Lạc mất tình yêu: Những linh hồn tội lỗi

Chương 43



Đỗ Tiểu Thanh ánh mắt lóe tia sáng dữ tợn, tay cầm con dao lăm lăm nhìn chằm chằm tiến lại gần Tạ Chiêu Ly. Tay phải giơ lên, con dao dưới ánh sáng mờ nhạt phát ra những tia sáng chói mắt.

“Đi chết đi!” Đỗ Tiểu Thanh hét lớn, lao nhanh về phía trước.

“Á………!”

Một tiếng hét vang lên như bị chọc tiếc, vang vọng khắp không gian.

Ầm…….. Ầm……….. Ngoài trời tiếng mưa rơi rả rich, từng giọt, từng giọt ngày càng nặng hạt hơn. Những tia sấm chớp lóe sáng vang vọng. Cuồng phong nổi lên. Trong ngôi nhà hoang phía Tây thành, một người phụ nữ ngã gục trong vũng máu. Thẩm Tử Quân nằm trong vũng máu ánh mắt không tin được nhìn những việc đang xảy ra trước mắt mình. Sao có thể chứ!......

Đỗ Tiểu Thanh đã khôi phục vẻ mặt bình thản, lạnh lùng cười như không cười, ánh mắt lóe sáng nhìn sự việc sảy ra trước mắt.

Tạ Chiêu Ly đang nhắm mắt chờ đợi đau đớn nhưng rất lâu cũng không cảm thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng hét vang vọng, cô mở mắt ra, ánh mắt không dấu được vẻ kinh ngạc, chuyện gì đang xảy ra. Cô sửng sốt nhìn Đỗ Tiểu Thanh. Đỗ Tiểu Thanh nhìn cô cười cười, khóe miệng hơi nhếch lên, tiến lại cởi chói cho cô, cung kính: “Tiểu Thư!”

Tạ Chiêu Ly lúc này mới khôi phục lại tinh thần, nhưng thần sắc vẫn còn hoảng sợ. Cô nhìn Đỗ Tiểu Thanh thắc mắc. Đỗ Tiểu Thanh nhìn cô cung kính giải đáp: “Tiểu thư! Là ông chủ phái tôi bảo vệ cô!”

“Ông chủ?”

“Vâng! Ông chủ tôi là Trương Duật Hiên”

Tạ Chiêu Ly mới vỡ lẽ, thì ra thời gian trước có người điều tra Đỗ Tiêu Thanh. Sau khi điều tra, biết được người đứng đằng sau, anh liển tương kế tựu kế cho người của mình cải trang thành Đỗ Tiểu Thanh đề phòng có chuyện sảy ra không ngờ lại giúp Tạ Chiêu Ly tránh được một kiếp lạn. Sau này nghĩ lại anh còn cảm thấy may mắn về quyết định của mình.

“Các người cũng thông minh đấy!” Tạ Uyển đã khôi phục lại bộ dạng lạnh lùng, cao ngạo nhìn Thẩm Tử Quân đang nằm dạp dưới đất, ánh mắt khinh bỉ lẩm bẩm: “Ngu ngốc!” Lại nhìn Đỗ Tiểu Thanh và Tạ Chiêu Ly đang đứng trước mặt mình, khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt lóe lên một tia thâm độc cùng tán thưởng. Nếu không phải lúc nãy cô ta nhanh tay kéo Thẩm Tử Quân ra đỡ mũi dao lúc nãy thì giờ người đang nằm dưới đất là cô ta.

Tạ Chiêu Ly tiến lên phía trước, ánh mắt lạnh lùng nhìn thoáng qua Thẩm Tử Quân trong lòng không biết là tư vị gì. Có chút thương tiếc lại có chút hả hê. Cô nhìn Tạ Uyển, lạnh lùng nhàn nhạt nói: “Tạ Uyển, giờ chỉ còn mình cô thôi, đưa cuốn băng đây!”

“Cô nghĩ tôi ngốc sao? Tạ Chiêu Ly nếu hôm nay tôi không bước khỏi nơi này thì cũng là lúc cả thế giới này sẽ được chứng kiến clip nóng bỏng của cô và tất nhiên là anh ta cũng sẽ biết. Cô nghĩ đến xem lúc đó anh ta sẽ đối xử với cô như thế nào! Sẽ còn yêu cô sao?”

“Cô!.......” Tạ Chiêu Ly tức giận.

“Tiểu Thư! Cảnh sát đến rồi!” Một tên thủ hạ vội chạy vào báo.

“Đến thật nhanh! Đi!” Tạ Uyển thoáng kia một tia kinh hoảng, nhanh chóng phân phó rút lui. Rất nhanh trong phòng chỉ còn hai người Tạ Chiêu Ly, mùi máu tanh ngọt ngai ngái thoang thoảng trong không khí. Đỗ Tiểu Thanh tiến lại ngồi xuống kiểm tra nhịp thở của Thẩm Tử Quân, ngẩng đầu nhìn Tạ Chiêu Ly lắc đầu. Tạ Chiêu Ly nhắm mắt lại, trong lòng có chút thương tiếc.

Rất nhanh có tiếng bước chân dồn dập. Mùi bạc hà quen thuộc xông vào mũi, Tạ Chiêu Ly rơi vào vòng tay ấm áp quen thuộc.

Trương Duật Hiên ôm chặt cô như thể muốn khảm cô vào trong lòng, muốn hòa tan cô vào máu thịt mình. Ánh mắt anh vẫn còn hoảng sợ mang theo cảm giác may mắn. Nghe tin cô bị bắt cóc anh có một cảm giác sợ hãi không nói thành lời, anh có cảm giác nếu không nhanh chóng tìm ra cô anh sẽ mất đi cô. Anh chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như vậy, cái cảm giác đó anh đã trải qua một lần, nó làm trái tim anh nghẹt thở.

Tạ Chiêu Ly nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh giúp anh ổn định cảm xúc. Cô nhìn anh cười cười khẽ gọi: “Duật Hiên!”

Trương Duật Hiên nhìn cô lần nữa, nghe cô gọi tên mình, cảm giác độ ấm của cô lúc này mới có cảm giác chân thực. Anh không khỏi thở ra một hơi, nhẹ nhàng gọi tên cô:

“Chiêu Ly”

“Dạ”

“Chiêu Ly”

“Ừm”

“Chiêu Ly em đừng rời xa anh!”

“Sẽ không!”

“Ông chủ! Không tìm thấy!” Thuộc hạ của anh vào báo.

Trương Duật Hiên ánh mắt thoáng qua một tia lạnh, anh lạnh lùng phân phó: “Tiếp tục tìm kiếm cho tôi. Dù có phải lật tung thành phố này cũng phải tìm ra!”

“Vâng!” Thuộc hạ của anh nhận lệnh lập tức tản đi

“ Cindy! Nơi này giao lại cho cô!” Trương Duật Hiên quay lại nhìn Đỗ Tiểu Thanh phân phó. Sau đó đỡ nhìn Tạ Chiêu Ly mỉm cười, ánh mắt ôn nhu nhìn cô, đỡ cô ra khỏi nơi

này

“Vâng! Ông chủ” Cindy cung kính nhận lệnh, lập tức phân phó người thu dọn hiện trường.

“Cindy! Cô ta phải làm thế nào!” Một thuộc hạ nhìn thi thể Thẩm Tử Quân dưới đất hỏi.

Đáy mắt Cindy lóe lên tia sáng lạnh lùng nhìn thi thể Thẩm Tử Quân, nhàn nhạt khuôn mặt không có tia cảm xúc lên tiếng. “Chặt một bàn tay của cô ta gửi đến cho Thẩm Thạnh, còn lại vất vào rừng cho chó sói ăn”

“Vâng!” Nhóm thuộc hạ lập tức thi hành.

****************************************

“Tiểu Thư! Đằng trước là đường cụt, không có gì ngoài vách núi” Một thuộc hạ nhìn Tạ Uyển báo cáo.

Tạ Uyển khuôn mặt vặn vẹo tức giận, quát: “Lũ ngu! Quay lại”

Bọn thuộc hạ nghe thấy trong lòng không khỏi bất mãn nếu không phải cô ta là em gái của chủ nhân, bọn họ cũng không hạ mình phục vụ người đàn bà ác độc như cô ta.

“Không quay đầu được. Hình như xe có vấn đề rồi, phanh không ăn” Tên thuộc hạ lái xe kinh hoảng phân phó.

Bọn thuộc hạ trong xe lập tức nhôn nhạo hoảng sợ, không khí trong xe hỗn loạn, ai cũng muốn nhanh chóng ra khỏi xe. Tạ Uyển bị ép vào cuối xe, tức giận quát lớn: “Các người im đi!”

Nhưng bây giờ ai cũng muốn sống, không ai còn nghe cô ta nói. Có người huých vào tay lái, chiếc xe lập tức đánh tay lái, đâm mạnh vào vách núi bên cạnh. Chiếc xe bị va chạm mạnh vào vách núi, đầu xe bị hoàn toàn biến dạng. Tạ Uyển đầu bị va vào thành xe, cảm giác choáng váng, máu lập tức trào ra. Trong xe thi thể chồng chất, mùi máu tanh nồng đậm. Tạ Uyển do có nhiều người làm đệm lại bị dồn về cuối xe nên vẫn còn tỉnh táo. Cô ta men theo cửa kính bị vỡ cố gắng chen ra khỏi xe. Lúc ra được, quần áo đã bị cửa kính kéo cho rách nát, da thịt lộ ra ngoài, từ những khe hở máu rỉ ra ngoài cảm giác đau nhói.

Cô ta lê lết bò cách xe một khoảng cách an toàn, lấy điện thoại dùng hơi sức cuối cùng của mình, nhấn số một. Đầu kia lập tức bắt máy. Tạ Uyển ánh mắt lóe lên một tia nhu hòa, giọng nói kìm nén, hổn hển: “Tiêu Trấn Vũ!”

Ầm…… Một tiếng nổ lớn vang lên, cả bầu trời rực lửa, chiếc điện thoại trong tay rơi xuống.

Tạ Uyển ngã xuống, ý thức dần rơi vào bóng tối, cảnh tượng cuối cùng mà cô ta nhìn thấy là chiếc xe cô ta vừa cố gắng rời khỏi đã phát nổ, cháy rực.

************************************

Phốc!........ Một ngụm máu tươi từ miệng Tạ Chiêu Ly trào ra, Trương Duật Hiên lo lắng nhìn cô. Vừa nãy cô còn tốt sao bây giờ lại như vậy.

Tạ Chiêu Ly cả người không còn sức lực, ánh mắt mơ màng, khó nhọc nhìn anh, mỉm cười: “Em không sao!” Sau đó lập tức rơi vào hôn mê.

“Chiêu Ly! Chiêu Ly!” Tiếng gọi của Trương Duật Hiên như con thú bị thương vang vọng khắp không gian.

“Duật Hiên! Em ở đây! Duật Hiên!” Tạ Chiêu Ly nhìn anh bi thương, cô gọi anh nhưng anh không nghe thấy. Cô muốn tiến lên ôm anh nhưng cơ thể anh xuyên qua người cô. Cô kinh ngạc nhìn thi thể mình nằm trong lòng anh. Khuôn mặt cô gái đó mất đi sinh khí, nhợt nhạt không có hơi ấm như đã chết vậy! Chết sao? Không thể như vậy được. Cô không thể chết! Cô còn rất nhiều chuyện phải làm. Cô không thể chết như vậy được….Không thể….Duật Hiên em ở đây mà! Anh nghe em gọi không! Em ở đây mà!......Nhưng không có ai nghe thấy tiếng cô nói.

“Tạ Chiêu Ly! Đi thôi!”

“Tiểu Thần! Tôi không muốn, tôi không muốn cứ như vậy mà chết đi! Tôi còn rất nhiều chuyện cần làm, tôi không thể cứ như vậy mà chết đi được! Không……….” Tiếng cô dần dần mất hút, Tiểu Thần vung tay một cái, một đạo ánh sáng lóe lên, linh hồn của Tạ

Chiêu Ly bị cuốn vào trong không gian lốc xoáy màu đen.

“Thời gian của cô đã hết rồi!” Tiểu Thần nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt thoáng qua người đàn ông bi thương đang khóc lóc kêu gào dưới kia, lắc lắc đầu, ánh mắt thoáng qua ý cười, vung tà áo biến mất trong không khí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như Lãi vay ngân hàng nào thấp nhất, ke hoach kinh doanh chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.