Làm nũng trong lòng anh

Chương 37: Họp hằng năm



EDITOR: JIN XUAN

Tuyết bay lả tả trong không gian, người đi đường bước đi nhanh hơn, vội vàng về nhà đoàn tụ với gia đình, không có ai chú ý tới đôi nam nữ đang gắt gao ôm nhau trên đường.

Tịch Bạch giẫy dụa một chút, lại bị hắn ôm chặt hơn nữa.

Tịch Bạch rốt cuộc buông tay, chậm rãi nắm lấy một góc áo Tạ Tùy, chất vải thật cứng và khô ráp.

Trên người hắn có mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt.

"Tạ Tùy, không sao."

Khóe mắt cô ửng hồng, lông mi dài bị nước mắt làm dính dính vào nhau, nhìn đáng thương vô cùng.

Giọng hắn trầm thấp: "Ai khi dễ cậu?"

Tịch Bạch ngẩng đầu nhìn hắn một chút, con ngươi thâm thúy cùng hàng chân mày bị cắt đứt, trông thật hung dữ.

Cô lắc lắc đầu, ngồi lại trên băng ghế, cẩn thận từng li từng tí lấy chiếc váy ra, cho Tạ Tùy xem: "Là do váy hỏng rồi."

Tạ Tùy ngồi bên cạnh cô, sờ sờ váy, biểu tình hiển nhiên khó có thể tin tưởng: "Chỉ vì cái váy rách này mà hôm 30 cậu ngồi trên đường khóc?"

Tịch Bạch cố chấp đoạt lại váy trong tay hắn, lẩm bẩm nói: "Đây không phải là cái váy rách, đây là váy dự lễ bà nội cho tôi."

Tạ Tùy thật sự rất là không hiểu suy nghĩ hiện tại của cô gái nhỏ này, vì chuyện này mà khóc một hồi, hắn thiếu chút nữa còn tưởng rằng cô đã trải qua sinh ly tử biệt gì đấy.

Tạ Tùy nhìn bộ váy xinh đẹp đó, thoải mái nói: "Hỏng thì thôi, không cần vì cái này mà uổng phí nước mắt."

Nước mắt cô thật trân quý, ít nhất, với hắn mà nói, vô cùng trân quý.

"Cậu không hiểu rõ." Tịch Bạch cắn cắn môi: "Tôi đã chuẩn bị rất lâu vì cuộc họp hằng năm này, váy hỏng rồi, tôi không thể đi nữa."

"Nhất định phải mặc cái này? Đổi một cái khác được không?"

"Tôi không có một chiếc váy thứ hai nào để thay đổi cả." Tịch Bạch nhẹ nhàng vuốt ve viền ren vải mỏng, ôn nhu nói: "Đây là cái váy dạ hội duy nhất của tôi."

Tạ Tùy nhìn đáy mắt cô thất lạc, trong lòng thật nhiều tư vị, hắn đứng dậy nhét cái váy vào trong hộp: "Đi thôi."

Tịch Bạch kinh ngạc nhìn hắn: "Đi đâu?"

"Tìm chỗ sửa váy."

Tịch Bạch nhìn nhìn thời gian trên điện thoại, thở dài nói: "Không kịp nữa đâu."

Tạ Tùy nắm lấy tay cô: "Không tới một phút cuối cùng, tất cả đều còn kịp."

Tịch Bạch cúi đầu nhìn bàn tay to lớn của hắn, rốt cuộc khóe miệng giương lên ý cười: "Ừm!"

**

Tịch Bạch theo Tạ Tùy đi qua quanh co ngõ nhỏ.

Đèn đuốc chung quanh sáng trưng, đôi khi vang vọng lên tiếng pháo đốt bùm bùm nơi cuối ngõ hẻm cùng với tiếng cười đùa trong trẻo của đám trẻ con.

"Tạ Tùy, đi đâu vậy?"

Bước chân Tạ Tùy thật sự lớn nên đi nhanh, Tịch Bạch mang giày cao gót, có chút đuổi theo không kịp tiến độ của hắn.

Hắn đi được một đoạn thì sẽ dừng lại chờ cô: "Nếu cậu đi chậm như vậy thì sẽ không kịp đâu."

Chân Tịch Bạch đã sưng đau lắm rồi, cô sờ sờ chân của mình, cong vẹo đuổi theo Tạ Tùy.

Tạ Tùy lúc này mới nhận ra cô mang giày cao gót, gót chân đều đã bị ma sát đỏ bừng, vì thế hắn theo bản năng vươn tay muốn ôm cô, Tịch Bạch nghiêng nghiêng người: "Cậu làm gì vậy."

"Còn có thể làm gì, ôm cậu đi."

"Ai muốn cậu ôm." Tịch Bạch khập khiễng tiếp tục đi về phía trước: "Tôi không sao."

"Còn xa, cậu đi như vậy biết chừng nào mới tới được nơi." Tạ Tùy nhìn đồng hồ: "Đã 6 giờ 40 rồi."

Thời gian rất gấp, chân Tịch Bạch cũng rất đau, cô do dự một chút, nói ra: "Hay là...cậu cõng tôi đi."

"Không phải đều giống nhau sao?"

Tạ Tùy lại muốn ôm ngang cô, Tịch Bạch vội vàng lắc mình né tránh, nóng nảy: "Nếu cậu không bằng lòng cõng, tôi tự mình đi."

"Thôi được rồi tiểu tổ tông, lưng lão tử đây." Tạ Tùy không thể nề hà hạ thấp người: "Lên đây đi."

Tịch Bạch đỡ bờ vai của hắn, ghé vào tấm lưng kiên cố cường tráng này.

Tạ Tùy nâng mông của cô, dễ dàng cõng cô đi, dọc theo đường bước đi như bay.

Mặc dù là chạy nhưng bước chân hắn thật sự ổn định, Tịch Bạch ghé vào trên lưng của hắn, hoàn toàn không cảm thấy xóc nảy.

Cánh tay trắng nõn của cô đặt tại đầu vai hắn, choàng qua cổ hắn.

Cách một lớp vải, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và độ cứng của Tạ Tùy, vai hắn đặc biệt rộng, thân thể cường tráng rắn chắc, người đàn ông như vậy rất dễ dàng đem đến cảm giác an toàn cho phụ nữ.

Thấy cô gái trên lưng mình giống như muốn tuột xuống, Tạ Tùy dừng lại lấy đà, vững vàng đặt tay ở bắp đùi của cô.

"Cậu ôm chặt tôi đi." Tạ Tùy nói: "Không thì tôi chạy, cậu rớt xuống đường mất."

Tịch Bạch len lén đỏ mặt, chân gắt gao ôm lấy vòng eo rõ mạnh mẽ của hắn.

Ngay phía trước bầu trời đêm, pháo hoa bang bang nổ tung, chiếu sáng mặt hai người.

Tạ Tùy vui mừng giương đầu: "Mau nhìn."

"Thấy được."

Hắn cảm thấy mỹ mãn cong cong khóe miệng.

Rất nhanh, phương trời lại dâng lên một hồi pháo hoa.

"Mau nhìn!"

"Thấy được."

"Đẹp không."

"Đẹp."

"Tôi cũng thấy rất đẹp."

Tịch Bạch ôm cổ thiếu niên, nhìn trong tròng mắt hắn lúc ẩn lúc hiện tia sáng, cô hoài nghi Tạ Tùy chưa từng xem qua pháo hoa nên mới có thể bất ngờ và vui vẻ như vậy.

"Cậu rất thích xem pháo hoa à?"

"Cũng bình thường." Tạ Tùy trả lời có vẻ không chút để ý.

"Vậy sao lại vui như vậy, giống chưa từng thấy bao giờ."

Tạ Tùy quay đầu liếc cô một chút: "Tôi là muốn cậu xem mà."

Tịch Bạch lại càng không hiểu: "Tôi đây cũng không phải chưa từng thấy qua pháo hoa."

"Tôi biết cậu đã xem, có ai còn chưa thấy pháo hoa bao giờ chứ."

"Cho nên sao cậu lại vui đến thế."

"Con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi vui mừng."

"Cậu vừa mới rõ ràng..."

"Tin tôi ném cậu ra bên ngoài không."

"..."

Tịch Bạch ngậm miệng, cô quyết định không để ý tới con hổ động một chút là hung dữ này nữa.

Pháo hoa càng lớn nổ tung trên bầu trời, màu sắc cũng phá lệ chói lọi.

"Tạ Tùy, mau nhìn."

Tạ Tùy vừa mới bị Tịch Bạch nói, hắn cố ý cúi đầu, nghẹn không chịu nhìn, không lên tiếng nói: "Ai còn chưa thấy qua pháo hoa."

Tịch Bạch có chút buồn cười, cô nâng cằm Tạ Tùy lên, ôn nhu nói: "Xem đi, tôi sẽ không chê cười cậu."

Cằm hắn nhàn nhạt màu xanh, có hơi cưng cứng, nhưng Tịch Bạch cảm thấy khá thoải mái, giống như sờ mèo con vậy, vuốt vuốt.

Tạ Tùy rốt cuộc lần nữa nhìn lên phía bầu trời, con ngươi đen nhánh trong suốt.

Kỳ thật, hắn cũng không cảm thấy pháo hoa hiếm lạ gì lắm, nhưng trong chớp nhoáng thấy chúng nở rực xinh đẹp, hắn hi vọng cô cũng sẽ nhìn thấy...

Tạ Tùy cố chấp cảm thấy rằng tất cả những điều mĩ lệ trên thế gian này đều hẳn là thuộc về cô.

...

Rất nhanh, Tạ Tùy dừng lại trước khu dân cư nơi mình ở, nhẹ nhàng gõ gõ cửa căn phòng ở tầng dưới: "Dì Phương, dì có ở đây không?"

Cửa mở ra, một người phụ nữ ước chừng bốn mươi tuổi xuất hiện trước mặt Tịch Bạch.

Bà ăn mặc giản dị, trước người còn đeo tạp dề.

Nhìn thấy Tạ Tùy, vẻ mặt bà sáng lên: "Tiểu Tùy hả, mau vào, chắc còn chưa ăn cơm chiều đâu, vào nhà cùng nhau ăn cơm."

"Dì Phương, con không ăn cơm đâu ạ, hôm nay tới tìm dì là có chuyện."

Tạ Tùy cũng không chần chừ, mở hộp váy của Tịch Bạch ra: "Váy của bạn con bị hỏng rồi, tay nghề dì tốt, có thể sửa lại được không dì? Hôm nay cuối năm lại đến quấy rầy dì, để con trả cho dì tiền làm thêm giờ?"

"Ôi trời, tiền làm thêm giờ cái gì, ông lão nhà chúng ta bị bệnh đều là con trả viện phí, đừng nói những lời này nữa, mau vào ngồi, để dì nhìn xem."

Tạ Tùy lôi Tịch Bạch vào phòng, Tịch Bạch nhìn vách tường trong nhà có treo vài chiếc váy xinh đẹp, còn có âu phục và nhiều loại quần áo khác, xem ra đây là cửa tiệm may vá chuyên nghiệp.

Dì Phương từ trong phòng cầm mắt kính và hộp kim chỉ ra, đánh giá bộ váy.

"Cái váy này được làm thật tinh xảo." Bà kinh ngạc nhìn Tịch Bạch: "Không rẻ đâu nhỉ."

Tịch Bạch thấy bà biết nhìn đồ, nhất thời yên tâm không ít, hỏi bà: "Cái này có thể sửa sao ạ?"

"Có thể có thể, nhưng dì cũng không dám động tay quá nhiều, nó quý quá."

Tịch Bạch liên tục vẫy tay: "Dì, không sao, có thể sửa tới trình độ nào con cũng không để ý, chỉ cần tối hôm nay có thể mặc ổn là được."

"Là cần dùng gấp?"

"Vâng."

Dì Phương nghĩ nghĩ: "Như vậy đi, dì giúp con may lại một chút, để tối hôm nay con có thể mặc ra ngoài, nhưng mà chỉ có thể ứng phó được một lúc, nếu muốn hoàn toàn sửa tốt thì phải đi tìm thợ may chuyên nghiệp hơn."

Tịch Bạch vui vẻ nói: "Cám ơn dì!"

Tạ Tùy nói: "Dì, dì nhanh hơn chút, Tiểu Bạch phải đi lúc tám giờ."

"Được được được, dì hiện tại bắt đầu làm, khẳng định giúp cho bạn gái nhỏ của con đi kịp thời gian."

"Con không phải..."

Lời giải thích của cô còn chưa ra khỏi miệng, dì Phương nói làm liền lập tức làm, mặc vào tạp dề thợ may, cầm váy chỉnh sửa.

Tịch Bạch cũng chỉ có thể đem nửa câu còn lại nuốt vào trong bụng.

Mới không phải là bạn gái của hắn.

Môi mỏng Tạ Tùy khẽ giương lên, Tịch Bạch bất mãn đánh hắn một cái, hắn dùng lực nghẹn cười, xem bộ dáng này, trong lòng còn thấy sung sướng.

Động tác của dì Phương khá chuyên nghiệp, tay cầm kim chỉ khéo léo khâu lên vết rách bên trong, từ bên ngoài nhìn vào, hoàn toàn không nhìn ra điều bất thường của chiếc váy.

"Xong, nha đầu, mau vào buồng trong thử xem."

Dì Phương đem váy đưa cho Tịch Bạch, dẫn cô đi vào bên trong phòng thử không người, Tạ Tùy cũng gần kề đi theo vào, lại bị dì Phương đuổi ra ngoài: "Làm gì, bạn gái thay quần áo con cũng xem?"

Tạ Tùy không biết xấu hổ gãi gãi đầu: "Đâu có."

Hắn liền chờ ở bên ngoài.

Mười phút sau, Tịch Bạch đi ra khỏi phòng.

Tạ Tùy đứng ở trên sân, gõ gõ bật lửa trong tay, chuẩn bị hút thuốc, quay đầu liền trông thấy cô.

Thân váy mạ vàng ôm sát vòng eo và tấm lưng thon thả của cô, vạt áo là tầng tầng viền ren chất liệu Saori, nhẹ bồng bềnh, khảm nạm kim cương rực rỡ, dưới ngọn đèn phá lệ lóng lánh động lòng người.

Bờ vai mảnh mai mê người, xương quai xanh và khe rãnh sâu xa, chiếc cổ thon dài trắng nõn khêu gợi.

Dì Phương giúp cô làm một búi tóc xinh đẹp, mái tóc đen nhánh được vén lên, buộc ở đỉnh đầu, buông xuống vài sợi tóc nhỏ.

Trời ban cho cô vẻ đẹp mĩ miều hoà với cốt cách tốt đẹp, nhất cử nhất động, câu hồn đoạt phách.

Hắn dường như thấy được trong một đời tối tăm này rực lên một luồng sáng rực rỡ.

Tịch Bạch xoã tung làn váy, ngước lên nhìn Tạ Tùy, ánh mắt thâm thúy, thấp thỏm hỏi: "Thế nào?"

Bật lửa bị gió dập tắt, hắn tránh ánh mắt, vội vàng lấy điếu thuốc trên miệng xuống, ném vào thùng rác.

Hắn đỏ mặt.

"Được...nhìn đẹp lắm."

Lần đầu tiên trong đời, người nào đó nói chuyện lắp bắp.

Tịch Bạch không có chú ý tới vẻ mặt biến hoá của Tạ Tùy, cô chuyên chú đánh giá chiếc váy, nhìn qua một vòng lại một vòng: "Tôu cảm thấy hoàn toàn không thành vấn đề, có thể mặc đi tham dự."

"Ừ."

Tịch Bạch xoay người nói cảm ơn dì Phương: "Dì, thật sự quá cảm ơn dì, bao nhiêu tiền, con trả cho dì."

"Ai nha, vài chuyện nhỏ mà thôi, Tiểu Tùy trước kia giúp đỡ và chiếu cố dì nhiều như vậy, mạng sống của ông lão nhà chúng ta đều là nhờ hắn cứu về, con đã là bạn gái nhỏ của hắn, liền không nói chuyện tiền bạc."

Tịch Bạch còn chưa giải thích, Tạ Tùy đã đẩy chiếc xe đạp ở dưới tàng cây đi ra, nói với cô: "Lên xe, đưa cậu đi."

"Hôm nay làm phiền cậu nhiều quá, tôi kêu xe đi được rồi."

"Đêm 30 cậu ra ngoài kêu xe thử xem."

"Ách."

Tịch Bạch hồi tưởng một chút, vừa nãy đi trên đường hình như không thấy được chiếc taxi nào cả.

Cô chỉ có thể nâng làn váy, chạy chậm đến cạnh xe Tạ Tùy: "Vậy được, đi thôi."

Tạ Tùy thấy cánh tay mảnh khảnh của cô lộ ra ngoài, giờ phút này gió lạnh rét buốt, môi cũng đông lạnh trắng bệch, hắn không chút do dự cởi áo khoác của mình, bọc lên người cô.

Chiếc áo còn vương hơi ấm từ hắn, chốc lát liền xua tan cái lạnh trên người cô, ấm áp đến nỗi lời chối từ lễ phép cũng không thể thốt ra...thật thoải mái.

Tịch Bạch nhìn nhìn xe đạp: "Không có băng ghế sau à."

Tạ Tùy đương nhiên nói: "Ngồi phía trước."

"..."

Bầu trời đêm lất phất tuyết, Tịch Bạch quấn trên người áo khoác của Tạ Tùy, rối rắm nhìn phía trước xe.

Cũng không phải không thể ngồi, nhưng...có chút kỳ quái.

Hắn mặc một bộ quần áo màu đen đơn bạc, một tay chống đầu xe, một tay còn lại rũ xuống bên người, chuẩn bị ẵm cô vào lòng: "Đến đây."

Tịch Bạch dây dưa: "Này...có được không?"

Tạ Tùy nhìn thấy do dự ở đáy mắt cô, nói ra: "Bây giờ nếu đổi ý không đi, lão tử còn có thể vội vàng chạy về nhà xem tiết mục cuối năm."

Tịch Bạch cúi đầu nhìn nhìn đuôi váy dưới chân, không do dự nữa, ôm làn váy, ngồi lên xe Tạ Tùy.

Tạ Tùy chờ cô ngồi ổn định, tay đặt vững vàng trên đầu xe, chân dùng lực vừa giẫm, xe chạy ra ngoài.

Đêm 30 trên đường cái không có bao nhiêu xe và người đi đường, Tạ Tùy đạp tốc độ rất nhanh, tranh thủ từng giây từng phút đưa cô tới địa điểm đúng giờ.

Tịch Bạch cầm di động xem bản đồ hướng dẫn, màn hình hiện ra còn có 5 km.

"Rẽ trái, sau đó chạy lên cầu."

"Xuống cầu rẽ bên phải."

"Phía trước có đai giảm tốc, chạy chậm một chút."

...

Chạy qua đai giảm tốc, Tịch Bạch cũng run run theo, kỳ thật ngồi ở đây rất không thoải mái, làm mông cô bị đau.

"Lập tức tới ngay." Hình như thấy cô khó chịu, Tạ Tùy tăng nhanh tốc độ.

"Tạ Tùy, cậu có lạnh không?"

"Tự cậu cảm nhận."

Toàn bộ thân mình Tịch Bạch đều được hắn ôm vào lòng, phía sau chính là lồng ngực nóng bỏng của hắn, gắt gao dán vào lưng cô.

Hắn rõ ràng mặc ít vải như vậy, nhưng không biết vì sao, toàn thân đều tỏa ra nhiệt nóng, dường như trong cơ thể đang đun sôi một nồi nước nóng vậy.

Nóng như vậy, Tịch Bạch cũng không lo lắng hắn cởi áo khoác sẽ bị lạnh.

Đỉnh đầu cô đôi lúc sẽ đụng vào hầu kết của Tạ Tùy, cứng cứng.

Hắn chú ý thấy cô đang ngắm nhìn mình, khóe miệng cong cong, đặt cằm lên trên vai cô, để sát vào lỗ tai cô ôn nhu hỏi: "Tôi có đẹp trai hay không?"

"..."

Tịch Bạch xoay đầu lại, nhìn thẳng con đường phía trước, không nhìn hắn nữa.

Hắn thoáng tới gần cô, ngửi mùi thơm phát ra từ trên người cô, không phải nước hoa cũng không phải hương dầu gội, là hương thơm độc đáo chỉ thuộc về một mình cô, hơi thở này...luôn làm máu của hắn chảy cuồn cuộn, không thể nào bình tĩnh được.

Từ xa, có thể nhìn thấy khách sạn cao ngất, lộng lẫy kia.

Trên tòa nhà có treo màn hình led hiện rõ dòng chữ "Họp hằng năm của tập đoàn Tịch Thị".

Bữa họp hằng năm này tổ chức tại khách sạn năm sao đẳng cấp thế giới Giang Thành, mời tới không ít ngôi sao trang điểm xinh đẹp, bên cạnh đó là nhóm truyền thông phóng viên chen chúc nhau trước cổng.

Thảm đỏ trải dài hòa với đèn flash răng rắc răng rắc sáng liên tục.

Tạ Tùy dừng xe ở đường cái đối diện, Tịch Bạch ôm váy từ trên xe nhảy xuống, còn quay đầu xoa xoa cái mông đã đau đến chết lặng của mình.

Tạ Tùy cười cười, bắt lấy tay cô: "Tiểu Lady của tôi, chú ý hình tượng một chút, được không."

"Được được!" Tịch Bạch le lưỡi ngượng ngùng nói: "Tôi quên mất, hiện tại tôi đang mặc cái váy xinh đẹp này."

Đúng vậy, cô mặc váy xinh đẹp, xinh đẹp không gì sánh bằng.

Tạ Tùy nghèo ngôn từ, không cách nào hình dung được hiện tại cô có bao nhiêu khả ái, nói tóm lại, một cái nhăn mày cười, một động tác nhỏ của cô, cũng có thể làm cho tim hắn đập rộn lên.

"Cám ơn cậu." Tịch Bạch chân thành nhìn về phía hắn: "Hôm nay may mắn mới gặp được cậu."

"Cảm ơn vậy chưa đủ." Tạ Tùy chỉ chỉ mặt mình: "Hôn lão tử một chút đi."

Tịch Bạch bĩu bĩu môi, mới sẽ không hôn hắn đâu.

Tạ Tùy thấy cô không nguyện ý, bèn tiến lại gần: "Thế để tôi hôn cậu một cái."

"Cậu có thể đứng đắn một lúc được không vậy."

"Tôi vốn rất đứng đắn."

Tịch Bạch cởi áo khoác ra, trả lại cho Tạ Tùy: "Đi đây."

"Khoảng chừng nào kết thúc?"

Tịch Bạch nghĩ nghĩ: "Chắc phải đợi đến 12 giờ đêm năm sau."

Thiếu niên gật gật đầu.

"Bên ngoài rất lạnh, mau trở về đi thôi." Tịch Bạch nói xong xoay người muốn đi, hắn bỗng nhiên gọi cô lại: "Chờ một chút."

"Hửm?"

Tạ Tùy vươn tay, nhẹ nhàng nhặt lấy vài miếng hoa tuyết trên tóc cô.

Tuyết đụng tới đầu ngón tay ấm áp của hắn, chốc lát hòa tan.

Tịch Bạch nhìn đáy mắt hắn sâu thăm thẳm, giờ khắc này Tạ Tùy ôn nhu đến mức không còn giống chính hắn.

**

Cổng vào của ngôi sao và của thành viên công ty không ở cùng một chỗ, Tịch Phi Phi lại không hề biết việc này, cô ta đi giày cao gót, mặc váy dạ hội lung linh màu lam, từ trên xe Tịch Minh Chí bước xuống, lập tức đi lên thảm đỏ dành cho ngôi sao.

Tiếng chụp ảnh bỗng chốc dừng lại, cả đám người không hiểu hai mặt nhìn nhau.

Các fans thấp giọng nghị luận: "Đây là ai vậy?"

"Không biết."

"Có đi nhầm không trời?"

...

Người chủ trì cũng có chút xấu hổ, vội vàng gọi lại chào hỏi Tịch Phi Phi: "Tiểu thư, ngài không phải đi nhầm?"

Tịch Phi Phi nhìn khung cảnh xung quanh, mới phát hiện không ít fans cầm banner, trên đó viết tên và in hình thần tượng nhà mình.

Các fans nhỏ giọng nghị luận ——

"Ả đó không phải Tịch Phi Phi sao?"

"Ai cơ?"

"Chính là con nhỏ bạch liên hoa hot một thời đó."

"A, lại là ả ta, con rắn độc đó chui ra khỏi cửa hang từ bao giờ đấy?"

"Chui cái gì mà chui, cô ta giả tạo và dối trá như vậy, có fans cũng tất cả biến thành anti-fan hết rồi."

...

Tịch Phi Phi lúc này mới phát hiện ra mình đi nhầm trường quay, thấp giọng nói câu "Xin lỗi", bụm mặt vội vàng rời đi theo nhân viên công tác.

Gương mặt cô ta thẹn hồng không thôi, thầm mắng cha mình ngu xuẩn, lại đem cô ta đến cánh cổng bên này.

Đi vòng qua một mặt khác của tòa cao ốc, ở đây không có phóng viên hay fans, nhưng mà trang trí có phần xa hoa và lấp lánh hơn hẳn, bên này mới là cửa chính của khách sạn, thành viên cấp cao của tập đoàn cùng với người bên phía xí nghiệp hợp tác, đều là từ đây đi vào.

Tham dự hội nghị đều là nhân vật có lực ảnh hưởng nhất định, bởi vậy bên này công tác bảo an càng thêm nghiêm khắc, mười mấy vệ sĩ mặc thường phục trà trộn ở trong đám người, chuẩn bị ứng phó cho tình huống đột xuất.

Tịch Phi Phi đi đến cửa chính, hai hàng lễ tân kiểm tra kĩ càng thư mời của từng người khách một, Tịch Phi Phi lấy thư mời của Tịch Bạch ra, đưa cho lễ tân.

Trên thư mời không có ảnh chụp, bình thường cũng sẽ không có người làm bộ, lễ tân nhìn nhìn thư mời, liền mời cô ta đi vào.

Lúc này, Trợ Lý Tần đứng cạnh cửa trông thấy Tịch Phi Phi, tò mò hỏi: "Tiểu thư Tịch Phi Phi, tại sao lại là cô?"

Tịch Phi Phi nhìn Trợ Lý Tần đi tới, sắc mặt liền thay đổi, ra vẻ trấn tĩnh nói: "Trợ Lý Tần, tôi tới tham gia cuộc họp hằng năm."

Tần Trợ Lý kinh ngạc hỏi: "Cô lấy thư mời của tiểu thư Tịch Bạch đi?"

"Thế thì sao, Tịch Bạch trong người không thoải mái, tới không được, nó không muốn làm bà nội thất vọng, cho nên đã cầu xin tôi thay nó tham gia, chú có ý kiến gì."

Trợ Lý Tần mặt không chút thay đổi nói: "Nói như vậy, tôi cần xác nhận với tiểu thư Tịch Bạch một chút."

Tịch Phi Phi lạnh lùng nói: "Xe của cha tôi còn đậu ở bên ngoài, chú có muốn đi theo tôi ra xác nhận với cha tôi một chút không?"

Tịch Phi Phi đẩy qua cho cha mình, tốt xấu gì cha cũng là con trai của bà nội, Trợ Lý Tần thế nào cũng phải cho chút mặt mũi.

Nhưng không nghĩ tới Trợ Lý Tần kiên trì nói ra: "Tiểu thư Tịch Phi Phi, không có thư mời là không thể đi vào."

"Nhưng Tịch Bạch không tới được."

"Tịch Bạch không tới được, là chuyện của cô ấy, ngài có thể đi vào không, lại là một chuyện khác."

"Trợ Lý Tần, ông không cần quá đáng như thế." Tịch Phi Phi lạnh lùng nhìn ông, trầm giọng nói: "Nói đến cùng ông cũng chỉ là nhân viên của tập đoàn Tịch Thị mà thôi, còn tôi mới là cháu nội của bà."

"Tiểu thư Tịch Bạch cũng là cháu nội của lão phu nhân, phong thư mời này là tự tay lão phu nhân viết cho tiểu thư Tịch Bạch, trong toàn bộ chỉ có duy nhất một lá thư này, ngài phải hiểu rõ phong thư này quan trọng ra sao."

Tịch Phi Phi gắt gao cắn môi dưới, môi trắng bệch, ghen tị tựa như con rắn độc không ngừng chiếm cứ trong lòng cô ta.

Khóe miệng treo lên một tia ác độc mỉm cười: "Vậy thì sao nào....nó cũng không đến được."

Tịch Phi Phi vừa dứt lời, phía sau bỗng nhiên truyền tới một giọng nữ trong trẻo: "Chị, xem ra chị phải thất vọng rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như paris by night 76 xuan tha huong full program, nhung tac pham chon loc danh cho nguoi tinh tu paris by night 105 nguoi tinh the lovers rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status