Hoàn lương

Chương 4


31.

Hám Tắc chưa hề thật sự ‘ăn’ bé thỏ của mình.

Không phải y không muốn thưởng thức, mà bởi vì đây là một phân đoạn dạy dỗ nhất định phải trải qua.

Y muốn cho bé thỏ không thể khống chế mà khát vọng mình.

Hiện tại, trên người thỏ trắng tràn đầy vết xoa nắn cùng dấu hôn, trông không khác gì một tác phẩm nghệ thuật khiến người người tranh cướp.

Cặp mắt kia đang ngẩng đầu nhìn chính mình, so với thân thể đã nở rộ một nửa tỏa ra hương thơm mê người, con ngươi nhạt màu tựa như nụ hoa còn e ấp, mang theo một chút dè dặt lấy lòng.

Hám Tắc cầm điện thoại ném sang bên, tiến lên hôn lên đôi môi ấy. Đầu lưỡi liếm láp vết thương nơi khóe môi, khiến thỏ con trong lòng run rẩy đôi tai ửng hồng.

Y nhìn lướt qua màn hình còn chưa tắt sáng, ôn nhu nói: “Tôi mua cho em chiếc điện thoại mới.”

Y chân thành tha thiết mà rằng: “Dùng đồ tôi mua cho em.”

32.

Thỏ con chỉ là một cậu sinh viên bình thường, Hám Tắc hỏi cậu lí do muốn thi lên thạc sĩ.

Không phải bởi vì chưa muốn đi tìm việc làm, còn muốn tiếp tục ở trường vui chơi bay nhảy linh tinh gì đó, mà ngược lại, bé thỏ của y suy xét nhiều lắm.

Du Tá lúc ấy cúi đầu, lí nhí mà trả lời y: “Bởi vì…. nhà máy sẽ trợ cấp thêm 4000 đồng cho gia đình nào có nghiên cứu sinh.”

33.

Thỏ con thiếu tiền, di động đã cũ nát đến không thể nhìn nổi, như là nạp tiền điện thoại đủ nhiều người ta tặng kèm đồ giá rẻ.

Người trong lòng y nhiều thanh thuần, ngây thơ, nhát gan, và cả tự ti.

Hám Tắc nhìn dáng vẻ ấy của cậu, cảm thấy hài lòng, tiếp tục thả mồi câu.

“Một tuần không ra ngoài rồi nhỉ? Ngày mai ra ngoài chơi đi, không phải bạn em muốn gặp em đấy à.”

Du Tá thực ngoan, từ khi dọn tới đây chưa hề tự ý rời khỏi cửa lần nào.

Nghe thấy y nói vậy, cái đầu lông xù ngẩng lên, trong mắt sáng lấp lánh, tựa như dòng suối mát trong nhìn thấu tận đáy sỏi.

“Thật… thật sao ạ, em có thể ra ngoài ư?”

Hám Tắc bật cười: “Tôi đâu có nhốt em lại đâu, vì sao không thể ra ngoài chứ?”

Nói cho cùng thỉnh thoảng vẫn nên buông tay, buông thả có độ, mới có thể bện ra lồng giam kiên cố nhất.

34.

Ngày hôm sau Du Tá liền sửa soạn một chút liền ra cửa, trong mắt tràn đầy mong chờ.

Hám Tắc nhìn điện thoại mới trong tay cậu, rút điếu thuốc cùng bật lửa ra, “Đi thôi, có về ăn cơm hay không nhớ báo cho tôi một tiếng.”

Du Tá vội vàng gật đầu, mềm mại mà gọi: “Hám tiên sinh….”

Hám Tắc đáp lời, dựa vào cạnh cửa, “Trời tối liền gọi điện cho tôi, tôi đi đón em, dạo gần đây thành phố không an toàn.”

Du Tá thụ sủng nhược kinh, mặt đỏ bừng lên: “vâng, vâng.”

Hám Tắc lại đề ra một ít yêu cầu vụn vặt, như là không thể uống rượu, không được đi quán bar linh tinh, dặn dò xong mới để cho thỏ nhỏ lưu luyến rời đi.

Cửa đóng sập lại, che đi khuôn mặt ẩn sau làn khói thuốc mờ ảo.

35.

Tivi trong phòng khách còn đang phát tin thời sự, Hám Tắc không hề xem.

Đây chỉ là một thủ thuật nhằm che mắt bé thỏ nhà y mà thôi.

Điều khiển từ xa bị cải tạo qua, mấy cái nút bị ấn xuống, chương trình truyền hình lập tức biến thành camera giám sát trong nhà.

Y tự rót cho mình một ly vang đỏ, dụi tắt điếu thuốc trên tay đi, ngả ra lưng ghế mềm mại, bất đầu thưởng thức thỏ con nhà mình.

Để có thể nuôi dưỡng một con sủng vật chu đáo, nhất định phải hiểu biết sủng vật có khỏe mạnh hay không.

Y nhìn lên màn hình, Du Tá một người ngồi bên bàn ăn ăn cơm, rồi lại bé ngoan thu dọn chén bát đi rửa.

Không có ai ở bên cạnh, bé thỏ nhà y không có biểu tình gì.

Nụ cười e thẹn kia dường như chỉ xuất hiện khi gặp được y, điểm này khiến y thực vui sướng.

Càng khiến y vui sướng hơn nữa, đơn giản là bé thỏ của y ở trong phòng tắm phát tình, tứ chi mở rộng mà nằm ngửa trong nước, cả người phiếm hồng, đôi mắt nhìn vào góc vắng, từng tiếng mà hô Hám tiên sinh.

36.

Hám Tắc tắt tiếng màn hình đi, cầm một bộ tai nghe, đeo lên.

Trong tai nghe chỉ có tiếng vải vóc cọ xát vào nhau, còn có tiếng xe cộ cùng mơ hồ có tiếng người qua đường.

Y híp mắt nhấp một ngụm rượu, nghe Du Tá cùng cậu bạn thân chào hỏi, cậu nhóc lắp bắp thông báo cậu mới dọn ra ngoài ở, cách trường học có chút xa.

Hám Tắc từng gặp gỡ vị bạn học tên Tăng Gia Thụ này, cậu chàng thỉnh thoảng cũng sẽ cùng bé thỏ của y đi tới thư viện thành phố.

Từ góc độ của một người lớn tuổi tới xem, vòng xã giao của tụi trẻ con thật là vừa ngu xuẩn lại mắc cười.

Liền vào lúc này, y nghe thấy nam sinh ngồi đối diện đưa ra đề nghị muốn thuê chung phòng.

Hám Tắc ma xát chiếc ly thủy tinh, khống chế không để cho tiếng ken két lấn át âm thanh Du Tá trả lời từ trong tai nghe truyền tới.

Y không hề tức giận, chỉ là khuôn mặt tươi cười kia có chút vặn vẹo.

Sau đó y nghe thấy bé thỏ từ chối lời đề nghị kia, cậu nói hiện mình đang cùng người yêu ở chung.

37.

Bầu trời bỗng hạ mưa phùn, không có gió lớn gào thét cùng sấm chớp dọa người, lại đè nén khiến con người ta không thở nổi.

Thỏ con lúc đi không mang theo ô, làm một gã chủ nhân đủ tư cách, Hám Tắc cầm lấy chìa khóa, đi xuống hầm để xe.

Y muốn đi đón bé thỏ mang về, làm cho cậu khóc lên, từ trong ra ngoài đều lưu lại khí vụ của chính mình, coi như là trừng phạt cái tội loạn câu dẫn người khác.

Y muốn vẽ ra lãnh địa của riêng mình, thị uy với những kẻ trộm kia, biết khó mà lui.

38.

Khi Hám Tắc đi tới tiệm cà phê kia, Du Tá cùng Tăng Gia Thụ đang nói chuyện hứng thú bừng bừng.

Dường như lời cự tuyệt ban nãy không khiến cậu trai kia mất hứng, vẫn như cũ đĩnh đạc mà cùng thỏ con nghị luận sự kiện mất tích bí mật đang hot mấy ngày nay.

Hám Tắc nhìn đồng hồ, ngồi ở bàn ngay sau hai người họ, kiên nhẫn chờ đôi bên kết thúc câu chuyện.

Suy cho cùng, chính y là người đã đáp ứng để cho Du Tá ra ngoài gặp bạn học.

Tăng Gia Thụ nói: “Nói thật thì khả năng không phải do trường học rồi, làm sao có thể nhốt học sinh ở trong trường mãi, không cho ra ngoài gặp người được chứ.”

Du Tá chậm rì rì nuốt xuống miếng bánh kem, “Cậu học sinh kia mất tích ở đâu nha, ở trong trường học sao?”

Tăng Gia Thụ xua tay: “Làm sao có thể chứ, là ở bên ngoài trường, một con đường gần quán bar.”

Du Tá hỏi: “Buổi tối?”

Tăng Gia Thụ ừ một tiếng: “Nghe nói lúc ấy cùng bạn học đi chung, trên đường bạn gái gọi điện tới, liền đi ra một góc nghe, kết quả không thấy quay lại nữa. Cậu bạn kia cho rằng cậu ta đã về trường trước rồi, kết quả về đến kí túc xá mới phát hiện căn bản không thấy người đâu. Lúc ấy cứ nghĩ là hai người đi thuê phòng, liền nhắn mấy cái tin trêu ghẹo vài câu không thấy hồi âm, cho tới đêm hôm trước vẫn không thấy trả lời lại, lúc này mới phát giác không được bình thường.”

Du Tá khụt khịt mũi: “Eo ôi nghe ghê quá…”

39.

Tiệm cà phê không cho phép hút thuốc, biển cấm hút thuốc được dán ở vị trí khá là bắt mắt.

Hám Tắc đi ra ngoài trước, dựa vào thân xe châm điếu thuốc, hít một hơi liền cầm điện thoại gửi cho thỏ con một tin nhắn.

Du Tá lập tức ngắt lời Tăng Gia Thụ, vẻ mặt ái ngại: “Tớ phải đi rồi, tớ… bạn trai tớ đang chờ.”

Tăng Gia Thụ ngẩn người, lập tức tỏ vẻ lý giải: “Cậu đi đi, hai ngày nữa là sinh nhật tớ, mời cậu tới chơi.”

Du Tá chỉ là cười cười, không có đáp ứng cũng không hề từ chối.

Chuông gió leng keng kêu vang, cửa kính bị đẩy ra ngoài.

Hám Tắc cầm ô giang tay ra, ôn nhu mà ôm cậu vào trong lòng.

“Vui không?”

Du Tá cọ cọ lồng ngực y, lỗ tai hồng hồng ôm lấy eo nam nhân, khẽ nói vui vẻ.

Hám Tắc đưa mắt liếc nhìn Tăng Gia Thụ theo sát phía sau, nhéo nhéo tai bé thỏ: “Là bởi vì được gặp cậu ta sao?”

Du Tá ngửa đầu, nhón chân khẽ hôn lên cằm y: “Không phải… là bởi tiên sinh tới đón, em rất vui.”

40.

Trên xe có một miếng bánh kem black forest, Hám Tắc vừa mua ở tiệm cà phê kia.

Logo cửa tiệm nổi bật vô cùng, mà Du Tá lại dường như không hề phát hiện, thản nhiên cầm chiếc nĩa, từng ngụm từng ngụm ăn.

Lúc xuống xe, Hám Tắc liếm đi vệt bơ bên môi cậu, dẫn cậu đi ăn cơm chiều.

Tiếp sau, chiếc xe màu đen dọc theo quốc lộ trống trải, chạy ra phía ngoại thành.

Du Tá nhận ra đây không phải đường về khu chung cư, cậu nhiều lần quay đầu, muốn mở miệng hỏi, nhưng lại sợ chọc cho y không cao hứng.

Hám Tắc giảm bớt tốc độ, một bàn tay tiến lên xoa đầu cậu: “Em muốn hỏi cái gì?”

Du Tá lắc đầu, lần đầu tiên nói chuyện thẳng thắn: “Nếu ngài không muốn em hỏi, vậy thì em sẽ không hỏi.”

Hám Tắc bật cười.

Bé thỏ nhà y, nhìn qua tưởng như ngu ngốc, thế nhưng lại rất thông minh.

Y nặn nặn chút thịt trên mặt cậu, nói: “Mang em đổi chỗ ở mới, không hài lòng sao?”

Du Tá nghiêng đầu dựa vào lòng bàn tay ấy, thành kính mà dùng môi cọ xát vết sẹo nơi hổ khẩu.

“Em nguyện ý… chỉ cần có ngài, đi nơi nào em đều nguyện ý cả.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.

Theo nhiều nghiên cứu, đọc truyện có thể giúp con người giảm stress và tăng cường khả năng về ngôn ngữ. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang xem truyện hay chẳng hạn như phu nhan em that hu hong, vo dong chi co len kho truyện phong phú đủ mọi thể loại phù hợp cho từng đối tượng và từng độ tuổi. Chắc chắn bạn sẽ tìm được những bộ truyện yêu thích tại xemtruyenhay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status