bức em nhảy từ tường thành Vệ quốc, một lần...".

Tôi ôm chặt chàng: "Không phải lỗi của chàng. Có lúc em rất hận số phận đã khiến chúng ta nhầm lẫn, có lúc em lại cảm kích nó, không có nó khai ân em sẽ không được gặp chàng, cho nên cuối cùng cũng không phân định rõ hận bao nhiêu, cảm kích bao nhiêu. Em vốn nghĩ để chàng quên em sẽ tốt hơn, nhưng chàng cho là em sai. Vậy thì em sẽ cùng chàng, chúng ta sẽ để lại những hồi ức đẹp, cho dù hai tháng sau em...".

Người chợt nhẹ bẫng, chàng đã bế bổng tôi lên, giọng điềm tĩnh khiến người nghe yên lòng: "Không chỉ có hai tháng, tôi sẽ tìm cách". Không biết chàng an ủi tôi hay là an ủi chính mình. Ngừng một lát lại tiếp: "Em coi hồi ức là quan trọng, nhưng đối với tôi, hiện tại và tương lai quan trọng hơn quá khứ rất nhiều. Bây giờ em vẫn sống, không có gì tốt đẹp hơn điều này, quan trọng hơn điều này. Tôi sẽ tìm được cách, mặc dù em luôn không chịu tin tôi".

Tôi phản bác một cách bản năng: "Không phải em không tin chàng". Vừa nói vậy đã cảm thấy đó là lời nói dối.

Tôi quả thực không tin chàng, nếu tin, một khắc trước đã không trốn chàng. Bởi vì tôi chưa bao giờ nghĩ chàng có thể tìm được cách gì, tôi đành tuân theo số phận. Thực ra ngay đến bây giờ, tôi cũng không tin chàng sẽ tìm được cách gì. Nhưng chàng đã thoát khỏi Hoa Tư mộng, tìm thấy tôi. Chàng không thích tôi lựa chọn cho chàng, cuối cùng lại là chàng lựa chọn cho tôi.

Tôi phấn chấn tinh thần, vòng tay ôm cổ chàng: "Chàng định đưa em đi đâu?".

Chàng dịu giọng: "Về đi ngủ, em không mệt sao?".

Tôi lắc đầu, "Em vẫn khỏe, giấc mộng đó rốt cuộc chàng nhớ được bao nhiêu? Có nhớ em nấu ăn cho chàng, còn nữa, chúng ta đến Hình gia ở Dĩnh Xuyên để cầu bảo kiếm. À phải rồi, chàng còn ghen nữa, nhớ không?".

"... Không nhớ".

Tôi nghiêm túc nhắc chàng: "Chàng ghen với Quân Vỹ, rõ ràng em trang điểm đẹp như vậy, chàng tưởng đó là vì Quân Vỹ, mới ám chỉ bảo em trang điểm không đẹp".

"... Không nhớ".

Tôi càng nghiêm túc nhắc lại: "Thấy em và Quân Vỹ chơi lại trò chơi hồi nhỏ, chàng đã ghen, còn bảo em muốn chơi cũng không nên tìm Quân Vỹ, mà nên...".

Chàng bất lực ngắt lời tôi: "Thôi, tôi nhớ rồi, em không cần nhắc lại".

Nhưng tôi không kìm được hưng phấn: "Hơn nữa, chàng đối với em không tốt tí nào, lúc đó chàng lạnh lùng vô cùng, lại còn trách em không biết trân trọng cơ thể được cha mẹ ban cho, em không biết tự trân trọng, làm sao người khác trân trọng, đúng là quá đáng".

"Được rồi, tôi hơi quá đáng".

Một mảnh trăng lưỡi liềm đơn độc cuối trời, đêm đã tàn, trời sắp sáng, tiếng côn trùng cuối thu lẫn trong gió, hoa trong vườn bông nở bông tàn. Một chặng đường dài đã qua, tôi hồi tưởng lại những ngày tháng dường như đã rất xa xôi cùng với những ký ức đẹp. Sau lưng là ánh trăng lai láng, không biết nhiều năm sau, chuyện giữa tôi và chàng sử sách sẽ viết thế nào, những ngày hạnh phúc vô ưu, vui tươi đấu khẩu như vậy còn được bao lâu?

Đoạn kết

Từng ngày trôi qua, sức lực cạn dần, sự sống rời đi càng nhanh theo vết nứt mỗi ngày một sâu trên nửa viên giao châu. Trước đây chỉ không có hơi thở, khứu giác, vị giác và cảm giác đau, nhưng gần đây ngay đến xúc giác cũng không còn nhạy nữa.

Tôi không hy vọng sẽ có kỳ tích, nhưng mỗi sáng thức dậy, ý nghĩ đầu tiên luôn là về viên ngọc tàn trong ngực, dường như có thể nhận ra những vết nứt mới nhất, quả là sự giày vò đau khổ.

Tôi không nói với Mộ Ngôn chuyện đó nhưng tôi nghĩ chàng biết rất rõ, chỉ là trước mặt tôi tỏ vẻ cho dù trời sập cũng không sao, cơ hồ chỉ cần có chàng mọi việc đều có thể yên tâm.

"Nếu em làm việc gì đó, bản thân cũng không tin mình có thể làm được thì sao có thể thành công". Chàng đã nói như vậy từ lâu. Ở bên chàng tôi học được nhiều điều, đây là một trong những điều đó, nhưng có một số việc, không phải cứ tin là có thể làm được.

Nhưng tôi muốn chàng thấy tôi một lòng tin chàng, thấy tôi yên tâm không chút nghi ngờ.

Từ hôm Mộ Ngôn tìm thấy tôi, trong cung bắt đầu xuất hiện rất nhiều pháp sư, tôi biết họ được mời đến làm gì. Mộ Nghi phấn khởi nói với tôi, trong số họ có nhiều pháp sư có pháp lực cao cường trong thuật nhập hồn, tôi hiểu ý cô, nhưng linh hồn người đã bị Hoa Tư dẫn cầm cố tuyệt nhiên không thể ngưng tụ thành ma, điều này Mộ Ngôn cũng biết.

Ngày trước chàng ân cần dặn tôi, cố sống đến lúc chàng tìm ra biện pháp, bây giờ nghĩ lại, khi nói như vậy thực ra chàng đã biết tôi là người chết, cái gọi là tìm ra biện pháp chỉ là cố gắng khôi phục những cảm quan hoặc đã mất hoặc đã suy thoái của tôi.

Nghĩ lại hồi đó còn ôm hy vọng như vậy quả là xa xỉ, hôm ngay, ngay giữ được thân xác nửa sống nửa chết này trên đời cũng trở nên vô vọng.

Phần lớn thời gian, chúng tôi luôn bên nhau như hình với bóng. Chỉ khi chàng bận luận đàm với pháp sư thì không đưa tôi đi cùng, có lẽ nội dung luận đàm duy nhất là chuyện sống chết của tôi.

Nhưng tôi không nghe lời như chàng nghĩ, từng đến ngự thư phòng nghe lén một lần. Cũng không khác nhiều so với nghị sự thông thường, đều là đầu tiên những người tham dự trình bày ý kiến, thông báo kết quả nghiên cứu mới nhất, sau đó tất cả luận bàn, chỉ ra những cái hay cái dở của kết quả đó, tranh luận gay gắt cuối cùng dẫn tới cãi nhau, điều này quả là bất ngờ. Kết quả là có tiếng cốc vỡ, cùng với giọng Mộ Ngôn nhàn nhạt: "Lỡ tay".

Thư phòng im phăng phắc, giọng chàng trang nghiêm: "Nếu chia tính mạng của ta cho vương hậu, chư vị ai có thể làm được?".

Sau đó, tôi không muốn đi nghe lén nữa. Ở đời nhiều khi người ta bị tổn thương nặng nề bởi một câu nói, có lúc chúng ta đau lòng không phải bởi câu nói đó quá tàn nhẫn, mà bởi không thể chấp nhận.

Trước đây tôi không cần ngủ, lúc muốn có thể ngủ, không ngủ cũng không sao, bởi viên giao châu có thể hóa giải giấc ngủ, nhưng gần đây ngày càng buồn ngủ, xem ra viên giao châu ngày càng mất công lực.

Mà Mộ Ngôn cũng bắt đầu có bệnh, nửa đêm thường đánh thức tôi, bảo tôi nói mấy câu cho chàng nghe, sau đó mới để tôi ngủ tiếp. Mấy lần như vậy, có lúc đầu óc tôi lơ mơ, nghe giọng chàng run run, rõ ràng chúng tôi đắp một cái chăn dày, nhưng hai tay chàng ôm tôi vẫn lạnh ngắt.

Lúc đầu tôi không biết tại sao, sau hiểu ra, chàng sợ, chàng sợ tôi ngủ mãi, vĩnh viễn thiếp đi. Mỗi ngày mỗi đêm chàng đều sợ nhưng ban ngày không để tôi nhận ra.

Trời đã sang đông, nghe nói cuộc chiến Khương - Triệu ngày càng ác liệt. Lần này Triệu tự dẫn lửa đốt chân, chiến sự lan rộng đến từng hộ thường dân, mặc dù tướng sĩ trên dưới đồng lòng chiến đấu ngoan cường, nhưng rút cục do thực lực chênh lệch, thất bại thê thảm. Khương quốc rõ ràng biết lợi thế, được đà rất có thể đánh thẳng vào kinh đô Triệu. Sự thể đã đến nước này, chắc chắn Mộ Ngôn sẽ ra tay.

Đây quả nhiên là tấm lưới chàng tung ra. Thiên tử ban cho chàng hiệu Hiển Khanh, để chàng phân ưu với ông ta. Lý do xuất binh lần này hoàn toàn danh chính ngôn thuận - "Thay thiên tử điều đình bất hòa giữa chư hầu". Tham gia cuộc chiến này, về lý mà nói, khắp đông lục ngoài thiên tử cũng chỉ có chàng thích hợp nhất, thiên tử không thể trực tiếp xen vào, trong mắt thiên hạ, chàng là người nên ra tay nhất. Trần quốc mặc dù dân phong cởi mở, nhưng cũng như Vệ quốc, nữ nhân vẫn không được tham dự triều chính.

Nhưng lúc nằm trên giường, Mộ Ngôn thường đem những chuyện đó kể cho tôi nghe trước khi ngủ, giống như ru ngủ. Chàng thích coi tôi là trẻ con, trước đây tôi không biết đó là cách chàng yêu một người. Cục thế đã sắp kết thúc, điều duy nhất khiến tôi hiếu kỳ là tông tích quân cờ ban đầu của cục thế này - Tần Tử Yên, bởi vấn đề quả thật khó suy đoán, cho dù nghe chàng kể rất nhiều, vẫn không thể lần ra manh mối. Đem khúc mắc hỏi Mộ Ngôn, nhưng chàng chỉ đáp gọn một câu: "Nếu còn sống có lẽ cô ta đang ở nước Triệu".

Tôi vẫn băn khoăn, chàng giải thích: "Lần bí mật liên minh với Triệu, theo em, làm thế nào mới khiến Triệu vương hoàn toàn tin Khương giá họa cho Triệu?".

Tôi không hề suy nghĩ: "Dựa vào tài diễn kịch của chàng!".

Chàng tỏ vẻ không muốn tiếp tục câu chuyện: "... Chúng ta ngủ thôi". Bị tôi bám riết mới hà tiện tiết lộ hai chữ: "Nhân chứng", Tần Tử Yên là nhân chứng, đó chính là nguyên cớ chàng luôn tìm cô ta, cũng là nguyên do tại sao cuối cùng cô ta ở lại Triệu quốc.

Nằm gọn trong lòng chàng, bàn luận với chàng đại sự của thiên hạ như bàn chuyện trong nhà, nếu tôi có thể sống với chàng đến bạc đầu, chúng tôi suốt đời sẽ như vậy, tôi có thể làm một người vợ tốt của chàng.

Trước đây tôi luôn mơ ước một ngày có thể trở thành chỗ dựa của chàng, khi chàng cần đưa ra một phán quyết sáng suốt nào đó, tôi sẽ cùng chàng luận bàn cân nhắc với tầm nhìn đủ rộng, nếu có thể sống lâu và nỗ lực một chút, tôi nghĩ tôi cũng có thể làm được. Nhưng mỗi lần nghĩ tới chuyện đó, sâu trong lòng lại có tiếng nói lặng lẽ nhắc tôi, có nhìn thấy bóng đen sau lưng không? Bóng đen của chia ly và tử thần?

Tháng mười một, sau mấy trận sương mù, ngoài thành hoa mai nở rộ. Tôi mong thời gian trôi thật chậm, không nghĩ nhiều đến chuyện chia ly, vẻ mệt mỏi trong mắt chàng ngày một tăng, chàng tưởng rằng đã giấu được tôi, tôi cũng giả bộ không biết.

Nhưng không biết có phải tuyệt cảnh dễ nảy phùng sinh, chính vào lúc khó khăn lắm tôi mới từ bỏ tất cả những ước vọng không hiện thực, vị pháp sư mới được mời đến lại mang đến một tin tốt lành mong đợi bao lâu: Thế gian có lẽ vẫn còn một viên giao châu khác được phong ấn Hoa Tư dẫn.

Theo lý luận của ông ta, thế gian thường không có độc vật, vạn vật vạn sự đều coi trọng tương sinh, đây là quy luật của tạo vật ngay từ thượng cổ xa xưa, bất luận Hoa Tư dẫn là bị siêu lực tự nhiên phong ấn hay bị con người phong ấn đều không trái nguyên tắc này, vậy thì ở Cửu Châu nhất định còn tồn tại một viên di ngọc lưu lạc đâu đó.

Nhưng thế nhân đa phần không biết sức mạnh siêu nhiên của nó, có thể nó bị phủ bụi từ lâu, hoặc chỉ được coi là món đồ thông thường.

Tôi không muốn nói đó là do ông trời có mắt, bởi không biết đây có phải là một trò đùa khác của số phận. Nói một cách có trách nhiệm thì số phận rất thích đùa tôi. Nhưng bất luận thế nào, Mộ Ngôn đã bắt đầu tìm tông tích viên ngọc huyền bí đó ở khắp Cửu Châu, cho dù không biết thực sự có tồn tại viên ngọc đó không.

Xem ra đời tôi vận may vẫn chưa hết.

Bảy ngày sau, Quân sư phụ đến Trần cung thăm tôi lại mang đến một tin, đó là trong tế miếu của Khương quốc đang thờ một viên minh châu, tương truyền là báu vật từ thời thượng cổ, viên minh châu đó cũng đúng là viên giao châu.

Ngày mười hai tháng mười một, Trần quốc xuất binh vây Khương cứu Triệu, lần này Mộ Ngôn thân chinh xuất trận, tôi biết ý chàng ở đâu.

Đêm trước hôm xuất binh, dưới ánh nến hồng, chàng vẽ một bông mai trắng trên trán tôi. Trong chiếc gương đồng, bông hoa mai ở góc trán như mọc ra từ tóc, e ấp và diễm lệ. Tôi không biết dụng ý của chàng là gì, rất lâu sau nghe chàng nói: "Vốn định vẽ lông mày cho em, nhưng lông mày của em thanh như nét vẽ, không cần tô điểm cũng đẹp".

Thì ra là vậy, mặc dù chàng không thích tôi quá coi trọng hồi ức, nhưng đó là cử chỉ âu yếm vợ chồng, chàng cũng muốn lưu lại một hồi ức đẹp.

Chàng chống tay vào má, mắt cười cười nhìn tôi: "Đẹp không?".

Tôi gật đầu, lại muốn trêu chàng: "Đẹp, một bông mai lúng liếng, khiến quân vương không thể dự buổi chầu sớm". Thấy chàng ngước mi, mắt nheo nheo, tôi vội lùi vào góc giường: "Em đùa đấy, chàng, chàng chàng đừng lại gần".

Chàng dịch đến: "Lại gần thì sao?".

Tôi tiếp tục lùi sâu vào trong: "Vậy chàng phải hứa không làm chuyện quá đáng".

Chàng cười: "Em thấy có thể không?".

"...".

Hôm sau Mộ Ngôn xuất chinh, đó là một ngày đông lạnh hanh khô, tôi đứng trên thành lầu nhìn chàng, nhưng không tiễn chàng ra cổng thành. Chàng đã hứa sẽ nhanh chóng trở về, vậy đây không phải là một cuộc chia ly.

Hoặc là nếu tôi từ bỏ thế gian trước khi chàng trở về thì cũng sẽ gắng đi tìm chàng. Thư mỗi ngày như hồng nhạn bay đến, đều là bút tích của chàng, vậy là chàng vẫn bình an. Thể lực tôi yếu dần, gần đây nhận ra thính giác cũng giảm sút. Hôm báo tin chiến thắng chính là ngày Hạo thành có trận tuyết đầu tiên kể từ khi vào đông, tuyết đầu mùa như cánh hoa mai bay lả tả trên bầu trời Hạo thành, rơi xuống tay hơi lành lạnh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cẩm nang kỹ thuật trồng trọt và chăm sóc cây trồng, từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý. Tất cả đều có trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như giong hoa hong dieu co, cay hoa su chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.