Ký ức học trò

Chương 47: Rơi vào tay thanh hiền


Sáng nay sau khi đến trường học thì nó kêu Hạ Vy lên lớp trước, còn nó thì một mình đi lang thang tìm Thế Phong hỏi thăm chút. Đang khẽ bước trên hành thang thì nó mới thấy người con trai nổi bật với mái tóc đỏ giữa sân cỏ, cậu ta đang ngồi ngắm nhìn bầu trời trông rất cô đơn.

"Anh Phong, sao anh lại ngồi đây một mình vậy"

nó bước nhanh đến và hỏi. Thế Phong thoáng ngạc nhiên, xoay đầu lại nhìn. Vừa thấy nó thì cậu ta liền cười tươi.

"Tiểu Yến, là em à"

Nó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Thế Phong và hỏi giọng quan tâm.

"Vết thương của anh sao rồi, có còn đau lắm không?"

Thế Phong vừa lắc đầu vừa cười nói

"Chỉ là vết thương ngoài dạ thôi cô bé ngốc à, đã không còn đau nữa rồi"

Nó thở ra nhẹ nhõm và vui cười.

"Vậy em mừng quá rồi"

Thế Phong nhìn nó không chớp mắt, cậu ta luôn cảm thấy nụ cười của nó rất vô tư và rất trong sáng. Hơn nữa lúc nào nó cũng mang cho cậu ta một cảm giác ấm áp, cậu ta cảm thấy mến nó lắm.

"Trần Tiểu Yến, hoá ra mầy đang ở đây"

một giọng đầy đanh đá bỗng vang lên từ phía xa. Thế Phong và nó bất giác xoay đầu lại nhìn thì thấy Thanh Hiền cùng một đám người đang bước đến với vẻ mặt hung hăng.

Vừa nhìn thấy đám người Thanh Hiền thì Thế Phong liền đứng dậy, đưa tay ra che chở cho nó và lạnh lùng hỏi

"Mấy người muốn gì?"

nó đứng phía sau nhìn Thế Phong mà lo lắng, cậu ta vẫn còn đang bị thương nếu đánh nhau thì...

Thanh Hiền nhìn Thế Phong mà nhếch miệng cười.

"Đúng lúc anh cũng đang ở đây, vậy tôi tính sổ một lần cho xong"

nó từ sau lưng Thế Phong vội bước ra và nói

"Thanh Hiền, chị muốn gì thì cứ nhắm vào tôi là được rồi, để anh Phong rời khỏi đây đi. Làm ơn đi, tôi xin chị mà"

Nghe những lời đó của nó xong Thế Phong khẽ nhíu mày lại, cô bé ngốc này đang nói gì vậy. Là nó đang bảo vệ cậu ta sao? Thanh Hiền nghiêng đầu nhìn nó.

"Giờ là tình hình gì đây. Văn Thiện là người yêu của mầy, mà giờ mầy đang bảo vệ người con trai khác là sao?"

Nó thở dài, rốt cuộc Thanh Hiền ả ta muốn làm gì đây. Nó lại hỏi

"Chị đế anh Phong rời khỏi đây trước rồi nói, được không?"

Thế Phong kiên định nói

"Dù đánh chết anh thì anh cũng không đi"

Thanh Hiền vừa vỗ tay vừa cười nói

"Thế Phong, anh thật giống một vị anh hùng đấy. Tụi mầy đâu, bắt hai người không biết sợ chết này cho tao"

đám người được ả ta dẫn theo, giờ nghe lệnh mà xông đến vây quanh Thế Phong và nó.

Thế Phong vừa nhìn thì nhận ra ngay đám người này không phải học sinh trong trường, không ngờ Thanh Hiền lại dám dẫn người ngoài vào giả làm học sinh. Nó nhìn thẳng phía Thanh Hiền và bực mình nói

"Chuyện giữa tôi và chị không liên quan đến anh Phong, chị để anh ấy đi đi"

Thế Phong đã vào tư thế sẵn sàng, có thể đánh nhau với đám người đang vây xung mình bất kì lúc nào. Cậu ta hỏi khẽ

"Tiểu Yến, em là đang xem thường anh đó hả?"

nó nhíu mày chặt lại, tỏ ra lo lắng.

"Em không có... Nhưng...nhưng mà...."

Thế Phong tất nhiên là hiểu nó đang lo lắng gì, cậu ta khẽ lắc đầu

"Sẽ không sao, em đừng sợ"

Thanh Hiền cứ thắc mắc, Thế Phong giỏi võ như vậy nó nên mừng khi có cậu ta bên cạnh mới đúng chứ? Sao cứ xin để cậu ta đi, không lẽ cậu ta hôm nay có gì không ổn hay sao?

Thanh Hiền giờ mới để ý, sắc mặt Thế Phong hôm nay rất khó coi. Hình như cậu ta đang không được khỏe thì phải? Mà như thế cũng tốt, từ lâu ả ta đã thấy ngứa mắt với Thế Phong lắm rồi mà chưa có cơ hội.

"Bắt họ lại"

Sau câu đó của Thanh Hiền thì đám người kìa hung hăng lao đến. Thế Phong bắt đầu ra dồn, cậu ta nhất định sẽ bảo vệ nó.

"Đừng đánh, đừng đánh nữa. Có ai không, cứu với"

nó luôn miệng nói lớn, mong sẽ có người đến...

"Câm miệng lại cho tao"

Thanh Hiền thấy nó la thét như vậy thì liền bước đến thẳng tay tát vào mặt nó một cái rõ đau.

"Tiểu Yến..."

Thế Phong vì lo cho nó mà mất tập trung nên bị một tên đá mạnh vào ngực, cậu ta té ngã xuống sân có.

"Anh Phong"

nó hoảng hốt thét lớn lên khi nhìn thấy Thế Phong nằm dưới sân cỏ đau đớn, không dậy nổi. Nó chạy tới đỡ Thế Phong dậy và nhìn thấy chiếc áo màu xanh dương giờ đã chuyển qua màu đỏ của máu.

"Vết thương của anh lại chảy máu nữa rồi..."

giọng nó bỗng nghẹn ngào.

Thế Phong nằm trong người nó đau đớn mở mắt và lắc đầu.

"Anh không sao...."

Thanh Hiền vừa bước đến vừa cười nói

"Hoá ra anh đang bị thương, có đau lắm không? Haha"

Thế Phong dù ngồi không nổi nhưng lúc này vẫn đưa tay che chở cho nó.

"Triệu Thanh Hiền, tôi không cho cô làm hại Tiểu Yến"

Thanh Hiền nghe xong câu dó của Thế Phong liền tức giận, ả ta không hiểu Tiểu Yến nó rốt cuộc có gì tốt chứ, mà sao ai cũng ra sức bảo vệ nó hết vậy.

"Dẫn họ đi ngay"

Thanh Hiền đứng khoanh tay ra lệnh. Đám người kia liền nhanh đến lôi nó và Thế Phong dậy một cách mạnh bạo. Nó vừa vùng vẫy vừa nói

"Mau thả anh Phong ra đi, tôi xin chị mà Thanh Hiền"

Thế Phong mắt nhắm mắt mở nói

"Tiểu Yến...em đừng cầu xin cô ta nữa...anh không sao đâu"

Thanh Hiền bước đến dùng tay vỗ vỗ vào mặt Thế Phong và nói

"Đường Thế Phong, tôi thật khâm phục anh đấy. Bản thân đã bị thương nặng như vậy, còn cố bảo vệ người ta nữa"

Rồi Thanh Hiền cố tình đầm mạnh vào ngực người con trai.

" Aaaaaaaa"

Thế Phong đau đớn thét lớn lên. Nó nhìn thấy vậy thì bỗng khóc oà lên.

"Đừng đánh anh Phong nữa, anh ấy đang bị thương nặng lắm. Tôi cầu xin chị mà Thanh Hiền, chị muốn đánh thì đánh tôi đi"

Thế Phong cố chịu đau, ngẩng đầu lên nhìn Thanh Hiền và nói

"Nếu như cô dám dụng đến Tiểu Yến thì tôi nhất định không tha thứ cho cô đâu"

nó thấy Thế Phong đã như vậy rồi còn bảo vệ mình nữa thì thật không khỏi đau lòng. Mà kì lạ thật sao hôm nay trường học này vắng vẻ quá vậy, chẳng có bất cứ ai đi qua đây hết.

...

Ở lớp học. Hạ Vy đang bên cạnh Yến Nhi tâm sự.

"Mầy đã có tình cảm với anh Lâm, phải không?"

Hạ Vy trước giờ là người thẳng thắng nên cô đã hỏi thẳng điều mà mình muốn biết.

Yến Nhi giật mình trước câu hỏi của Hạ Vy, mở to mắt nhìn cô.

"Gì cơ....sao mầy...tự nhiên...hỏi như vậy..."

Hạ Vy ngồi chóng cằm nhìn Yến Nhi và thản nhiên nói

"Hôm trước thái độ của mầy khi nghe anh Lâm xảy ra chuyện là quá rõ rồi"

Yến Nhi bất giác cúi đầu xuống thật thấp, im lặng không nói lời nào. Hình như cô ấy đang muốn lắng nghe cảm xúc thật trong lòng mình. Cô ấy muốn biết rõ tình cảm của mình rốt cuộc như thế nào?

Hạ Vy vỗ nhẹ lên vai Yến Nhi và nói khẽ

"Can đảm lên, tao sẽ ủng hộ mầy"

Yến Nhi thoáng ngạc nhiên, không ngờ cô bạn trước giờ luôn tỏ ra lạnh lùng như Hạ Vy mà lại có lúc tâm lý đến thế.

"Ừ tao cảm ơn mầy, Hạ Vy"

Yến Nhi nhẹ nhàng nở nụ cười tươi. Hạ Vy chỉ nhẹ gật đầu, rồi đứng dậy xoay lưng về chỗ ngồi của mình. Nhưng cô chợt nhớ đến nó, kì lạ. Chỉ còn 5 phút nữa là vào học rồi, sao nó chưa vào lớp nhỉ?

*******Hết chương 47*******

Thế Phong với Tiểu Yến nó sẽ bị đám người của Thanh Hiền đưa đi đâu và ai cứu được hai người họ đây? Nhớ đón đọc tiếp vào chủ nhật tuần sau nhé.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.2 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như hoat hinh vui nhon tieu hoa thuong dich doc tap19 full 720hd, kinh hoa nghiem 147 bai giang ket thuc cuoi nam tk thich tue hai 21 01 2018 những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.