Khi tổng tài bá đạo sủng vợ

Chương 21


Sáng hôm sau.....

Anh gọi cái tên mà tuyển cái con người tên Vương Lãm vào quát mắng một trận. Cô ngồi gần đó chỉ biết trố mắt nhìn. Lần đầu tiên trong đời cô thấy anh giận dữ như vậy.

Anh ném cho ông ta một sấp giấy.

"Này... Ai cho anh tùy tiện tuyển người này... Đã thông qua tôi chưa... "

"Sếp.... Sếp bải mấy việc nhỏ nhặt này bảo tôi tự lo.... Sao giờ lại.... "

".... "

Thẹn quá anh quát.

"Nhưng anh cũng phải tìm người nào giỏi chứ. Chứ sao lại tìm loại người như thế. "

"Thưa... Sếp.... Anh ta có bằng du học ở Đức loại giỏi ạ. "

".... "

"Loại người đó chỉ giỏi cướp vợ người khác chứ giỏi giang cái gì... Anh tuyển anh ta vào để nó cướp vợ tôi à.... Có phải anh cũng muốn mất việc .......&$%&$&xxxxxxxxxxx. "

"Nếu sếp không thích anh ta tôi sẽ cho anh ta nghĩ việc ngay lập tức ạ.... "

"Chứ không lẽ anh tính để anh làm việc tiếp để cướp vợ tôi à...... Anh muốn chết sao. "

"Sếp bớt giận.... Tôi đuôi việc anh ta ngay đây.... "

Người đàn ông kia chạy một mạch ra khỏi phòng.... Còn cô ngồi trên ghế sofa cười lăn ra.

Anh lườm cô.

"Em vui lắm à... "

"Suy đi nghĩ lại thì em rất có giá trị phải không. ? Có chồng rồi nhưng vẫn còn người thích đây. "

"Em muốn chết không. "

"Đương nhiên là không. Đời em mới vừa nở hoa một tí chứ nhiêu. "

"Hừm.... Anh mà thấy em lén lút với thằng nào thì anh cho thằng đó chết không có chỗ chôn thân. "

"Em đùa thôi mà. Lần đâu tiên em thấy anh giận như vậy. "

Anh đến bên, ngồi xuống cạnh cô. Dùng ngón trỏ chỉ vào đầu cô.

"Tại em đấy.... "

"Hưmmmmm... "

"Mau là chủ nhật.... Chúng ta đi du lịch nhé... "

"Hôm nay anh làm sao thế. "

"Có sao đâu. "

"Tại sao lại muốn đi du lịch. "

"Chỉ cảm thấy muốn đổi gió. "

"Anh muốn đổi gió. "

"Lại hiểu sai. Anh muốn dổi gió trời... "

"Thế thì tốt... Làm em tưởng. "

"Em ghen sao. "

"Ai thèm ghen... Anh không có giá trị. "

"Vậy để anh thử xem có giá trị không nhé. "

"Anh dám thử không. "

"Đương nhiên là không. "

"Cẩn thận đấy. Có ngày em sẽ cắt lưỡi anh. "

"Vợ đại nhân. Tha lỗi. "

****
Ngày hôm sau... Hai người cùng đi du lịch....

Suốt ngày anh cứ nhận hết cuộc điện thoại này đến điện thoại nọ. Toàn là người trong công ty gọi đến. Khách hàng muốn cái này, dự án này bị lỗi các kiểu... Nguyên một buổi sáng anh chỉ toàn nghe điện thoại. Còn cô chỉ là nhân viên quèn nên chẳng có ai gọi. Tạm nói là cuộc sống rất bình yên và thanh thản.

Đến 11giờ trưa... Các cuộc điện thoại ất mới ngừng.. Khí đó anh mới dành được một ít thời gian cho cô.

"Chúng ta đi ăn đi. Anh đói rồi. "

"Ưm. "

Thấy cô có vẻ khó chịu, mặc nặng mặt nhẹ. Anh hỏi.

"Em sao thế. "

"Du lịch kiểu gì đâu mà toàn thấy anh chăm công việc chứ chẳng quan tâm vợ gì hết. "

"Xin lỗi em. Tại mấy dự ân sắp tới cứ xảy ra vấn đề. "

"Em không có trách anh. Vẫn là công việc quan trọng hơn. "

"Vợ anh mới quan trọng chứ. "

"Em cảm ơn. "

"Đừng xị mặt nữa. Cười lên đi. "

Cô miễn cưỡng cười một cái.

"Ăn xong chúng ta làm gì... " - anh hỏi cô.

"Em mệt. Em muốn ngủ. "

"Vậy ngủ dậy anh đưa em đi ngắm biển lúc hoàng hôn. Cảnh đẹp lắm. "

"Được. "

***

Đến xế chiều. Lúc này hoàng hôn bất đầu ló dạng.

Anh và cô, nắm tay nhau đi trên cát. Anh nhìn bầu trời đang trở màu hồng nói.

"Vợ à... Chúng ta quen biết nhau là cả một quá trình dài nhỉ. "

"Lúc đó do anh quá chậm chạp thôi. "

"Ừ nhỉ. Nếu khi đó, biết trước anh sẽ yêu em đến ngue vật thì anh nhất định sẽ tỏ tình với em ngay lần đầu tiên gặp mặt. "

"Ý gì? "

"Em không biết rồi. Lúc trước có một cô gái thường xuyên nép bên gốc cây dưới sân trường lén lút vẽ lại hình ảnh anh chơi bóng chuyền... Lúc đó anh lung thấy rõ mặt, chỉ thấy cô ấy có mái tóc dài và mượt vay bay trong gió. Lâu lâu lại nhìn anh rồi mỉm cười. Bạn bè anh có chỉ anh, nhưng anh chỉ nhìn cười rồi mặc kệ. Khi đó cũng có thể gọi là say nắng mất rồi. Sau đó, khi đi thư viện ở trường thì lại nhìn thấy cô ấy cầm sách ngược lén lút nhìn anh... Định đi lại và cầm lại sách cho cô ấy như lại sợ cô ấy ngại mà bỏ đi. "

"Cô gái đó... Chẳng lẽ là... "

"Là em đấy. Sao đó lại gặp em ở thư viện, lúc đó anh và em cùng chọn một quyển sách. Khi đó mới nhìn rõ dung nhan của em. Khi đó em thật sự rất đẹp. "

"Anh là đồ háo sắc sao. "

"Cũng có thể là như vậy. Lần đầu tiên anh biết mê mẩn cái đẹp. Sau đó lại chủ động bày em học.. Nhưng tiếc thật. Em cũng học giỏi quá. "

"Quá khen. "

"Khó khăn lắm anh mới quyết định tỏ tình với em đây. "

"Lúc đó anh lạnh lùng lắm không như bây giờ... Thật vô sỉ. "

"Nếu vô sỉ mà có được em thì anh nguyện làm người vô sỉ. "

"Từ bao giờ anh trở nên lãng mạng như vậy. "

"Khôbg có người đàn ông nào mà chả muốn làm người mình yêu hạnh phúc cả. Chuyện lãng mạn là chuyện thường tình. "

"Bá đạo. "

"Anh Là Tổng Tài Bá Đạo Biết Cách Yêu Vợ. "

Nói xong, anh đặt nhẹ môi mình lên môi cô.

"Sau này anh nhất định sẽ yêu em hơn cả bây giờ. Yêu em đến chết. Khi xuống suối vàng nhất định sẽ vẫn tiếp tục yêu em. "

_______
HẾT
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 31 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như chuan muc ke toan so 22, uu va nhuoc diem cua chu nghia trong thuong chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.