Hoàng tử nhỏ mẹ yêu con

Chương 66: Nt 24



Ngay buổi chiều hôm đó, Thẩm Tinh nhận kết quả xét nghiệm từ tay bác sĩ. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng kết luận “mang thai” vẫn làm cô không khỏi bần thần.

Nơi này có một đứa bé. Một đứa con.

Bác sĩ trao cho cô phim siêu âm. Chỉ mới là một chấm tròn chưa thành hình dạng. Thai mới có 3 tuần. Bà cẩn thận dặn dò:

-Vài tuần nữa có thể sẽ có hiện tượng ói mửa, nôn khan. Thể lực cô không tốt lắm, nếu mệt quá thì nên nhập viện để theo dõi ngay.

-Dạ…

Thẩm Tinh bước ra khỏi phòng khám. Cô chờ gọi một chiếc taxi.

Về tới nhà, Thẩm Tinh lại lấy tấm phim ra ngắm nghía. Bất giác cô mỉm cười.

Lòng Thẩm Tinh bất chợt trào dâng bao lo lắng. Đường phố HK đông như vậy. Cô bắt đầu nghĩ tới nhiều chuyện, lo lắng mình nếu vô ý va chạm phải người khác khi đi trên đường có thể sẽ làm em bé bị thương.

Còn nữa….Bác sĩ nói thai mới có 3 tuần. Thẩm Tinh nhẩm tính. Bác sĩ cũng cẩn thận dặn đi dặn lại là thời gian này thai còn yếu, cần kiêng kem quan hệ vợ chồng. Mà cô và Thiên Hằng 2 ngày trước mới gần gũi. Hôm đó anh còn đặc biệt nồng nhiệt, ở bên trong cô khá lâu, cả đêm làm đến mấy lần. Em bé…liệu có sao không?

Lại nghĩ tới chuyện không cho anh đụng tới mình trong 3 tháng. Nhưng Thiên Hằng lại đang lúc căng tràn nhiệt huyết. Cô từng nghe đồng nghiệp nói, thời gian chị ấy mang bầu chồng không nhịn được đã trăng gió bên ngoài. Thiên Hằng…Liệu có vậy không?

Chắc là không đâu. Nếu muốn anh đã có nhiều người từ lâu rồi, đâu đợi đến khi gặp cô chứ…Thiên Hằng không phải là dạng người để tình dục chi phối mình đâu.

Mải nghĩ, Thẩm Tinh ngủ quên lúc nào không biết. Cô chỉ giật mình tỉnh lại khi có ai chạm vào người. Mở mắt ra thì thấy mình đang nằm gọn trong tay Thiên Hằng. Anh còn cười khẽ với cô:

-Cô bé ngốc này, sao không biết vào giường ngủ chứ?

Người ta nói phụ nữ có thai thường mẫn cảm. Mấy chữ “cô bé ngốc”đầy yêu thương đó bỗng làm Thẩm Tinh mắt rưng rưng:

-Sao vậy em?

Thiên Hằng vụng về lau nước mắt cho vợ. Thẩm Tinh ban đầu chỉ rơm rớm, sau nước mắt rơi càng lúc càng nhiều.

Niềm vui này, cô chỉ có anh để chia sẽ, chỉ có anh thôi.

Thẩm Tinh bỗng nhìn chồng, rồi chợt nói:

-Anh…

-Gì vậy em?

Thiên Hằng cũng hơi ngẩn ra vì thái độ của vợ. Cô lại nhẹ nhàng:

-Lấy giùm em điện thoại đi.

Cầm trên tay điện thoại, Thẩm Tinh bấm số…Bên kia chỉ vang lên tiếng tút tút…Có tiếng người:

-Alo?

-Mẹ ơi…Là con…Là Tiểu Tinh đây.

Thẩm Tinh bật khóc lớn. Người bên kia cũng thẫn thờ…Nhưng điện thoại phía bên kia lại bị mất tín hiệu. Thẩm Tinh hoảng hốt bấm nút gọi lại…Một tràng dài tiếng tut…tut vô nghĩa vang lên.

Cô thẫn thờ. Rồi lại bấm số. Bên kia vừa lên tiếng là Thẩm Tinh òa khóc ngay.

-Mẹ ơi. Con…con có thai rồi. Nhưng con gọi điện cho mẹ con không được. Mẹ con không nghe.

Lạc Ân sửng sốt một lát. Bà cũng lắp bắp không nói nên lời. Mãi một lúc sau…

-Tiểu Tinh, có chồng con ở đó không? Cho mẹ gặp…

Thẩm Tinh khóc nấc, còn Thiên Hằng thì đứng đơ tại chỗ. Anh làm cha…Làm cha một đứa trẻ con.

Cha ruột. Không phải chỉ là nuôi dưỡng. Con của anh. Từ tế bào của anh tạo thành.

Bây giờ Thiên Hằng mới hiểu, sự xúc động của cha nuôi với Niệm Khiết hay ba mình với Vĩnh Lạc kì diệu thế nào.

-Tiểu Tinh…Tiểu Hằng…

Thiên Hằng đã có không ít kinh nghiệm chăm sóc em bé, vậy mà giờ đây lại luống cuống như gà mắc tóc, chỉ biết gật đầu vâng dạ theo lời bà Lạc. Làm cha là một cảm giác kì diệu, quả không sai.

-Đi ngủ đi em.

-Em chưa buồn ngủ mà.

-Đi ngủ đi -Thiên Hằng đẩy nhẹ vợ xuống giường- Em ngủ đi.

Thẩm Tinh không còn khóc nữa. Cô ôm lấy cổ Thiên Hằng, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của anh.

Mẹ sẽ không bao giờ ngắt điện thoại của con gái. Mới biết tin làm mẹ vậy mà Thẩm Tinh đã thấy bao nhiêu căng thẳng. Mẹ cô đã như vậy biết bao năm.

Nghĩ tới hình dáng gầy gò của mẹ, cô càng đau xót. Làm mẹ mới biết tâm tư của mẹ, phải thế không?

-Anh ơi.

-Tiểu Tinh!

-Em nhớ mẹ -Thẩm Tinh thủ thỉ- Em nhớ mẹ quá anh ơi!

Thiên Hằng vuốt tóc cô. Mẫu tử là mối quan hệ thiêng liêng nhất. Nhưng anh cũng biết, một khi điện thoại đã bị cắt đứt, người ta cũng đã quyết định chấm dứt mối liên hệ vốn dĩ không thể nào cắt đứt củả những người thân.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 9 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như huong dãn phi bai cục mạnh card throwing tutorial tuan mg, huong dan nang cap windows 10 mobile cho may khong ho tro bang iutool rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status