Không phải em không yêu

Chương 5


Editor: Ngọc Diễm Hepc.

"Phía trên lần này trích tiền ra vài triệu, chủ yếu là để thị chính phụ trách, đồn cảnh sát hiệp trợ."

Hình chiếu bên trên in từng hàng hạng mục kế hoạch chuần bị, cả phòng làm việc yên lặng như tờ, chỉ nghe được âm thanh mã hóa tích tích trong máy vi tính.

"Thính trưởng, anh xem......" Người đàn ông đứng ở hình chiếu vừa nói chuyện vừa nhìn Phó Chính ngồi ở trước bàn làm việc trầm mặc, nín thở, liền không dám thở mạnh.

"Tiền bạc phân phối thế nào?" Phó Chính để cây viết trong tay xuống, dựa vào ghế nhìn thủ hạ chính là chủ tịch quốc hội.

"Nói là □ mở." Chủ tịch quốc hội xoa xoa mồ hôi trên trán, có chút do dự mà nói, "Anh biết, phía trên luôn luôn là cùng thư ký Lương quan hệ thân thiết, thư ký Lương không cho......"

"Phương Miễn, thì ra là những năm anh ở thị ủy này tìm ra một đường, liền sờ đến ít đồ nơi này." Phó Chính đẩy mắt kiếng một cái, mặt không thay đổi nhìn anh ta nói, "Đầu óc của anh cho ai sờ đi vậy? tiểu thư ở ‘ Mộc Cách ’?"

Phương Miễn nghe xong lời này, bị sợ đến chân cũng run lên, lúc này Phó Chính từ trên ghế đứng lên, vứt một xấp đồ trên tay xuống bàn, lớn tiếng nói, "Thư ký Lương có cho hay không là chuyện của anh ta, phía dưới thi hành thế nào là chuyện của chúng ta, thời điểm cuối năm cấp trên tới kiểm tra anh ta muốn để cho chúng ta mất mặt, chúng ta liền thuận theo ý của anh ta, người nào cũng đừng nghĩ sẽ tốt đẹp."

"Được...... Thính trưởng, tôi biết rồi." Phương Miễn cầm lấy tài liệu, nơm nớp lo sợ mà nói, "Còn có...... Cho đồn cảnh sát một phần ba tiền......"

"Đơn Lợi cùng con trai ông ta không phải vẫn chê việc làm của bọn họ quá ít sao? Không phải nói hiện tại nhà nước đã cử vị thiếu gia họ Tiêu trở về." Phó Chính đè cái nút hình chiếu xuống, "Cho bọn họ làm, anh cho bọn họ đi ngoại ô khai thác khối đất mới kia, bọn họ có một phần ba số tiền đâu rồi, điểm này còn không làm được?"

Thời điểm Phương Miễn đóng cửa lại trái tim còn run, lúc khởi đầu anh ta bị Phó Lăng Nhất một tay tuyển chọn, chính là về sau giúp Phó Chính lót đường, không ngờ thủ đoạn của Phó Chính so với ba anh ta quả thực là hơn rất nhiều, bây giời giao khối đất kia là gì? Toàn bộ đều là hộ dân không chịu di dời cùng du côn lưu manh, đồn cảnh sát người tới qua, có trở về hay không thật không thể biết được.

Lúc này thư ký đợi ở cửa sát bên đi vào, nhẹ giọng cẩn thận hỏi, "Thính trưởng, buổi tối còn có phát biểu liên hoan mùa xuân, ngài......"

"Không đi."

"Vậy...... Phải Thiệu tiểu thư ở nơi đó không?" Thư ký quan sát sắc mặt của anh ta, thật cẩn thận nói.

Anh ta tựa lưng vào ghế ngồi trầm mặc một hồi, tay cầm áo tây trang lên liền đi ra ngoài, "Đưa tôi trở về."

Sau khi lên xe, Phó Chính vuốt vuốt mi tâm vừa định tựa vào chỗ ngồi nhắm mắt dưỡng thần một hồi, mắt vô ý thoáng nhìn hướng ngoài cửa sổ, ánh mắt thay đổi một cái, đưa tay gõ tấm cách ly.

"Dừng xe."

Tài xế vững vàng dừng xe lại, Phó Chính bước ra khỏi xe, mấy bước đi tới đứng bên cạnh người ở trạm xe.

Thiệu Tây Bội đang cúi đầu trong đầu đang phân tán nghĩ chuyện, chợt bị một bóng đen trước mặt che kín, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Phó Chính bày ra khuôn mặt hơi giận hờ hững lại giống như mảy may.

Cái gì cũng không có nói, ánh mắt anh ta cũng không có thay đổi, cô liền ngoan ngoãn đi sau lưng anh ta về phía xe đã dừng sát ở bên trong.

Lên xe, Phó Chính nhẹ nhàng khẽ ném tây trang lên trên người cô, lại tựa vào rồi tiếp tục trầm mặc.

Thiệu Tây Bội đang đắp áo tây trang có mùi vị trên người của anh ta, nhịn một hồi, nhẹ nhàng đưa tay kéo ống tay áo anh ta một cái.

Anh ta còn trầm mặc, cũng không có rút tay về, để tùy cô lôi kéo, Thiệu Tây Bội nhìn gò má anh ta như băng đá gọt cho giá lạnh, không biết làm sao đã cảm thấy một hồi tâm mệt mỏi, hồi lâu cũng khẽ nghiêng người sang đưa lưng về phía anh ta.

"Nếu không muốn gặp tôi, cô tìm được bạn công thính tới làm cái gì?" Phó Chính lạnh lùng mở miệng.

Thiệu Tây Bội cắn môi trầm mặc một hồi, đưa tay vừa muốn gõ tấm cách ly, tay mắt anh ta lanh lẹ lập tức kéo lấy tay cô trở về, chặn ngang úp cô vào trong ngực.

Cô giẫy hai cái liền bất động, Phó Chính đưa tay đến trên gò má cô sờ sờ, lạnh lùng nói, "Khóc cái gì, bình thường không phải là một bộ dáng vẻ đối với người nào cũng không sao cả sao." Thiệu Tây Bội nghe lời nói lạnh nhạt của anh ta thì càng phiền lòng, lớn gan hiếm thấy nằm ở trước ngực anh ta hung hăng cắn anh ta một cái.

Phó Chính bị đau một trận, chau mày lại giơ tay lên nắm cằm cô bắt đầu hung hăng cắn lên, cô bị anh ta chế ngự vào trong ngực, một trận hôn bão tố, cho đến khi anh ta cảm thấy hạ thân có một khối nguy hiểm cứng rắn chống đỡ lên, mới thở hổn hển lui ra một chút.

"Ở trên xe......" Cô xem anh ta đúng là một bộ dạng không bỏ qua, muốn từ trên người anh ta đứng lên, dự đoán ánh mắt anh ta biến đổi, đưa tay vững vàng lấy giữ lấy cô tách hai chân ra giữa.

Đối diện chính là anh ta đã nhô ra một khối, Thiệu Tây Bội liếc anh ta một cái, thấy anh ta là một bộ nét mặt "Không dùng lời nói liền trực tiếp ở trên xe làm", nghĩ một lát vẫn là đưa tay cởi quần của anh ta ra.

Thời điểm khi cô nâng cái miệng nhỏ nhắn ngậm lấy “cái đầu nhỏ” của anh ta vào, thiếu chút nữa Phó Chính mất mặt mà trực tiếp nộp khí giớí đầu hàng, Anh ta nắm chặt lòng bàn tay đẩy đầu cô về phía sau, để cô chậm lại một chút mới ổn định được.

Bình thường anh ta cũng để cho cô giúp đỡ làm việc này, cô vừa bắt đầu đã không tình nguyện, qua khoảng thời gian dài, lại dần dần thành thói quen, kỹ thuật cũng bắt đầu bắt bí rất đúng chỗ, Phó Chính nhắm hai mắt cảm thụ đầu lưỡi cô hoạt động nhanh nhẹn, thỉnh thoảng còn dùng lực hút hai cái, hàm răng nhẫn nại được nếu không thiếu chút nữa là cắn nát.

Thiệu Tây Bội thấy “vật kia” của anh ta càng ngày càng trướng đại làm cho miệng cũng chua, đồng thời tay cũng dùng tốc độ hỗ trợ xoa “dĩ cầu”, mắt thấy Phó Chính sắp không phòng thủ được rồi, lập tức lôi cô tới, rút khăn giấy ở chỗ ngồi, cô nắm tay tự mình bao lấy “đầu nhỏ” anh ta, chuyển động tới tới lui lui một hồi, cách khăn giấy cô liền cảm nhận một hồi ẩm ướt phun ở lòng bàn tay.

"Cuối tuần Phó Thiên trở về, em và tôi cùng đi đón cậu ta?" Dọn dẹp qua loa một chút, Phó Chính ôm đầu vai của cô, trầm giọng nói.

Cô chơi đùa tay của anh ta, rùng mình trong lòng suy nghĩ đây được coi là kết thúc? Vừa thuận theo gật gật đầu

***

Buổi tối chủ nhật chính giới bài phát biểu lễ hội mùa xuân của thành phố S cơ hồ tương đương với một cuộc quan trường bày ra nét mặt hội họp.

Thị ủy nhà họ Lương, nhà họ Dung, nhà họ Đường, giới cảnh sát thì đơn độc, nhà họ Ngôn chờ mấy nhà *đại đầu toàn bộ trình diện, Độc Độc Khuyết bây giờ cùng nhà họ Lương thành công chống lại xu thế, một hai ngày cản trở Phó gia.

*Đại đầu tức là nhà phung phí tiền của.

Tiêu An ở nước Mĩ hai năm được nhà nước cử về đồn cảnh sát, lập tức thăng cấp cùng cấp bậc giống Đơn Cảnh Xuyên trở thành Phó Cục Trưởng, ở nước Mĩ truy bắt tội phạm, truy kích tổ chức khủng bố đẳng cấp các công việc giải quyết huy hoàng đẩy anh ấy lên đỉnh cao nhất quyền thế rất mạnh. Cho tới bây giờ Ngôn Kỳ thấy dao và súng hay thanh kiếm và dạ hội thì luôn luôn có năng lực trốn được là trốn, lần này bị ba ép buộc tới, không thể làm gì khác hơn là liều mạng Đơn Cảnh Xuyên cùng nhau xuống nước.

Bình thường Đơn Cảnh Xuyên không muốn đi tuyệt đối là ai không kêu được, nhưng lần này bài phát biểu lễ hội mùa xuân cơ hồ chính là bên trong cả đám thành viên tổ chức lấy của công mua bán tất nhiên tiếp nhận quá trình hạng mục để bày tỏ phép tắc, Đơn Lợi đặc biệt từ vùng khác gọi điện thoại dặn dò anh nhất định không thể vắng mặt.

Mấy quan qia chính giới và tiểu thư đều phải như hoa như ngọc, chia làm hai phía hết sức rõ ràng, phía bên này là Tiêu An, phía bên kia là Đơn Cảnh Xuyên, Ngôn Kỳ tội nghiệp ghé vào bên cạnh Đơn Cảnh Xuyên oán trách, "Nồi, tôi cảm thấy được tôi dẫn anh đến là nhầm rồi, anh chính là đi dụ dỗ các lão phu nhân mang lại lợi ích vui vẻ, tôi tới dụ dỗ các em gái vui vẻ được sao......"

"Em gái nhiều như vậy thế nào cá nhân tôi không có để mắt một người......"

"Ngôn Kỳ anh hãy câm miệng lại." Dung Tiện một thân nhanh nhạy cầm trên tay một ly Whisky đi tới, khinh bỉ cắt đứt lời nói lảm nhảm của anh ấy, "Coi như Nồi mà đi anh cũng không có tiện nghi."

Phải nói người duy nhất bên trong dạ tiệc không hợp nhau chính là vị nhị tiểu thư nhà họ Dung này rồi, bao hàm chị gái búi tóc sinh sôi làm dáng vẻ muôn phương, người người noi theo, cô ấy sao lại quái dị như thế cứ đi qua đi lại, nhãn hiệu trên đầu sáng loáng ‘ai làm khó dễ được tôi ’ .

Tiệc tối tiến hành đến giai đoạn sau cùng, Đơn Cảnh Xuyên ở giữa đoàn đội cán bộ kỳ cựu thì lập tức lui ra ngoài sau đó lại bị một đám tiểu thư vây quanh phun các loại nước hoa trên người, càng ngày càng không nhịn được, từ đầu tới đuôi cơ hồ chính là một chữ độc nhất trả lời người ta, lúc này nhìn một đầu tóc ngắn Dung Tiện đột nhiên nghĩ đến cái gì, lấy điện thoại di động ra nhìn một chút, liếc mắt đồng hồ trên tay, mặt liền biến sắc, vỗ vỗ Ngôn Kỳ cùng anh ấy nói đôi câu liền lập tức sải bước đi ra ngoài.

......

Mưa bên ngoài một dạng như nhau rơi xuống, thời điểm Đơn Cảnh Xuyên chạy đến, trên xe anh bước xuống đi có mấy bước cũng đã bị dính ướt từ đầu đến chân.

"Cố Linh Nhan." Sắc trời vừa tối, vừa mưa xối xả như trút nước, anh đang ờ xã khu Thành Đông lân cận kêu tên của cô ấy đi tới tới lui lui tầm vài vòng cũng không còn thấy cô ấy trả lời, trong lòng suy nghĩ trễ như vậy cô ấy hẳn là đã đi về, cau mày đi qua cửa chính thì đột nhiên bị người gọi lại.

Áo sơ mi trắng trên người của Cố Linh Nhan đã bị ướt, cô ấy đeo túi xách núp ở dưới mái hiên cửa chính trông coi, nắm quyền gắt gao nhìn chằm chằm ánh mắt của anh.

Đơn Cảnh Xuyên sững sờ, vội vàng bước nhanh đi lên trước, trầm giọng nói, "Sao cô còn chưa trở về?"

Cô ây nhìn anh đi từng bước lại gần, mặt không thay đổi nhìn anh, hồi lâu từng chữ từng câu mà nói, "Tôi, con mẹ nó, tôi, đến, vì, muốn, biết, sao, anh, bởi vì, vì, Cái gì..., a, để, thả, ba, con chim bồ câu, của, tôi, đi,."

Vừa dứt lời, anh đã nhìn thấy thân thể mềm mại cùa cô ấy té xuống đất.

Thời điểm mở mắt ra, Cố Linh Nhan chỉ cảm thấy trên trán trầm trầm, cả người một hồi rét run lại nóng lên.

"Đừng động." Một giọng nam trầm trầm truyền đến, "Cô bị sốt."

Cô ấy dùng sức lặng lẽ mở mắt, mới phát hiện ra mình đã nằm trên giường ở nhà rồi, lập tức kêu càu nhàu ngồi dậy, khăn lông trên đầu thuận thế rơi xuống, "Mẹ kiếp, làm sao anh vào được?"

Một thân y phục của Đơn Cảnh Xuyên bị mồ hôi dính ướt trên người, mặt không thay đổi nói: "Lấy cái chìa khóa trong túi xách cô mở cửa đi vào. Không phải bảo cô nằm xuống sao?!"

Giọng nói anh vừa tự nhiên nhưng giống như ra lệnh, cô ấy bị anh giáo huấn sững sờ, lập tức kêu lên, "Mẹ nó anh thả tôi ba tiếng đồng hồ còn có mặt mũi rống tôi?!"

Sắc mặt Đơn Cảnh Xuyên tái xanh nhìn bộ dạng cô tức giận khí thế hung hăng, thật ra thì trong lòng nghĩ quay đầu lại liền chạy lấy người, nhưng cô sốt cao 38 độ năm, trong nhà vừa không có người, anh còn là nhịn xuống.

"Tôi nhận lỗi với cô." Giọng nói anh thoáng hòa hoãn đi một ít, nghiêm túc nói, "Hôm nay thành phố có một bữa tiệc không thể không tham dự, liền quên tuần trước cùng cô hẹn hôm nay đi xã khu làm công việc nhân ái."

"Ha ha." Cô ấy cười lạnh một tiếng, "Đúng vậy a, tôi đây là loại nhân vật nho nhỏ sao ra ước định đựơc với mỹ nữ rượu ngon ánh sáng lung linh này."

Sau khi anh nghe nhíu mày nói: "Thất hứa lỡ hẹn là tôi không đúng, tuyệt đối sẽ không có lần tiếp theo."

Cố Linh Nhan lần nữa nằm xuống, đưa tay mình lấy khăn lông đắp lại trên trán, nhắm mắt lại nói, " Đơn Cảnh Xuyên, những lời này tôi không muốn nghe, tôi con mẹ nó không cần nghe nhất chính là lời này."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như cat toc mien phi, chuyen cua vova rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status