Kiếm đạo độc thần

Chương 3544: Phong Vân Vô Tà (Thượng)


Bất quá, quy củ khiêu chiến nhân vật mới, nhất định phải hoàn thành.

- Ta đến chiến ngươi.

Thiên kiêu thực lực tiếp cận nửa bước Đại Đế trung cấp kia lên lôi đài, mi tâm có kiếm quang lập loè, kiếm ấn hiển hiện, mũi nhọn kinh người tràn ngập ra.

Đối mặt Sở Mộ có thể đánh bại Lý Hàn, hắn không dám khinh thị chút nào, trực tiếp thi triển ra Thái Cổ Kiếm Ấn, tăng cường thực lực, triển khai kiếm pháp, thế công cường hoành không ngớt, thao thao bất tuyệt, phảng phất như sóng lớn trùng trùng điệp điệp, liên miên bất tận, kiếm khí kiếm quang biến thành gợn sóng, một lớp ngay sau đó một lớp, trùng kích về phía Sở Mộ.

Mục đích của hắn, không phải đánh bại Sở Mộ, mà là tận khả năng kéo dài thời gian, tận khả năng tiêu hao lực lượng của Sở Mộ, để cho người sau có thể đánh bại Sở Mộ, hung hăng đạp uy phong của hắn, chèn ép khí diễm của hắn.

Sở Mộ cũng nhìn ra ý đồ của đối phương, bởi vậy trực tiếp theo ý tứ của đối phương, bởi vì hắn biết rõ, mục đích của đối phương là kéo dài thời gian cùng tiêu hao lực lượng của mình, như vậy mình quần với đối phương, ở trong quần nhau, tận khả năng vận chuyển Cầu Chân Công chuyển hóa thành đại chân lực, khôi phục Kiếm đạo bổn nguyên.

Không bao lâu, song phương chiến đấu qua một phút đồng hồ, lực lượng của Sở Mộ ở trong lúc vô hình khôi phục một chút, bất quá hắn không có biểu hiện ra ngoài, về phần đối thủ của hắn, vì tận khả năng tiêu hao lực lượng của Sở Mộ, đem hết toàn lực ra chiêu, bởi vậy lực lượng tiêu hao bảy tám phần, ngay cả Thái Cổ Kiếm Ấn cũng không thể duy trì.

Cùng lúc đó, hai đạo thân ảnh trước sau từ bên ngoài đi vào Chính Kiếm Điện.

Người dẫn đầu tiến vào, liếc nhìn Sở Mộ trên lôi đài, ánh mắt lợi hại phảng phất như kiếm quang kích xạ tới, để cho Sở Mộ có loại cảm giác cực kỳ chướng mắt.

- Phong Vân Vô Tà!

- Hắn đã đến.

- Lần này tốt rồi, người mới này nhất định phải thua.

Chứng kiến người đến, mọi người rất kinh ngạc, ngay cả Lý Hàn cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc.

- Dĩ nhiên là Phong Vân Vô Tà.

Lý Hàn thầm nghĩ.

Thiên phú của Lý Hàn thuộc về thiên kiêu Cửu Tinh, Phong Vân Vô Tà lại siêu việt Cửu Tinh, là thiên kiêu Thập Nhất Tinh, ở trong Thiên Kiêu Doanh của Thái Cổ Kiếm Thành, là số tuyệt thế thiên kiêu thiên phú Thập Nhất Tinh cực kỳ ít, hơn nữa thực lực nghiễm nhiên đạt đến nửa bước Đại Đế cao cấp.

Nửa bước Đại Đế cấp thấp cùng nửa bước Đại Đế trung cấp chênh lệch hết sức rõ ràng, mà nửa bước Đại Đế trung cấp cùng nửa bước Đại Đế cao cấp chênh lệch, càng rõ ràng hơn.

Ví dụ như Lý Hàn đã từng cùng Phong Vân Vô Tà chiến đấu qua, không ra ba chiêu liền bị đánh bại, hắn còn có thể khẳng định, mình ra lấy hết toàn lực, mà Phong Vân Vô Tà kia lại không có sử dụng toàn lực.

Thực lực của Sở Mộ hoàn toàn chính xác không kém, thậm chí có thể nói còn mạnh hơn mình, nhưng so với Phong Vân Vô Tà, chênh lệch rất rõ ràng.

Thiên kiêu thứ tư, bị thua ở dưới kiếm của Sở Mộ, Sở Mộ lấy được bốn thắng liên tiếp.

- Vậy mà có thể liên tiếp đánh bại bốn người, thực lực hoàn toàn chính xác không tầm thường.

Phong Vân Vô Tà nheo hai mắt lại, trên mặt vui vẻ như có như không, không nhanh không chậm nói, trái tim của Sở Mộ không tự chủ được co rút, một tia hàn ý từ xương sống bay lên, tràn ngập toàn thân, đối phương nheo hai mắt lại, để cho hắn cảm nhận được uy hiếp, uy hiếp rất mãnh liệt.

Thần sắc của Sở Mộ nghiêm nghị, đối mặt Phong Vân Vô Tà, hắn chỉ có mười phần cảnh giác.

- Thiên phú của ngươi ở đánh giá chung đạt tới Thập Nhị Tinh, là người duy nhất của Thiên Kiêu Doanh chúng ta hiện tại, ở thiên phú, không người có thể so sánh với ngươi, nếu như cho ngươi đầy đủ thời gian, có lẽ có một ngày, ngươi có thể thành Thái Cổ Kiếm Thành Thiên Kiêu Doanh đệ nhất nhân.

Phong Vân Vô Tà nói, không có người phản bác hắn nói, bởi vì mỗi người đều tinh tường, đây là lời nói thật, cho Sở Mộ đầy đủ thời gian, dùng hoàn cảnh cùng tài nguyên của Thiên Kiêu Doanh, hắn phát triển sẽ hết sức kinh người, tương lai trở thành Thiên Kiêu Doanh đệ nhất nhân, căn bản không phải là hy vọng xa vời.

- Bất quá, về sau là về sau, có lẽ, đám thiên kiêu khác trong Thiên Kiêu Doanh, đánh giá chung thiên phú không bằng ngươi, nhưng cũng có người không kém ngươi quá nhiều, ngươi muốn trở thành Thiên Kiêu Doanh đệ nhất nhân, không dễ dàng như vậy.

Phong Vân Vô Tà híp hai mắt bỗng nhiên mở ra, tinh mang bức bắn.

Với tư cách tuyệt thế thiên kiêu Thập Nhất Tinh có hạn, Phong Vân Vô Tà cũng có niềm kiêu ngạo của hắn, cấp bậc Thập Nhị Tinh, đích thật là hơn Thập Nhất Tinh, nhưng mà, hắn có lòng tin tới tranh phong, tranh phong từ giờ bắt đầu.

- Hôm nay, ta sẽ đánh bại ngươi.

Thanh âm của Phong Vân Vô Tà trở nên vô cùng sắc bén, phảng phất như lợi kiếm ra khỏi vỏ, trực chỉ Sở Mộ.

Sở Mộ không nói gì, Phong Vân Vô Tà mang đến cho hắn áp lực rất mãnh liệt, Sở Mộ cũng có thể khẳng định, dựa vào thực lực của mình bây giờ, còn không phải là đối thủ của hắn.

Coi như thi triển ra Nhân Đạo Chân Bí, đoán chừng cũng không phải đối thủ của Phong Vân Vô Tà, dù sao thực lực nửa bước Đại Đế trung cấp cùng nửa bước Đại Đế cao cấp chênh lệch quá rõ ràng.

Bất quá, không phải đối thủ, Sở Mộ cũng không sợ tới chiến một trận, chỉ có chiến đấu với người càng mạnh hơn nữa, mới có thể nhận thức được thiếu sót của mình, hoàn thiện bản thân.

Chiến ý bừng bừng phấn chấn, mũi nhọn kinh thế, Ly Thương Kiếm trực chỉ Phong Vân Vô Tà, hết thảy không nói, chỉ ở dưới kiếm.

- Biết rõ không phải đối thủ của ta, còn dám chiến một trận. Tốt.

Phong Vân Vô Tà nói, chợt, ngón tay hư không nhẹ nhẹ một chút, hóa thành một đạo kiếm quang phá không giết ra, kiếm quang cực tốc, ra tay nháy mắt cũng đã bắn về phía Sở Mộ.

Thực lực nửa bước Đại Đế cao cấp, vừa ra tay liền để cho Sở Mộ cảm giác được áp lực lớn lao.

Thân hình lóe lên, hiểm lại càng hiểm tránh đi một ngón tay của đối phương điểm giết, Ly Thương Kiếm biến mất không thấy gì nữa, hóa thành một đạo Âm Ảnh, xuyên thẳng qua hư không, thẳng hướng Phong Vân Vô Tà.

Thân hình của Phong Vân Vô Tà bất động, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm hẹp, thân kiếm có màu vàng xanh, vầng sáng phản xạ, hàn ý bức người, khẽ run lên, phảng phất như có tiếng gió gào thét, phảng phất như có sương mù lượn lờ.

Gió nổi mây phun, phong vân thủy động!

Kiếm quang biến ảo bất định, Sở Mộ cảm giác mình phảng phất như đưa thân vào trong mây mù, khó có thể phân biệt Đông Tây Nam Bắc, hơn nữa có phong mang sắc bén kinh người đang không ngừng thiết cắt lấy thân thể của hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như sử dụng data validation để nhập liệu nhanh và tránh sai sót, ke toan quan tri va ke toan tai chinh chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.