Khinh ngữ

Chương 45

Mấy ngày kế tiếp, Lâm Khinh Ngữ đều chỉ lo lắng đến việc trong nhà, sau khi không dễ dàng xử lý hậu sự cho cha, lại trải qua thêm một lần, suy nghĩ cũng không còn giống như trước, Lâm Khinh Ngữ mới hiểu ra, sau khi cha mất đi mẹ đã từng trải qua ngày tháng như thế nào.

Vì thế sau khi sắp xếp xong việc trong nhà, Lâm Khinh Ngữ trở về trường học, lúc này mới phát hiện Tô Dật An thậm chí có chút...

Trốn tránh cô.

Cô cũng không muốn tìm hiểu, cô tìm Tô Dật An, đúng là có chuyện muốn nói.

Hiện tại Lâm Khinh Ngữ cảm thấy, ở lại trong thế giới này đã không còn quan trọng, cô không muốn làm đàn ông nữa, cũng không muốn dùng thân phận phụ nữ để tiếp tục cuộc sống, cô chỉ muốn trở lại quỹ đạo vốn có, nghênh đón hiện thực, trực diện với cuộc sống mưa máu gió tanh, sau đó cố gắng làm một người phụ nữ, cũng có khả năng xinh đẹp, nở rộ.

Cô nghĩ đến câu nói của Tô Dật An lúc trước đã nói với cô: "Cô nên suy nghĩ cô chân chính muốn cái gì." Nhất định cũng là nghĩ như vậy.

Cô muốn trở lại thế giới hiện thực, trở lại cuộc sống thuộc về cô.

Cô rất không dễ dàng để có thể suy nghĩ thông suốt, hiểu được mục đích của Tô Dật An, nhưng gia hỏa kia lại... Lùi bước.

Ở trong thế giới này, hai người bọn họ phải có cùng một nguyện vọng, nguyện vọng đó mới được thực hiện, mà hiện tại, cô muốn trở về, nhưng vẫn chưa ứng nghiệm, chỉ có thể chứng minh được, Tô Dật An đang dao động, thậm chí là kháng cự.

Lâm Khinh Ngữ đã rất nhiều lần cố tình tìm hiểu Tô Dật An, ví dụ như theo anh về nhà, hoặc lúc ở trường đưa cho anh một tờ giấy nhỏ, lúc anh nghỉ trưa, một lòng buồn bã đi theo anh.

Nhưng mỗi lần Lâm Khinh Ngữ ngăn Tô Dật An lại, Tô Dật An luôn nghĩ biện pháp trốn tránh, đến trường chuyển tờ giấy, anh xem xong liền giấu đi không nhắc đến, thời gian nghỉ ngơi giữa giờ thể dục và giờ âm nhạc, Tô Dật An luôn tìm cách trốn đi, giống như chơi trốn tìm, làm cho Lâm Khinh Ngữ không tìm thấy.

Trạng thái như vậy tựa như thật lâu trước đây, khi đó Lâm Khinh Ngữ mới trở về trường không bao lâu, gặp Tô Dật An, nhưng lại bị Tô Dật An tận lực nhầm vào, cô không hiểu nguyên nhân, cũng giống như bây giờ tìm anh nói chuyện, nhưng mỗi lần đều bị anh tận lực trốn tránh.

Chỉ khác một điều năm đó là phẫn nộ và thống hận, hiện tại Lâm Khinh Ngữ càng thêm cảm thấy bất đắc dĩ và đau lòng.

Bởi vì hiện tại cô hiểu anh, hiểu sự tổn thương của anh, bi thương của anh, thêm ngàn vạn cố kỵ của anh, cô có thể cảm giác được,  nội tâm của đứa bé Tô Dật An kia, đang cảm thấy bất an.

Cho nên cô đau lòng anh.

Trùng hợp, vào đầu xuân, trong trường tổ chức cho học sinh đi dã ngoại chơi xuân.

Năm đó, Lâm Khinh Ngữ bởi vì cái chết của cha mà tâm trạng rất tệ, không tham gia dã ngoại, mà Tô Dật An đã ra nước ngoài, chuyền dã ngoại đó bọn họ chưa được tham gia. Lâm Khinh Ngữ nhớ lại, phong cảnh bên ngoài trường học rất đẹp, phơi nắng tâm tình sẽ thư giản rất nhiều, lúc này tìm Tô Dật An tâm sự sẽ dễ dàng hơn.

Vì thế khi đến trường cô lại gửi cho Tô Dật An một tờ giấy.

Tận tâm tận lực nhờ từng người trong lớp chuyển tờ giấy đến tay Tô Dật An, nhưng anh lại không nhúc nhích, mặc kệ ai đưa tờ giấy cho anh, anh đều hờ hững, làm tờ giấy rơi xuống bên cạnh anh.

Sau cùng Lâm Khinh Ngữ bị bộ dáng lạnh lùng của anh làm cho nổi giận, xé một trang giấy thật lớn, cũng không lãng phí thời gian viết chữ, lấy cục tẩy gói vào bên trong giấy, thừa dịp thầy giáo xoay người viết bảng, đứng dậy ném thẳng vào đầu Tô Dật An.

Giấy cuốn thành một cục, sức nặng không nhẹ, Tô Dật An bị nện thẳng vào đầu, lần này rốt cuộc hoàn hồn, lạnh lùng nhìn Lâm Khinh Ngữ.

Lâm Khinh Ngữ cũng khiêu khích nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, tựa hồ trong không trung phát ra tia lửa, cuối cùng khi thầy giáo sắp quay đầu lại, Lâm Khinh Ngữ bình yên ngồi xuống.

"Báo cáo."

Lâm Khinh Ngữ thế nào cũng không nghĩ tới, Tô Dật An vậy mà giơ tay đứng lên, nhặt cục giấy trên mặt đất, nói với thầy giáo: "Thưa thầy, Lâm Khinh Ngữ làm phiền em."

Ông cụ nhà anh.

Lâm Khinh Ngữ mắng thầm, không nghĩ tới Tô Dật An vậy mà có thể tố cáo với thầy giáo. Người này đã bao nhiêu tuổi, còn ngây thơ như vậy.

Tuy nhiên.. Chính cô cũng giống như vậy.

Đúng lúc tiết này là của chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm lớp vừa nghe xong, cầm phấn viết nhìn Lâm Khinh Ngữ: "Làm gì? Đang học, muốn tạo phản sao?"

Lâm Khinh Ngữ cắn răng, nếu là trước kia thì không tính, nhưng nghĩ lại, sợ cái gì, dù sao hiện tại cô còn nhỏ, nhưng Tô Dật An đã không biết xấu hổ tố cáo, cô cũng chỉ hơi mất mặt chút xíu mà thôi. Vì thế Lâm Khinh Ngữ cũng nhấc tay, thuận tiện đứng lên: "Thưa thầy, em có chuyện muốn nói với bạn học Tô."

"Không thể để tan học mới nói sao, Lâm Khinh Ngữ em ngồi xuống cho tôi."

"Không được, thưa thầy, nếu bây giờ không được nói em sẽ nghẹn chết." Lâm Khinh Ngữ nói xong, cũng không cần biết thầy giáo chủ nhiệm có đồng ý hay không, nhìn chằm chằm Tô Dật An, ngay lúc này trong lớp học rất yên tĩnh, lớn tiếng nói: "Bạn học Tô, lúc trước cậu nói thích tôi, tôi cũng đã suy nghĩ qua, nếu như lần này cậu đồng ý đi chơi dã ngoại chơi xuân, tôi sẽ đồng ý làm bạn gái của cậu."

Lời này vừa nói xong, trong nháy mắt phòng học đang yên tĩnh, tất cả học sinh đều vỡ òa, khác với sự ồn ào của học sinh lớn, bọn họ bùng nổ đến ầm ĩ.

Mà thầy giáo chủ nhiệm cũng chưa phản ứng kịp, sau khi phút yên tĩnh qua đi, đã cãi vã ngập trời, thầy chủ nhiệm vội vàng vỗ bàn, quát học sinh yên lặng, nhất thời không rãnh để quan tâm Lâm Khinh Ngữ.

Vì thế Lâm Khinh Ngữ nho nhỏ liền đứng yên trong hoàn cảnh ầm ĩ đó, nhướng mắt nhìn, Tô Dật An an tĩnh giống mình giữa một mãnh tranh cãi ầm ĩ.

Hai người họ nhìn chằm chằm nhau, vô cùng sốt ruột, không khí mờ ám quỷ dị giữa hai người lan tràn.

Nhưng sau cùng bởi vì Tô Dật An lùi bước, mà bị ngừng lại.

Đại khái là khi Lâm Khinh Ngữ và Tô Dật An giao chiến, lần đầu tiên cô thấy Tô Dật An... Bỏ cuộc. Lâm Khinh Ngữ ôm tay, ngồi xuống cong môi, cười đến đắc ý.

Hết giờ học Lâm Khinh Ngữ và Tô Dật An bị thầy giáo kêu xuống văn phòng, đối với chuyện yêu sớm... Nhất là yêu đương quá mức, lúc đó thầy giáo chủ nhiệm rất khẩn trương. Nhưng lúc này Lâm Khinh Ngữ lại thề thốt phủ nhận, rằng khi trên lớp cô chỉ đùa giỡn, cô đối với Tô Dật An, Tô Dật An đối với cô, đều không có gì để thích hay không thích. Cũng không gọi là yêu nhau, những chuyện đó cô đều không hiểu.

Nhìn thái độ của Lâm Khinh Ngữ nên chuyện lần này không cần mời phụ huynh đến, nhưng chuyện trách phạt là không thể thiếu. Tiết sau, hai người đều bị phạt đứng ở hành lang.

Đối với học sinh tiểu học, hai người vốn không có hứng thú, ánh trời chiều chiếu vào hành lang, tiếng giảng bài của lớp khác, sau lưng lại là tiếng giảng bài đều đều của thầy giáo lớp mình, tất cả cùng nhau hòa lên, Lâm Khinh Ngữ kéo mái tóc dài, Tô Dật An kéo vạt áo đồng phục, tất cả đều tràn ngập hương vị ngày xưa.

Lâm Khinh Ngữ hít sâu một hơi, giống như đang hưởng thụ thời khắc như vậy.

"Tô Dật An." Giọng nói mềm nhũn của cô vang lên, đồng thời cũng quay đầu bình tĩnh nhìn anh: "Thật ra những gì tôi nói trong lớp đều là thật sự."

Tô Dật An cũng không có phản ứng lại lời nói của cô, ánh mắt vẫn như cũ nhàn nhạt nhìn về phía trước, giống như không để ý xung quanh.

Lâm Khinh Ngữ nhìn một hồi, thấy không có kết quả gì, liền hừ một tiếng: "Đi hay không cũng được, tôi đi toilet đây." Lâm Khinh Ngữ khom lưng lén lút bỏ đi, cho nên cô cũng chưa kịp thấy, sau khi cô quay người đi, ngay lúc ánh mặt trời còn một tia yếu ớt chiếu rọi lên hành lang, Tô Dật An nắm chặt thành quả đấm, ngẩng đầu lên nhìn trời, thâm sâu thở dài, nhưng đôi má lại thoáng đỏ, mặc cho gió mang đi lời nỉ non của anh...

"Cô gái lưu manh."

Vì thế, chuyến đi dã ngoại ngày đó, Tô Dật An quả nhiên đến, lúc tập hợp tại trường, Lâm Khinh Ngữ vác một túi xách nhỏ, quay tới quay lui tìm Tô Dật An, rốt cuộc một khắc khi nhìn thấy Tô Dật An, Lâm Khinh Ngữ lập tức nở một nụ cười thật tươi, cô chạy đến, nắm tay Tô Dật An, nửa đùa nửa trêu chọc: "Bạn trai của tôi quả nhiên không cho tôi leo cây."

Tô Dật An nghe vậy, ánh mắt khóa chặt trên người Lâm Khinh Ngữ, nghiêm trang mở miệng: "Lâm Khinh Ngữ, tôi nghĩ cô nên nhớ một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Hết lòng tuân thủ lời hứa, là đạo đức căn bản của một người."

Anh nói rất nghiêm chỉnh, nhưng lại lộ ra vài phần không đứng đắn, lúc này Lâm Khinh Ngữ hoàn toàn bị Tô Dật An giở trò ngược lại có phần thẹn thùng.

Cô khụ một tiếng: "Từ trước đến nay tôi luôn là người giữ lời hứa."

Sau đó, cô thấy tiểu Tô Dật An, rốt cuộc nhếch miệng, mĩm cười.

Trong trí nhớ của Lâm Khinh Ngữ, bộ dáng này của Tô Dật An, rất ít khi mở miệng mĩm cười, anh cười rộ lên nhìn rất đẹp, bởi vì còn nhỏ, lại có thêm mấy phần đáng yêu, Lâm Khinh Ngữ không tự chủ thầm nghĩ, nếu có một ngày cô và Tô Dật An kết hôn, sinh một đứa bé, đến tuổi này, lúc cười cũng sẽ xinh đẹp và đáng yêu như vậy.

Cảm thấy mình suy nghĩ quá xa, Lâm Khinh Ngữ khẩn trương lắc đầu hoàn hồn, lúc này đã thấy Tô Dật An xoay người đi theo đám đông.

Lâm Khinh Ngữ vội vàng đi theo.

Ban ngày cùng những bạn nhỏ ra ngoài đi chơi rất vui vẻ, gần tối, sau khi ăn cơm xong vì an toàn nên tất cả ra về.

Sau một ngày vất vả kiềm nén không thể nói chuyện, Lâm Khinh Ngữ bởi vì sợ phá hoại tâm tình vui vẻ của Tô Dật An, nên lúc này, Lâm Khinh Ngữ nghĩ thầm nếu bây giờ không nói, về trường học lại càng không tiện mở miệng.

Vì thế lúc ăn cơm, Lâm Khinh Ngữ chậm chạp, rốt cuộc mò đến ngồi bên cạnh Tô Dật An, huyên thuyên vài câu, sau đó rốt cuộc hỏi: "Tô Dật An, anh muốn trở về chưa?" Cô nhìn chằm chằm Tô Dật An, tuyệt không hy vọng nhìn thấy thần sắc không vui vẻ của anh.

Nhưng cuối cùng, Tô Dật An cũng chỉ ngẩn ra. Đang ăn cơm liền ngưng đũa, anh quay đầu nhìn Lâm Khinh Ngữ, đối diện với ánh mắt của cô, gật đầu: "Ừ, trở về." Anh nói như vậy, biểu tình cũng coi như không có gì không tình nguyện.

Ánh mắt Lâm Khinh Ngữ sáng lên, đang muốn nói thêm vài câu, Tô Dật An lại nói: "Tôi đi toilet trước."

Anh bỏ đi, nhưng vừa rồi nguyện vọng cũng coi như đã được nói ra, không bao lâu bọn họ sẽ trở lại thế giới vốn có, cô sẽ trở lại làm một Lâm Khinh Ngữ chân chật, sau đó ôm hy vọng, tiếp tục phấn đấu vì cuộc sống của mình...

Lâm Khinh Ngữ ngồi bên bàn ăn vừa chờ vừa suy nghĩ, khi cô tỉnh lại sẽ là cảnh tượng thế nào, cô say rượu ngồi ở ven đường, lại bị người ta kéo về phòng ngủ, hoặc là cô biến thành người thực vật, đang nằm trong bệnh viện lặng lẽ nhìn thời gian trôi qua.

Cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn không có cảm giác mê muội, Tô Dật An cũng không có trở lại, cho đến khi tất cả học sinh đều ăn uống xong, thầy giáo tập hợp lại, muốn lên xe về trường học.

Tô Dật An cũng không có quay lại, Lâm Khinh Ngữ có phần sốt ruột, trước hết đến phòng vệ sinh công cộng tìm Tô Dật An, mà lúc này trong phòng vệ sinh đã sớm không có người, tất cả học sinh đều đã lên xe rồi.

Lâm Khinh Ngữ bắt đầu bối rối đứng dậy.

Cô ở phòng vệ sinh tìm vài vòng, sau đó quay lại nơi ăn cơm tìm một phen, vẫn không thấy người, rốt cuộc nhịn không được cô đi tìm thầy chủ nhiệm. Thầy giáo chủ nhiệm cũng đang tìm cô, thấy Lâm Khinh Ngữ chạy tới, thầy giáo lên tiếng: "Đi đâu vậy, chỉ còn thiếu em."

Lâm Khinh Ngữ vừa nghe, mắt sáng rực lên: "Tô Dật An đã lên xe chưa?"

Nói xong, không đợi thầy giáo trả lời, Lâm Khinh Ngữ lập tức lên xe buýt, thầy chủ nhiệm cũng lên xe, đóng cửa lại, tất cả học sinh đều ngồi yên, chỉ có Lâm Khinh Ngữ vẫn đi lại giữ lối đi, tới tới lui lui tìm Tô Dật An.

Nhưng mà, cô phát hiện... Không có Tô Dật An.

Bởi vì vừa rồi chạy nhanh, lúc này tim Lâm Khinh Ngữ đập rất nhanh, không chỉ có nhanh mà còn có chút trống rỗng, thầy giáo lại thúc giục: "Lâm Khinh Ngữ, xe lập tức chạy, em nhanh chóng tìm chỗ ngồi xuống."

Lâm Khinh Ngữ ngẩng đầu nhìn thầy giáo: "Không thể đi! Còn một bạn học chưa lên xe."

Thầy chủ nhiệm nhíu mày: "Đều đã ở đây hết, em nhanh chóng ngồi xuống, chạy đi."

"Tô Dật An..." Giọng Lâm Khinh Ngữ buột chặt: "Tô Dật An đâu? Cậy ấy chưa lên xe."

Lời này vừa nói ra, tất cả học sinh đều đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt chủ nhiệm lớp cũng mờ mịt: "Tô Dật An?" Cô giáo lật đi lật lại danh sách trong tay: "Trong lớp mình không có người này, em nhớ lầm rồi."

Một câu này, làm cho Lâm Khinh Ngữ giống như đang ở trong mùa đông lại bị hắt thêm một chậu nước lạnh vào người, lạnh đến nổi cô không tự chủ được run rẩy. Sợ hãi như một con ký sinh trùng ở trong lòng, chui vào trong máu của cô, đè ép lên trái tim, bò khắp toàn thân cô.

Tất cả mọi người đều không biết Tô Dật An, Tô Dật An trong trí nhớ của bọn họ đột nhiên biến mất. Chỉ có cô biết có một người như vậy tồn tại...

Bọn họ đang đùa giỡn với cô, hay vẫn là.. Thế giới này, bỗng nhiên...

Thật sự... Chỉ còn một mình cô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như xuan hinh cho nguoi xe om 2002, hoai linh thoi tre hai cuoi nghieng nga hoai linh ft chi tai ft van chung phan 1 va 2 full rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.