Linh chu

Chương 370: Tầng năm chân tủy (2)


Oanh!

Phong Phi Vân giờ phút này liền chủ động công phạt, mỗi khi bước ra một bước, sẽ bổ ra một đao, kéo ra một đạo đao khí hình rồng, đến cuối cùng khí thế trên người cũng càng ngày càng mạnh, tựa như hóa rồng vậy, mang đến cho người cảm giác không thể địch nổi.

Bạch thạch cự đao chính từ trong Vô Lượng Tháp mang ra, lai lịch thật không đơn giản, tuyệt đối không chỉ là một thanh thạch đao như vậy, Phong Phi Vân đã từng nghiên cứu qua chuôi cự đao này, từ trong thân đao hắn cảm nhận được một cổ khí tức đến từ Thượng Cổ.

Chỉ là cổ hơi khí tức này đã lắng đọng trong trường hà tuế nguyệt, rất khó tỉnh lại được.

Đông Phương Mục càng đánh càng kinh ngạc, cảm giác được khí tức trên người Phong Phi Vâ càng ngày càng lớn mạnh, uy lực đao pháp cũng càng ngày càng mạnh, từng bước một kéo lên, tựa hồ như không có giới hạn vậy.

- Hắn đây là đang lấy ra ta để luyện đao, lý nào lại vậy.

Đông Phương Mục liền lùi lại hơn chín mươi trượng, cùng Phong Phi Vân kéo ra một đoạn khoảng cách thật dài, trường mâu trong tay tựa như Hắc Long, lần nữa đánh ra ngoài, lúc này càng thêm hung mãnh, vận dụng lực lượng toàn thân hấn, hắc mang mà trường mâu nhổ ra quả thực vươn chín xích.

Thân thể Phong Phi Vân dừng lại, không tránh không né, eo hổ trầm xuống, hai tay lưu động lấy thần mang kim loại, nắm chuôi đao, nhô lên cao mà chém, có hào quang như Long Lân màu trắng hiện ra trên thân đao, sau đó điên cuồng phóng ra ngoài.

NGAO!

Bạch Long khiếu thiên, hình thái kiện toàn, tựa như một đầu Chân Long.

Đạo đao khí này Phong Phi Vân đã bổ ra năm phần chân tủy, đạt đến đao phong hóa hình chi cảnh, trực tiếp chém vỡ mũi trường mâu màu đen trong tay Đông Phương Mục, biến thành vụn sắt vô tận, bay vụt ra ngoài như toái tinh

Nghe được Long khiếu, La Phù công chúa đang ở trong Bát Bộ Long Liễn cũng có chút giật mình, nói:

- Mới tu luyện không đến hai tháng, vậy mà cũng đã luyện chiêu thứ nhất của 《 Long Hoàng Đao Quyết 》 ra năm phần chân tủy, năng lực lĩnh ngộ của hắn sao lại đáng sợ như thế?

Trong lòng La Phù công chúa, người năng lực lĩnh ngộ đáng sợ nhất chính là Thái Tử Long Thần Nhai của hoanagà tộc, người này cùng nàng cùng cha khác mẹ, từ nhỏ thiên phú dị bẩm, như minh nguyệt đương không, chính là một trong bát đại thiên tài cấp bậc sử thi.

Nhưng luận năng lực lĩnh ngộ, Long Thần Nhai tựa hồ cũng không đuọc nghịch thiên như Phong Phi Vân, ít nhất Long Thần Nhai, cũng không thể trong vòng hai tháng đa lĩnh ngộ ra năm phần chân tủy chiêu thứ nhất 《 Long Hoàng Đao Quyết 》.

Nhưng luận thể chất, Phong Phi Vân hiển nhiên vẫn kém hơn Long Thần Nhai một bậc, chỉ sàn sàn với Thích Dạ Lai.

- Phong Phi Vân vậy mà chém nát trường mâu của Đông Phương Mục, lực lượng Yêu Ma Chi Tử thực không phải thổi ra.

Mộc Đàm Thiên ngồi trên một khối cổ thạch, trong miệng phát ra tiếng cười khanh khách.

- Hai người đã giao thủ bảy trăm ba mươi hai chiêu, Phong Phi Vân cảnh giới Thần Cơ đỉnh phong, tu luyện ra bảy đạo thần thức; Đông Phương Mục Thần Cơ Đại viên mãn, tu luyện ra 99 đại huyệt.

Mộc Thuyết hai mắt sáng trong, con mắt cho tới bây giờ cũng chưa từng nháy lấy một cái, đang giúp mọi người ở đây phân tích số liệu.

- Đông Phương Mục cũng là nghịch thiên tài tuấn, sao lại kém cỏi như thế chứ, ai nha! Thất vọng ah, thất vọng ah! Mẹ nó, Ngân Câu gia tộc quá áp chế rồi!

Một thiếu niên tóc lộn xộn đặt mông ngồi ở cạnh Mộc Đàm Thiên, trực tiếp hất khiến Mộc Đàm Thiên thiếu chút nữa đã ngã lăn xuống đất.

- Ai mẹ nó nói khoác không biết ngượng như vậy, có gan ngươi đi ra so chiêu với Đông Phương Kính Thủy thì ngươi liền biết rõ Ngân Câu gia tộc áp chế hay không áp chế ngay.

Mộc Đàm Thiên tức giận nói.

- Ách... gia hỏa Kính Thủy kia quá ngưu bức rồi, ta mới không thèm so chiêu với hắn, hắc hắc, ta ngược lại có chút hứng thú với muội muội hắn... Cạc cạc...

Tên thiếu niên tóc lộn xộn kia hai tay chà xát, cười rộ lên, trên gương mặt đen bóng kia liền phát ra sáng bóng như than đá, khiến hai hàng hàm răng nổi bật lên sáng như tuyết, dáng tươi cười hèn mọn bỉ ổi quả thực có thể khiến một đại hán tục tằng cũng phải sợ tới mức ác hàn.

- Mẹ nó, Tất Cơ Suy, tại sao là ngươi ah, ai con mẹ nó cho ngươi đi ra hả?

Mộc Đàm Thiên sau khi thấy rõ ngồi thiếu niên mặt đen ngồi bên cạnh mình liền vội vàng nhảy dựng lên, sờ lên ngực và quần áo, xem có thiếu thứ gì không.

Đây chính là một kẻ cắp nổi danh tay chân không sạch sẽ a!

- Khục khục! Đương nhiên chỉ có Hoàng Gia Thiên Nữ tụ tập mỹ mạo và cao quý vào một thân như La Phù công chúa mới có thể mời ta ra, bằng không, thiên hạ còn có người phương nào có thể mời được ta nữa?

Hắn đột nhiên lại là rống lên một tiếng:

- Còn có... xin gọi ta là Tất Ninh Suất, không phải Tất Cơ Suy.

Khuôn mặt đen như đáy nồi kia của Tất Ninh Suất lại cười hắc hắc, cười đến hiện ra bóng nhoáng, khiến mọi người ở đây đều thấy sợ hãi,

Đột nhiên truyền đến một tiếng kêu bi thảm.

- Mẹ nó, ta biết ngay gặp được ngươi sẽ không có chuyện tốt mà, Bán Thiên Lâu Linh của ta có phải đã bị ngươi trộm không?

Mộc Đàm Thiên sờ soạng trên người một hồi, phát hiện quả nhiên thiếu đi ít thứ.

- Không có, tuyệt đối không có.

Tất Ninh Suất đánh chết cũng không thừa nhận.

- Bà mẹ nó, ba khối chân diệu linh thạch của ta cũng không thấy rồi, khẳng định là bị ngươi cuỗm rồi.

Mộc Đàm Thiên ngay cả tâm muốn khóc cũng có, trực tiếp nhào tới thiếu niên mặt đen kia:

- Con mẹ nó ngươi không chỉ là mặt hắc, mà ngay cả tâm cũng hắc a, trả linh thạch, trả Bán Thiên Lâu Linh lại cho ta.

- Không có, thật không có, không tin ngươi lục đi!

Tất Ninh Suất rất thản nhiên, chủ động vươn hai tay ra

Kể cả Thích Dạ Lai trong đó, tất cả đỉnh tiêm tài tuấn ở đây thấy một màn như vậy, đều có một loại cảm giác không an toàn, nhao nhao sờ lên bảo vật trên người, xem thứ có còn không, sau đó đều dời chúng vào vị trí thiếp thân.

Trời, vẫn là trời như vậy.

Đêm tối, màu đen bao phủ khắp đại địa, tựa hồ như vĩnh viễn cũng không thể xua tan vậy.

Trường mâu trong tay Đông Phương Mục vỡ vụn, chỉ còn lại một đoạn chừng nắm tay, đây chính là một kiện Bảo Khí đỉnh cấp, lại bị Phong Phi Vân một đao chém nát, biến thành vụn sắt.

- Còn chưa đạt tới Thần Cơ Đại viên mãn đã có chiến lực như thế!

Đông Phương Mục tâm chìm như sắt, đứng trên mặt đất tràn đầy vết nứt, buông tay ra, ném đoạn mâu kia xuống đất.

- Ta chỉ là đang mang ngươi ra luyện đao thôi!

Phong Phi Vân cách xa hắn trăm trượng, khí thế trên người không suy, trên thân đao khí phách trường tồn.

- Hừ! Kết luận quá sớm rồi, cho ngươi biết một chút về tuyệt học của Ngân Câu gia tộc ta, 《 Long Hồ Chính Khí 》.

Đông Phương Mục chưa từng thua ở trong tay người nào tu vị thấp hơn mình, trường mâu mặc dù đoạn, nhưng cổ khí tức trên người vẫn kéo dài, cuồn cuộn không dứt.

Long Hồ ba nghìn dặm, bạch ngọc treo Ngân Câu!

Phong Phi Vân đã sớm muốn kiến thức Long Hồ Chính Khí của Ngân Câu gia tộc, bạch thạch chiến đao trong tay lần nữa nâng lên, chủ động giết ra ngoài, thân đao như rồng, thân thể cũng như rồng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như nen mua chuot choi game nao de phu hop voi ban, noi com dien tu rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.