Không ngọt bằng em

Chương 60: Trắng trợn làm càn 4

Edit: Hướng Nhật Quỳ

“Được rồi, cầm đi.” Cụ ông vẫn luôn xem nhẹ của cải, đừng nói là một chiếc nhẫn, Lạc Hành dỗ cụ vui vẻ thì dù cho bây giờ bảo ông lập tức dọn ra khỏi căn nhà này cụ cũng chẳng ý kiến.

Nhất là từ khi Trương Hiệu Khiêm qua đời cụ đã lâu không có đối thủ, khó lắm mới gặp được một Lạc Hành, cao hứng đến độ bản thân họ gì cũng sắp quên luôn rồi.

Hoắc Hành Chu cau mày nhìn cái hộp nhỏ này, nửa vui nửa buồn nghĩ, cụ thích Lạc Hành tất nhiên là chuyện tốt, nhưng như này thì thích quá rồi, sau này còn có địa vị của hắn trong nhà nữa không chứ?

“Được rồi, đi ăn cơm.” Cụ ông chắp tay sau lưng, mặt đầy ngạo kiều dẫn Ngôn Ngôn đi đằng trước. Hoắc Hành Chu cố tình thả chậm bước, kéo Lạc Hành lại.

“Làm sao vậy?”

Hoắc Hành Chu nhìn cửa một cái, nhấc mí mắt không vui đứng trước mặt cậu, hừ lạnh: “Nói, cậu thích Hoắc Hành Chu nhất.”

“Hả?” Lạc Hành sửng sốt, tại… tại sao thế?

“Nói mau lên.” Hoắc Hành Chu không chịu buông tha chặn đường cậu, một bộ ‘Không nói sẽ không cho cậu đi’, làm cho Lạc Hành dở khóc dở cười, mới biết hắn đang nổi máu Hoạn Thư.

Lạc Hành nghiêng đầu, thấy Hoắc Giai Minh cũng đi rồi mới nhẹ nhàng lôi kéo tay hắn, nhón chân lên. Cậu chờ đến khi Hoắc Hành Chu mở miệng thì dịu dàng hôn lên gò má hắn một cái.

!

Hoắc Hành Chu ngây người một giây, rũ mắt nhìn dáng vẻ đỏ mặt ngại ngùng của cậu, lông tơ khắp người trong nháy mắt dựng thẳng lên.

Lạc Hành kéo tay hắn, lòng bàn tay nhỏ nhắn mềm mại dán lên đầu ngón tay hắn, mang theo ít mồ hôi: “Vậy chờ, tối lại nói… được không?”

Không dám nói thích hắn, mà dám hôn hắn?

Hoắc Hành Chu không khỏi bật cười nghĩ, đây là bảo bối gì đây chứ.

Sợ mọi người sốt ruột chờ, Hoắc Hành Chu cũng không làm Lạc Hành khó xử, gật đầu rồi dắt cậu đi, tới cửa mới buông ra.

Dù sao đêm hãy còn dài, hiệp ước bất bình đẳng của hắn cả ngày nay chất nhiều như thế buổi tối phải thực hiện cho hết, bắt cậu xin tha.

Nghĩ vậy, tâm tình Hoắc Hành Chu lập tức tốt lên ôm lấy Ngôn Ngôn xoay một vòng, chọc cho nhóc cười khanh khách không ngừng.

Lạc Hành ở đằng sau nhìn họ, tâm trạng vốn căng thẳng cũng bất giác buông lỏng, trên mặt lộ ra nụ cười. Lúc Hoắc Giai Châu anh họ của Hoắc Hành Chu nhìn sang thì khẽ gật đầu nở nụ cười.

Ánh mắt vừa chạm nhau, Hoắc Giai Châu lập tức hừ lạnh quay đầu đi, phảng phất như nhìn thấy thứ bẩn thỉu gì, trầm giọng cười nhạo nói với Hoắc Giai Ngọc: “Nghe bảo ông nội cho nó chiếc nhẫn, em đã dắt theo người dưng tới không phải chuyện hay rồi, không chừng là bác cả tìm một tên lừa gạt đến gạt ông nội đấy.”

Hoắc Giai Ngọc cũng hừ lạnh nhìn Lạc Hành một cái, tựa như hận không thể dùng dao con xẻo trên người cậu ra hai lạng thịt: “Nhìn bộ dạng lo lắng đó đi, vừa nhìn đã biết chưa từng thấy cảnh nghèo rồi. Nói không chừng còn tưởng đâu chiếc nhẫn kia là hàng vỉa hè mấy trăm đồng đó.”

Lạc Hành nhận ra ánh mắt của bọn họ, càng nhìn thấy nội dung mà họ nói chuyện, lúc này mới biết chiếc nhẫn kia đúng là có giá trị không nhỏ, là Hoắc Hành Chu và ông cụ lừa cậu.

Lạc Hành nở nụ cười, hai ông cháu này vì để cậu nhận chiếc nhẫn, mà một người còn biết nói dối hơn người kia.

Trước đây cậu rất để ý cái nhìn của người khác, nhưng bây giờ có Hoắc Hành Chu rồi, cậu lần lượt nói với chính mình, chuyện này chẳng quan trọng, đôi khi người khiến cậu đau khổ quả thật chẳng liên quan gì đến cậu, cũng học được cách không để lãng phí tình cảm vào những kẻ không đáng.

Họ có thích mình hay không, thì có liên quan gì, Hoắc Hành Chu thích mình là được rồi.

“Ăn cơm nào!” Cụ bà và Ngũ Tố Nghiên cùng bưng hết đồ ăn lên bàn, cuối cùng là Hoắc Hành Chu bưng canh đến. Thím Hai hừ lạnh: “Chỉ có chị ta biết là bà vui vẻ, thảo nào lại thích cả nhà họ vậy, giả dối.”

“Không phải đâu, tính tình chúng ta thẳng thắn nên có lẽ không học được kiểu nịnh bợ này đó.”

“Phải đó, ai bảo người ta thủ đoạn vậy chứ. Ôi lúc trước em nghe bảo dưới tay chị ta dẫn theo không ít nam nghệ sĩ, còn có ảnh đế gì đó có quan hệ rất tốt với chị ta nữa, bác cả thì suốt ngày ra ngoài sưu tầm dân ca, cũng buông thả thật.”





“Người ta chạy theo sự nghiệp mà, nào giống không có tiền đồ như chị với em, chỉ biết ở nhà làm tròn bổn phận phụ nữ giúp chồng dạy con, không sánh được đâu.”

Lạc Hành nhìn thoáng qua người đang cười nhạo Ngũ Tố Nghiên, đáy lòng nhất thời dâng lên một ngọn lửa nhỏ, rõ ràng mấy thím ấy ngồi đây xem TV tán gẫu, dì thì ở ngoài cùng bà nội bận bịu nấu cơm đêm trừ tịch, vậy mà loại người đó có thể nói ra những lời này!

“Nhìn gì thế?” Hoắc Hành Chu đặt canh lên bàn, nhìn thấy Lạc Hành cứ một mực nhìn mấy thím ngẩn người, bước tới gõ lên trán cậu: “Có phải họ nói gì cậu không?”

Lạc Hành sợ hắn biết sẽ tức giận, cuối năm mà trong nhà vẫn ầm ĩ sẽ làm cụ ông không vui, vì vậy lắc đầu: “Không có gì, tớ đi trông Ngôn Ngôn đây.”

“Anh đẹp trai ơi em ở đây này!” Chẳng biết Ngôn Ngôn chui ra từ đâu, ra sức lôi kéo vạt áo của cậu, lấy lòng muốn bế.

Lạc Hành không cách nào chống cự được lại nhóc Ngôn Ngôn đang lấy lòng, cười khom người bế nhóc lên, cùng Hoắc Hành Chu dẫn nhóc đi rửa tay.



Cụ ông ngồi ở chính vị, bên cạnh là cả nhà Hoắc Diệp Sơn, Lạc Hành ngồi bên phải Hoắc Hành Chu, Ngôn Ngôn nhất định muốn ngồi cùng cậu nên ngồi sát bên cạnh.

Bàn ăn to lớn đặc biệt làm theo yêu cầu, bởi vậy mới có thể vừa khéo ngồi đủ mười sáu người.

Khăn trải bàn còn mới tinh, từng món ăn được mang đầy đủ sắc vị, hơi thở của hương vị năm mới nồng nàn tỏa khắp mọi nơi.

Thoạt đầu Lạc Hành có phần khẩn trương, nhưng mọi người cười đùa tán gẫu, lại thêm Ngôn Ngôn một mực muốn ăn cái này ăn cái kia, còn muốn cậu đút làm tay chân luống cuống nên đương nhiên cũng thành quen.

Cô của Hoắc Hành Chu thi thoảng lại bảo Ngôn Ngôn ngoan một chút, nhưng vẫn cưng chiều, tùy ý để một lớn một nhỏ ồn ào, cười tán gẫu cùng Ngũ Tố Nghiên.

Cả nhà rộn rã cùng nhau đón bữa cơm cuối cùng trong năm. Lần đầu tiên Lạc Hành không khỏi nghĩ, nếu như bản thân cậu cũng có nhà, cũng có ông bà nội ông bà ngoại thì liệu cảnh tượng cũng sẽ giống thế này hay không.

Có lẽ là sẽ có nhỉ.

Hoắc Diệp Sơn không thể uống rượu, thế nhưng bữa cơm đêm trừ tịch vẫn uống vài chén với cụ ông. Tùy lúc thường Hoắc Hành Chu không đứng đắn, nhưng lúc này vẫn ngoan ngoãn rót rượu cho trưởng bối, chia thức ăn cho bà nội, lễ nghi chu toàn.

Lạc Hành ước ao, càng cảm thấy Hoắc Hành Chu thật sự là một người rất tốt, không chỉ tốt với mình mà còn chu đáo với các trưởng bối như vậy.

Tuy không phải vì thích, nhưng Hoắc Hành Chu cũng thật sự rất tốt rất tốt.



Ăn xong một bữa cơm, cộng thêm tán gẫu thì cũng gần đến 11 giờ. Ngôn Ngôn đã sớm buồn ngủ, không chịu buông tay vùi trong lòng Lạc Hành ngủ, ai bế cũng không vui.

Người cô áy náy nói: “Cháu xem này…”

Lạc Hành không cách nào đứng dậy nên vội vàng ngẩng đầu nói: “Không sao đâu cô ạ, cháu bế Ngôn Ngôn là được rồi, không nặng đâu.”

Người cô cười gật đầu: “Vậy được, đợi nó ngủ sâu thêm chút rồi cô bế nó vào phòng ngủ, cực cho cháu rồi.”

Lạc Hành mím môi, bị lời khách khí và thân thiết của cô làm cho ngượng ngùng, ngoại trừ ba mẹ Hoắc và ông nội bà nội ra thì đây là cái gật đầu ngượng ngùng.

Hai người Ngũ Tố Nghiên và bà nội đang làm sủi cảo, đám người chú thím bảo buồn ngủ, cũng không muốn đợi giao thừa đã đi mất, chỉ để lại một đống bát đĩa lộn xộn đầy nhà.

Hoắc Hành Chu dọn dẹp bàn một chút, một mạch đưa đến phòng bếp rồi rửa tay sạch sẽ trở về nói chuyện với Lạc Hành, chờ đến giao thừa.

Ngũ Tố Nghiên cán sủi cảo rất lưu loát, bà nội và cô ngồi cạnh gói lại, ba người vừa cười vừa nói.

Hoắc Diệp Sơn và ông nội không biết đang nói gì, thi thoảng lại gật đầu, người một nhà vui vẻ hòa thuận.

Lạc Hành rũ mắt nhìn Ngôn Ngôn ngủ, khuôn mặt của cậu nhóc nhỏ nhỏ mềm mềm, có lẽ là đang nằm mơ nên nói mớ vài câu không hiểu, cực kỳ đáng yêu.

Cậu nghĩ, nếu thời gian có thể dừng lại lúc này thì tốt quá rồi.

“Có mệt không, để tớ bế cho.” Hoắc Hành Chu ngồi vào bên cạnh cậu, đưa tay muốn bế Ngôn Ngôn thì thấy nhóc khẽ nhíu mày, nửa mê nửa tỉnh phất tay: “Không muốn anh… bắt làm trò hề… anh ôm.”

“Hừ, thằng nhóc này, đang ngủ cũng chọn người, để anh vứt mày ra cửa nhé.” Hoắc Hành Chu chẳng nói chẳng rằng ôm lấy nhóc khỏi ngực Lạc Hành, uy hiếp: “Quấn người nữa thì từ mai sẽ không cho em chơi với anh đẹp trai nữa. Cho em hay, anh đây đang uy hiếp em đó.”

Cũng không biết Ngôn ngôn đang ngủ hay tỉnh, vậy mà thật sự ngoan thật, vùi trong ngực Hoắc Hành Chu nặng nề thiếp đi.

Lạc Hành dở khóc dở cười bóp mặt Ngôn Ngôn, bất đắc dĩ nói: “Nó chỉ là con nít, sao đến cả nó cậu cũng ăn giấm chứ…”

“Tớ tình nguyện.” Hoắc Hành Chu che đi khe hở của ghế sofa, nắm chặt tay cậu thả vào trong ngực, chuyển đề tài câu chuyện nói: “Hiện giờ tớ chính là thằng ất ơ không danh không phận, đến cả ăn giấm cậu cũng không cho tớ ăn, còn muốn để tớ sống không chứ?”

Lạc Hành khẽ ngắt bàn tay hắn rồi lại gãi gãi lòng bàn tay, Hoắc Hành Chu chợt nhớ tới một chuyện, nói: “Hôm qua mẹ tớ bảo tớ nói với cậu một tiếng, Lạc Chí Viễn đã tìm được tủy thích hợp rồi, nếu thuận lợi thì tháng sau sẽ làm phẫu thuật.”

“Có thật không?”

Tuy ngoài mặt Lạc Hành không nói nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ tới việc này, còn từng nghĩ nếu quả thật không tìm được tủy ghép thì cậu sẽ thương lượng với Hoắc Hành Chu, đi cứu ông ta.

Lâm Tây Thành nói đúng, ông ta cho mình sinh mạng, thì mình phải trả lại ông ta một mạng, sau này không còn liên quan gì nữa.

“Ừm, mẹ tớ đã nói chuyện này cho họ biết, mấy ngày này họ sẽ lên đường ra nước ngoài, chuẩn bị làm phẫu thuật trước.” Hoắc Hành Chu nhìn vào mắt cậu, phát hiện cậu thở phào nhẹ nhõm lại nói tiếp: “Về phần mẹ cậu, nếu như bà ta hối hận, rồi xin cậu tha thứ thì cậu có tha thứ cho bà ta không?”

“Làm sao cậu biết?” Lạc Hành thất thanh hỏi.

Rõ ràng cậu không hề nói cho ai biết, Hạ Đình Đình cũng chẳng quen biết Hoắc Hành Chu, nên chắc chắn không phải cô nói.

Hoắc Hành Chu đầy vẻ lát nữa sẽ tính sổ với cậu, cười một tiếng: “Có chuyện gì có thể giấu được tớ chắc, tớ là ai hả, nói đi bà ta lại tìm cậu đúng chứ?”

Lạc Hành nâng mắt, nhịp tim bị hắn dọa cho nhảy dựng thoáng vững vàng đôi chút, vừa lắc đầu vừa chậm rãi nói: “Thật ra tớ cũng không biết, bà ấy chỉ là chưa từng thương tớ thôi, đối xử không tốt với tớ cũng là vì bà ấy rất đau khổ. Bà ấy để tớ mang họ Lạc, giày vò tớ, cũng đồng nghĩa với việc bà ấy cũng đang giày vò chính mình.”

Cậu không muốn tìm cái cớ cho Triệu Cửu Lan, dính dáng đến bà ta hết lần này đến lần khác, đó là chuyện cậu không cách nào làm được.

Tuy rằng cậu đã muốn cắt đứt vô số lần, nhưng vẫn không cách nào xóa bỏ sự thật rằng người này là mẹ cậu. Cậu không cách nào nói hận cũng không cách nào nói tha thứ, chỉ hi vọng bà ta có thể buông tha chính mình, cũng buông tha cho cậu.

“Tớ không muốn cùng bà ấy giày vò lẫn nhau.” Lạc Hành như nỉ non nói.

Hoắc Hành Chu bất đắc dĩ cười trào phúng: “Nếu như bà ta có thể lương thiện như cậu, thì sẽ chẳng có kết quả như bây giờ. Nếu tớ nói người đàn bà này nên bị tống vào tù, bảo bà ta bình tĩnh lại, rồi hối hận, thì một câu hối hận là xong ư?”

Lạc Hành thôi cười, nhìn khuôn mặt của Hoắc Hành Chu, rũ mắt: “Bà ấy chỉ là không may mắn như tớ, gặp gỡ người vừa vặn cũng thích tớ mà thôi. Trên đời này lưỡng tình tương duyệt thì quá ít, mà đơn phương tình nguyện lại quá nhiều.”

Hoắc Hành Chu ngẩn ra, siết tay cậu: “Cậu nói gì?”

Lạc Hành giương mắt, nhìn vẻ mặt kích động không thôi của hắn, giật giật môi chưa phản ứng lại được: “Tớ… tớ nói gì cơ?”

“Coong coong coong…” Tiếng chuông năm mới gõ vang, cũng ngắt luôn lời Hoắc Hành Chu muốn nói. Hắn nuốt lời vào, ngược lại cười nhìn thử, tất cả mọi người đều đang bận chuyện của mình, không ai chú ý đến bên này.

Hắn cúi đầu, nhanh chóng hôn Lạc Hành một cái: “Năm mới vui vẻ.”

Lạc Hành giật mình, vội vội vàng vàng lùi một bước, sợ hãi quay đầu nhìn các trưởng bối, thấy họ không chú ý đến mình mới thở phào nhẹ nhõm, lại đến gần rồi ngồi lại, nắm chặt tay hắn, hơi ngửa đầu: “Hoắc Hành Chu, năm mới vui vẻ.”

“Mấy cục cưng, năm mới vui vẻ.” Ngũ Tố Nghiên bưng sủi cảo ra, gọi họ đến đây ăn. Ngôn Ngôn cũng gần như tỉnh ngủ, dụi dụi mắt chui ra khỏi ngực của Hoắc Hành Chu.

Bà nội thần bí bảo: “Bà có gói một viên sủi cảo đường trong này, xem xem ai có thể ăn được viên sủi cảo may mắn này, bà nội còn muốn cho đứa đó một bao lì xì thật to nữa!”

Ngôn Ngôn tính tình trẻ con nên rất hứng thú với cái này. Hoan hô một tiếng rồi nhào tới bên cạnh, nhìn chằm chằm từng viên hồi lâu, ăn hết cả ba viên mà cũng chẳng ăn được sủi cảo đường.

Lạc Hành cười gắp một viên sủi cảo, cắn một cái thì lông mày đột nhiên nhíu lại. Hoắc Hành Chu tưởng bị bỏng nên vội vã kéo cậu vào bếp.

“Lại đây, há miệng ra… A!” Hoắc Hành Chu vừa xoay người lại thì bị Lạc Hành túm cổ áo lôi xuống, đôi môi mềm mại trong nháy mắt dán lên, ngay sau đó là một viên sủi cảo đường ngọt ngào dinh dính.

Lông mi Lạc Hành khẽ run, sợ hãi nắm chặt cánh tay hắn, khẽ run rẩy kiễng chân, đầu lưỡi to gan đưa toàn bộ sủi cảo cho hắn.

Hoắc Hành Chu hai ba cái nuốt sủi cảo xuống, một tay kéo cậu vào trong ngực, một tay kia thì đóng cửa lại đặt lên ván cửa, mạnh mẽ làm sâu sắc thêm nụ hôn này. Mãi đến khi trong khoang miệng hai người toàn bộ đều là vị ngọt mới tha cho cậu.

“Bé ngoan, học xấu rồi?” Hoắc Hành Chu buông cậu ra, đưa tay lau đi vệt ẩm trên môi cậu, khàn giọng cười: “Ở đây mà cũng dám hôn tớ?”

Lạc Hành đỏ mặt, mím đôi môi bị hắn hôn hơi sưng, xấu hổ cúi mặt nói: “Đâu phải.”

Hoắc Hành Chu nâng cằm cậu lên, nhẹ nhàng cười rồi kề sát vào hôn một cái, kéo cậu nằm nhoài trong lòng, uốn gối cọ nhẹ vào cậu, cười hỏi: “Vậy thì thế nào?”

“Tớ muốn… chia một nửa may mắn cho cậu.” Lạc Hành đỏ mặt, làm sao cũng không nói được, vùi đầu nhỏ giọng nói: “Không cho cậu hỏi nữa.”

Hoắc Hành Chu cũng ngẩn ra, hắn hôn Lạc Hành trước giờ đều chẳng cần nguyên nhân gì, cũng bởi vì thích, nên hận không thể ôm cậu vào lòng hôn từ sáng đến tối.

Thế nhưng mỗi lần Lạc Hành hôn mình cũng đều có nguyên nhân, lòng vòng lại khiến hắn đau lòng, lại khiến cho hắn cảm động.

Chẳng ngờ lần này thế mà lại như thế.

Đời này của cậu, may mắn của mười bảy năm trước có lẽ cũng chỉ đến được trên đầu ngón tay, thậm chí đến cả một viên sủi cảo đường may mắn cũng muốn chia cho hắn một nửa!

Đứa nhỏ này.

Hoắc Hành Chu không cho cậu tránh, cười thở dài ôm cậu vào lòng: “May mắn của cậu là của cậu, đâu cần chia cho tớ một nửa, sau này tớ còn muốn cho cậu thêm nữa, cậu lấy gì chia cho tớ đây?”

Lạc Hành lắc đầu: “Vậy không giống?”

“Sao lại không giống?”

Lạc Hành cũng chẳng nói ra được không giống nhau chỗ nào, nhưng cậu chỉ muốn chia cho hắn thứ này. Phúc khí cũng được mà may mắn cũng được, thứ tốt nhất cậu cầm được, đều muốn cho Hoắc Hành Chu.

Kỳ thực cậu không nói ra, Hoắc Hành Chu cũng có thể đoán được phân nửa, chỉ là lúc này không phải lúc nói chuyện, trước cứ tha cho cậu vậy.



Ăn xong sủi cảo, một nhà Hoắc Hành Chu trở về phòng ngủ.

Ngũ Tố Nghiên dặn hai người tối ngủ sớm một chút, còn dặn Hoắc Hành Chu không được làm càn, mai còn phải dậy sớm đi chúc Tết ông bà nội rồi mới đi ngủ.

Thời điểm thay quần áo ra giặt, Hoắc Hành Chu đem vào phòng, tìm quần áo cho Lạc Hành, trước tiên vào phòng tắm mở nước nóng, chỉnh cho nước gần ấm mới để cho cậu vào tắm.

Chờ hai người gần như tắm rửa xong thì đã sắp một giờ rưỡi. Hoắc Hành Chu chui vào chăn ôm cậu vào ngực, thỏa mãn thở dài: “Cả ngày nay giày vò chết tớ rồi, lại đây để tớ thơm một cái đỡ mệt đi.”

Lạc Hành xấu hổ trùm kín chăn, chỉ chừa hai con mắt bên ngoài, chớp hai cái: “Tớ, tớ muốn ngủ.”

“Cưng à, cậu sẽ không quên hôm nay cậu đã đáp ứng những gì chứ?” Hoắc Hành Chu lôi cậu ra khỏi chăn, tàn nhẫn đặt dưới thân, cười lạnh một tiếng: “Muốn quỵt nợ rồi?”

Lạc Hành nằm trong ngực hắn, ngượng ngùng tránh né: “Không nhớ rõ.”





“Được lắm!” Hoắc Hành Chu nắm cằm cậu, một tay chế trụ cổ tay cậu cố định trên đỉnh đầu, nhẹ nhàng gỡ bỏ nút cổ áo ngủ của cậu, đáy mắt ngậm cười nói: “Cậu không nhớ rõ, vậy tớ nhắc nhở cậu đôi chút, cậu bảo buổi tối muốn hôn tớ, muốn họ theo kịch truyền thanh cho tớ nghe, còn muốn… ưm.”

Lạc Hành cắn răng, nâng nửa người lên hôn hắn, cảm nhận được tay hắn đang thăm dò tiến vào từ vạt áo ngủ của mình, ấn nhẹ xuống nơi bụng dưới, hơi thở bỗng chốc nặng nề, trầm thấp ‘hừ’ một tiếng.

Hoắc Hành Chu dời tay xuống, đầu ngón tay lành lạnh đảo nhẹ một vòng, cọ sát khiến cậu càng thêm khó chịu mà động đậy tay chân, gian nan kiềm nén hô hấp, lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, ưỡn thắt lưng mềm mại về phía hắn.

Thân thể mềm mại khẽ run, bị Hoắc Hành Chu túm lấy thắt lưng rồi kéo vào ngực, áp lên trán cậu như dụ dỗ hỏi: “Bé ngoan, thích tớ không?”

Lạc Hành cắn răng, đỏ mặt không chịu trả lời.

Hoắc Hành Chu cúi người hơi đối mặt trái cổ cậu, nhẹ nhàng cắn một cái, tức thì phát giác cái eo thon trong vòng tay mềm nhũn, gần như thoát lực tại ngực hắn, hắn vừa khẽ cười vừa rê môi, hôn một đường đến xương quai xanh, liếm nhè nhẹ đòi ra những tiếng thở dốc khó nhịn.

Hai tay Lạc Hành nắm chặt lấy ra trải giường, nhớ đến chuyện mình đã đáp ứng nên dù có khó chống cự nổi vẫn kiên quyết nghênh đón hắn, âm thanh gần như nghẹn ngào trong lồng ngực bật ra dồn dập khó chịu.

“Hoắc Hành Chu…” Lạc Hành vô thức gọi hắn, bởi vì chẳng dám nhìn nên run rẩy nhắm chặt hai mắt, cảm nhận môi lưỡi đang liếm láp một đường của hắn nóng đến dọa người, gần như chạm vào sẽ bén lửa.

Từ thần kinh đến da thịt của cậu đều khô nóng đến khó chịu, không kiềm được mà muốn hung hăng xé rách quần áo, hung hăng bị hắn ôm lấy.

Lạc Hành như chịu không nổi dứt khoát lắc đầu, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở xin tha: “Hoắc Hành Chu…”

Hoắc Hành Chu thấy lý trí của cậu sắp bên rìa sụp đổ thì cười uốn gối cọ cọ cậu, làm người ta từ giọng nói đến thân thể đều mềm nhũn, tiếp tục ép hỏi: “Thích tớ không? Nói!”

Lạc Hành cũng không nhịn được nữa, run rẩy khóc nức nở ôm vai hắn gật đầu: “Thích, thích!”

Hoắc Hành Chu nghe thấy âm thanh sắp không chịu được này thì gian nan nuốt nước bọt, một tay giữ eo cậu, như dùng thêm sức vò nắn thắt lưng của cậu, ép cậu hỏi tiếp: “Thế tớ là ai?”

“Hoắc Hành Chu…” Cho đến tận bây giờ Lạc Hành chưa từng gặp phải khoái cảm mãnh liệt như vậy, trước đây hành xử của Hoắc Hành Chu đối với cậu chỉ dừng lại ở những cái trêu đùa ve vãn thoáng qua, chưa từng đẩy cậu vào cơn tình triều choáng ngợp như thế, đôi chân khó chịu giãy giụa, hốc mắt đỏ bừng.

“Không đúng.”

“Anh ơi… anh ơi…” Lạc Hành lắc đầu nói năng lộn xộn, đôi mắt mông lung nhìn không rõ, cảm giác cái tay đang túm eo mình của hắn càng chặt hơn, khó chịu đến hô hấp đều hỗn loạn.

“Vậy tớ hỏi cậu, có đồng ý làm bạn trai tớ không?”

“Tớ…”

Hoắc Hành Chu thấy cậu vẫn còn lý trí để chần chờ thì không khỏi nhíu mày, một tay vòng ra phía trước, túm chặt mà nhào nặn, làm thắt lưng cậu co lại, hô hấp tắt nghẽn cuống quýt gật đầu: “Đồng ý, đồng ý!”

Giọng nói vốn mềm mại mang theo tiếng khóc nức nở và khó nhịn, lọt vào trong tai của Hoắc Hành Chu, quả thực còn kích thích mãnh liệt hơn cả thuốc kích dục, không nhịn được mà đè cậu về giường lần nữa.



Sáng sớm hôm sau, Hoắc Hành Chu dậy sớm hơn Lạc Hành, nhìn thấy trên cổ và trước ngực của cậu lưu lại dấu hôn của mình thì rũ mắt nở nụ cười rồi lần lượt hôn xuống, lại vén chăn xuống, cởi bỏ quần pyjamas của cậu, dấu tay và dấu hôn xanh xanh tím tím đan xen nhau.

Hoắc Hành Chu kích thích cậu ở trong chăn, rất nhanh đã đánh thức người ta. Lạc Hành dụi dụi mắt, mới mê man chưa tới hai giây thì thoáng cái bừng tỉnh, cơ thể cứng đờ nhìn chỗ kia đang nhô lên kia.

“Hoắc… Hoắc Hành Chu… Cậu đang làm gì đó?” Lạc Hành trong nháy mắt nhớ lại ký ức tối qua, giãy giụa muốn đứng dậy, lại bị cậu túm eo đè lại.

Hoắc Hành Chu hơi thò đầu ra khỏi chăn, đáy mắt ngậm cười hôn lên bụng cậu một cái, nháy mắt: “Vợ ơi chào buổi sáng.”

“Cậu đừng… đừng gọi bậy.” Lạc Hành đỏ mặt, lại nhớ đến tối qua hắn làm sao bắt mình gọi hắn… gọi hắn… Rõ ràng hắn cũng chỉ lớn hơn mình 2 tuổi, sao hắn lại biết nhiều như vậy, nhiều thế này…

Tối hôm qua Lạc Hành lần đầu tiên được nếm trải cái cảm giác gọi là ‘Mò mẫn’ giúp đối phương, mới biết chuyện này vậy mà lại hoàn toàn khác với trong tưởng tượng của cậu.

Tuy rằng chỉ là dùng tay, nhưng cậu đã hoàn toàn không chịu nổi, đến cuối cùng còn vô lực tựa vào ngực hắn, vô tri vô thức đến chẳng nghĩ được gì, toàn bộ ý thức cả người từ trên xuống dưới đều tập trung tại nơi bị hắn nắm lấy.

“Giờ mới thẹn thùng, vợ ơi có phải quá muộn rồi không?” Hoắc Hành Chu phủ lên người cậu, hôn khẽ lên mắt cậu rồi cười nói: “Bây giờ mới chỉ là tay, đợi cậu lớn rồi sẽ còn nhiều cái khác nữa, chẳng nhẽ cậu lại xấu hổ phát ngất hay sao?”

“Còn… nhiều hơn nữa?” Lạc Hành không rõ cụ thể. Cậu vốn cho rằng chuyện đã bị lật đổ tối qua rồi, hiện tại cậu hoàn toàn không dám một mình kết luận những chuyện ấy rốt cuộc là gì, không khỏi sợ hãi túm lấy cánh tay hắn, đặt một tay lên môi hắn: “Tối qua cậu nói không làm tớ, cậu không thể nói không giữ lời!”

Hoắc Hành Chu ngậm đầu ngón tay cậu, khẽ cắn nhẹ: “Tớ chỉ bảo trước khi cậu trưởng thành sẽ không làm cậu. Cục cưng à, cậu sẽ không để tớ tìm được vợ còn phải làm bông hoa khổ hạnh chứ, nhịn thêm bảy tháng đã là cực hạn của tớ rồi.”

“Cậu…” Lạc Hành đỏ mặt rút tay về, vân vê đầu ngón tay dính nước bọt, trái tim run rẩy nói: “Cậu cũng… Còn sinh nhật của tớ mà.”

“Cậu tính kế tớ mười năm, tớ tính kế cậu bảy tháng thì đã sao chứ? Tớ còn thiệt thòi lớn đây này.” Hoắc Hành Chu hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nhìn cậu sửng sốt hai giây, sau đó đôi mắt bỗng trợn lớn: “Cậu biết… biết rồi mà!”

“Hừ hừ.”

“Vậy cậu…” Lạc Hành nhất thời hốt hoảng, tay chân phát lạnh cả người cứng đờ, đôi môi cũng bỗng chốc thiếu huyết sắc, sợ hãi cắn môi: “Có phải cậu cảm thấy… tớ rất buồn nôn không?”

“Nói cái khỉ gì đấy!” Hoắc Hành Chu bực bội vỗ mông cậu một cái, hung dữ mắng: “Tớ mà nghe cậu nói mấy câu như thế nữa, không quan tâm cậu trưởng thành hay chưa cũng phải chịu cho tớ! Cả ngày một chút cũng không nghĩ xem làm sao hôn tớ, toàn nghĩ mấy thứ linh tinh này, muốn ăn đòn à?”

“Tớ…” Lạc Hành nhất thời bị mắc kẹt. Cậu vẫn luôn rất sợ Hoắc Hành Chu biết mình nhớ nhiều năm, hệt như một kẻ si hán, sợ hắn sẽ thấy buồn nôn, nhưng chẳng ngờ hắn chẳng để tâm.

Hoắc Hành Chu bất mãn cắn mạnh vành tai cậu, đau đến mức cậu run lên, nước mắt bỗng chốc đảo quanh mắt, hắn dùng lực thật nên mới xuất hiện dấu răng nhàn nhạt.

Lạc Hành vừa đưa tay thì bị hắn ấn tay xuống không cho cậu chạm vào, bản thân thì dựa sát vào liếm nhẹ: “Cậu có biết, lúc tớ lần đầu tiên đến nhà cậu, vì sao mẹ cậu lại đánh tớ bạt tai kia không?”

Lạc Hành ngơ ngác lắc đầu.

“Tớ nói với bà ta, rằng đời này cậu là vợ của tớ, dù có chết, cũng phải chết trong ngực tớ.” Hoắc Hành Chu nâng mắt, bình tĩnh nhìn cậu, từng câu từng chữ để cậu thấy rõ lời hứa hẹn của mình: “Tớ cần cậu, không quan tâm cậu tên gì, có quá khứ như thế nào với cha mẹ. Dù xương hóa thành tro, tớ cũng xác định là cậu.”

Lạc Hành gắt gao kìm nén nước mắt, cúi đầu vùi vào trong ngực hắn, tiếng hít thở hỗn loạn. Hoắc Hành Chu tưởng mình lại dọa nạt cậu, thế nhưng lần này, hắn không cho phép Lạc Hành chùn bước nữa.

Tối qua cũng đã như thế, cha mẹ và trưởng bối cũng rất thích cậu, hắn tin chuyện này đã đủ dấy lên nội tâm của cậu, ôm lấy cậu.

Mũi Lạc Hành nóng lên, nước mắt chua xót lập tức tràn ra khỏi lồng ngực một cách mãnh liệt. Đoạn đường này Hoắc Hành Chu cẩn thận chiếu cố cậu thế nào, người kiêu ngạo tùy tiện như hắn, lại cẩn thận cưng chiều cậu từng chút như vậy, chỉ lo cậu chịu tổn thương.

Hết thảy lo lắng trước kia lần này đã tan thành mây khói, dù thế giới của hắn nhìn cậu thế nào, có chấp nhận hay không, cũng sẽ chẳng cho cậu thêm bất kỳ trở ngại nào!

Cậu cũng không nhịn được dùng hai tay ôm lấy Hoắc Hành Chu, nước mắt trong nháy mắt rơi xuống. Người cậu thầm thích, người đã khắc ghi mười năm, người mà cậu cố kiên trì chẳng dám đáp lại, lại chẳng chút để ý chăm sóc mình cẩn thận từng li từng tí.

Hắn nói với mình hết lần này đến lần khác, rằng hắn không ngại quá khứ của mình, hắn thích mình, và chỉ cần mình.

Dù có là tường đồng vách sắt cũng tan chảy gần như chẳng còn gì trong cái dịu dàng của hắn, hóa thành một vũng nước xuân dịu dàng.

Cậu của trong mười bảy năm qua, cẩn thận bảo vệ ký ức cậu xem là báu vật, cuối cùng mọi chuyện cũng qua hết thảy, từ đó bụi gai cũng lập tức nở hoa, nhân lúc gió hiu hiu vẫy chào cậu, gió mát dịu êm, ôm lấy hết thảy.

Hoắc Hành Chu cười chẳng hề lộ liễu và kiêu ngạo hệt như lúc thường, mà là nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh nhìn vào mắt cậu, thật thấp giọng, thấp đến Lạc Hành thậm chí không nghe rõ mà hỏi cậu: “Vậy tớ… sau này sẽ là người yêu của cậu ư?”

Lạc Hành bị câu hỏi này của hắn chọc bật cười không thôi, nhưng lại thấy lòng chua xót. Người kiêu ngạo như hắn lại dè dặt dò hỏi cậu như vậy, ái tình ở trước mặt, cậu vẫn cảm thấy mình như giẫm phải băng mỏng, nhưng người nơm nớp lo sợ, thật ra là Hoắc Hành Chu.

Lạc Hành lần đầu tiên chân chính chủ động, đến gần hôn khẽ lên mắt của Hoắc Hành Chu: “Phải. Bạn trai.”

Hoắc Hành Chu hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi phả ra, sợ rằng sẽ quấy rầy giấc mộng đẹp này, ôm cậu vào lòng thật chặt: “Bé ngoan của tớ.”



Thời điểm hai người xuống lầu, Hoắc Diệp Sơn đã lái xe đưa cụ ông đi dâng hương cho tổ tiên về.

Ngũ Tố Nghiên đang giúp bà nội đun sủi cảo. Dựa theo tập tục của Giang Thành thì sáng sớm mùng một phải ăn sủi cảo chay, hiện tại tâm trạng Hoắc Hành Chu rất tốt nên cái gì cũng nuốt không trôi, chỉ muốn ôm Lạc Hành nói cho cả thế giới biết, hắn có người yêu rồi.

Lạc Hành đi ra trước, bịt miệng dặn dò hắn: “Cậu ra ngoài rồi không được phép hôn tớ, không cho kéo tay tớ, càng không cho cậu nói họ biết quan hệ của chúng ta.”

Hoắc Hành Chu rầm rì không vui, được Lạc Hành ghé sát bên tai mềm giọng gọi mấy tiếng ‘Anh ơi’ kèm theo nụ hôn một lúc lâu mới coi như xong, bất đắc dĩ đồng ý.

Lạc Hành đè nén hơi thở, vất vả lắm mới vững vàng lại, lôi kéo tay hắn, duỗi cánh tay dài rửa mặt cho hắn rồi mềm giọng nói: “Ông bà lớn tuổi rồi, chắc chắn không thể chấp nhận trong khoảng thời gian ngắn, cuối năm rồi mình đừng kích thích họ được không?”

Hoắc Hành Chu nhắm hai mắt hưởng thụ sự chăm sóc của cậu, ‘Ừ’ một tiếng, Lạc Hành nói tiếp: “Còn mẹ Hoắc nữa, chúng ta chờ một lúc hẵng nói cho dì ấy biết được không? Tớ muốn… chuyện của mẹ tớ kết thúc, tớ…”

“Cậu sợ mẹ cậu tìm ba mẹ tớ gây phiền?” Hoắc Hành Chu kéo khăn mặt qua, túm eo đặt cậu bên bồn rửa tay, lau mặt cho cậu.

“Ừm, tớ thích chú và dì… Sau này họ cũng là… ba mẹ của tớ, bởi vậy tớ không muốn họ vì nguyên nhân của tớ mà chịu tổn thương và oan ức, được không?”

Hoắc Hành Chu vốn chiều Lạc Hành, Phùng Giai cũng nói là gần như cậu nói gì nghe nấy, lại thêm cậu nhỏ giọng thương lượng thế này thì dù bây giờ có muốn mạng hắn, hắn cũng chẳng chút chần chừ.

“Được, chuyện lớn tớ quyết định còn chuyện nhỏ thì cậu quyết định.”

“Chuyện lớn?” Lạc Hành nghe không hiểu, nghi hoặc lặp lại lần nữa.

“Nhà chúng ta không có chuyện lớn.” Hoắc Hành Chu xoa đầu cậu, làm cho đầu tóc hỏng bét hết mới cười bổ sung thêm câu: “Cho nên tớ nghe cậu hết.”

“Cậu lại nói bậy.” Lạc Hành xấu hổ đẩy hắn, đoạt lấy khăn mặt trong tay hắn lau qua loa, lại giặt sạch khăn mặt rồi treo lên.

Hoắc Hành Chu xuống lầu trước, vừa khéo gặp được Ngũ Tố nghiên lấy đồ về, trông thấy hắn mặt mày phớ lớ đi từ trên lầu xuống thì lạnh lùng chế giễu một tiếng: “Dẹp cái vẻ mặt đó đi, trông chẳng thành thật tẹo nào.”

“Mẹ, mẹ có con dâu rồi.” Hoắc Hành Chu hai tay đút túi, thong thả bước xuống, dù bận vẫn ung dung nhìn Ngũ Tố Nghiên cứng đơ tại chỗ, ném toàn bộ lời Lạc Hành dặn ra sau đầu.

“Thật, thật hả?” Ngũ Tố Nghiên vui vẻ chà tay, kéo vai con trai qua: “Nói mẹ nghe, sao lại tiến triển nhanh vậy, chừng nào thì cực cưng mới đổi xưng hô, không được không được mẹ phải chuẩn bị tiền lì xì trước đã…”

“Cậu ấy không cho con nói với mẹ, trước hết mẹ cứ xem như không biết đi.” Hoắc Hành Chu nghiêng đầu nhìn cầu thang, chợt ngẫm nghĩ, nhỏ giọng nói: “Mẹ à con đã nói với mẹ, mẹ thế này….”



“Ê, thằng nhóc kia.”

Hoắc Giai Ngọc gọi một tiếng, thấy Lạc Hành không dừng lại đưa tay tìm một viên đá nhỏ ném vào cậu.

Cục đá bị chệch nên đập vào ót của Lạc Hành, cậu sợ hết hồn, xoay người lại: “Xin chào, có chuyện gì không?”

Hoắc Giai Ngọc hừ lạnh một tiếng, mặt đầy chán ghét bước đến trước nhìn Lạc Hành. Từ hôm qua Hoắc Hành Chu đã bắt đầu đi theo cậu như hình với bóng, báo hại họ vẫn chưa tìm được cơ hội.

Cuối cùng cũng để Hoắc Hành Chu bị ông nội gọi đi xách đồ, Hoắc Giai Ngọc lập tức đuổi theo: “Này, giao chiếc nhẫn ra đây.”

Chị ta vừa mở miệng, Lạc Hành đã gần như biết chị ta sẽ nói gì, là chiếc nhẫn ông nội cho cậu.

“Chiếc nhẫn là ông nội cho tôi, tôi sẽ không giao cho chị.” Lạc Hành không kiêu ngạo không siểm nịnh nhìn ba người trước mặt, chẳng chút sợ hãi đón nhận ánh mắt của họ: “Nếu như ông nội muốn lấy lại, tôi sẽ trả lại cho ông.”

“Cho mày?” Hoắc Giai Ngọc lạnh lùng nở nụ cười, chẳng hề che giấu vẻ khinh bỉ trong mắt: “Mày biết chiếc nhẫn kia trị giá bao nhiêu không? Cho mày ăn rồi sẽ không tưởng là nó chỉ đáng giá vài trăm đồng thôi sao? Đó là đồ gia truyền của Hoắc gia bọn tao, mày là cái quái gì? Cầm nó không bỏng tay sao?”

Hoắc Giai Châu thay đổi nét mặt lạnh lùng trước đó, nở nụ cười ôn hòa với Lạc Hành: “Ông nội tôi lớn tuổi rồi. Cậu cũng biết người lớn tuổi thường như trẻ con mà, nhất thời vui vẻ mới tặng người khác, thế nhưng thứ kia cậu thật sự không nên cầm. Cậu chỉ là bạn của Hoắc Hành Chu, lại cầm đồ gia truyền của nhà chúng tôi thì chuyện này không hợp cho lắm.”

Lông mày Lạc Hành khẽ nhíu, hôm qua cậu đã biết chiếc nhẫn kia giá trị không nhỏ rồi, cũng chẳng nghĩ vậy mà là đồ gia truyền của Hoắc gia. Cụ ông chỉ vì cậu chơi vài ván cờ với ông mà tặng cho cậu.





Chuyện này cũng… thật tắc trách.

Hoắc Giai Minh vẫn luôn không lên tiếng động đậy môi, cũng nói: “Anh vẫn nên giao, giao ra đây đi.”

Lạc Hành cắn môi dưới, hai người kia đã nói xấu sau lưng mẹ Hoắc, những lời bêu xấu khó nghe vẫn còn văng vẳng bên: ” tai, Lạc Hành khẽ cười: “Nhẫn tôi sẽ trực tiếp trả lại cho ông nội, nhưng chắc chắn sẽ không giao cho các người.”

“Rượu mời không uống chỉ muốn uống rượu phạt.” Ánh mắt Hoắc Giai Ngọc lạnh lẽo, nhào tới muốn đánh Lạc Hành: “Mày có là cái khỉ gì, cuối năm còn hệt như đứa ăn mày chạy đến nhà người khác, nhận đồ người khác còn chiếm lấy không chịu buông, bản thân mày không có nhà sao? Mày chưa từng thấy tiền sao?”

Lạc Hành lách người, thoát khỏi tay của chị ta. Kết quả đột nhiên bị Hoắc Giai Minh bắt được tay, Hoắc Giai Ngọc trở tay tát mạnh một bạt tai lên mặt Lạc Hành, đánh đến má phải của cậu tê rần.

Hoắc Giai Châu lấy ví da ra, lấy ra một tờ tiền đỏ, cố ý ném lên mặt làm Lạc Hành cảm thấy nhục nhã, khinh bỉ cười lạnh: “Thèm tiền đến mức đó ư? Nói đi, muốn bao nhiêu mới bằng lòng giao chiếc nhẫn ra đây.”

Lạc Hành thoát khỏi cánh tay Hoắc Giai Minh, nhìn thẳng vào mắt của Hoắc Giai Châu, không hề chạm vào khuôn mặt bị thương, trái lại nở nụ cười: “Tôi không rõ giá trị của chiếc nhẫn này, cũng chẳng muốn đi tìm hiểu, chắc chắn ông nội không hề có ý quý trọng nó.”

Lạc Hành quét ánh mắt lên người ba người: “Ba người các anh, không xứng làm cháu nội của ông.”

“Mày nói cái gì!” Hoắc Giai Ngọc sắc bén ngắt lời cậu, còn muốn giở trò cũ đánh Lạc Hành, lần này lại bị túm chặt tay, giãy giụa rít gào: “Giai Châu! Mày còn đứng đó làm gì!”

Hoắc Giai Châu lạnh lùng nâng mí mắt, nhìn Lạc Hành như ăn trên người trước, giọng nói khinh bỉ đến gần như không nghe thấy: “Mày là cái quái gì, bọn tao xứng hay không thì cũng là cháu nội ruột của ông, mày thì sao? Chẳng qua Hoắc Hành Chu chỉ vui đùa chút thôi, có biết khắm lắm không hả?”

Lạc Hành đột nhiên buông lỏng ngón tay, Hoắc Giai Ngọc lập tức thoát ra chạy ra phía sau Hoắc Giai Châu, thở hổn hển lấy hơi lại lần nữa: “Chỉ là, Hoắc Hành Chu chỉ chơi đùa với mày chút thôi… Cái gì?!”

Vẻ mặt Hoắc Giai Ngọc như bị sét đánh nhìn Hoắc Giai Châu, đôi môi run rẩy vài lần, chỉ vào Lạc Hành rồi lại chỉ vào nhà, một hồi lâu mới phản ứng được: “Mày nói… tụi nó…”

Hoắc Giai Châu cười khẩy, từng câu nói sắc bén mạnh mẽ giẫm lên trái tim Lạc Hành, dùng từ vô cùng nhục nhã: “Tối qua em trở về lấy đồ, vừa khéo thấy hôn môi nhau bên ngoài cửa sổ nhà bếp đấy, ghê tởm chết em rồi. Hai thằng con trai lại không biết xấu hổ làm loại chuyện như thế trong bếp, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Đã là rác rưởi mà yêu cầu không bẩn tưởi thì khó thật.”

Ngón tay Lạc Hành phát lạnh, chẳng ngờ chuyện tối qua cậu hôn Hoắc Hành Chu lại bị kẻ khác thấy được!

Cậu không ngại để người khác sỉ nhục, dù là nói chuyện cũng được, ánh mắt miệt thị cũng được, cậu đều không ngại. Nhưng bọn họ không thể sỉ nhục Hoắc Hành Chu!

Lạc Hành cắn răng, nói từng chữ từng chữ một: “Không cho phép anh nói xấu Hoắc Hành Chu!”

Từ nhỏ Hoắc Giai Châu đã đố kỵ Hoắc Hành Chu, trong đám hậu bối họ thì nhà Hoắc Hành Chu có tiền nhất, rõ ràng công tử bột như vậy, nhưng ông bà nội lại cố tình yêu thích hắn, cưng chiều hắn.

Trái lại mình thì, từ ba mẹ đến gã, vẫn luôn không được ông nội thích!

Gã vừa thấy Lạc Hành bảo vệ Hoắc Hành Chu như vậy thì nhất thời càng buồn nôn hơn, cố tình nói: “Tao nói mày thì sao, một chàng trai khỏe mạnh không đi thích nữ sinh, lại biến thái đi thích con trai, không thấy gớm ghiếc ư? Tao thấy mày và nó cũng đã làm chuyện kia rồi, nó bẩn, mày còn phế phẩm hơn.”

“Anh đẹp trai ơi, anh đang…” Ngôn Ngôn không tìm thấy Lạc Hành nên liên tục tìm kiếm, vừa hay nhìn thấy Hoắc Giai Ngọc đánh Lạc Hành một bạt tai nên nhất thời bị dọa khóc, loạng choạng chạy đi.

Hoắc Hành Chu vừa giúp ông nội xách đồ xong, đang tìm Lạc Hành thì thấy Ngôn Ngôn loạng choạng chạy về. Vội vã bế nhóc lên, đưa tay lau nước mắt cho nhóc rồi cười hỏi: “Làm sao vậy? Đứa nào chọc bảo bối nhỏ nhà chúng ta, nói cho anh biết, chúng ta đi đánh nó ha.”

Ngôn Ngôn bị dọa, khóc thút thít nói không rõ: “Anh đẹp trai… Chị họ… đánh…”

Hoắc Hành Chu sắp xếp lại mấy từ mấu chốt, nhất thời khẽ nhướng mày: “Anh đẹp trai ở cùng chị họ?”

Ngôn Ngôn vội vàng gật đầu.

Hôm qua hắn đã nói với Lạc Hành, rằng nhà họ và nhà của mấy chú thím chẳng có mấy giao tình, mấy anh họ chị họ cũng không phải người tốt gì, bảo Lạc Hành đừng để ý đến họ.

Mấy việc đó thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cũng cố kị tính tình của mình nên chắc chắn không gây sự gì, quá nửa là họ tìm Lạc Hành chuốc phiền trước.

Hoắc Hành Chu lau nước mắt cho Ngôn Ngôn, lại hỏi: “Có phải chị họ đánh anh đẹp trai không?”

Lời vừa dứt, Ngôn Ngôn oa một tiếng rồi khóc. Hoắc Hành Chu nhất thời trầm xuống, vội thuận theo hướng nhóc chỉ khi nãy mà chạy đến.

Tạo phản rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 6 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi cam thao, truyen cuoi cung may rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status