Lẽ nào em không biết?

Chương 32: This song i sing for my moon

P/S: Bên cạnh là video bài hát mà Phong chọn, các nàng có thể vừa nghe vừa đọc truyện!

Hà Nguyệt Dương ngồi từ xa tất nhiên cũng nhìn thấy muội muội, muội ấy quả thực rất nổi bật, là hai chị em sinh đôi, nhưng cô so với muội ấy, có lẽ chỉ là cái bóng.

Cho nên, nếu có một sự lựa chọn, giữa cô và muội, người ta chắc chắn chọn muội.

Ai cho phép cô buồn? Ai cho phép? Rồi sau này lớn lên, họ tiến sâu hơn, kết hôn, sinh con…nếu cô cứ như thế này, chẳng phải tự xây mồ chôn mình sao?

Nguyệt Dương ơi là Nguyệt Dương…mau mau thoát khỏi cái hố đó đi!!!

-“Hey…”

Tiếng Hùng cắt ngang dòng suy nghĩ của Dương.

-“Hey!”

Cô nhanh chóng lấy lại tâm trạng vui vẻ.

-“Ngây người thế…xấu hổ với bạn quá!”

Dương cười.

-“Xấu hổ gì đâu, cũng chỉ là một trận bóng thôi mà, có gì quan trọng…mình lại thích chiến thuật của bạn, rất độc đáo”

Hùng ngại:

-“Dương rất là biết an ủi người khác nhé, xuống căng tin uống nước đi…”

-“Ừ…”

Lúc cô bước xuống các bậc khán đài, tay cậu đặt sẵn sau lưng, nếu cô có ngã, cậu có thể phản xạ ngay lập tức…

Cậu chắc không thể ngờ, hành động lịch thiệp đơn giản vừa rồi, đã khiến bản thân bị vào danh sách đen của ai đó!

Chỗ nào có Vũ Phong, chỗ đó người đông như kiến, lúc cậu bước vào căng tin cũng vậy, Hà Nguyệt Anh đi theo thấy nhức cả mắt, cô khoác tay anh; cô muốn bọn chúng biết, anh ấy…chỉ là riêng của cô.

Cô tiến tới chiếc bàn tỷ tỷ đang ngồi với trai lạ, người này, cũng được ra phết.

-“Tỷ tỷ…”

-“Nguyệt Anh!”

Dương quay sang Hùng, giới thiệu:

-“Chị em sinh đôi với mình…”

Hùng vẫy tay chào Nguyệt Anh:

-“Hai chị em giống nhau thật đấy, cùng rất xinh…”

-“Người ta đã bảo là chị em sinh đôi thì tất nhiên phải giống rồi, nói thừa”

Phong bổ sung, rất không lịch sự.

-“Mọi người uống gì mình gọi?”. Hùng hỏi.

Phong đã lên tiếng:

-“Chị ơi cho bọn em hai nước dâu, một nước cam…”

Đoạn, cậu hất hàm với Hùng, bạn nam Lý 1 hiểu ý, gọi một cacao. Hà Nguyệt Anh há hốc:

-“Anh Phong, anh chuyển sang uống nước dâu từ bao giờ thế?”

-“Ừ, nghe nói uống nước dâu nhiều tốt cho sức khỏe…”

Phong đáp bừa, Nguyệt Anh nhanh nhảu:

-“Chị ơi em cũng uống nước dâu, cho bọn em ba nước dâu, một cacao…”

Hùng không muốn chơi trội, nên cũng gọi theo ba người kia, rốt cuộc bốn người cùng uống nước dâu.

Cuộc trò chuyện của bốn bạn ý khá là vui vẻ…bạn Hùng thì tự nhiên quá, có gì muốn nói riêng, quay sang bạn Dương nói nhỏ vào tai…bạn Dương thấy hay ho, mặt đỏ ửng, môi cười chúm chím, lại quay sang, thầm thì vào tai bạn Hùng, phía đối diện, hai con người kia đã sắp điên luôn!

Khác với Vũ Phong yên lặng, Hà Anh lên tiếng:

-“Ê, hai người kia, có gì mà thủ thỉ thủ thỉ thế, chia sẻ với chứ…các người tình tứ cũng phải nể nang chứ…”

Hà Dương ôm bụng cười, cố gắng lắm mới cất tiếng:

-“Muội, chuyện này muội không hiểu được đâu…”

Hùng cũng nghiêng ngả:

-“Hay mình giờ đi xem đi…”

Dương lập tức gật đầu, hai người nhanh chóng đi trước, Nguyệt Anh vẫy chào, nhìn sang bên cạnh phát hoảng:

-“Anh Phong, anh sao vậy?”

-“Không có gì, chị ơi tính tiền cho em với!”…”Về thôi Nguyệt Anh, anh cũng tới giờ thi bơi rồi…”

…………………..

Vũ Phong thi môn của mình xong, giành giải Ba, cũng không ở lại chia vui với các bạn, cậu nhanh chóng chạy ra sân vận động, nơi diễn ra phần thi chạy dài.

Khán giả cổ vũ cho phần thi này cũng chẳng có mấy người. Nhưng đúng như cậu dự đoán, cái thằng lớp Lý 1 đó nó đã lảng vảng ở đây.

Lớp trưởng Toán 2 hớt hải chạy tới, gọi bạn:

-“Hùng, Hùng, hình như thầy tổng phụ trách gọi cậu, có việc gì gấp lắm!”

-“Vậy sao?”

-“Nhanh lên, không thầy đợi, cậu biết thầy nóng tính mà…”

Mặt Hùng ngắn tũn, liếc về phía trước một cái, bất đắc dĩ trở về trường.

Lúc đầu, khoảng cách của Hà Nguyệt Dương với các đối thủ là con số 0. Sau dần, tiếng còi vang lên, một loạt đã vượt lên trước cô.

Một cơ số phút sau…

Có bạn đã về tới đích, các bạn khác cũng gần về tới…mà bản thân cô, mới được 400m thôi mà tưởng sắp ngất rồi, đúng là cái tội lười suốt ngày đọc truyện ở nhà, bây giờ mới phải trả giá đắt.

Ngồi xuống nghỉ một lát.

Lại đứng dậy…hôm nay, dù có phải bò cô cũng nhất định phải về được phía đó ghi tên điểm danh cho lớp…cả lớp thi đấu vất vả, không thể vì cô mà tụt hạng.

Hà Nguyệt Dương cố đứng dậy,bước từng bước khó khăn.

-“Hít thở sâu vào!”

Có tiếng quát, cô nhìn sang bên cạnh…lớp trưởng làm gì ở đây cơ chứ?

-“Lớp sợ cậu bỏ cuộc làm giảm thành tích nên tôi đại diện tới đây giám sát!”

Hà Dương vừa thở vừa nói:

-“Cậu…yên…tâm…mà…về…đi…có…chết…tôi…cũng…về

…tới … đích”

Phong cười:

-“Ai mà tin được…”

Cô mệt tới mức, chẳng thèm tranh luận với cậu, dùng hết sức tiến về phía trước!

Nhìn cô tái nhợt tái nhạt, ai đó xót…nếu mà không có người giám sát, chắc cậu vác cô chạy về cho xong. Hà Nguyệt Dương cứ như thế này, tối mới tới đích mất.

Một đoạn, Phong bảo:

-“Hà Nguyệt Dương, hàng sáng cậu có đánh răng không thế?”

Cô quay sang, ngây thơ nói:

-“Có…”

-“Thế sao mà hôi thế, tôi ngồi cạnh cậu mà không thể chịu nổi, hôi không thể tả được…”

Hà Dương vừa thẹn vừa tức:

-“Hôi sao cậu còn ngồi cạnh tôi…sao không xin chuyển chỗ…”

-“Thì tôi là tôi tốt thế đấy, tôi sợ các bạn lớp mình chịu khổ, rồi loan tin bêu xấu cậu, nên tôi quyết định ngồi cạnh giữ bí mật cho cậu….”

Cậu quay sang, nhìn biểu cảm của cô rất là đáng thương, cô lí nhí:

-“Hôi thật à?”

-“Ừ, hôi…cả áo quần cậu nữa, cả người cậu nữa, không hiểu cậu có giặt không, hàng ngày có tắm không mà cậu cứ tới lớp là có mùi hôi rình cả lên!”

-“Rất là kinh tởm cậu biết không? Con gái con nứa!!!”

Người cô thích thầm không thích cô, cô cũng chẳng cần; đằng này cậu còn thấy rất kinh tởm cô…một nỗi chua xót dâng lên trong lòng, Hà Nguyệt Dương buồn chán, cô cố gắng bình tĩnh mà không thể…cảm giác mũi cay xè, nước mắt đã chực rơi ra…

Không, cô không muốn khóc trước mặt cậu, không bao giờ.

Cô cố chạy lên phía trước, cố chạy thật nhanh…

-“Hà Nguyệt Dương, tôi còn chưa nói hết, cậu chạy cái gì vậy? Đợi tôi…”

Mặc cho Vũ Phong ở sau đuổi theo, cô vẫn chạy, chạy tới bán sống bán chết, cô không muốn nhìn thấy cậu, cô thấy tổn thương, thấy đau lòng…

Chẳng mấy chốc, Nguyệt Dương cũng về tới đích, ghi danh với thầy; chính cô cũng không thể ngờ, bản thân mình có thể chạy nhanh tới vậy.

Cô lau nước mắt, vội vàng đi, giờ phút này, cô chỉ muốn về nhà, rúc vào chăn…

Mà lại bị tên khốn nạn đó lôi vào cái khe tường ở sân vận động. Nhìn thấy cô nước mắt tèm nhem, cậu phát hoảng:

-“Nguyệt, sao vậy Nguyệt?”

Cô không thèm nói, quay đi. Cậu cầm lấy cằm cô, quay về phía mình.

-“Thôi, Phong xin lỗi…”

Nguyệt Dương tức:

-“Hôi cơ mà…hôi thì đứng đây làm gì?”

Lớp trưởng Toán 2 phì cười:

-“Tôi là giúp cậu mà không cảm ơn thì thôi…”

-“Hả…”

-“Tôi vốn tưởng cậu sẽ chạy theo đánh tôi cơ, ai ngờ lại chạy trước tủi thân thế này…Nguyệt của tôi lớn thật rồi, hiền dịu quá đi…”

Cậu đưa tay, lau nước mắt, mồ hôi cho cô. Cậu vẫn vậy, luôn thích sửa sang tóc tai cho cô.

Mà cậu cứ lau, nước mắt cô lại cứ chảy…

-“Thôi mà, Phong xin, Nguyệt là thơm nhất quả đất…Nguyệt dùng sữa tắm hương lyly phải không, có mùi lyly rất tươi mát…”

-“Nguyệt đừng giận tôi nữa nhé…”

Cái mặt cậu phụng phịu, làm đủ trò, Hà Dương có cố cũng không giận nổi, rốt cuộc cũng cười…

-“Quay ra đằng sau?”. Phong nói.

-“Làm gì?”

-“Cứ quay ra đi…”

Nguyệt Dương quay ra, một lát đã thấy tóc mình được búi gọn gàng, cô ngạc nhiên:

-“Không có bút mà cũng búi được hả?”

Phong gõ đầu cô:

-“Cậu ngốc quá! Tôi bảo này, hôm nay, lúc cuối tổng kết, tôi có đóng góp một tiết mục…cậu nhớ phải ra xem đó…”

-“Ừ…”

-“Thề đi!”

-“Thề.”

-“Được rồi!”

-“Quan trọng lắm sao?”

-“Ừ!”

…………………………

Lễ tổng kết, trao giải xong xuôi, nhưng số người tham dự vẫn đông. Bởi lẽ, vẫn còn một tiết mục nữa, của hotboy nổi tiếng!

Cậu bước lên khán đài, đảo mắt nhìn qua, xa quá, cậu không thấy cô, nhưng cậu tin, cô đang ở phía đó, dõi theo cậu.

Nhạc nền du dương, giọng cậu trầm ấm:

“This song I sing for My Moon. She is so stupid but I still want to say: Nguyet – You are the love of my life!!”

Từng lời hát du dương, say đắm lòng người, giọng cậu, đầy ngọt ngào truyền cảm:

You are the love of my life

I knew it right from the start

The moment I looked at you

You found a place in my heart.

…..

You are the love of my life

And I thank god I’m alive

To spend my lifetime with you

You are the love of my life.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như duyen no va loi phat day trong tinh yeu dang suy ngam, nguoi xua thuong noi tich duc that duc vay duc ay la gi 2 sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.