Khi anh gặp em

Chương 33



Ngoài phòng đã có một ông bác đang đứng chờ, Tiêu Trí Viễn đi tới trò chuyện với anh ta, Tang Tử Quan liền theo sau, tốc độ không nhanh không chậm.

Phong cảnh ở đây thật sự rất đẹp, mỗi khi thời tiết thay đổi sẽ mang theo các loại phong tình khác nhau. Hôm qua là mưa bụi lất phất, cả quả núi như bị bao phủ trong sương mờ, mây nước như hòa quyện vào nhau, vô cùng biến hóa.

Tang Tử Quan tiến lên hai bước, đúng lúc nghe thấy giọng nói của Tiêu Trí Viễn

“Bọn trẻ con ở đây học ở đâu?”

Ông bác đó chỉ một nơi xa xa, hình như có ý là còn phải trèo qua một quả núi nữa.

Tiêu Trí Viễn nhìn về phía đó với đôi chút nghĩ ngợi, hỏi: “Ở đây có ai đỗ được đại học chưa?”

Ông bác đó rất tự hào: “Mỗi năm có một người, đứa đỗ đại học năm nay đang học tại Bắc Kinh. Dân làng góp tiền cho nó ăn học.”

“Anh muốn giúp đỡ đám trẻ này ư?” Tang Tử Quan kéo áo Tiêu Trí Viễn, “Chúng ta sẽ đi tới ngôi trường đó hả?”

“Chuyện khác nói sau đi.” Anh bĩu cô một cái, Tang Tử Quan chợt nghĩ, động tác bĩu môi mà Lạc Lạc thường làm chắc chắn là học từ anh, giống nhau như đúc. Anh giơ bàn tay rảnh rỗi của mình ra ôm eo cô “Tang Tử Quan, chúng ta đi ngao du một chuyến.”

Tiêu Trí Viễn nhảy lên con thuyền trước, sau đó chìa tay về phía Tang Tử Quan: “Tới đây.”

Vì mấy ngày trước có đợt mưa khá lớn cho nên nước sông lên rất cao. Tang Tử Quan không biết bơi, nhìn con thuyền dập dập dềnh dềnh không ổn định bèn lùi về sau vài bước. Trong mắt Tiêu Trí Viễn thoáng qua một tia đùa giỡn, dường như đang nói: Sợ rồi hả?

Ông bác đó đứng bên cạnh mỉm cười: “Cô gái, đừng sợ, nước nhìn thì cao thật đấy, nhưng rất lặng.”

Tang Tử Quan khẽ cắn môi, dặn dò Tiêu Trí Viễn: “Anh phải đỡ em đấy.”

Anh lặng lẽ mỉm cười, lòng bàn tay chìa về phía trước, cực kỳ chắc chắn.

“Phải đỡ em thật đấy!” Tang Tử Quan nhíu mày, bàn tay vừa chạm vào lòng bàn tay anh thì cả người bỗng nhẹ bẫng, cô đã được anh bế bổng lên. Chiếc thuyền lắc lư một hồi, anh vẫn bế cô thật vững vàng, mãi đến khi chiếc thuyền thực sự ổn định anh mới thả cô xuống, nhưng bàn tay vẫn chưa từng rời khỏi tay cô, anh nói với người kia: “Được rồi!”

Người đó cởi dây neo ra, thuyền bơi ra khỏi bờ, “Cứ đi thẳng về phía trước, ở bên kia sông đã có người chờ chú ở đó rồi.”

“Khoan đã.” Tang Tử Quan hét ầm lên, “Anh không đi cùng chúng tôi sao? Chỉ có hai chúng tôi thôi à?”

Tiêu Trí Viễn dùng chiếc sào rất dài làm tay chèo, lập tức con thuyền bơi về phía trước rất nhanh, đến mức mà ngay cả ông bác kia nói gì cũng không nghe thấy rõ, chỉ trông thấy anh ta giơ ngón tay cái lên, dường như muốn nhắn với cô là hãy yên tâm!

“Em có biết lúc học đại học anh nằm trong đội tuyển đua thuyền của trường không?” Anh lườm cô một cái, tỏ ý coi thường.

“Sao anh lại không khoe với em bao giờ?” Tang Tử Quan như một cô bé học sinh tiểu học, ngồi thẳng lưng, hai tay nắm chặt vào mép thuyền, vẫn không thể yên tâm.

Tiêu Trí Viễn làm như nghe thấy một câu chuyện cười, “Tang Tử Quan, trên đời này đàn ông hay khoác lác, khoe khoang là vì sao, em có biết không?…Đó là vì muốn chinh phục. Có điều đối với em, còn cần đến cái này ư?”

Tang Tử Quan nghẹn họng, ngoái đầu nhìn xung quanh. Tiêu Trí Viễn đang ngồi ở đuôi thuyền, lúc nặng lúc nhẹ cầm cây sào dài kia khua khoắng một hồi, dù là đường nước lúc rộng lúc hẹp thì thuyền của anh vẫn như một đuôi cá, đi rất ổn định.

Qua một số ghềnh thác nước chảy xiết, cảnh trí trước mắt như mở ra vô tận. Tang Tử Quan lúc trước đã được đi tới kênh Cửu Trại, đã từng thấy màu sắc và nước non vô cùng trong xanh nhưng cô cảm giác ở đây phong cảnh còn hữu tình hơn thế. Ở đây cũng có nước non, dù là không biết tên sông, nhưng nước ở đây khá lặng, chỉ có hai từ để miêu tả sắc màu của nó, đó là lục và lam, lục và lam đẹp như mặt ngọc.

Họ lâu lắm rồi chưa từng ở bên nhau một cách tĩnh lặng thế này, cho dù là từ khi đến đây du lịch thì hầu hết thời gian vẫn là trốn trong phòng riêng của mình, người đọc sách, người làm việc. Tiêu Trí Viễn buông cây sào xuống, ngồi phía sau Tang Tử Quan, để thuyền bơi tự do về phía trước. Tang Tử Quan học theo dáng vẻ của anh, nhẹ nhàng ngửa cổ ra phía sau, thoải mái nhắm đôi mắt lại.

Gợn nước khiến con thuyền lắc lư, cảnh trí đôi bên bờ sông chậm rãi trôi qua, những loài côn trùng không biết tên đôi lúc lại rầm rĩ kêu lên vài tiếng, giống như đang hát bài ru con buổi trưa mùa hè. Cô đúng là đã ngủ mất, mãi đến lúc nước chảy trên mặt từng giọt mới thức giấc. Cô giật mình tỉnh dậy, vô thức nghiêng đầu sang nhìn Tiêu Trí Viễn: “Trời mưa rồi!”

Anh cũng đã thức từ lâu, ngồi nhàn nhã, nhún vai: “Chuẩn.”

“Mau chèo thuyền đi!” Tang Tử Quan nắm chặt đồ che mưa, thúc giục: “Mưa càng ngày càng to rồi.”

Tiêu Trí Viễn nhìn cô với vẻ vô tội: “Cây sào bị trôi đi mất rồi…”

“…” Tang Tử Quan bàng hoàng, khó lắm mới đón nhận được sự thật này, cố gắng kìm nén nỗi xúc động muốn dìm anh xuống nước, “Bây giờ phải làm sao đây?”

Tiêu Trí Viễn tìm kiếm trong khoang thuyền một hồi, tìm ra một chiếc áo tơi duy nhất phủ thêm lên người cô (áo tơi: là một loại áo người nông dân thường dùng để che mưa che nắng, làm từ lá cọ), bình thản nói: “Để kệ cho thuyền trôi thôi chứ sao!”

“Anh làm sao lại để cây sào trôi mất chứ?” Nước mưa tạo thành mấy vũng nước nhỏ, mưa xuống đó tạo thành tiếng tí tách, Tang Tử Quan chỉ có thể thông qua màn mưa để đánh giá khoảng cách từ chỗ này đến bờ là bao xa một cách khó khăn

Cả người Tiêu Trí Viễn đã ướt đẫm, chiếc áo phông đơn giản dính chặt lên người, lộ ra những đường cong khỏe khoắn, trên mặt còn có nước chảy xuống tong tong, dường như tăng thêm cho anh vài phần gợi cảm. Anh lúc này cũng chẳng có vẻ gì là giận dữ: “Em không trôi mất là được rồi… hơn nữa không phải em cũng đang ngủ sao?”

“Em không trôi mất là được rồi…” những lời này anh thốt ra một cách tự nhiên như vậy, Tang Tử Quan giật mình, quay đầu lại nhìn anh, nhưng dường như anh lại chưa ý thức được điều gì nên đứng phắt dậy, đôi mắt híp lại.

“Con thuyền này sẽ trôi đến đó ngay thôi, nơi này cách bờ rất gần. Lát nữa em nhảy lên trước, nghe chưa?” Anh nắm tay cô, coi cô như một đứa trẻ, căn dặn thật kỹ càng, “Đừng sợ, anh ở đây đỡ em.”

Mắt thấy thuyền càng ngày càng gần tảng đá trên bờ, trái tim Tang Tử Quan nhảy lên liên hồi.

“Anh đếm một-hai-ba là em phải nhảy lên đấy!”

“Một…hai…”

Tang Tử Quan nhìn bờ sông phủ đầy rêu xanh kia, ngay cả tảng đá cũng ẩm ướt như vậy, cô thấy chân mình mềm nhũn: “Em sợ, Tiêu Trí…”

“Bảo bối, nhảy đi!” Anh vẫn đỡ lấy thắt lưng cô một cách chắc chắn, thuận thế đẩy cô lên phía trước.

Tang Tử Quan nghĩ đến mà vẫn thấy sợ, cô đứng trên bờ nhìn Tiêu Trí Viễn nhưng sợ hãi khi phát hiện ra một điều, khi cô nhảy lên đã vô tình tạo ra một lực đẩy chiếc thuyền ra xa hơn. Cô nhìn bốn phía xung quanh, trên bờ tựa như chỉ có những cánh đồng lúa bát ngát, trong màn mưa không thể nhìn thấy rõ ràng bất cứ thứ gì, đây là đâu? Còn… Tiêu Trí Viễn đã bị trôi đi…

Cô lau tạm nước trên mặt, lớn tiếng gọi anh: “Ê, Tiêu Trí Viễn!”

Tiêu Trí Viễn vẫy vẫy tay với cô, sau đó không chút do dự nhảy ùm xuống nước, lội về phía cô.

Cuối cùng cô cũng có thể hoàn toàn yên tâm, ngây ngô ngồi lên tảng đá, nhìn anh đến gần mình sau đó bám lên tảng đá để trèo lên.

Tiêu Trí Viễn phun ra một ngụm nước, kéo cô trèo lên con đường nhỏ trên bờ. Tang Tử Quan vẫn mím môi, nhịn cười kiễng chân lên, giúp anh nhặt ra mấy cọng rơm rác trên đầu.

Tiêu Trí Viễn rfất biết điều mà cúi đầu xuống, chờ cho đến khi cô nói “Xong rồi” Anh mới dắt tay cô, rẽ phải.

“Anh biết đường?” Tang Tử Quan có chút ngạc nhiên.

“Sợ em bị lạc đường nên anh chỉ còn cách cố gắng nhớ thật kỹ mà thôi.” Anh không ngoái đầu lại.

Họ không nói gì nữa, chỉ có điều Tiêu Trí Viễn đi rất chậm, chậm đến nỗi có mấy lần Tang Tử Quan còn nhìn được cả khuôn mặt nhìn nghiêng của anh, suy nghĩ xem có phải anh đang có tâm sự hay không? Anh dường như dễ dàng biết được cô đang nghĩ gì nên nói với vẻ thản nhiên: “Con đường này, đi một bước, mất một bước.”

Đi một bước, mất một bước.

Căn nhà ngói đen tường trắng đã lờ mờ xuất hiện phía xa xa.

Tang Tử Quan bỗng dừng bước, hạ quyết tâm: “Chúng ta trở về đi!”

Cả người anh run lên nhưng lại chỉ cúi đầu nhìn cô một cái thật sâu, rất lâu sau mới lãnh đạm nói, “Em sợ bản thân mình sẽ mềm lòng ư?”

Tang Tử Quan cố gắng mím môi, “Không. Chỉ là những ngày như vậy khiến em cảm thấy… lâu lắm rồi mới được thoải mái thế này.”

Anh nhìn thẳng vào cô, cười khàn giọng: “Nói cách khác, Tang Tử Quan, em đã chuẩn bị tốt rồi ư?”

Tang Tử Quan ngẩng mặt lên, mắt sáng như ngọc, cố chấp mà kiên định: “Phải!”

Vẻ mặt anh không thay đổi, trong đôi mắt càng không nhận ra bất cứ một gợn sóng nào, nói rất bình thản: “Ngày chúng ta đến đây, anh đã nhận được giấy ủy quyền của luật sư. Như vậy, mấy ngày nay, suy nghĩ của em đã thay đổi chút nào chưa?”

Cô không hề do dự: “Không đổi! Anh thì sao?”

“Thật đáng tiếc, chúng ta vẫn là những con người thật cố chấp!” Tiêu Trí Viễn mỉm cười, buông tay cô ra, bóng lưng anh có vài phần cô liêu, tiến vào màn mưa dày đặc.

Lạc Lạc cuối cùng vẫn về nhà trước họ, thấy cả người cha mẹ đều ướt đẫm, cô bé ngẩn ra, có chút trách móc: “Papa, mẹ, hai người đi nghịch nước về đấy à?”

Vì Tang Tử Quan cấm con bé không được tới gần bờ sông nên cô gái nhỏ rất không vui, “Hai người sao có thể như vậy?”

Tang Tử Quan hơi xấu hổ, “Cha mẹ không đi nghịch nước…” Tiêu Trí Viễn liền tiếp lời, “Cha mẹ chỉ quên mang ô mà thôi.”

Lạc Lạc bĩu môi, “Ngốc nghếch!”

Tiêu Trí Viễn và Tang Tử Quan: “…”

Đến lúc thay xong quần áo, cơm nước xong xuôi, Tang Tử Quan đang suy nghĩ nên mở miệng nói với Lạc Lạc câu “Ngày mai phải về nhà” như thế nào thì Tiêu Trí Viễn đã đứng lên nhận một cuộc điện thoại từ công ty, lúc quay lại, thần sắc đã có vẻ nghiêm trọng.

“Sao vậy?” Tang Tử Quan dỗ Lạc Lạc ngủ trên sofa trước, khẽ hỏi.

“Tối nay phải về ngay!” Cơ thể anh che khuất ánh đèn bàn, cúi người xuống nhìn cô con gái đang ngủ say, “Công ty có vài việc gấp!”

Nửa đêm là đã về đến Văn Thành. Tiêu Trí Viễn ngồi ở ghế phó lái, không ngừng nói chuyện điện thoại. Trong một buổi đêm vắng lặng, tiếng ù ù của điều hòa, giọng nói cố gắng đè thật thấp của anh phía trên, cùng với tiếng hít thở nhịp nhàng của Lạc Lạc khiến Tang Tử Quan cảm thấy an tâm cũng chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Cảm giác cũng đã ngủ khá lâu. Lúc Tang Tử Quan thức giấc thì xe đã đi vào khu vực nội thành, phía chân trời xa xa đã hửng sáng, lại là một buổi bình minh thật đẹp. Lạc Lạc ngồi trên chiếc ghế trẻ con, ôm chặt lấy chiếc chăn nhỏ, ngủ rất say. Cô rướn người lên phía Tiêu Trí Viễn, tay đặt lên sau lưng ghế anh, dường như cảm nhận được điều gì đó anh liền quay đầu lại, hỏi khẽ: “Dậy rồi à?”

“Cả đường đi anh không ngủ tí nào ư?” Tang Tử Quan nhìn đồng hồ, đi đường đã hơn năm tiếng đồng hồ rồi.

Anh không trả lời, nhìn con đường thành phố phía trước với vẻ xuất thần, chẳng biết đang nghĩ gì.

Xe đi chậm vào khu nhà, xe vừa dừng anh đã vội vàng mở cửa bước xuống, kéo cửa sau ra bế Lạc Lạc lên. Cô gái nhỏ đúng lúc ngủ ngon, vì bị giật mình nên đá thẳng vào ngực papa đang đi bít tất cho nó. Nhưng Tiêu Trí Viễn không hề tức giận, bọc cô bé vào chăn, đi vào đại sảnh.

“Anh tắm một cái rồi đến công ty luôn.” Anh đặt Lạc Lạc lên giường, cởi áo, vừa cởi vừa đi vào phòng tắm, “Em cũng ngủ một giấc nữa đi.”

Tang Tử Quan ừ một tiếng, xong lại cảm thấy khác lạ bèn gõ cửa phòng tắm, “Em đem quần áo vào cho anh nhé?”

Nhà tắm rộng, anh đang bật vòi hoa sen, nước rất nóng, buồn bã trả lời, “Để ở đó đi.”

Tang Tử Quan đi tới một lần nữa, cảm thấy anh rất kì quặc. Nhưng suy cho cùng là vì sao thì cô không thể miêu tả rõ ràng. Cô thay quần áo rồi vào giường nằm, nghe thấy cửa nhà bị mở toang, cuối cùng vẫn là không nhịn được mà bước ra.

“Rầm…”

Ngoài cửa bỗng có một tiếng đổ vỡ, giống như một người bị ngã xuống nền đất làm vỡ vật gì đó. Tang Tử Quan lại càng sợ, liền chạy nhanh ra ngoài, cô trông thấy Tiêu Trí Viễn ngã dưới đất, cửa bị mở toang ra, một bóng người đứng trước mặt anh, dường như lúc nào cũng có thể cho anh vài cú đấm.

“Anh cả!” Tang Tử Quan vội vàng chạy đến phía trước Tiêu Trí Viễn, nói với người kia, “Anh làm gì vậy?”

“Tiêu Trí Viễn, thật không ngờ mày lại đứng sau lưng tao làm trò như vậy!” Tiêu Chính Bình rống lên, “Đến giờ tao mới biết, thì ra là mày tung ra những scandal của tao! Muốn đá tao ra khỏi công ty, bây giờ đã hài lòng rồi chứ hả?”

Tiêu Trí Viễn lau vệt máu rỉ ra trên môi, định đứng lên, nhưng vì thức trắng cả đêm nên anh cảm thấy cả người bải hoải rã rời, “Anh, ảnh của anh không phải em tung ra đâu.”

“Mày thật sự nghĩ tao là đồ ngu hả?” Tiêu Chính Bình gầm lên, “Tờ báo đó phải có ai ở đằng sau chống đỡ mới dám làm liều thế chứ, mày tưởng tao không biết sao?”

Tang Tử Quan trông thấy cảnh đó từ đầu đến cuối, cô cảm thấy rất đau đầu, rất muốn chen vào một câu: anh cả, anh thật ngốc… nếu như ban đầu dự án thu mua của anh tiến hành thuận lợi đầu xuôi đuôi lọt, dù có dính phải hàng trăm hàng nghìn scandal, có lẽ cha già cũng sẽ không trách cứ anh một câu nào.

Nhưng một đạo lý dễ hiểu như vậy thế mà anh ta lại không hiểu, chỉ biết đến quát tháo ầm ĩ chửi bới em trai, dường như làm vậy sẽ đòi lại được tất cả.

“Anh cả, bình tĩnh nói chuyện.” Tang Tử Quan thử tiến lên phía trước nói chuyện với Tiêu Chính Bình, nhưng không ngờ anh ta lại kích động đến thế, vung mạnh cánh tay lên, cô đứng không vững liền ngã sấp xuống.

“Tử Quan!” Tiêu Trí Viễn ôm lấy cô: “Không sao chứ?”

Đầu Tang Tử Quan đập vào ngăn kéo tủ, cô cố gắng nhịn đau lắc đầu: “Không sao.”

“Anh cả, anh một vừa hai phải thôi nhé. Chuyện bức ảnh đó em không thẹn với lòng. Anh ở đây cãi nhau với em cũng chẳng có tác dụng gì hết, đừng ép em phải gọi bảo vệ khu nhà lên đây.” Tiêu Trí Viễn đã không còn vẻ lịch sự nữa, anh sẵng giọng: “Có vấn đề gì anh cứ đến tìm cha, hữu dụng hơn tìm em nhiều.”

Tiêu Chính Bình lườm anh một cái sắc lẹm, trong cái nghiến răng nghiến lợi cũng đã có thêm vài phần đắc ý, “Tiêu Trí Viễn, mày dùng thủ đoạn ác độc như vậy với tao, mày nói xem tao nên báo đáp mày thế nào đây?”

Tiêu Trí Viễn vẫn đứng vững như bàn thạch: “Em nói rồi, có chứng cứ gì anh cứ việc mang lên trình hội đồng quản trị, em không có gì thẹn với lòng cả.”

“Được lắm! Được lắm!” Tiêu Chính Bình ngược lại cười lớn, thuận tay vớ luôn lọ hoa trên bàn, hung dữ ném thẳng xuống đất, “Mày cứ chờ đấy!”

Mảnh vỡ tung tóe khắp nơi, ba người họ không chú ý đến Lạc Lạc đã chạy từ trong phòng ngủ ra ngoài này, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, cô bé òa khóc. Tang Tử Quan thấy con gái đi ra liền cuống cuồng chạy tới ôm lấy con bé, dỗ dành: “Sao Lạc Lạc lại ra đây? Chúng ta vào ngủ tiếp nhé!”

“Bác cả, sao bác lại hung dữ như vậy?” Lạc Lạc khóc thút thít, không chịu vào trong phòng, đôi mắt mở to nhìn Tiêu Chính Bình.

Tiêu Chính Bình nhìn cô cháu gái một lát rồi không nói gì nữa, xoay người ra khỏi cửa.

Ôm con gái về phòng, dỗ dành xong, Tang Tử Quan vừa ngoái đầu lại đã trông thấy Tiêu Trí Viễn dáng vẻ bình thản đi tới, anh dùng tốc độ rất nhanh bảo Iris tới nhà mình một chuyến.

“Anh làm gì vậy?” Trong khi Tang Tử Quan vẫn còn kinh ngạc thì anh đã cúi người ôm lấy cô, đặt cô lên giường ngủ.

“Mảnh sành đầy dưới nền nhà, sao em lại đi chân trần như thế?” Anh nhìn vết máu loang lổ dưới nền nhà, nắm tay thật chặt, “Duỗi chân ra anh xem nào!”

Gan bàn chân cô bị mấy mảnh sành ghim vào nhưng mãi đến lúc này Tang Tử Quan mới cảm thấy đau. Anh cầm nhíp rút hết ra rồi dùng cồn khử trùng lau vết thương tới mấy lần, mới nói: “Anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra.”

“Không cần…”

Tiêu Trí Viễn kéo cà vạt xuống, khuôn mặt đã khôi phục vẻ lãnh đạm như thường, “Anh sợ anh ấy làm liều, để Lạc Lạc đến nhà cha ở tạm vài ngày đi.”

Tang Tử Quan có chút sợ hãi, một lúc lâu sau mới hỏi: “Anh ta… sẽ làm gì?”

Anh không nói gì nữa chỉ vươn tay ra, xoa nhẹ lên phần gáy bị đập vào ngăn kéo tủ của cô, nửa dặn dò nửa bất đắc dĩ nói: “Sau này khi gặp phải chuyện như vậy, em đừng đi ra, được không?”

Tang Tử Quan cúi đầu, chậm chạp không biết nói gì.

Nhưng anh lại đứng bật dậy, tay nâng cằm cô lên, nói từng chữ thật rõ ràng “Anh nhắc lại lần nữa, có anh ở đây, em không cần đứng trước che chắn cho anh!”

Nhưng cô lại nghiêng đầu sang một bên, không nhìn anh, dùng âm lượng thật nhỏ chỉ mình nghe thấy, nói: “Được thôi.”

Lúc Iris và tài xế đến Tiêu Trí Viễn vẫn đang ở ngoài ban công gọi điện thoại cho cha mình, vì đã đóng cửa nên Tang Tử Quan không nghe thấy họ nói gì với nhau, chỉ cảm thấy vẻ mặt Tiêu Trí Viễn vô cùng nghiêm túc. Một lát sau, Tiêu Trí Viễn mở cửa ra, ý bảo Iris có thể đưa Lạc Lạc đi. Lúc con bé bị bế đi, vẻ mặt rất tội nghiệp nhìn mẹ: “Hôm nay là sinh nhật Lăng Mân Huyên, mẹ có thể đi cùng con được không?”

Iris nhìn vẻ mặt con bé, dỗ dành: “Để cô đi cùng cháu, được không?” Lạc Lạc bịt hai tay rồi lắc đầu nguầy nguậy: “Cháu thích đi cùng mẹ cơ!” Tiêu Trí Viễn nghiêm mặt đi tới, kéo tay con bé ra: “Lạc Lạc, chân mẹ con bị chảy máu không thể đi ra đường được, hơn nữa, con không được hỗn láo với cô như thế!”

Cuối cùng vẫn là Tang Tử Quan không đành lòng làm con gái thất vọng nên đành khập khiễng đi tới trước mặt Lạc Lạc, cười nói: “Lạc Lạc, chiều nay nhất định mẹ sẽ đi cùng con!”

Cô gái nhỏ lúc này mới yên tâm, xoay người bổ nhào về phía Iris, rất ngoan ngoãn nói: “Cô ơi, chúng ta đi thôi!”

Iris trêu nó: “Tại sao nhất định phải là mẹ?”

Lạc Lạc nghiêm trang nói: “Vì Lăng Mân Huyên khen mẹ cháu xinh, trông mẹ giống chị gái cháu.”

“À, vì thế nên phải mang mẹ đi khoe hả?” Iris làm vẻ như vừa ngộ ra được chân lý.

“Không phải đi khoe! Không phải đi khoe!” Lạc Lạc nhấn mạnh, “Mà như thế mới vui!”

Câu nói của con bé làm cả nhà đều bật cười, nhưng Tang Tử Quan lại ngoảnh đầu lại: “Hay là anh đi làm đi, để Iris đi cùng em cũng được, em không sao đâu mà.”

Hình như anh cũng rất bận nên không nài nỉ thêm nữa, chỉ dặn dò: “Kiểm tra xong gọi cho anh.”

Iris lái xe, cười hỏi Tang Tử Quan: “Nghỉ phép chơi vui không?”

Cô nàng chỉ cảm thấy hôm nay Tang Tử Quan khá lạ, vẻ mặt buồn buồn hình như đang có tâm sự gì đó, vậy nên cô nàng nhẹ giọng vỗ về: “Chị yên tâm đi, Tiêu tổng có thể xử lý tốt.”

Tang Tử Quan hơi nhắm mắt lại, chẳng biết suy nghĩ gì mà rất lâu sau mới lên tiếng: “Cô Từ, cô đã quen Tiêu Trí Viễn bao lâu rồi?”

Chợt nghe thấy kiểu gọi “Cô Từ” này, Iris kinh ngạc đến mức suýt phải đạp chân phanh. Nhưng cô nàng trấn tĩnh rất nhanh, mỉm cười rất miễn cưỡng, “Ba… Ba năm rồi.”

“Hơn ba năm chứ!” Tang Tử Quan bình thản nói, “Hai người không phải bạn học sao?”

Cuối cùng Iris cũng phải đạp phanh, mặt trắng bệnh: “Sao… sao chị biết?”

Tang Tử Quan nhìn thần sắc có phần hoảng loạn của cô ta, trong lòng cô có đôi chút cảm giác hối hận nhưng cô cần phải cứng rắn hơn nữa, “Từ Tuệ, bao nhiêu năm đã qua, đặt hết tình cảm của mình lên một người đàn ông như vậy, có đáng không?”

Từ Tuệ… Từ Tuệ… Lâu lắm rồi cô không nghe thấy cái tên này, đơn giản là vì Tiêu Trí Viễn vẫn thường quen gọi cô ta là Iris nên cô cũng bắt chước theo, dường như đã quên đi tất cả mọi thứ xưa kia.

“Thực ra, trong lòng cô rất hận tôi phải không? Cô cảm thấy tôi không biết quý trọng người đàn ông này, cảm thấy tôi bình thường luôn cố tình gây chuyện, cảm thấy anh ấy quá bao dung, che chở tôi, phải không?” Tang Tử Quan hỏi dồn từng câu, “Cô cảm thấy tôi căn bản là không xứng phải anh ấy, đúng thế không?”

“Không! Không phải thế đâu! Tử Quan, tôi không…”

Rất lâu sau, Iris mới hoàn toàn bình tĩnh lại, “Tôi nghĩ bản thân mình che giấu rất tốt, sao cô lại phát hiện ra được?”

“Cô hận tôi, nói thật là tôi chẳng quan tâm đến điều đó.” Tang Tử Quan mặt không cảm xúc “Tôi có thể hiểu được cảm giác của một người dù làm gì cũng không có được điều mình muốn, đúng là chẳng dễ chịu gì. Nhưng điều tôi không thể hiểu nổi là, vì sao cô liên tục tiết lộ cho giới truyền thông biết tin tức của tôi và Lạc Lạc?”

Iris đã rất bình tĩnh, cô ta buồn bã nói: “Tiêu Trí Viễn biết không?”

“Anh ấy vẫn chưa biết, nhưng tôi muốn biết là vì sao?”

“Vì sao ư?” Iris cười nhẹ một tiếng, “Vì tôi biết điều kiện hai người thỏa thuận với nhau trước khi kết hôn, nếu ngày nào đó công bố ra ngoài, cô nhất định sẽ không chịu nổi mà phải rời khỏi anh ấy.”

Tang Tử Quan vẫn không thấy tức giận gì, nghĩ một lát rồi nói: “Không sai, mục đích của cô đã đạt được rồi?”

“Hôm nay tôi sẽ gửi đơn xin thôi việc.” Iris cười buồn, “Thực ra tôi nên tỉnh ngộ sớm hơn…”

“Luôn yên lặng ở bên cạnh anh ta như vậy rồi lại yên lặng mà rời đi sao? Cô cam lòng ư?” Tang Tử Quan ngắt lời cô ta, “Tôi đảm bảo với cô, nếu cô làm vậy, anh ta sẽ tìm một người trợ lý khác, anh ta sẽ quên cô rất nhanh.”

Hai tay cô ta siết chặt hơn, cố gắng tiết chế xúc động muốn đem tất cả những gì bản thân đã chuẩn bị từ lâu nói ra hết.

“Từ Tuệ, cô vẫn còn cơ hội… chỉ cần cô đồng ý với tôi một chuyện.”

Tang Tử Quan ở bệnh viện kiểm tra hết lượt một lần, tất cả đều không có vấn đề gì nghiêm trọng. Iris làm xong mọi thủ tục rất nhanh, sau đó mới ra khỏi bệnh viện cùng cô. Cô ta vẫn tận tụy nhắc nhở cô như bình thường, “Đừng quên gọi điện thoại cho Tiêu tổng nhé.”

Tang Tử Quan “ừm” một tiếng, đương nhiên cô cũng không chú ý lắm đến chuyện này.

“Cô Tang, tôi đã để ý cô ba năm nay, lúc có chuyện xảy ra cô vẫn vụng về như xưa.” Đây là lần đầu tiên Iris gọi cô là cô Tang, vẻ mặt cũng khác hẳn với vẻ thân thiết trước kia, bây giờ vô cùng lãnh đạm, “Rốt cuộc anh ấy thích cô ở điểm nào? Vì sao lại một lòng một dạ như vậy nhỉ?”

Tang Tử Quan ngẩng đầu nhìn vầng mặt trời chói chang giữa hè, ánh sáng tựa như chỉ nằm trong năm đầu ngón tay rồi chiếu lên da thịt cô. Cô thản nhiên mỉm cười với người phụ nữ chẳng biết là địch hay bạn bên cạnh “Có lẽ cô nên hỏi chính mình, cô thích anh ấy ở điểm nào? Vì sao lại một lòng một dạ như vậy?”

Dưới ánh mặt trời đẹp đẽ, nụ cười của Iris bị ánh nắng làm phai bớt, “Nhiều năm đã qua, trước kia vì sao tôi thích anh ấy, tôi cũng đã quên mất… Chỉ biết tôi luôn nhắc bản thân phải kiên trì.”

Tang Tử Quan nhìn cô ta chăm chú, nói như nói với một người bạn: “Vậy thì tôi chúc cô sớm hoàn thành tâm nguyện.”

Buổi chiều, Tang Tử Quan cũng chuẩn bị một món quà thật tốt rồi với vẻ mặt đầy phấn khởi cùng Lạc Lạc tới nhà họ Lăng.

Đúng là biệt thự của một ngôi sao đang hot, bảo vệ rất nghiêm ngặt, so với Tiêu gia còn nghiêm ngặt hơn. Ở cửa chờ rất lâu, cuối cùng phải đích thân trợ lý của Lăng Yến tới xác nhận, mẹ con cô mới được ra khỏi phòng bảo vệ, Lạc Lạc khẽ cảm thán: “Woa, xa quá nhỉ!”

Trợ lý ngồi ghế trước liền quay đầu lại, mỉm cười nói: “Tiêu phu nhân, còn có chuyện này phải nói với cô, mong cô bỏ quá cho… Công ty chúng tôi vì muốn bảo vệc cuộc sống riêng tư của Lăng tiểu thư, cho nên yêu cầu khách khứa vào nhà phải giao điện thoại di động ra.” Tang Tử Quan không có ý kiến gì, chỉ là dưới đáy lòng không khỏi thương xót cho những người nổi tiếng thế này. Trước mặt mọi người thì vinh quang tỏa sáng, vinh hoa phú quý nhưng phía sau cũng có những nỗi buồn mà người thường khó mà hiểu được.

Lăng Mân Huyên nhìn thấy Lạc Lạc đương nhiên rất vui, hai cô bé nắm tay nhau chạy ra phía khu vườn đã được trang trí thật đẹp đằng sau chơi đùa. Lăng Yến mặc quần áo ở nhà khá thoải mái, áo T-shirt, quần jean, tóc buộc đuôi ngựa, so với những bức ảnh trên báo, trông cô ta lúc này hiền dịu hơn nhiều, hỏi chuyện Tang Tử Quan: “Tiêu phu nhân, để lũ trẻ đi chơi với nhau. Tôi đã chuẩn bị tiệc trà rồi.”

Tang Tử Quan nhìn bốn phía xung quanh, quả nhiên là sinh nhật trẻ con, bóng bay buộc ruy băng treo đầy nhà nhưng vì sao có cảm giác lạnh lẽo như vậy?

“Bữa tiệc ba giờ mới bắt đầu, tôi hẹn cô sớm hơn mọi người một tiếng.”

Tang Tử Quan lòng đầy nghi hoặc, theo Lăng Yến đi vào phòng khách của Lăng gia. Người giúp việc của nhà họ bưng lên hai tách hồng trà rồi lặng lẽ lui xuống. Cô trông thấy trên bàn trà còn có vài quyển tạp chí rất lộn xộn, tờ trên cùng có bài viết phỏng đoán về cha của đứa con riêng hiện nay của Lăng Yên vẫn rùm beng từ hồi ấy đến giờ.

Tang Tử Quan lịch sự rời mắt đi, giả vờ không trông thấy. Nhưng không ngờ Lăng Yến lại giơ tay cầm nó lên, mỉm cười nói: “Thực ra, công ty cũng rất cố gắng bảo vệ tôi, thường sẽ không cho tôi thấy những bài báo kiểu này.”

Tang Tử Quan đã thấy sự điên cuồng của cánh nhà báo, đã thấy dáng vẻ sợ hãi đến mức chỉ biết nép sát vào lòng mẹ của Huyên Huyên, đều là những người mẹ, cô cũng hiểu được sự bất đắc dĩ của Lăng Yến liền giơ tay đặt cuốn tạp chí đó vào đúng vị trí cũ của nó: “Đúng vậy, Huyên Huyên trông thấy cũng không hay.”

“Cho nên tôi rất biết ơn anh Tiêu. Khi Huyên Huyên nhập học anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều, sau đó còn vì nó mà đặc biệt mở riêng một con đường đến trường, khoảng thời gian đó tuy rối loạn nhưng Huyên Huyên vẫn có thể đến trường đúng giờ.”

“Là như vậy sao?” Tang Tử Quan nghĩ ngợi, “Anh ấy chưa kể với tôi lần nào!”

“Anh Tiêu mỗi ngày bận trăm công nghìn việc, có lẽ những việc này nhỏ nhặt quá nên anh ấy cũng không để trong lòng.” Lăng Yến cười nhạt rồi lại lấy tờ tạp chí đó ra, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, “Sinh được một đứa con rồi cảm thấy thời gian trôi đi thật nhanh… Chớp mắt một cái mà đã qua bao lâu như vậy rồi. Chẳng biết giới báo chí đào đâu ra được bức ảnh này nữa.”

Tang Tử Quan nương theo động tác của cô ta, không khỏi liếc mắt nhìn tờ tạp chí đó.

Là ảnh chụp của hai cô nữ sinh.

Một người là Lăng Yến, người kia… chính là Hạ Tử Mạn.

Giọng nói của Tang Tử Quan có đôi phần run rẩy, “Cô Lăng, bức ảnh này là…”

Lăng Yến vẫn luôn theo dõi vẻ mặt của cô cho nên tới bây giờ cô ta mới khe khẽ thở dài, “Tử Quan… cô rất giống Tử Mạn…”

Tang Tử Quan nhìn người phụ nữ đối diện với ánh mắt không thể tin được, nghi ngờ đầy cõi lòng nhưng không biết nên nói gì.

Ngón tay thon dài trắng trẻo của Lăng Yến khẽ gõ nhạc trên mặt bàn, lông mi dài như cánh bướm, giây phút này cô ta dường như đang chìm vào một tâm trạng khác, nói chầm chậm: “Lạc Lạc… là con gái của Tử Mạn phải không?”

Tang Tử Quan đứng vụt dậy, đôi mắt trừng lớn “Cô là gì của chị gái tôi?”

“Chị cô là bạn thân nhất của tôi.” Lăng Yến trầm mặc một lát, “Sau khi xảy ra tai nạn hồi đó, tôi vẫn luôn đi tìm con gái của chị cô. Nhưng thật kỳ lạ, sau sự cố ấy, đứa trẻ đó cũng như biến mất khỏi thế giới chẳng thể tìm được. Sau đó tôi mới biết, thì ra là Tiêu Trí Viễn phong tỏa mọi tin tức liên quan. Cũng khó trách… anh ta thật sự có bản lĩnh làm việc này.”

Có lẽ nhìn ra vẻ mặt cảnh giác của Tang Tử Quan nên Lăng Yến vội vàng xua tay, cười cười nói: “Tử Quan, cô đừng hiểu lầm, trong lúc vô tình tôi mới nhận ra cô, liên hệ với chuyện của Tử Mạn năm đó… mới đoán được thân thế của Lạc Lạc. Tôi không có ý gì khác đâu, thật đấy. Đúng rồi, năm đó chị cô còn để ở chỗ tôi một số thứ, mấy hôm nữa tôi sẽ soạn ra rồi đưa đến cho cô.”

Tang Tử Quan lại ngồi xuống, nhấc tách trà nóng lên uống một hớp, hai bàn tay run rẩy cũng dần bình tĩnh lại.

“Tử Quan, nhưng tôi vẫn không tài nào hiểu nổi… tại sao cô lại cưới Tiêu Trí Viễn?” Dường như Lăng Yến kìm nén rất lâu mới hỏi điều này.

“Nói ra thì dài lắm.” Tang Tử Quan cúi đầu, tiếp tục uống trà để che giấu biểu cảm của mình.

“Tôi và chị cô là bạn rất thân, Tử Quan, xin hãy tin tưởng tôi, tôi coi cô như em gái thật mà.” Cô ta cân nhắc từng chữ, “Tôi chỉ nghĩ là… Tử Quan, cô nên thoát ra khỏi cái bóng của chị cô, sống cuộc sống của riêng mình. Cô không nên sống hộ chị cô thế này…”

Lăng Yến còn chưa dứt lời thì cô gái vốn luôn dịu dàng, hiền lành trước mắt đột nhiên sa sầm mặt mày, đặt cái chén rỗng xuống bàn thật mạnh, lãnh đạm nói: “Lăng tiểu thư, cô và chị tôi là bạn thân nhưng cô không phải là chị gái tôi. Cuộc sống của tôi thế nào không cần người lạ nhúng tay vào.”

Cuộc sống trên màn ảnh của Lăng Yến rất phong phú, cô ta cũng đã thủ vai vào rất nhiều loại người, điều này khiến cô ta cũng thông minh hơn người trong việc đối nhân xử thế. Trong giây phút ấy, cô ta thực sự cảm thấy mình đã sai lầm… bởi vì nếu là một người rụt rè, nhút nhát, một cô gái chỉ biết làm thế thân cho người khác sẽ không có khả năng trong giây lát mà có thể bạo phát thành cơn giận kinh người như thế.

Cô ta cố gắng nghĩ khác đi, phủ nhận hoàn toàn khả năng kia. Tiêu Trí Viễn yêu thích Hạ Tử Mạn ưu tú xuất sắc là đạo lý hiển nhiên, cô em gái trước mặt này tuy là mặt mũi khá giống chị nhưng tính tình hai người khác nhau rất nhiều. Cô ta mỉm cười ái ngại, đang định kéo chủ đề sang hướng khác thì người giúp việc hớt hải chạy vào, vẻ thất kinh, “Bạn của cô chủ ngã cầu thang, khắp người toàn là máu.”

Tang Tử Quan mặt mũi trắng bệch, không nói năng gì, chạy nhanh về khu vườn phía sau.

Lạc Lạc ngồi dưới đất, nước mắt và máu hòa quyện trên mặt con bé, khóc nức nở đến mức không thở nổi.

Trong mắt Tang Tử Quan không còn ai khác, cô chạy tới bên cạnh Lạc Lạc, giọng nói run rẩy: “Bảo bối, đụng vào đâu?”

Lạc Lạc hu hu khóc, nói không lên lời, Tang Tử Quan muốn ôm lấy con bé nhưng lại sợ nhỡ con bị gãy xương, trật khớp gì đó nên chỉ có thể dịu dàng hỏi: “Lạc Lạc đừng sợ, nói cho mẹ, con đau ở đâu?”

Lạc Lạc khóc đến mức không thể nói được, chỉ chỉ lên đầu mình, mếu máo: “Đau lắm…”

Lăng Yến rất bình tĩnh, quay người hỏi người giúp việc: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Vốn… Vốn là đang chơi trò trượt cầu thang, bỗng nhiên nó ngã từ chỗ đó xuống dưới…” Người giúp việc gấp đến độ sắp khóc, “Tôi… tôi không đỡ kịp.”

“Bà chủ, bà chủ, bác sĩ tới rồi.”

Trong hỗn loạn, bác sĩ riêng của Lăng Yến đã chạy tới, đầu tiên là kiểm tra tay chân Lạc Lạc rồi nói với Tang Tử Quan: “Xương cốt không vấn đề gì.” Ông ta thử dỗ dành để con bé bình tĩnh lại rồi nhẹ nhàng kiểm tra trên đầu, thở dài nói: “Có lẽ không có vấn đề gì lớn quá đâu. Cô xem, ở đây bị rách da.”

Tang Tử Quan vừa trong thấy vết thương kia liền hít một hơi thật sâu… dài khoảng mười phân, chảy rất nhiều máu nên ngay cả tóc cũng bị bết dính lại. Bác sĩ sát trùng đơn giản cho Lạc Lạc, con bé co rụt vào lòng Tử Quan, đau đến run rẩy.

Tang Tử Quan cố gắng giữ chặt tay chân con gái, cô đang tự trách bản thân, đáng lẽ cô không nên đi thưởng trà gì hết, đáng lẽ phải trông chừng con bé; còn nữa, nếu trước đó không đưa nó về nông thôn chơi, nó cũng sẽ không nghịch ngợm đến thế này… Các ý nghĩ liên tiếp hiện lên trong đầu, nhân lúc bác sĩ xử lý xong vết thương, Tang Tử Quan gọi điện thoại cho Tiêu Trí Viễn.

Vì trợ lý đã báo với anh là Tang Tử Quan không có vấn đề gì nên lúc Tiêu Trí Viễn nhận điện, giọng nói bình thường. Nhưng chỉ nghe thấy tiếng nói đầu tiên của cô, anh biết chắc chắn đã xảy ra chuyện – rất đơn giản, vì anh có thể nhận ra sự căng thẳng và bất an hiện ra từ trong giọng nói của cô.

Tiêu Trí Viễn ép giọng nói mình xuống thật trầm: “Đừng vội, từ từ nói.”

“Lạc Lạc trượt ngã cầu thang, chảy rất nhiều máu…”

“Bị thương ở đâu?” Máu toàn thân lập tức dồn về tim, anh cố gắng giữ bình tĩnh hỏi thăm cô.

“Trên đầu, bây giờ vẫn chưa tới bệnh viện.”

“Đừng vội, anh lập tức đi sắp xếp.” Tiêu Trí Viễn cố gắng an ủi cô, “Anh sẽ gọi lại cho em ngay.”

Lăng Yến đứng bên cạnh cũng thấp thỏm. “Tiêu tổng nói sao?”

Tang Tử Quan không trả lời chỉ cố gắng giữ tay chân đang giãy dụa của Lạc Lạc, cố gắng trấn an con gái, “Papa đến ngay thôi.”

Tiêu Trí Viễn gọi lại cho cô, giọng nói quả quyết, trầm tĩnh: “Ở bên đó em có xe không? Đưa con đến bệnh viện nhi nhé.”

Không biết tại sao trong lúc hoang mang lo sợ như vậy chỉ cần nghe thấy giọng nói của anh, cô như một người lạc đường trong đêm tối tìm được ánh sáng, Tang Tử Quan lấy lại được bình tĩnh rất nhanh, quay đầu nói với Lăng Yến: “Lăng Yến, phiền cô bảo tài xế chở mẹ con tôi tới bệnh viện kiểm tra được không?”

“Được chứ, được chứ!”

Tang Tử Quan ôm lấy Lạc Lạc, cảm ơn bác sĩ rồi vội vàng bước ra khỏi vườn hoa

Xe đi rất nhanh, vừa tới cổng bệnh viện nhi đã có người đến đón: “Tiêu phu nhân phải không?”

Vì khóc đến kiệt sức nên Lạc Lạc lúc này đã buồn ngủ lắm rồi, vừa ngọ nguậy một chút liền bị y tá đưa đi.

“Tiêu phu nhân không cần lo lắng quá, chúng tôi chỉ kiểm tra cho cô bé mà thôi.” Một bà bác sĩ rất phúc hậu đi tới trấn an Tang Tử Quan.

Tang Tử Quan đang định đi theo y tá vào phòng cấp cứu, vừa quay đầu lại đã thấy hai ba phóng viên chạy tới, ngó ngó nghiêng nghiêng hỏi: “Là con gái của Lăng Yến sao? Xảy ra chuyện gì?”

Tang Tử Quan cả đường đều quá căng thẳng, mãi đến lúc này mới nhớ ra cô đã ngồi xe của Lăng Yến đi tới bệnh viện, thảo nào lại có chó săn đi theo thế này. Lúc này cô không quan tâm đến những chuyện ầm ĩ linh tinh này, cũng may là bảo vệ đã chạy đến kịp thời, ngăn đám phóng viên đứng bên ngoài.

Lại là băng bó vết thương, chụp X-quang, kiểm tra hết cái này đến cái khác, nhưng mọi việc được tiến hành vô cùng thuận lợi. Trong lúc ấy Iris gọi điện tới một lần, báo cho cô biết Tiêu Trí Viễn đang chủ trì một cuộc họp khẩn cấp, kết thúc xong sẽ đến bệnh viện ngay. Tang Tử Quan cúp máy, đúng lúc y tá đi ra nói với cô: “Con bé đã được đưa vào phòng bệnh rồi, cô có thể đến thăm nó.”

Cô vội vã lên lầu, Lạc Lạc một mình nằm trên giường bệnh, đã đổi quần áo bệnh nhân, co người ngủ say, trông hệt như một chú cún được cưng chiều, trông vừa đáng thương vừa đáng yêu. Tang Tử Quan đi tới bên giường, vừa cúi người xuống liền bị giật mình, mái tóc đen dài mềm mại của cô bé đã bị cắt trụi, da đầu trơn nhẵn đã được băng bó cẩn thận, con bé chớp mắt nhìn mẹ, viền mắt đỏ bừng.

Thế này… Thế này… Mới nhìn thật không quen!

Tang Tử Quan cũng không biết mình nên có biểu cảm như thế nào, chỉ có thể nhìn thẳng vào mắt con gái, giả làm ngáo ộp trêu nó: “Lạc Lạc thật là dũng cảm! Chỉ khóc một chút là nín luôn! Nếu mẹ mà bị như con, không khéo mẹ sẽ không được bằng con mất!”

Lạc Lạc bị mẹ trêu liền mỉm cười, rất tranh thủ nói: “Mẹ, vậy mẹ có thể thưởng cho con không?”

“Lạc Lạc muốn thưởng gì?”

Lạc Lạc còn chưa mở miệng thì ngoài cửa đã có một giọng nói già nua truyền tới: “Ôi, cháu nội bảo bối của ông bị sao thế này?”

“Ông nội!” Lạc Lạc ngồi dậy, mở to mắt nhìn ông nội đứng ngoài cửa, mặc dù trên tay vẫn còn cắm kim truyền nhưng vẫn giơ tay ra, ý đòi ôm.

Lão gia vừa bước vào, trông thấy cháu gái đầu trọc lốc liền ngẩn ra, dường như cảm thấy như thế rất đáng yêu nên cười lớn: “Lạc Lạc đừng khóc, ông ôm một cái là sẽ hết đau ngay thôi mà.”

Tang Tử Quan bất an lên tiếng, “Là con không tốt, con không trông chừng nó cẩn thận.”

“Trẻ con mà, đụng chạm, vấp váp là chuyện khó tránh khỏi.” Lão gia cười xuề xòa, “Ta đã nói chuyện với viện trưởng rồi, ông ấy nói Lạc Lạc không sao đâu, chỉ bị thương ngoài da thôi, nghỉ ngơi thật tốt là được rồi.”

“Cha , sao cha lại tới đây?” Tang Tử Quan thấy lão gia không tức giận nên mới dám thở phào nhẹ nhõm.

“Đang ở công ty họp.” Lão gia nói chầm chậm, “Nghe thấy cuộc điện thoại của con nên tới đây xem.”

“Vậy Tiêu Trí Viễn…”

“Nó vẫn chưa họp xong.” Vẻ mặt lão gia có vẻ quái dị, “Cuộc họp này còn có cả sự tham gia của hội đồng quản trị, áp lực của nó không nhỏ.”

Tang Tử Quan đoán là vì chuyện của Tiêu Chính Bình, thời gian trước anh ta cũng nằm trong hội đồng quản trị, tin tức về tình trạng hôn nhân của Tiêu Trí Viễn được giới truyền thông phanh phui ít nhiều vẫn còn chưa rõ ràng, dù sao Tiêu Chính Bình cũng có được sự thiên vị của cha già, cô do dự liếc mắt nhìn cha chồng, thầm nghĩ có lẽ lão gia sẽ không hồ đồ đến mức ấy, lẽ nào đến giai đoạn này vẫn còn muốn hất chân Tiêu Trí Viễn hay sao?

Cô mặc dù có nghi hoặc như vậy trong lòng nhưng cũng không dám biểu hiện bất cứ điều gì ra ngoài, cô chỉ đứng nhìn Lạc Lạc nói chuyện với ông nội, kỳ thực vẻ vui mừng, không hề để tâm thế này của lão gia khiến cô cảm thấy có đôi chút không phù hợp.

Lại nói tiếp, lúc cô vừa bước chân vào Tiêu gia, người duy nhất khiến cô cảm thấy ấm áp và đáng tin chính là lão gia. Ông không hề quá nặng nề chuyện con dâu “không chồng mà có con” – dù chuyện này đối với một gia đình bình thường cũng đã là chuyện không dễ gì được chấp nhận. Ông cũng không ngại xuất thân của cô, từ đầu đến cuối ông đều đối xử với cô rất công bằng, có lúc còn đứng ra che chở cô.

Cô đang suy nghĩ mông lung thì lão gia bỗng chuyển sang nói chuyện với Tang Tử Quan: “Chuyện lần trước hai đứa xử lý thế nào rồi?”

Tang Tử Quan giật mình, cười nói: “Chúng con sẽ giải quyết ổn thỏa.”

Lòng dạ của lão gia cũng thuộc loại thâm hiểm khó lường, nghe câu trả lời rõ ràng chỉ để lấy lệ như thế liền nhếch mày: “Tử Quan, con có thực sự hiểu Trí Viễn không?”

Cô hiểu anh vẫn chưa đủ ư? Tang Tử Quan nhíu mày, không nói ra ý kiến của mình.

Lão gia vẫn cười ôn hòa như trước, lời nói đầy hàm ý: “Ta thì lại nghĩ, lâu lắm rồi con không đi tìm hiểu tâm tư của nó.”

Nhất thời Tang Tử Quan không biết trả lời ra sao, cũng may là điện thoại di động đã giải vây giúp cô, nó đổ chuông rất đúng lúc, Tang Tử Quan thở phào nhẹ nhõm, chạy ra ngoài nhận điện. Nói xong cuộc điện thoại này, cô không vội quay lại phòng bệnh mà dựa trên hành lang của bệnh viện, nhắm nghiền đôi mắt lại. Không bao lâu sau, di động lại kêu lên một tiếng, đây là cô dùng một nickname riêng biệt gửi tin tức đến một tòa soạn báo, cái tít của tờ báo tài chính đó hôm nay là: “Việc thu mua Quảng Xương lại nổi sóng, nghi ngờ công ty đầu tư Đông Lâm là có vấn đề, có thể Quảng Xương sẽ hủy bỏ tư cách cạnh tranh của Đông Lâm trong vòng tiếp theo.”

Trái tim Tang Tử Quan vẫn đập dữ dội, ấn cho màn hình di động sáng lên, sau đó ngón tay cô run đến đáng sợ, phải hít thật sâu mới dám đọc tiếp tin tức đó:

“Phía Quảng Xương đang tiến hành việc thẩm tra tư cách thì phát hiện có sơ suất, phát hiện gian lận trong việc phát hành cổ phiếu của Đông Lâm, số tiền có liên quan lên tới con số bảy trăm triệu. Được biết, việc này là do một vị cổ đông của công ty đầu tư Đông Lâm vạch trần, nghi ngờ là do nội bộ bất đồng, chia bè chia phái, có một số lượng kha khá thành viên trong hội đồng quản trị thấy khả năng thu lợi của dự án thu mua Quảng Xương là không khả quan. Người phát ngôn của Quảng Xương công bố, nếu như tất cả chuyện này là thật thì Quảng Xương sẽ hủy bỏ tư cách tham gia vòng tiếp theo của Đông Lâm. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy lại một lần nữa đối diện với việc thất bại trong lần thu mua này.”

Tang Tử Quan phải đọc hai lần mới khiến bản thân cô bình tĩnh được, cầm kết quả kiểm tra mà bác sĩ vừa đưa cho, cô liền đi theo bác sĩ vào phòng bệnh. Lạc Lạc đã ngủ, lão gia xua xua tay, ý bảo nói nhỏ thôi.

Tất nhiên mọi tình trạng trong báo cáo đều rất bình thường, lão giavừa ngồi nghe bác sĩ dặn dò vừa ngắm nghía thật kỹ tờ kết quả.

“Cha, cha hiểu trong đó nói gì sao?” Tang Tử Quan có chút tò mò.

Lão gia mỉm cười, “Mẹ chồng con… trước đây bà ấy là bác sĩ. Ta có thể hiểu được ít nhiều.” Lão gia tựa như rất hài lòng với kết quả kiểm tra bèn cười nói: “Lạc Lạc không sao là tốt rồi, những thứ khác không quan trọng.”

Rồi ông thuận tay giở trang tiếp theo ra, chẳng biết thấy gì liền lật lại trang phía trước, nhìn kỹ hai lần, vẻ mặt hơi biến đổi.

Tang Tử Quan rón rén đắp chăn lên cho con gái, cũng không chú ý đến nét mặt lão gia, đến khi cô quay đầu lại thì lão gia đã rời khỏi bệnh từ bao giờ mà không nói với cô câu nào.

(To bạn nào đó hỏi mình số chương: Mình không biết có bao nhiêu chương vì không có bản ra sách của tác giả, chỉ biết là còn khá dài. Mình trả lời lần thứ N rồi đấy!!!! Cộng với 8 phần phiên ngoại nữa, các bạn cứ yên tâm là mình làm hết, khổ quá!!!!)

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như stt hay, ghi am cuoc goi zalo rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.