Lấy nhầm tổng tài lãnh khốc

Chương 120: Em còn nhớ không?



Đang ngủ say sưa, Sở Thiên Lỗi liền bị một hồi chuông điện thoại di động đánh thức, ngái ngủ mắt còn chưa mở, nhận điện thoại: “Alo, ai đó?”

“Thiên Lỗi, sao cậu lại ngủ sớm vậy?” Uông Hạo Thiên khó hiểu hỏi, nhìn đồng hồ thấy mới chín giờ.

“Cậu không biết xấu hổ sao còn hỏi. Mỗi ngày tôi phải đi cùng vị hôn thê của cậu đến mệt chết đi được, cậu lại nhàn hạ.” Sở Thiên Lỗi bất mãn nói.

“Được rồi, nói đến Dasiy tôi muốn hỏi hai người phát triển thế nào? Cô ấy có cảm giác đối với cậu không?” Uông Hạo Thiên hỏi, đây mới là điều anh quan tâm nhất.

“Có cảm giác, có điều, chỉ là tình cảm bạn bè. Cô ấy nói cô ấy yêu cậu, tôi đoán rằng cô ấy chỉ coi tôi như một người anh trai, chẳng qua trong lòng tôi cũng xem cô ấy như em gái. Có thể khẳng định giữa chúng tôi chắc là sẽ không có kết quả. Cậu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt đi. Được rồi, không nói với cậu nữa, tôi phải bổ sung giấc ngủ đã.” Sở Thiên Lỗi ngáp, nói xong cúp điện thoại.

Uông Hạo Thiên để điện thoại di động xuống, nếu cậu ấy nói như vậy, xem ra là không thể trông cậy vào cậu ấy, chính mình phải nghĩ biện pháp khác.

Thích Vi Vi ngồi trên xe bus nhìn sang Hoàng Thiên Tứ ở bên cạnh, không biết anh muốn đưa mình đi đâu.

Anh chỉ dịu dàng nhìn cô, cầm tay cô cũng không nói lời nào.

Ring ring ring, di động đột nhiên vang lên, cô lấy ra, vừa nhìn thấy là số điện thoại của anh, nhanh chóng cúp máy, sau đó tắt máy.

“Sao không nghe điện thoại?” Hoàng Thiên Tứ hỏi. Nhìn thấy dáng vẻ cô khẩn trương như vậy thật ra trong lòng cũng đã hiểu được vài phần.

“Số điện thoại lạ, có lẽ là gọi nhầm số hoặc là lừa tiền.” Thích Vi Vi cười cười với anh.

“Ừm.” Anh chỉ nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, không có hỏi tiếp.

Uông Hạo Thiên nghe được cô cúp máy, sắc mặt có chút khó coi, người phụ nữ này đang làm gì vậy, lần nào cũng làm như vậy, gọi lại lại nghe đượ: “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy.”

Tắt máy, cô sao lại dám tắt máy. Chẳng lẽ cô thật sự cùng Daisy đi ra ngoài, đi đến phòng của Daisy đẩy cửa ra, thì thấy Daisy vẫn còn ngủ ở trên giường.

Chẳng lẽ ở cùng một chỗ với Hoàng Thiên Tứ, nghĩ đến cái khả năng này, sắc mặt liền trở nên khó coi, lập tức cầm áo khoác đi ra ngoài.

Xuống xe Thích Vi Vi ngây ngẩn cả người, nơi anh mang mình đến lại là công viên, nhưng mà cô nhớ rõ công viên này hồi nhỏ mình và anh thường xuyên đến chơi.

“Vi Vi, chúng ta vào đi. Hôm nay rất náo nhiệt.” Hoàng Thiên Tứ cầm lấy tay cô.

Cô liếc nhìn anh một cái, yên lặng đi theo. Anh mang mình đến công viên làm gì, chỉ là để giải sầu sao.

Anh vẫn cầm tay cô đi đến bên cạnh bãi cỏ xanh mới tìm một chỗ ngồi trống ngồi xuống.

Thích Vi Vi liền nhìn thấy trên bãi cỏ xanh có cô dâu chú rể đang chụp ảnh cưới, dưới sự yêu cầu của nhiếp ảnh gia bọn họ không ngừng tạo ra các kiểu ân ái khiến người bên cạnh rất hâm mộ. Cô cũng không tự giác lộ ra một nụ cười.

Hoàng Thiên Tứ nhìn bọn họ, ánh mắt không tự giác lộ ra một tia dịu dàng: “Vi Vi, em còn nhớ rõ trước kia khi chúng ta đến đây em đã nói gì không?”

“Nói gì?” Thích Vi Vi ngây ra một lát.

Ánh sáng trong ánh mắt anh nhìn cô chậm rãi ảm đạm xuống, thì ra cô ấy đã quên.

Cô lại đột nhiên nhớ đến, hồi tưởng lại tình cảnh lúc còn nhỏ.

“Vi Vi, cháu cẩn thận một chút, không nên đi xa.” Bà ngoại ngồi ở chỗ kia dặn dò.

“Thiên Tứ, con phải trông coi em nhé.” Bà Hoàng ở một bên hô.

“Con biết mà mẹ.” Hoàng Thiên Tứ lúc ấy mười tuổi đáp, cầm bàn tay nhỏ bé của cô, nói: “Vi Vi, chúng ta sang bên kia chơi đi.”

“Vâng.” Đầu nhỏ của cô gật một cái, chạy đi theo bước chân của anh.

Nhìn thấy ở trên bãi cỏ xanh có người mặc áo cưới màu trắng đang chụp ảnh, cô tò mò đi qua hỏi: “Dì, mọi người đang làm gì vậy?”

“Các dì đang chụp ảnh cưới.” Cô dâu sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô đáp.

“Ảnh cưới là cái gì?” Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chớp mắt muốn biết được.

“Bé con, ảnh cưới chính là khi con trưởng thành, kết hôn, lưu giữ lại thời khắc lập gia đình.” Cô dâu cười nói.

“Ồ!” Cô cái hiểu cái không gật đầu, xoay người liền lôi kéo tay anh, thật nghiêm túc nói: “Thiên Tứ, chờ em trưởng thành gả cho anh, em cũng muốn mặc áo cưới đẹp như vậy để chụp ảnh.”

“Được, anh nhất định sẽ cho em mặc áo cưới đẹp nhất, hơn nữa còn đeo cho em một chiếc nơ con bướm đẹp nhất.” Anh cũng rất nghiêm túc gật đầu.

“Anh đã nói là không cho phép đổi ý, ngoéo tay.” Cô chìa ngón tay út ra.

“Ngoéo tay, trên một trăm năm không được thay đổi.” Tay nhỏ bé của anh ôm lấy cô.

“Ha ha ha ha.” Cô dâu ở bên cạnh nở nụ cười: “Các con thật đáng yêu.” Xoay người lấy ra hai viên kẹo đưa cho bọn họ: “Cho các con, bây giờ sang bên kia chơi nhé, dì phải chụp ảnh.”

“Cám ơn dì!” Bọn họ cầm kẹo xoay người chạy qua một bên.

Nghĩ đến đó, ánh mắt của cô có chút ướt át. Cô không nghĩ đến lời nói vô tâm của trẻ con trước đây lại trở thành một lời hứa hẹn.

Hoàng Thiên Tứ chứa chan tình cảm nhìn cô, nhẹ nhàng nói: “‘Thiên Tứ, chờ em trưởng thành gả cho anh, em cũng muốn mặc áo cưới đẹp như vậy chụp ảnh.’ Em còn nhớ không?”

“Em nhớ, em nhớ rồi.” Nước mắt của cô rơi xuống: “Anh nhất định sẽ cho em mặc áo cưới đẹp nhất, hơn nữa còn đeo cho em chiếc nơ con bướm đẹp nhất.”

“Vậy bây giờ những lời này em còn muốn thực hiện ko6ng?” Ánh mắt anh không chớp, nhìn cô chằm chằm.

“Em …em sẽ thực hiện.” Cô dừng một chút, trên mặt mang cười nhưng lại mang theo nước mắt.

Mặc dù biết có lẽ đó cũng không phải là cô thật sự muốn, nhưng nhìn thấy cô đồng ý, anh vẫn lộ ra một nụ cười tươi.

“Thiên Tứ, chuyện trước kia em đều nhớ. Em sẽ gả cho anh.” Cô ngược lại cầm chặt tay anh.

“Thế nhưng anh lại không muốn ép em nữa. Em biết không, từ sau khi em nói những lời đó, những lời này liền khắc ở trong lòng anh. Anh lúc nào cũng mong ngóng trưởng thành để thực hiện lời hứa của anh với em, cho em làm cô dâu đẹp nhất. Cuối cùng khi anh đã trưởng thành, thời điểm anh rốt cuộc đã có thể thực hiện hứa hẹn của mình, em cũng đã không còn muốn nữa.” Hoàng Thiên Tứ thống khổ nhắm mắt lại, nắm chặt nắm tay, giấc mộng hồi nhỏ đúng là vẫn chỉ là một giấc mộng.

“Không, em muốn, em vẫn luôn muốn.” Cô lắc đầu khóc.

“Vi Vi, đừng khóc.” Anh dịu dàng lau nước mắt cho cô. Lúc này rất chăm chú nhìn cô: “Anh yêu em mười mấy năm, anh hi vọng em trở thành vợ của anh, đó là bởi vì anh tin mình sẽ cho em hạnh phúc. Nhưng bây giờ em không yêu anh, gả cho anh em còn có thể hạnh phúc sao? Anh từng cố gắng thuyết phục mình buông tay, nhưng mà anh không làm được, thật sự không làm được. Thế nhưng nhìn thấy dáng vẻ thống khổ của em, lòng anh cũng rất đau. Hôm nay anh đưa em tới đây là muốn khiến giấc mộng hồi nhỏ được trọn vẹn, cũng để cho em thời gian, để em suy nghĩ kỹ, em muốn chọn anh ta hay là chọn anh.” Anh không thể ép mình ra chọn lựa nên chỉ có thể đem quyền lựa chọn giao cho cô.

“Thiên Tứ.” Thích Vi Vi tựa vào trên vai anh khóc, tiếng nói nghẹn ngào nói: “Anh biết không, ngoại trừ mẹ ra, anh là người quan trọng nhất với em, em chỉ muốn hỏi anh một điều. Em không còn toàn vẹn, không còn thuần khiết, anh còn muốn em không? Anh có còn muốn lấy em không?”

“Vi Vi.” Anh bỗng che miệng cô lại, ánh mắt mang theo thống khổ: “Vi Vi, không nên nói mình như vậy. Em ở trong lòng anh vẫn là một cô gái thuần khiết giống trước kia, không nên dùng thân thể để nhận định trái tim của mình.”

“Thế nhưng, có thể trái tim của em cũng không còn thuần khiết, cuối cùng em vẫn dao động, cuối cùng em vẫn thương tổn anh.” Cô thật sự cảm thấy tội của mình không thể tha thứ, đáng giận tới cực điểm.

“Anh biết em không phải cố ý, chỉ là anh thật sự không thể chịu nổi, em hiểu không? Anh không muốn ép em, thế nhưng anh thật sự không thể chịu đựng được em ở cùng một chỗ với anh ta, cho nên em phải lựa chọn. Cho dù em lựa chọn anh ta, anh cũng sẽ không trách em.” Vẻ mặt Hoàng Thiên Tứ hết sức thống khổ.

“Thiên Tứ, em không cần nghĩ, em chọn anh. Em luôn chọn anh.” Thích Vi Vi bổ nhào vào trong ngực của anh, cô tin tưởng cô cùng với Uông Hạo Thiên chỉ là một giấc mộng đẹp nhưng mang theo tiếc nuối mà thôi. Bọn họ không có kết quả bởi vì nằm mộng cuối cùng sẽ phải tỉnh, mà cô không thể thương tổn trái tim Thiên Tứ. Cô cũng tin tưởng gả cho anh thật sự sẽ rất hạnh phúc.

“Vi Vi, không nên vội vàng quyết định. Em có đủ thời gian để suy nghĩ kỹ.” Hoàng Thiên Tứ ôm cô, anh không muốn cô nhất thời xúc động đưa ra quyết định khiến cho mình vui mừng, kết quả lại khiến cho mình càng thêm thống khổ.

“Em đã nghĩ thông suốt, đã nghĩ rất kỹ rồi.” Thật ra cô luôn hiểu rõ ai mới là kết quả tốt nhất của mình, chỉ là lòng của cô lại lung lay.

“Được rồi, không nói chuyện này nữa. Anh mang theo diều, chúng ta cùng nhau thả diều. Em còn nhớ lúc nhỏ không, em luôn thả không bay lên được, thử xem bây giờ em có phải giống với trước đây hay không.” Hoàng Thiên Tứ cười nói, quyết định chơi vui vẻ một ngày, không thèm nghĩ đến chuyện không vui này nữa.

“Được rồi, em cũng không biết bây giờ thế nào. Cũng đã lâu lắm không thả rồi, tuy nhiên không sao, đã có anh không phải sao?” Cô lau lau nước mắt.

Trên cỏ, cô cầm lấy cuộn chỉ buộc diều, anh nâng diều lên, không ngừng chạy ở phía trước.

“Thiên Tứ, nhanh lên! Nhanh lên nào!” Cô hô, nhìn thấy diều thoáng cái bay lên, cô rất vui vẻ, quên đi những chuyện không vui.

Uông Hạo Thiên ở trước cửa nhà cô gõ cửa hơn nửa ngày cũng không có phản ứng, nghi hoặc một lát, cô không có ở nhà hay là cố ý không mở cửa.

“Cậu tìm ai?” Hàng xóm ở bên cạnh nhìn thấy anh gõ cửa mãi kỳ quái hỏi.

“Tôi tìm Thích Vi Vi. Tôi là bạn của cô ấy, xin hỏi cô ấy đi vắng sao?” Uông Hạo Thiên nói.

“Thì ra cậu là bạn của Vi Vi, cô ấy không có nhà, sáng sớm đã đi ra ngoài rồi.” hàng xóm nói.

“Đi ra ngoài? Đi đâu vậy?” Uông Hạo Thiên lại hỏi, cô sẽ đi đâu.

“Cái này tôi cũng không biết, cô ấy không nói. Nếu cậu có chuyện gì thì gọi điện thoại cho cô ấy, hoặc là cậu lưu số điện thoại lại chờ cô ấy quay về tôi sẽ đưa cho cô ấy.” Hàng xóm tốt bụng nhắc nhở nói.

“Cám ơn cô, không cần đâu.” Uông Hạo Thiên gật gật đầu, quay lại trên xe. Chẳng lẽ cô đi thăm mẹ cô sao? Hay là ở cùng một chỗ với Hoàng Thiên Tứ?

Khóe môi nhếch lên một nụ cười tươi, trong lòng nảy sinh ra một kế. Cô lúc nào cũng trốn tránh mình như thế này, chắc là do liên quan đến mẹ của cô. Hôm nay thời tiết tốt, không có việc gì làm, không bằng nhân cơ hội này, anh đi thăm hỏi một chút. Đầu tiên thu phục mẹ của cô trước, mọi chuyện từ nay về sau liền thuận buồm xuôi gió.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như bi quyet vang nuoi con khoe manh khong can dung thuoc, cach tri toc bac som tu thien nhien Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.