Làm nũng

Chương 13: Tạm biệt


Chụp xong ảnh định trang, hết thảy đều rất thuận lợi. Tôn Hoài Quân yêu cầu cao, phần lớn đều phải quay chụp thực cảnh. Ông đã chọn xong địa điểm, là một trấn nhỏ cạnh biển, không có đông người du lịch nên cũng tương đối thuận lợi. Ngày cũng quyết định rồi, cả đoàn phim chuẩn bị bay qua đó. Tạ Nhan cùng Dương Tầm vừa vặn cũng ở thành phố này, cho nên thuận tiện cũng mang hai người họ đi.

Tạ Nhan ở nhà chỉnh lý hành lý, cậu cũng không có gì để thu dọn, chỉ mấy bộ quần áo, bột giặt cùng ví tiền, bên trong chứa mấy trăm đồng tiền lẻ cùng chứng minh thư.

Cậu đi rất kiên quyết gọn gàng.

Phó Thanh gửi tới tin nhắn, hỏi: "Đồ đạc đều thu thập xong chưa?"

"Ừm."

Sau đó liền rất nghiêm túc mà đem đồ kiểm lại một lần.

Cậu chờ qua một lúc, Phó Thanh vẫn không gửi tin lại.

Tạ Nhan không giải thích được có chút mất mát, bởi vì Phó Thanh ngày mai có việc, không thể tới đưa cậu đi.

Điện thoại di động run lên, là điện thoại điện của Phó Thanh.

Tạ Nhan thật nhanh nhận cuộc gọi, nghe thấy Phó Thanh cười nói: "Trả lời nhanh như vậy, là qua loa sao? Thu thập hành lý không thể qua loa."

Tạ Nhan không duyên cớ gặp hiểu lầm, lóng ngóng mà nói không có.

Phó Thanh không nhắc lại nữa, thật sự xem Tạ Nhan như tiểu bằng hữu dặn dò thật nhiều điều cần phải chú ý.

Nếu là người khác nói, Tạ Nhan đã sớm thấy chán, nhưng là Phó Thanh, cậu liền nghe đến rất nghiêm túc, đều nhớ kỹ, thỉnh thoảng cũng trả lời hai tiếng, dù không nói ra nhưng Phó Thanh cảm thấy được cậu thật sự lắng nghe, thật là nghe lời.

"Thôi" Phó Thanh dừng một chút, "Ngày mai gặp mặt em rồi nói."

Từ sau sự kiện Tạ Nhan thiếu chút nữa chết chìm lần trước, trình độ ngoan ngoãn của Tạ Nhan khiến cậu trước mặt Phó Thanh mất giá rất nhiều. Anh trước kia cho là Tạ Nhan từ nhỏ một mình lớn lên, tuy rằng tính cách hư hỏng một chút, nhưng rất hiểu cách chăm sóc chính mình. Bây giờ nhìn lại, toàn bằng vận may, ông trời chăm sóc, Tạ Nhan chính mình không có tâm nhãn, so với con chó không sợ trời không sợ đất ở phố cũ ngày trước còn lớn gan hơn, nhóm của anh đi đánh nhau bơi lội còn biết kết bè kết lũ, thật có mệnh hệ gì bên cạnh còn có người giúp mình.

Tạ Nhan quá độc, Phó Thanh nghĩ, nếu coi cậu là em trai, khó tránh khỏi dụng tâm hơn.

Tạ Nhan không tự chủ trợn to mắt, lại nghe Phó Thanh nói tiếp: "Em trưa mai lên máy bay, anh bận xong vừa lúc qua chỗ em"

"Gặp ở sân bay."

Tạ Nhan cúp điện thoại, sửng sốt một hồi lâu, liền đem hành lý mở ra, kiểm lại một lần. Cậu bỗng nhiên đứng lên, mở ra tủ quần áo, đem cái khăn quàng cổ xanh đen treo đơn độc ở một bên lấy ra.

Bên kia là mùa hè, nên quần áo mùa đông cũng không dùng tới, huống hồ là khăn quàng cổ.

Nhưng bây giờ Tể An là mùa đông, e rằng ngày mai sẽ rất lạnh.

Tạ Nhan tìm lý do thuyết phục chính mình, yên tâm thoải mái mà đem khăn quàng cổ đặt ở rương hành lý, ngã xuống ngủ.

Ngày hôm sau Tạ Nhan đi rất sớm, nhân viên đoàn làm phim còn chưa tới. Mà Dương Tầm là lưu lượng tiểu sinh, sân bay nơi như thế này hắn không dám ở lâu, nhất định sẽ muộn chút mới tới.

Sân bay trống trải mà lọt gió, máy điều hòa cũng không ấm áp, Tạ Nhan mang khẩu trang khăn quàng cổ, chỉ lộ ra một đôi mắt đào hoa hẹp dài đẹp đẽ, nhàm chán nhìn kịch bản. Người trong đoàn cũng lục tục tới, Tôn Hoài Quân từ chối vợ mình thương lượng ngồi khoan ghạng nhất, cùng nhân viên đoàn làm phim đồng cam cộng khổ ngồi khoang phổ thông, có thể nói là tấm gương tiết kiệm tiền.

Bởi vì đi chuyến này đều là người trong đoàn, tất cả mọi người rất thả lỏng, cùng người chung quanh trò chuyện, náo nhiệt cực kì. Dương Tầm một mình ở phòng chờ VIP thập phần cô quạnh, muốn đi tìm người tham gia trò vui, tiểu trợ lý lại cầm lông gà làm lệnh tiễn*, không cho hắn đi ra ngoài, sợ bị người nhận ra.

* Thành ngữ "拿著雞毛當令箭" (Nã trữ kê mao đương lệnh tiễn) với ý nghĩa đại khái là "Cầm cái lông gà mà cứ cho đó là lệnh tiễn" để chỉ bọn lòn cúi có chút quyền mà lên chân với người thường, còn nếu mà thật sự được cho quyền thì bọn này đúng là một loại hung thần cho người khác.

Trong sử Việt cũng có điển tích "Loạn Kiêu binh" liên quan đến câu này, các bạn có thể tha khảo ở:

[luukhamhung.blogspot.com]

Hắn nỗ lực thuyết phục tiểu trợ lý, để tiểu trợ lý đừng lấy lời của anh hắn xem như thánh chỉ, ngăn chính mình đi phòng chờ phổ thông: "Cậu xem nơi đó toàn bộ là người trong đoàn, không có người ngoài, tôi sẽ mang kính râm khẩu trang mũ lưỡi trai, sẽ không bị phát hiện!"

Tiểu trợ lý dù sao cùng hắn vẫn là một lòng, nhẹ dạ mà thả hắn đi ra ngoài.

Thời gian lên máy bay càng ngày càng gần, Tạ Nhan có chút nóng nảy, mỗi khi có người tiến vào, cậu sẽ không nhịn được ngẩng đầu nhìn có phải là Phó Thanh không.

Lúc còn lại mười phút Phó Thanh cuối cùng cũng đến.

Tạ Nhan vừa ngẩng đầu, nhìn thấy anh mặc âu phục đeo caravat, cùng dĩ vãng rất khác nhau, bất quá chưa kịp hỏi anh là đi làm cái gì, liền bị nhét cho một túi thuốc.

Trời lạnh như thế này, Phó Thanh trên trán lại có mồ hôi, hẳn là đi rất gấp.

Tạ Nhan đem hành lý của chính mình giao cho nhân viên công tác bên cạnh, cùng Phó Thanh đi tới cột đá cẩm thạch phía sau, đưa cho anh một trang giấy.

Phó Thanh hướng cậu cười cười, hỏi: "Ngày hôm qua nói đều nhớ hết sao?"

Tạ Nhan tháo khẩu trang, đôi môi rất nóng, như là màu anh đào chín, cậu nói: "Nhớ chứ."

Lại sợ Phó Thanh nói lại lời hôm qua đã dặn, liền tiên phát chế nhân, hạ thấp giọng lặp lại: "Một mình không được chạy loạn, ngã bệnh phải nói cho đoàn phim, không thể tùy tiện đánh nhau, có đúng hay không?"

Trong lòng nghĩ, cái này có khác gì căn dặn đứa nhỏ mười tuổi đâu.

Phó Thanh suy nghĩ một phút chốc: "Kỳ thực nói nhiều như vậy, chính là muốn nhắc nhở em bảo vệ tốt chính mình, một mình ở bên ngoài đừng cứng rắn chống đỡ."

Anh thấy Tạ Nhan, trước mắt cũng không phải trẻ con, nhưng anh là không tự chủ đem đối phương coi như đối tượng phải chăm sóc. Có lẽ bởi vì lần thứ nhất thấy Tạ Nhan, đối phương giở tính trẻ con đứng hứng mưa, cùng ông trời so sánh sức lực, nước mưa rơi xuống trong mắt, làm thế nào cũng không chịu thua.

Khiến người ta rất không đành lòng.

Phó Thanh rất ít khi sản sinh loại tâm tình này. Anh đối với bọn trẻ ở phố cũ đều rất tốt, có thể phần lớn là bởi vì trách nhiệm, cùng Chu Ngọc như thế thân cận, cũng là nuôi thả, sẽ không chăm sóc như vậy.

Thực sự là rất kỳ quái lại rất mềm mại tình cảm.

Phó Thanh lựa chọn bỏ mặc thứ tình cảm này.

Anh thấy Tạ Nhan quấn lấy thành một đoàn, vĩnh viễn cũng mang không được khăn quàng cổ, dùng tay chỉnh lại: "Đến liền gửi tin tức cho anh. Gần đây có chút bận, có thể sẽ không lập tức trả lời em."

Chu Ngọc tại phía khác của cột đá cẩm thạch nghe được chua răng. Hắn ngày thường vô học mà không lý tưởng, ngày hôm nay có chuyện quan trọng, hắn bị hắn thân ca Chu Chân kéo qua làm cu li, liền xung phong nhận việc thay Phó Thanh lái xe.

Hắn bắt đầu tức giận bất bình, sau đó càng nghe càng ủ rũ, cảm thấy được Phó Ca thật đúng đại biểu cho có đối tượng quên mất đệ đệ, đãi ngộ khác biệt, quá rõ ràng, làm người rơi lệ. Lại nghĩ đến anh ruột hắn vốn là như thế hung ác, lại muốn cưới chị dâu, chính mình khả năng liền muốn thành viên cải thìa.

Tạ Nhan nghe được âm thanh của phát thanh viên, ngẩng đầu nhìn tròng mắt màu hổ phách của Phó Thanh nói: "Phải lên máy bay rồi. Phó Ca, hẹn gặp lại."

Phải cùng Phó Ca tách ra rất lâu, e rằng lần sau gặp mặt chính là lúc tết.

Dường như rất không nỡ.

Có lẽ là bởi vì không có nhà, cho nên cũng sẽ không đối nơi nào sản sinh lưu luyến. Lần trước rời khỏi thành phố mà mình lớn lên, cũng không có khổ sở.

Nhưng bây giờ thật không giống, thì ra quen biết một người rất tốt sẽ biến thành như vậy, sẽ đối với một địa phương xa lạ sản sinh hứng thú, thậm chí đối với này ôn nhu quyến luyến.

Tạ Nhan trước đây rất chán ghét loại dinh dính nhơm nhớp do dự thiếu quyết đoán này, hiện tại lại cảm thấy cũng không có gì không tốt.

Tôn đạo nhìn từ đầu tới đuôi hai người họ chia tay nhau, một câu cũng chưa nói, cùng Phó đạo diễn nói: "Đi thôi."

Một đám người lên máy bay, Dương Tầm bởi vì thích náo nhiệt, cùng người chung quanh trò chuyện, thêm vào toàn bộ khoang phổ thông hầu như đều là người cùng đoàn, liền thập phần phách lối đem chỗ ngồi khoang hạng nhất nhường cho Tôn Hoài Quân, chính mình chạy đến khoang phổ thông vui vẻ.

Dương Tầm nhìn thấy Tạ Nhan đang tháo khăn quàng cổ, đến gần rất đắc ý nói: "Tôi là chân chính khốc ca, xưa nay cũng không sợ giá lạnh, thời điểm nào cũng sẽ không mang khăn quàng làm cổ ảnh hưởng hình tượng."

Không đúng dịp chính là, chân chính khốc ca mới vừa nói xong câu đó liền hắt hơi một cái, nhận được một cái nhìn lạnh lùng khinh thường từ Tạ Nhan, ủy ủy khuất khuất mà bò lại vị trí của chính mình, bị tiểu trợ lý lãnh khốc vô tình đổ một chén nước nóng.

Dương Tầm tự chuốc nhục nhã, sờ sờ mũi, chuẩn bị lạnh lùng, không bao giờ tìm Tạ Nhan tán gẫu nữa. Hắn hứng thú trùng trùng muốn đăng weibo khoe vai diễn mới, lại cảm thấy không thích hợp, còn không có hỏi ý Tôn Hoài Quân, dù sao mỗi đoàn phim tuyên truyền cũng khác nhau, không phải đều tình nguyện để diễn viên sớm thả ra tin tức.

Tôn Hoài Quân cũng không ngại, ông để Dương Tầm tiến vào tổ, đã nghĩ tới tình huống như thế, liền rất hiền hoà mà đối Dương Tầm nói: "Nếu không cậu kéo theo Tạ Nhan, lộ mặt một chút là được."

Dương Tầm đối với đạo diễn thần một giây đồng hồ liền khuất phục, lập tức quên mất chính mình mới vừa nói gì, đáp: "Được!"

Hắn giằng co một hồi, xuống máy bay lập tức không kịp chờ đợi phát ra —— 【 Vai diễn mới bắt đầu mới! Mọi người nhớ anh không! Đồng nhiệp đang suy tư nhân sinh, anh lén lút chụp một tấm... 】

Kết hợp với hai tấm ảnh chụp. Một tấm là nháy mắt tự sướng, một tấm khác dùng góc độ nhìn trộm chụp Tạ Nhan.

Dương Tầm chính mình lúc rãnh rỗi cũng tìm hiểu nhiếp ảnh, tự chụp tuy rằng sa điêu, nhưng chụp Tạ Nhan lại rất có cảm giác ống kính.

Trong hình Tạ Nhan đang nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, ống kính chỉ bắt lấy một nửa khuôn mặt. Đường viền gò má rất đẹp, mũi cao môi mỏng, mặt mày buông xuống, mơ hồ lộ ra đôi mắt đen mang theo thủy quang, động nhân cực kỳ.

Dương Tầm đang là "hot" lưu lượng, không đến mấy phút, weibo phía dưới liền xoát ra mấy ngàn bình luận, trong đó phần lớn là fan ngốc nghếch liếm nhan sắc, có vài người hỏi vai diễn mới, còn lại thì bị tướng mạo Tạ Nhan thuyết phục.

【 Tiểu Dương trùng vịt!!! 】

【 Tiểu Dương của chúng ta nhận vai mưới sao! Tại sao không có thông báo a! 】

【 Tiểu Dương có phải là thức đêm chơi game, làm sao có vành mắt đen. Thế nhưng không liên quan, mẹ tự mang kính lọc! 】

【 Tiểu Dương biểu tình bao sao sánh cùng nhan sắc của tiểu ca ca, thế mà thật là khốc liệt, xin lỗi, xin cho phép ta bò tường ba mươi giây liếm liếm. 】

【tiểu ca ca bên cạnh không chỉ có rất có nhan sắc còn có chút muối (. 】

【 a a a a a, một phút, ta muốn biết info cảu tiểu ca này! 】

Bởi Dương Tầm bản thân tính cách hiền hoà bên trong mang theo ngốc nghếch, cho nên fan cũng như vậy, fan của Dương Tầm "Tiểu bạch dương" cũng tương đối ngốc nghếch. Tuy rằng fan mẹ fan dì fan bạn gái hỗn tạp, đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình, tổng thể mà nói, mọi người tâm thái đều rất phật hệ*, chăm chú chính mình. Tại khu bình luận náo cũng có mấy cái bình luận không quá hòa hợp, tỷ như người mới này diễn viên có phải là cọ nhiệt độ, mà đều bị đè xuống, lên không được top bình luận.

*kiểu như lành tính

Dương Tầm luôn thích cùng fan giao lưu tương tác, đắc ý mà nhìn mấy cái bình luận đối với biểu cảm của mình, khen mình mỹ nhan thịnh thế. Liền nhớ tới chính mình đạo diễn thân yêu, ( cá voi trắng) thân yêu, cắn răng, chịu nhục mà chọn một cái liên quan với Tạ Nhan để reply.

【 khà khà khà, tiểu ca ca không phải muối, là thẹn thùng nha! Hắn cực kỳ ngọt [ cười trộm ][ cười trộm ][ cười trộm ] 】

Sau này khi Tạ Nhan thành danh sau, bình luận này bị chụp lại truyền đi hồi lâu, bị xem là chứng cứ Tạ Nhan cùng Dương Tầm giao dịch ngầm.

Bằng không Dương Tầm làm sao có thể nói ra Tạ Nhan thẹn thùng, không muối, cực kỳ ngọt, điều này khiến fan Tạ Nhan tự mang trăm vạn lớp lự kính phòng ngự đều không biết cãi làm sao.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Tạ (lớn tiếng bức bức): Tuy rằng tui là một lãnh khốc vô tình khốc ca, nhưng tui sợ lạnh cho nên muốn mang theo khăn quàng cổ, tuyệt đối không phải là bởi vì rất lâu không thấy được Phó Ca cho nên muốn mang theo tín vật đính ước đâu.

Bịt tai trộm chuông, Tiểu Tạ của chúng ta ít nhất đã lừa gạt được chính mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 4 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như de 2 tap van tot nghiep thpt co dap, van 10 hoa thanh que diem de ke lai cau chuyen co be ban diem bai viet 3 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status