Không ngọt bằng em

Chương 33: Hoành hành bá đạo 2

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Hai chân Lạc Hành bỗng cách mặt đất, như bị giật mình, cánh tay vô thức ôm chầm cổ hắn, giọng run rẩy không ra hình thù gì: “Đừng đi, đừng đi.”

Hoắc Hành Chu vốn muốn cứ vậy mà ôm cậu về ký túc xá, nhưng vừa nghe giọng nói run rẩy của cậu thì tim bỗng chốc như bị người ta xé mạnh xuống. Dừng bước chân ra cửa lại, xoay người ngồi trên ghế, kế đó ôm cậu đặt trên đùi.

“Được, không đi.” Hoắc Hành Chu vỗ về cậu: “Chúng ta chờ ở lớp một chút, có được không, đừng sợ.”

Người trong lớp đều đi hết rồi, Diệp Tiếu Tiếu định khóa cửa, kết quả chợt nghe thấy phía sau như còn có tiếng nói chuyện, đi vào trong mấy bước.

Lục Thanh Hòa đứng sau lưng cô: “Làm sao vậy?”

“Xuỵt…” Diệp Tiếu Tiếu giơ tay che miệng Lục Thanh Hòa, nhẹ nhàng nhón chân ghé bên tai cậu ta: “Hoắc Hành Chu và Lạc Hành còn ở phía sau chưa đi, mình đi thôi.”

Lục Thanh Hòa gật đầu, dắt tay cô xuống lầu.

Hoắc Hành Chu giơ tay lên che tai Lạc Hành lại, cảm giác được cậu khẽ run, nhất thời đau lòng không thôi ôm cậu trong lòng, vỗ vỗ lưng cậu, cũng không quan tâm cậu có nghe thấy hay không mà vỗ về lần nữa: “Đừng sợ, đừng sợ.”

Trong lớp vô cùng yên tĩnh, càng tăng thêm tiếng hít thở lớn đến lạ thường của Lạc Hành. Vừa dồn dập vừa hỗn độn, hệt như một con cá thiếu dưỡng khí gian nan hấp thụ không khí không hề tồn tại.





Cậu bất lực siết chặt ngón tay, Hoắc Hành Chu nghe mà vô cùng đau lòng, bèn ghé đến bên tai cậu, thử hỏi: “Lạc Hành, có phải cậu sợ tối không?”

“Cậu nắm tay tớ, bóng tối không có gì đáng sợ, Lạc Hành của tớ là ánh sáng sáng nhất trên đời, không sợ tối.” Hoắc Hành Chu buông tay, kề sát tai cậu hôn một cái, sau đó nắm tay cậu đặt vào lòng bàn tay mình, miêu tả từng lần một: “Đừng sợ.”

Lạc Hành vẫn luôn phát run, hô hấp rối tung lên.

Sự hung ác trong lòng Hoắc Hành Chu càng chất càng nhiều, dù cho cậu không nghe được, cũng không nên phản ứng lớn như vậy, chỉ bị cúp điện đã sợ thành thế này!

Hắn bỗng nhớ mỗi buổi tối trước khi ngủ, điện thoại của Lạc Hành đều sẽ có một ít ánh sáng ở bên gối. Có vài lần hắn tưởng cậu nửa đêm còn chơi điện thoại nên nhẹ giọng gọi thử, nhưng không ai đáp lại.

Rốt cuộc thì khi còn bé cậu ấy đã trải qua những gì!

Người đàn bà kia, rốt cuộc đã làm cái gì với cậu ấy!

Hoắc Hành Chu trong bóng tối, toàn thân lệ khí hận không thể ăn sống người khác. Chỉ cần vừa nghĩ tới Lạc Hành bị đánh đến hư tai, bất lực học khẩu ngữ thì hận không thể dùng hết thảy những thứ này trả lại trên người bà ta gấp trăm ngàn lần!

Đứa nhỏ này, hắn cưng chiều còn không kịp, vậy mà lại có kẻ tâm tư tàn nhẫn thâm độc đối xử với cậu như vậy!

Bảo bối này bà ta không quý trọng, bà ta không cần, thì hắn sẽ thay thế.

Đời này, bà ta đừng hòng tới gần Lạc Hành một bước!

“Hoắc… Hành Chu.” Giọng Lạc Hành rất nhỏ, yếu ớt vang lên trong lòng hắn, lại sâu sắc chấn động đến tim Hoắc Hành Chu, lập tức nâng mặt cậu lên, “Tớ đây.”

Có lẽ do đột nhiên bị cúp điện nên sợ hãi, dưới sự trấn an từng lần một của Hoắc Hành Chu mà Lạc Hành thật sự bình tĩnh lại, tai cũng nghe được một vài âm thanh rất nhỏ.

“Vừa nãy tớ…” Lạc Hành vừa mở miệng đã bị Hoắc Hành Chu ngắt lời, “Bọn ngu này vừa nghe không cần tự học buổi tối thì bắt đầu nháo nhào lên, ở đó kêu la vớ vẫn, làm tớ không nghe được cậu nói gì, vừa rồi cậu muốn nói gì với tớ?”

Cậu không muốn nói, hắn cũng sẽ không biết.

Lạc Hành khỏe mạnh, đều khỏe mạnh hơn so với bất kỳ người nào!

“Không, tớ không nói gì cả.” Lạc Hành cắn môi, nằm trong lòng hắn nhẹ nhàng thở dốc, cố gắng kiềm chế điều chỉnh lại tiết tấu hơi thở đang hỗn loạn của mình.

Lạc Hành thở phào nhẹ nhõm, cậu ấy hoàn toàn không nhận ra mình khác thường.

Hoắc Hành Chu bóp chỗ gan bàn tay cậu xoa nhẹ hai cái, để cậu tựa vào trước ngực mình, vờ tức giận nói: “Có phải lén lút lợi dụng lúc tớ không nghe thấy nói xấu tớ không? Không cho nói dối.”

“Không, không có.”

“Thật không có?”

Lạc Hành bị hắn bóp eo, căng thẳng không dám nhúc nhích, “Thật không có…” May mà đang trong bóng tối, không thì có lẽ Hoắc Hành Chu đã trông thấy dáng vẻ mặt mày trắng bệch khắp người mồ hôi của cậu rồi.

Hoắc Hành Chu càng nghĩ càng đau lòng, hận không thể nhét cậu vào ngực mình ấp ôm, ai muốn thương tổn cậu, thì trước hết phải bước qua hắn.

Hắn sợ Lạc Hành trong bóng tối sẽ không thoải mái, bản thân khó chịu lại không chịu nói, cố chịu đựng không cho hắn biết.

“Toàn trường đều bị cúp điện, phỏng chừng ký túc xá cũng không có điện, không thì tớ dẫn cậu ra ngoài đi dạo nhé?” Hoắc Hành Chu để cậu từ trên đùi xuống, không đợi cậu phản ứng đã nắm chặt cổ tay cậu, dắt cậu đi ra cửa sau, “Muốn ăn gì không?”

Xung quanh đây có không ít phòng ăn, dẫn cậu ra ngoài ăn chút gì rồi chơi một hồi, chờ cậu chơi mệt rồi, buồn ngủ thì dẫn cậu về ngủ.

“Cũng được.” Bây giờ Lạc Hành không thấy ngon miệng, chỉ nghe theo lời hắn mà gật đầu.

“Vậy tới cổng xem thử hẵng nói.”

Trong sân trường rất nhiều người, có vài học sinh ban ngày không thể hẹn hò quang minh chính đại đều tụ tập ở bãi tập, bất kể ở góc nào cũng có người.





Thi thoảng còn có thể liếc thấy vài người không coi ai ra gì mà hôn môi, sờ loạn ôm loạn, Hoắc Hành Chu cười nhạo một tiếng: “Chậc, cứ như chưa từng được ăn vậy, có mất mặt không.”

“Cái gì?” Lạc Hành không nghe rõ, nghi hoặc nghiêng đầu, vô thức nắm chặt ngón tay hắn.

Hoắc Hành Chu cảm nhận được lòng bàn tay mềm mại của cậu, tâm tư lay chuyển, dừng bước chân đi ra cổng, dắt cậu rẽ về phía bên cạnh, đến góc bãi tập rồi dừng lại.

“Chúng ta không đi ăn cơm sao?” Lạc Hành hỏi.

“Lát nữa rồi đi.” Hoắc Hành Chu mỉm cười giơ tay xoa nhẹ tóc cậu, banh áo khoát ra ôm lấy cậu trong lòng, kề sát bên tai cậu nhỏ giọng nói: “Cậu nhìn bên trái cậu đi, có hai người đang hôn nhau.”

Lạc Hành vô thức tự động nhìn theo hướng hắn chỉ, có hai bóng người mơ hồ đang nép vào nhau, một phần đầu của bóng họ chồng lên nhau, lúc hơi quay mặt thì có thể thấy được sườn mặt đôi chút dưới ánh trăng.

Hai người chẳng hề sợ hãi hồn nhiên hôn đến quên mình, Lạc Hành xem cuộc vui lại đỏ mặt, ngực nóng rang nói: “Này cũng quá…”

“Quá cái gì?” Hoắc Hành Chu hỏi.

Lạc Hành không nói ra được, luôn cảm thấy tai cậu dường như bỗng trở nên cực kỳ nhạy bén, thậm chí có thể nghe được tiếng nước bọt dinh dính be bé khi họ hôn môi, xấu hổ đến đỏ cả mặt.

“Ở đây rất nhiều người, bọn họ không… không sợ bị người khác thấy à.” Lạc Hành nhỏ giọng hỏi: “Nếu bị người khác nhận ra thì sao đây?”

Hoắc Hành Chu cảm giác cậu đã thích ứng với bóng tối, lúc này mới hơi yên tâm, xem ra nguyên nhân khiến cậu không sợ chính là xấu hổ?

Quả là một bảo bối.

“Chúng ta đừng xem nữa, hay là đi đi.” Lạc Hành kéo nhẹ tay áo hắn, giọng điệu mềm mại: “Nhìn trộm không tốt, lỡ bị phát hiện…”

“Thích một người nào có sợ ai biết được, nếu như tớ yêu đương, tớ sẽ hôn người ấy trước mặt cả thế giới, để tất cả mọi người đều biết tớ thích người ấy, cưng chiều người ấy.” Hoắc Hành Chu chuyển đề tài câu chuyện, đột nhiên hỏi: “Cậu thì sao?”

“Cái gì?” Câu hỏi cuối cùng này khiến Lạc Hành bối rối.

“Nếu như cậu thích ai đó, bảo cậu hôn người đó trước mặt cả thế giới, cậu có dám không?” Hoắc Hành Chu ôm eo cậu ấn về phía mình, tỉnh rụi dung nhập bản thân thành một thành viên trong đám người, hơi dán đến phần da mềm mịn bên cổ Lạc Hành mà cọ cọ.

Lạc Hành ngơ ngác không kịp phản ứng mặc cho hắn ôm, không phát hiện được câu nói này của hắn có gì không đúng. Trái lại còn nhắm mắt nghĩ một hồi, nếu cậu và Hoắc Hành Chu ở bên nhau, cậu cũng muốn mình hôn hắn trước mặt cả thế giới.

Tất cả mọi người đều nhìn họ.

Mặt Lạc Hành đỏ bừng, hơi thở mềm mại rơi vào lòng hắn, luôn cảm thấy chẳng qua chỉ là nghĩ thử vậy mà đầu quả tim cậu cũng nóng lên, xấu hổ gật nhẹ đầu: “Ừm.”

Hoắc Hành Chu thỏa mãn cười rộ, giơ tay gõ lên trán cậu, thầm nghĩ: Ngoan quá, sau này sẽ hôn cậu trước mặt toàn trường.

“Hoắc Hành Chu, đi thôi.” Lạc Hành giơ tay kéo tay áo hắn, bây giờ nhìn không nổi nữa, trong đầu đều nghĩ đến dáng vẻ Hoắc Hành Chu từng hôn cậu, ngực nóng đến chân cũng sắp nhũn ra, khó khăn nói: “Tớ… tớ đói.”

“Đói bụng? Vậy chúng ta đi ăn cơm.” Hoắc Hành Chu dắt cậu đi ra phía ngoài cổng trường, đến một cửa tiệm thì bỗng dừng lại.

Lạc Hành nghi hoặc quay đầu, thấy hắn nới rộng áo mình, nói: “Lại đây.”

Lạc Hành không rõ bèn đi tới, lập tức bị hắn choàng lấy ấn vào trong lòng, mùi nước giặt đồ sạch sẽ lập tức lan vào mũi, nhiệt độ ấm áp xua tan tất thảy cơn lạnh.

“Hoắc Hành Chu?”

Hoắc Hành Chu dời hai tay xuống, ôm lấy eo cậu từ phía sau, áo khoác rộng rãi bao lấy cậu. Lạc Hành mờ mịt vất vả lắm mới thò đầu ra từ trong áo khoác, hơi ngửa đầu nhìn hắn.

“Cậu mau buông ra… Ở đây có rất nhiều người.” Lạc Hành xấu hổ không dám nhìn lung tung, lại sợ người khác bu xem, gấp đến nỗi tai đỏ lên, liên tục thúc giục hắn: “Sao cậu lại ôm tớ, mau buông…”

Hoắc Hành Chu mỉm cười, giơ ngón tay chỉ lên nhãn hiệu bên cạnh, cười bảo: “Tiệm này không cho sủng vật vào, cậu núp kỹ đừng để họ phát hiện.”

Lạc Hành nghe giọng nói trầm thấp của hắn, xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, dùng sức đẩy hắn: “Cậu mới là sủng vật.”





“Được được được là tớ, vậy bây giờ Hoắc sủng vật còn thiếu một chủ nhân, cậu có muốn không?” Hoắc Hành Chu chống lên chóp mũi cậu khẽ hỏi, hơi thở truyền vào xoang mũi cậu, trêu đến chân Lạc Hành cũng mềm nhũn, lắp ba lắp bắp nói: “Cậu đừng nói lung tung.”

“Không nói lung tung, tớ đang nghiêm túc.” Hoắc Hành Chu trịnh trọng nhìn vào mắt cậu, gần như nói từng chữ từng chữ một: “Nếu cậu muốn, vậy tớ sẽ làm con dấu[1] của cậu, đời này ai cũng không thể dẫn tớ đi, có muốn không?”

Lạc Hành nhìn vào mắt hắn, nghe giọng của hắn, luôn thấy nghe hiểu được, nhưng lại không hiểu lời hắn. Rõ ràng mỗi một chữ hắn nói ra đều có thể hiểu, nhưng khi sâu sắc gộp lại lại khiến cậu không thể nào hiểu được.

Hắn nói con dấu kia, là có ý gì?

Hay là… Trêu cậu?

Cậu không dám đánh cược, lỡ như Hoắc Hành Chu không phải nghiêm túc mà là nói để trêu chọc cậu, khiến cậu thừa nhận mình thích hắn rồi, vậy có phải sau này đến cả bạn bè cũng không thể làm hay không.

Bọn họ đã hẹn cùng nhau thi đại học, sau này Hoắc Hành Chu nói không muốn thi cùng cậu thì sao đây. Không thể, không thể kích động.

Đang lúc xoắn xuýt, điện thoại bỗng vang một tiếng làm Lạc Hành bừng tỉnh, nhanh chóng đẩy hắn ra, “Tớ xem, xem tin nhắn.”

Hoắc Hành Chu nhìn Lạc Hành vội vã chuồn khỏi ngực hắn, thầm nghiến răng, là tên không có mắt nào gửi tin nhắn cho cậu thế!

———

Lời của Editor: Sắp tới tui sẽ không đăng mỗi ngày một chương nữa, đăng xong c35 là tui sẽ đặt lịch lại, có thể là 1 tuần 1 hoặc 2c:”< tui cũng không muốn làm chậm đâu mà vì tui còn phải đi học nữa… năm nay là năm khá bận nên mấy cô thông cảm cho tui nhé hic
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 6 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten tieng anh hay cho game, netflix la gi chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.