Huấn luyện cha phúc hắc

Chương 7



Từ Hách Quân thấy cô tự đứng ra bảo vệ mình như thế chỉ có thể cười khổ. Thật ra thì, với những lời nói mát thế này hắn căn bản không để trong lòng, họ muốn nói sao thì nói, ngược lại họ càng bàn tán nhiều, hắn càng dễ dàng nhìn ra được ai là địch ai là bạn trong đám đó.

“Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ anh.” Cô hạ thấp người thì thầm bên tai hắn.

Lần này hắn không cười nổi. “Này này, những lời này tôi nói mới phải chứ!”

Hoàng Thượng Dung đang quay lưng về phía hắn nhún vai, có vẻ không quan tâm, xem ra cô thật sự coi hắn là em trai nhỏ, không có cô là không xong rồi.

Có điều… Không sao cả, hắn sẽ chuyển nguy cơ thành cơ hội!

Năm phút sau, ông chủ – tổng giám đốc của tổng công ty – Từ tổng dẫn theo phó tổng Tương Húc Hoa và bốn thư kí trợ lý vào phòng họp, cuộc họp bắt đầu, Hoàng Thượng Dung là giám đốc của công ty con, vị trí nói lớn không phải, nói nhỏ cũng không đúng, ở công ty con, cô là to nhất, nhưng khi họp mặt tất cả các công ty với nhau, không ai dám nói mình to hơn, vì ông chủ và cổ đông mới là lớn nhất!

Trợ lý lần đầu tham gia đại hội cổ đông, tất cả bị dọa đến cái gì cũng không làm nổi, có thể nộp được một cái văn bản hoàn chỉnh làm tư liệu cho cô là quá giỏi rồi, nên lần này, Hoàng Thượng Dung cũng không khắt khe yêu cầu Từ Hách Quân đóng góp gì được cho cô, chỉ cần đến khi cô báo cáo đừng kéo chân cô là được.

Đến lượt cô, thân là quản lý nữ thuộc “nhóm thiểu số” của ban điều hành tập đoàn, cô đã chuẩn bị ăn đạn rồi, chỉ là không ngờ, tất cả những lãnh đạo vốn đang chờ cười nhạo cô tất cả bị đẩy ngược trở lại, trong tài liệu đều có, về nhà đọc lại chút đi! Cho dù có lúc cô gặp rắc rối không kịp ứng phó, cũng may có Từ Hách Quân kịp thời đưa giấy lên thuận lợi hóa nguy thành an.

Tiểu tử này, không phải dễ bắt nạt như bề ngoài đâu nhỉ?

Tối nay ăn gì? Hắn đưa giấy hỏi.

Liền thấy Hoàng Thượng Dung sửng sốt một lúc rồi cau mày viết – Hôm nay tôi phải làm thêm giờ.

Không bỏ cuộc, Từ Hách Quân tiếp tục gửi tiếp.

Khi lần thứ hai nhận giấy từ phía sau, cô do dự. Có nên nói với hắn không, bây giờ không phải là lúc bàn luận cái này, nhưng tờ giấy mỏng manh này thực sự mười phấn cám dỗ!

Cô lật một góc, nhìn thấy bên trong viết. – Phân tích của Sam có chỗ sai, lão ấy lấy thành tích tổng công ty viết vào thành tích công ty mình.

Bắt lỗi lão, đấu tố lão, chỉnh lão chết đi!

Người này! Đang họp hay là quan báo tư thù đây?

Vì vấn đề phòng trẻ em, Hoàng Thượng Dung đúng là phải tranh cãi với những người khác một hồi, đối với hội bảo thủ…

Á, không, phải nói là cổ hủ, cô thiếu chút nữa là phát khùng, chỉ thẳng vào mũi người ta mắng “Đồ con lợn!” May mà Từ Hách Quân kịp thời đá vào ghế cô một phát, cô mới tỉnh táo lại, tập trung vào sự “phát triển lâu dài” và “độ tận tâm” của công nhân vien, cũng đưa ra một số ví dụ về đóng góp và sức làm việc của các nhân viên nữ, vân vân.

Hoàng Thượng Dung khom người nhận tờ giấy Từ Hách Quân đưa đến, hiểu ý cười một tiếng.

“Phó tổng cũng biết, Khai Thạc từ tổng công ty đến công ty con, tổng cộng có hơn năm trăm nhân viên, trong đó nữ có ba trăm tám mươi người, hơn một nửa, hơn hai trăm trong số đó đã lập gia đình…”

Từ Hách Quân tiểu tử này, lấy đâu ra mà lắm số liệu thế?

“Căn cứ điều tra ngẫu nhiên không lộ danh tính, nữ giới sau khi kết hôn mức độ tập trung vào công tác và tận tâm sẽ phụ thuộc vào chế độ phúc lợi sinh sản của công ty, nói cách khác, chế độ phúc lợi tốt, sẽ càng thu hút được nhiều nhân viên nữ xuất sắc bỏ sức làm việc…” Cô cảm giác ghế lại bị đá mấy phát, liền bổ sung, “Cho dù là nữ giới đã kết hôn hay là, … Khụ, chưa kết hôn, khi một cô gái trẻ có phẩm chất tốt lựa chọn nơi làm việc, đều sẽ suy xét kĩ càng chế độ phúc lợi của công ty.”

Tại chỗ có hơn phân nửa lãnh đạo nam lông mày giãn, xem ra chấp nhận cũng khá rồi.

“Đương nhiên, nếu như quy chế này được phổ biến thành công, chúng ta cũng không từ chối các nam nhân viên nếu họ có nhu cầu – dù sao, con cái là trách nhiệm của cả hai bên bố mẹ, nếu như nam nhân viên có nhu cầu việc này, cũng rất hợp lý.”

“Hoang đường, hợp lý chỗ nào?” Một cổ đông nhảy dựng lên phản bác, “Công ty cũng không phải nhà trẻ, sao có thể để cho trẻ con chạy tới chạy lui trong công ty?”

“Phòng chăm trẻ đương nhiên có giới hạn tuổi, trẻ từ hai tuổi trở xuống cần người chăm sóc, phần lớn bảo mẫu cũng sẽ tiếp nhận công việc này.”

“Bắt chúng tôi bỏ tiền ra cho bọn trẻ ranh đấy? Cô coi là chúng tôi tiêu tiền như nước đấy à?”

Thấy Hoàng Thượng Dung lại sắp bão nổi, Từ Hách Quân đá vào ghế cô, lại nhét một tờ giấy vào tay cô.

“Mỗi trẻ em đều là chủ nhân tương lai của đất nước, không chỉ con cái của các vị ngồi đây như vậy, mà con em của bất cứ nhân viên nào của Khai Thạc đều như thế. Hơn nữa, chi phí cho kế hoạch này đều là từ người sử dụng là chủ yếu, còn có chính phủ trợ cấp, tôi tin, các vị cổ đông ngồi đây không bận tâm chuyện này.”

Tương Húc Hoa quay đầu trao đổi ý kiến với trợ lý riêng, tiếp tục gật đầu, dường như là tán thành, anh ta nhìn Hoàng Thượng Dung, còn có Từ Hách Quân đứng sau cười tươi rói, “Ý tưởng của giám đốc nghe không tệ, vậy trước Cạnh Tường hãy làm thử nghiệm, thời hạn nửa năm, xem lại hiệu quả thế nào.”

“Cảm ơn Phó tổng.”

A ha! Thật sự thành công rồi!”

Vừa đến bãi đỗ xe, Hoàng Thượng Dung lập tức hưng phấn ôm lấy Từ Hách Quân hô to, “Yes!”

Mặc dù hắn rõ ràng là đương sự nhận ân huệ của cô, xem ra cô còn vui vẻ hơn hắn.

“Vui thế sao?” Hắn cười nhạt, nếu hiện tại cô đủ tỉnh táo, nhất định sẽ phát hiện phản ứng của hăn không đúng lắm.

“Đương nhiên là vui rồi! Anh nghĩ xem, từ nay về sau, anh không những tiết kiệm được một lượng phí bảo mẫu lớn, còn có thể ở gần chăm sóc Hạo Hạo, không chỉ có anh, mà còn những đồng nghiệp khác, như Shon, Bell phòng kế toán, từ khi họ mang thai, đã lo lắng chuyện này rồi, lại không dám tìm người trông trẻ, sợ thuê thì không an tâm làm việc, giờ, không chỉ an tâm làm việc, chi tiêu cũng tiết kiệm được bao nhiêu, quá tiện! Lẽ nào anh không vui?”

Thật ra không phải hắn không vui, mà là hắn đã sớm biết thế nào cũng qua rồi, ngay trước mặt hắn, cha hắn và anh họ còn dám nói gì hắn, vậy thì quá không cho hắn mặt mũi rội, cháu trai Từ gia chính nhà mình nói cần mở phòng chăm trẻ cần mời chuyên gia chăm sóc, ai dám có ý kiến?

Có điều, không thể nói thẳng thế được, nhất là thân phận giờ quá nhạy cảm, dĩ nhiên là không thể làm nhiều như thế rồi.

“Tôi đương nhiên là vui chứ!” Từ Hách Quân nháy mắt nhướng mày, nhếch miệng, “Vậy để ăn mừng kế hoạch thành công, hôm nay tôi mời cô ăn cơm!”

“Không cần đâu!” Hoàng Thượng Dung không nghĩ ngợi liền từ chối, “Bây giờ anh còn phải nuôi Hạo Hạo, phải tiết kiệm chứ!”

“Không nên nói như thế, “ Hắn toét miệng cười, “Chúng ta vừa mới cắt được tiền thuê bảo mẫu đi đúng không?”

“Vậy đã muốn ăn mừng, sắp tới chúng ta còn rất nhiều khó khăn phải qua, lúc nào cũng nghĩ tiêu tiền là không nên…”

“Chỉ là một bữa cơm thôi, sẽ không chết ai đâu!”

“Nhưng mà…”

“Ôi, được rồi! Cô không đến thì thôi, tôi và Hạo Hạo mở tiệc một mình!” Hắn cô đơn đi về phía trước, “Gặp chuyện tốt như thế, nếu mẹ Hạo Hạo ở đây, phải đi tìm cô ấy ăn mừng, nhưng khong biết người kia là ai mới mời mẹ nuôi là cô… Quên đi, say này cứ để hai bố con tôi với nhau đi!”

Ơ, thế này là sao? Đây là khổ nhục kế hả? Có phải rõ ràng quá không? Hoàng Thượng Dung biết rõ, mà vẫn sập bẫy.

“Rồi rồi!” Cô đuổi theo, kéo tay hắn. “Anh cũng thật là, đàn ông lớn đùng rồi còn giả vờ đáng thương, thật chịu anh rồi, tôi đi!”

Từ Hách Quân nghe vậy, quay đầu cười nhạt. “Hôm nay không phải làm thêm?”

Cô nghiêm túc nghĩ, “Ừm, dù sao cũng không phải chuyện gì trọng đại lắm, chỉ là hoàn chỉnh nội dung cuộc họp hôm nay thôi… Tôi mang đến nhà anh làm đi, anh cũng thuận tiện giúp tôi nhớ lại một chút.”

Nếu không phải hắn tu dưỡng quá tốt, mặt hắn bây giờ có lẽ đang vỡ từng mảnh.

“Cô thư giãn một chút được không!”

Hoàng Thượng Dung khó hiểu nhìn hắn, “Tôi đang thư giãn mà!”

“Cô có biết tất cả những người chịu áp lực lớn, thông thường đều không biết mình đang chịu áp lực không hả?”

“Cái quỷ! Thân thể tôi, tự tôi rõ nhất!”

“Nhưng cô thường hay nhức đầu!”

“Đó là…” Hoàng Thượng Dung đột nhiên biến sắc, nói cũng lắp bắp, “Ờ… Từ bé đã vậy, không liên quan đến áp lực.”

Từ Hách Quân quan tâm giảng giải, “Nếu là từ bé đã thế, vậy càng phải chú ý, có phải cô bị huyết áp cao không? Huyết áp cao dễ bị đau đầu, giờ tuổi cô cũng không nhỏ nữa, càng phải chú ý.”

Cái gì? Còn nhắc đến tuổi cô nữa hả? “Không, tôi đau đầu không liên quan gì đến áp lực, hơn nữa, chỉ cần anh đi làm, đầu tôi cũng không đau.”

“Cái gì?” Đây là lý lẽ gì vậy? Từ Hách Quân dừng lại nhìn cô. “Cái này có liên quan gì đến tôi?”

“Bởi vì anh là trợ lý của tôi!” Cô nói rất hùng hồn. “Nếu anh không đến, tôi phải tự làm bao nhiêu việc? Anh rốt cuộc có biết không hả? Như thế mà đầu không đau à?”

“Cho nên… Tuần tôi nghỉ phép, thật ra cô rất khổ sở phải không?”

“Còn nói nhảm!” Cô đau đầu đến muốn giết người luôn!

Hóa ra cô ấy không có mình là không được…

Từ Hách Quân cười lắc đầu, chắp tay đi về phía trước.

“Anh cười cái gì?”

“Cô đoán thử xem.” Khóe miệng hắn cong lên cười rạng rỡ, ngay cả mắt cũng híp tịt.

Nghĩ lại đối thoại của hai người khi nãy, cô cảnh giác hỏi: “Có phải anh hiểu nhầm gì không vậy?”

“Tôi hiểu lầm sao?” Xoay người, Từ Hách Quân nở nụ cười chói lọi.

Hoàng Thượng Dung nhất thời vì cái nụ cười như mê hoặc của chàng trai trước mặt mà ngực thót một cái. Hắn chỉ là trợ lý của cô thôi mà! Hơn nữa hắn còn kém cô những bốn tuổi, cô hốt hoảng cái gì?

“Xem như không có đi.” Giận dỗi, cô bước nhanh vượt mặt hắn.

“Nói chưa được hai câu đã giận rồi?” Hắn không ngại ngần khoác một tay lên vai cô.

Động tác này nói lại, có chút vô cùng thân mật, có chút giống như bạn bè tốt khoác vai, nhưng cô và hắn? Họ là cấp trên và cấp dưới, hơn nữa xem tuổi tác, cũng không hợp…

“Bỏ tay ra!” Cô quét mắt lạnh qua, lườm cái tay trên vai mình.

Từ Hách Quân nhướng mày, ngược lại không quan tâm, “Không được sao? Tôi cũng chỉ khoác vai!”

“Giờ đang ở công ty!”

Hóa ra người được tôn làm nữ ma đầu để ý ánh mắt người khác nhỉ!” Nói thì nói, nhưng tay hắn thì vẫn khoác vai cô, không có vẻ gì là sẽ bỏ xuống cả.

Thế là sao? Người này muốn xưng huynh gọi đệ với cô rồi hả? Hoàng Thượng Dung không nói gì cũng không gạt tay hắn ra.

Đối với động tác của hắn, cô cũng không ghét – ngoài ý muốn, hắn cũng chỉ khoác vai cô thôi, nhìn cái mặt cười ngu của hắn là biết hắn không có ý khác, mà cô cũng không phải nữ sinh mười mấy hai mấy, thân thiết với người khác giới một tí là tim đập rộn ràng gì, chỉ là, so với nguyên tắc của cô, và cá tính của cô, lúc này cô hẳn là nên hung hăng trừng hắn, không thì mắng to cái gì, quẳng hắn qua một bên.

Nhưng cô không làm vậy.

“OK, OK.” Từ Hách Quân ngược lại bỏ tay xuống trước, nhảy ra cách xa cô một mét. “Giờ đang ở công ty, không cho thì không cho, đừng nóng.”

Hoàng Thượng Dung mi tâm nhíu lại. Cô không tức giận mà! Người này đang đùa gì vậy?

Đột nhiên hắn tới gần cô, đầu mũi gần như chạm vành tai cô, nhanh đến mức cô không kịp tránh. “Nhưng là, sau này không có người khác thì vẫn có thể phải không?”

Người, người này, giờ lại là làm sao? Cô vẫn y nguyên mặt không biểu cảm, duy nhất đôi cửa sổ tâm hôn nói lên cô kinh ngạc, đang trợn to nhìn hắn.

“Cô không trả lời, là ngầm đồng ý rồi!” Giọng hắn chuyển thấp, giống như rất hài lòng phản ứng của cô, cũng cười tà mị với cô.

“Xem tình hình.”

Lên xe rồi, Hoàng Thượng Dung ngồi ở ghế lái, mà Từ Hách Quân lại xuống ghế sau ngồi, cởi áo vét, kéo cà vạt, đổ rạp ra ghế sau.

“Mệt chết đi được, hôm qua chuẩn bị tài liệu đến ba giờ rưỡi, để cho tôi ngủ một ít, chút nữa đến công ty lại gọi tôi.”

Hoàng Thượng Dung biết, có thể chuẩn bị được số liệu và tài liệu đầy đủ như thể, đến thống kê cũng làm xong, nhất định tốn không ít công sức. Cô tắt nhạc, điều hòa cũng giảm đi, lấy từ trong cốp sai một cái chăn đưa hắn.

“A – tốt quá! Ghế sau thật lớn, xe thật lớn, sau này tôi cũng muốn mua một cái.” Cầm lấy chăn, tuy rằng một người đàn ông lớn đùng như hắn không thể lăn qua lăn lại trên ghế sau, nhưng bảo hắn tím một tư thế thoải mái mà ngủ thì dư dả.

Nhìn trong kính chiếu hậu thấy dáng vẻ thỏa mãn của hắn, cô không nhìn được cười, “Đồ ngốc!”

“Giám đốc…” Trước khi nhắm mắt lại, Từ Hách Quân nhận ra mùi trên tấm chăn, là cùng một mùi với cô, hắn không nhin được nghĩ, đắp trên người hắn, không phải là chăn, mà là cô… Lập tức, toàn thân phấn khích.

“Sao?”

“Thật ra… Cô rất biết chăm sóc người khác đấy! Ở nhà cô là con gái lớn phải không?”

“Sao anh biết? Anh…” Hoàng Thượng Dung quay đầu lại mới nghĩ đến hai câu trước của hắn, thấy hắn đã hơi nghiêng đầu, nửa khuôn mặt chôn trong tấm chăn, sắp ngủ rồi.

Một chút râu mỏng mọc từ dưới tai hắn đến tận cằm, cô mím mội, đừng nghĩ nữa. Từ kính chiếu hậu nhìn lại, cô thấy hai mắt mình ướt ướt, má đỏ ửng.

Cố sức nháy mắt mấy cái. Cô động lòng với hắn sao? Không, không phải vậy, tên tiểu tử tuối, tưởng hai ba câu dễ nghe mà cô đã lay động được sao? Hắn cho cô là ai?

Cô là nữ hoàng đế Hoàng Thượng Dung.

Cô mới là người quyết định muốn hay không muốn, mà cô đã quyết định, đời này không cần động tâm với ai, càng khống nói yêu đương, lại càng không mơ vì một đoạn tình cảm mà lo được lo mất.

Cô không biết vì sao, thái độ của Từ Hách Quân với cô thay đổi nhiều như thế, nhưng cô đã quyết định đời này sẽ độc thân, không bao giờ dây dưa tình cảm không rõ với chồng…

Nhất là hắn.

___________________________________

Chém gió nhiều lắm đó ạ….

Anw, thấy hai người cũng đáng yêu ghê mà.

Không đáng yêu dip đã không làm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như loi khan nguyen su phu thich chan quang ton kinh, co phai khi tung kinh niem phat ma hon tram la nghiep con nang những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.