Không quen

Chương 32: Giữ vững tính cách, tỉnh táo lại

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc Phương Hòe Ninh ngồi xe trở về nội thành trời đã tối rồi, từ trước đến nay hắn giỏi về sắp xếp lịch trình hợp lý, cực ít phóng túng bản thân vậy mà dạo chơi cả ngày chẳng có mục đích gì như thế, nhìn đồng hồ, đã sắp tám giờ, việc Phương Hòe Ninh nên làm nhất là về nhà tắm rửa sau đó ngủ một giấc thật ngon, nhưng cái chân trước cửa xe trái đi phải dời một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được xuống xe trước hai trạm gần đại học A.

Khi Lật Đình đẩy xe điện đi qua trước trạm xe đã nhìn thấy Phương Hòe Ninh không nhúc nhích đứng ở đó, hình như đang ngẩn người với xe cộ qua lại trên đường.

Lật Đình nhìn đối phương một lát, Phương Hòe Ninh rốt cuộc cảm giác được quay đầu lại, nhìn thấy là cậu, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Lật Đình lại dời mắt đi chỗ khác, tiếp tục đẩy xe về phía trước, cũng không có ý định chào hỏi.

Có điều chiếc xe điện của cậu từ sau lần ngã đó, sửa rồi mang về cũng luôn yếu, cái này không đẩy tiếp sẽ bị mắc kẹt, vì trên xe xếp rất nhiều đồ, nhưng chỉ dừng lại một tí xíu đã làm cho hai cái túi to ở chỗ ngồi phía sau rơi xuống.

Lật Đình đang định nhanh chóng dừng xe nhặt lên, hai cánh tay đã trước cậu một bước ôm hai cái túi lên.

“Cảm ơn.”

Lật Đình vươn tay tự nhiên muốn nhận, nhưng đối phương không đưa cho.

Phương Hòe Ninh đứng trước mặt, nhìn Lật Đình, lại nhìn túi đồ to chiếm không gian không còn chỗ để ngồi. Ước lượng trọng lượng trong tay, hỏi: “Cái gì đây?” Mềm mềm, bồng bồng, thứ gì đó giống như bông.

Lật Đình không có ý giải thích cặn kẽ, chỉ nói: “Hàng.”





Phương Hòe Ninh nói: “Cái này cậu không đặt xuống được, đưa cho cậu vẫn bị rơi.”

Lật Đình nhăn mày, dường như đang suy nghĩ phải làm sao.

Phương Hòe Ninh lại hỏi: “Đi đâu?”

Lật Đình nói: “Ngay phía trước.”

Phương Hòe Ninh giơ tay nhìn đồng hồ, như thể đang nghĩ mình có rảnh không, hồi lâu, miễn cưỡng nói: “Nếu không xa, tôi cầm đến giúp cậu.” Nói xong đã dẫn đầu đi về phía trước.

Lật Đình nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn, chốc lát, cất bước đi theo sau.

Đúng là không xa, qua đường cái đã đến phố mua sắm trước đại học A, lúc Phương Hòe Ninh đang nghĩ ngợi chuyến này có phải địa chủ nhỏ giao hàng cho Phong Tín tử hay không, Lật Đình sau lưng đã dừng lại.

Phương Hòe Ninh quay đầu, thấy cậu nhẹ nhàng xách túi trên xe lên, một đường kéo tới trước một cửa hàng nào đó rồi đặt xuống.

Miệng túi được mở ra, đồ đạc bên trong giống như nổ rào rào bùng lên, có hai cái theo cầu thang lộc cộc lăn đến bên chân Phương Hòe Ninh.

Phương Hòe Ninh thả túi trong tay xuống, nhặt đồ chơi trên đất xem xét, là một con búp bê đầu lớn, lỗ mũi to tai dài, mập xấu đến nỗi có điểm đặc sắc.

Thứ quỷ gì đây?

Heo?

Thỏ?

Trong não Phương Hòe Ninh tinh một tiếng!

Heo thỏ?

200 con?

3600 tệ?

Là cái này ư?

Lại nhìn về phía Lật Đình, phát hiện cậu đã mở một cái máy trước cửa hàng, đang lấy từng món đồ này ra bỏ vào bên trong, lặp đi lặp lại điều chỉnh góc độ, sửa lại phương hướng, vẻ mặt nghiêm túc như lúc viết luận văn.

“Cậu… cái này…” Phương Hòe Ninh kinh ngạc giây lát mới ấp úng mở miệng, nhưng lại không biết phải hỏi gì.

Lật Đình lại đoán được lời hắn muốn nói, thản nhiên giải thích: “Của tôi thuê.”

“Hai nghìn tư?” Phương Hòe Ninh buột miệng hỏi, nói xong suýt nữa cắn rơi đầu lưỡi mình. Làm sao hắn lại biết giá cả chính xác của loại máy này?

Quả nhiên Lật Đình khó hiểu nhìn hắn một cái, Phương Hòe Ninh tưởng là cậu sẽ có thắc mắc, kết quả Lật Đình lại thả sự chú ý về công việc trên tay mình, hồi lâu mới nói một câu: “Máy móc cũ, cho nên rẻ.”

Phương Hòe Ninh thở phào nhẹ nhõm, thuận theo cậu nói: “Giá này coi là rẻ?”

Lật Đình gật đầu: “Không bao gồm chi phí vận hành thử và sửa chữa, vả lại ban đầu còn cần giám sát thủ công.” Là một người mới, bày búp bê và tỉ lệ gắp trúng đều cần người nghiên cứu suy nghĩ lặp đi lặp lại, vài ngày đầu người không thể rời khỏi máy.

Giám sát thủ công?!

Phương Hòe Ninh nghe xong lời này đầu óc sáng lên, hình như có khúc mắc gì đó được mở ra rồi.

Hắn nhìn máy gắp thú trước mặt, lại quay đầu nhìn về phía đối diện đường cái, ở đây nhìn sang không phải tiểu xá Phong Tín Tử à. Khi đó cô gái kia đứng ở bên này, Lật Đình đứng bên kia, thỉnh thoảng nhìn sang bên này… Địa điểm này, khoảng cách này, bỗng nhiên khiến Phương Hòe Ninh có suy đoán to gan.

Cho nên lúc đó thật ra Lật Đình cũng không nhìn người kia, mà là…

Lật Đình thả xong một túi búp bê nhỏ, tính số lượng, còn thiếu hai con, cậu quay đầu tìm kiếm, chỉ thấy Phương Hòe Ninh cúi đầu cầm con heo thỏ nhìn không chớp mắt, ánh mắt thâm tình, khóe miệng còn nở nụ cười kỳ dị.

Lật Đình: “…”

“Cậu…” Phương Hòe Ninh khó khăn chuẩn bị tâm lý, định nói bóng nói gió gì đó. Chợt thấy Lật Đình đến gần, duỗi tay kéo đồ trong tay mình đang cầm.





“Thích nữa cũng vô dụng.” Lật Đình lạnh lùng nói.

Phương Hòe Ninh: “???”

Khóa máy, Lật Đình đẩy xe muốn đi đến mục đích tiếp theo.

Nếu đã biết Lật Đình đang làm gì, Phương Hòe Ninh căn cứ tình hình trên bản ghi nhớ, đoán được chắc là cậu muốn đến ga tàu điện ngầm. Đúng lúc Phương Hòe Ninh muốn về nhà, thế là đương nhiên đồng hành, cũng coi như tiếp tục phụ một tay cho đối phương.

Lật Đình không từ chối, cứ như thế chậm rãi đẩy xe đi bên cạnh Phương Hòe Ninh.

Hai người vẫn không nói chuyện gì, thật ra nghĩ lại, nếu không tính lần phản lưới nhà giao hàng bánh ngọt của Phong Tín Tử, đây là lần hai người chính thức gặp nhau từ sau vụ xấu hổ trên xe buýt kia, bầu không khí kỳ lạ khó mà diễn tả bằng lời vẫn mơ hồ sót lại, còn có một dòng nước ngầm không nói rõ được cũng không tả rõ được phun trào giữa hai người.

Phương Hòe Ninh không biết có phải trong lòng có quỷ mà sinh ra ảo giác hay không, tuy trên mặt Lật Đình không hề nhìn ra khác thường, ánh mắt cũng thâm trầm buồn bực như ngày thường, nhưng mỗi lần đối mắt với Phương Hòe Ninh, dù chỉ là một cái hội tụ chớp mắt, cũng có tiếng ma sát rẹt rẹt, hình nhưng thêm mấy giây nữa, nơi tầm nhìn giao nhau có thể đốt ra đốm lửa.

Phương Hòe Ninh dùng con heo thỏ trong ngực đè ép bớt tiếng tim đập, để mình đừng suy nghĩ mấy cái lung tung, giữ vững tính cách, tỉnh táo lại.

Lại đi một lúc nữa, đi qua một cây cầu vượt, đến ga tàu điện ngầm.

Trạm này chính là trạm đại học A, vì là ngày nghỉ, dòng người ít hơn bình thường rất nhiều, nhưng vẫn có dăm ba người xúm lại trước mấy cái máy gắp thú, tràn đầy phấn khởi điều khiển trò chơi.

Trước đó cửa hàng và tiểu xá Phong Tín Tử ở phố mua sắm đã đóng cửa, ánh đèn hơi tối khiến Phương Hòe Ninh không thấy rõ máy gắp thú bày ra bên cạnh, bây giờ trong hoàn cảnh sáng sủa, Phương Hòe Ninh mới xác nhận máy chứa heo thỏ buôn bán cực kỳ tốt, cho dù một lát không gắp búp bê lên được, những khách hàng đó vẫn kiên nhẫn quên cả trời đất.

Mới nhận định cậu là địa chủ nhỏ, địa chủ nhỏ đã quay người biến thành ông chủ nhỏ, tốc độ này… thật sự là Phương Hòe Ninh nói một trăm câu khâm phục với Lật Đình, cũng không quá đáng.

Lật Đình không tiến lên ngay lập tức, mà yên lặng đứng bên cạnh đợi những khách hàng thử hết lần này đến lần khác, cuối cùng sau khi được toại nguyện gắp được một con heo thỏ, cậu mới ôm lấy búp bê trong tay Phương Hòe Ninh, đi tới bỏ thêm búp bê.

Thả búp bê xong, Lật Đình lại đợi ở bên cạnh sau khi nhìn mấy khách hàng thao tác bình thường, lúc này mới hài lòng.

Phương Hòe Ninh thấy cậu xoay người, như muốn rời đi, bước chân hắn dừng tại chỗ, cảm giác hình như mình không có lý do gì để tiếp tục đồng hành cùng người ta nữa, dù sao hắn phải ngồi tàu điện ngầm ở đây về nhà.

Kết quả Lật Đình đi hai bước, dường như nhận thấy một người khác không đi theo, vậy mà quay đầu nhìn về phía Phương Hòe Ninh.

Tim Phương Hòe Ninh hơi hơi nâng lên.

Hắn nghe thấy Lật Đình nói: “Cậu chưa ăn cơm.” Dùng câu khẳng định.

Đúng vậy, Phương Hòe Ninh lượn lờ ở bên ngoài một ngày, chỗ công nghiệp Hợp Tín lấy đâu ra cơm ăn, hắn cũng sắp chết đói rồi.

Cho nên, ý tứ của ông chủ nhỏ là?

Phương Hòe Ninh không nhịn được chờ mong trong lòng.

Lật Đình mở miệng, đang định nói chuyện, bỗng nhiên vài tiếng bịch vang dội kéo sự chú ý của cậu.

Phương Hòe Ninh quay đầu cùng lúc với cậu, đã thấy một đôi người yêu đứng trước máy gắp thú, nam sinh trong đó giống như phát tiết không dừng đá cái máy, gây ra tiếng động rất lớn.

Miệng thì mắng chửi: “Thứ đồ rởm, lừa tiền.”

Lật Đình híp híp mắt, không đợi Phương Hòe Ninh mở miệng đã đi tới.

“Một đạp một trăm, hỏng rồi ba ngàn.” Lật Đình lạnh lùng nói sau lưng nam sinh.

“Cái gì?” Nam sinh tức giận quay đầu, vẻ mặt không vui khi nhìn thấy Lật Đình bỗng bật cười, âm trầm nói, “Hóa ra là mày à, Lật Đình?”

Vẻ mặt của Lật Đình cũng không thay đổi khi gặp người quen, trực tiếp giơ tay về phía hắn ta: “Ba đạp, ba trăm.”

“Con mẹ nó mày…” Nam sinh nổi giận, đập máy gắp thú rung ầm ầm, “Bố mày thử hai lần cái rắm cũng không gắp được, đồ chơi rởm này lừa tiền của bạn gái tao, mày còn dám đòi tiền tao?!”

“Trình Bằng, trước đó mày không chơi được thì có thể không chơi, ” Lật Đình không sợ chút nào nhìn hắn ta, giọng nói vẫn bình tĩnh, “Nhưng bây giờ… mày không bồi thường nổi cũng phải bồi thường.”

Nam sinh khẽ giật mình, trực tiếp bắt đầu bùng nổ: “Đmm, Lật Đình, mày muốn tao bồi thường tiền? Mày nằm mơ!”

Nhận thấy ánh mắt Lật Đình trầm xuống, giọng điệu của nam sinh rút lại lại lập tức nâng lên: “Làm gì, mày muốn động thủ với tao? Trước đó ở trường tha cho mày một cái mạng, bây giờ ở bên ngoài, nếu mày dám đụng đến tao, tao trực tiếp báo cảnh sát bắt mày, mày có tin không! Lần này mày đi vào, xem ai còn có thể bảo vệ mày!” Thì ra hắn ta chính là người dẫn đầu đám nam sinh tìm Lật Đình gây rối ở trường lúc trước.





Lật Đình không nói, Trình Bằng tưởng trấn áp được đối phương, phách lối giơ tay chỉ sang.

“Mày học ngoan chút sau này cũng đừng ngang ngược như thế, cái máy này là của mày đúng không, có tin về sau mỗi ngày ông đây khiến mày không làm ăn được không…”

Nói còn chưa dứt lời, cổ tay lại bị người nắm lấy, đẩy mạnh về hướng ngược lại, ngón tay kia bị vặn ra trước mặt Lật Đình.

Trình Bằng bị đau, nhìn lại theo mới phát hiện bên cạnh Lật Đình còn có một anh chàng, đối phương cực kỳ cao to, đang xụ mặt nhìn mình.

“Hành vi này rất không có giáo dục, mày rửa tay chưa?” Phương Hòe Ninh hỏi.

Trình Bằng đơ ra, ngay sau đó trong lòng nổi lửa, hắn ta vừa chửi mẹ vừa liều mạng hất tay Phương Hòe Ninh ra. Hắn dùng sức không nhỏ, nhưng Phương Hòe Ninh cũng không phải gà yếu, vốn nên không đến mức bị ăn thiệt, nhưng có lẽ là vừa khéo, trong lúc Trình Bằng vừa co vừa kéo, cố sức tránh thoát khống chế của Phương Hòe Ninh, còn lôi đồ trên cổ tay hắn xuống.

Chỉ nghe một tiếng vang giòn, cái gì đó nát rồi.

Mấy người cúi đầu, nhận thấy là một cái đồng hồ đeo tay bị nện xuống đất, mặt đồng hồ ngay lập tức nứt ra mấy vệt ngắn.

Phương Hòe Ninh mím môi, đây là quà sinh nhật của ba mẹ hắn khi hắn hai mươi tuổi, giá tiền chỉ là thứ yếu, quan trọng là tấm lòng, hắn rất không vui.

Mà Lật Đình cũng nhìn chằm chằm món đồ trên mặt đất, vẻ mặt luôn bình tĩnh, lông mày cuối cùng cũng nhíu thật sâu.

“Chuyện này không liên quan đến tao, là chúng mày…” Trình Bằng còn định thoái thác giảo biện, nhưng vừa mở miệng, trên bụng đã trúng một đạp hung tàn!

(heo thỏ)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau truong mam non, share acc minecraft premium mien phi moi nhat chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status