Linh vực

Chương 1285-2: Từng bước tằm ăn lên (2)


Nhưng những màn ánh sáng đỏ tím kia tồn tại, đã cứng rắn ngăn cản hồn niệm bọn họ trở về vị trí cũ, làm linh hồn và thân thể bọn họ không thể lập tức hòa hợp một thể.

Thân thể bọn họ đang run rẩy, giống như đang trải qua đại khủng bố, linh hồn ở dưới màn ánh sáng đỏ tím điên cuồng giãy dụa, lại tỏ ra càng lúc càng vô lực.

Đầu lâu nọ Hạo Kiệt phóng thích va chạm màn ánh sáng đỏ tím, dấu vết vỡ vụn dần dần tăng nhiều, như sắp lập tức nổ tung.

Mi tâm cùng khóe mắt Hạo Kiệt, chút bất tri bất giác, cũng bắt đầu chảy ra máu tươi.

Giờ khắc này bộ dáng Hạo Kiệt tỏ ra cực kỳ thê thảm đáng sợ.

Ở trong mắt đám người Huyền Lạc và Kiền Thăng, đầu Hạo Kiệt, tựa như ở một khắc sau sẽ nổ tung giống cái đầu lâu kia.

Bọn họ đều đột nhiên sợ hãi vạn phần.

Sau đó, bọn họ chú ý tới rất nhiều hồn niệm của Minh Hú cùng Thương Diệp, ở ngay một mảng không gian dưới màn ánh sáng đỏ tím, trên Bổn Nguyên Thâm Hải, ngưng tụ thành linh hồn u ảnh.

Hồn ảnh Minh Hú và Thương Diệp vặn vẹo, cựa quậy, phát ra tiếng hò hét bọn họ không cảm giác được.

Mục tiêu của từng trận hò hét đó, rõ ràng chính là Tần Liệt dưới cổ trận đồ tanh máu.

Ngay cả Lăng Ngữ Thi, Thâm Lam và Tư Thản Tạp am hiểu bí thuật linh hồn, cũng đều không nghe được ý tứ hò hét của linh hồn bọn họ.

Nhưng, không cần nghe hiểu thanh âm cụ thể của linh hồn hò hét, bất luận kẻ nào, chỉ cần từ hai luồng linh hồn u ảnh kia sốt ruột cùng cầu xin, liền biết hàm nghĩa đại thể của linh hồn bọn họ hò hét.

Bọn họ như đang thỉnh cầu Tần Liệt giơ cao đánh khẽ...

Hồn ảnh của Minh Hú và Thương Diệp không ngừng la lên cầu xin, chỉ hy vọng có thể từ dưới màn ánh sáng đỏ tím phong tỏa rời khỏi Bổn Nguyên Thâm Hải.

Bọn họ rõ ràng đã từ bỏ tranh đoạt đối với Bổn Nguyên Tinh Diện.

“Hắn... Bọn hắn, vậy mà lại là đang khẩn cầu Tần Liệt mở một mặt lưới.” Sắc mặt Kiền Thăng cổ quái đến cực điểm.

***

Cái đầu lâu đỏ rực do Hạo Kiệt phóng ra, va chạm nhiều lần ở trên màn ánh sáng đỏ tím kia, dấu hiệu vỡ vụn trên đầu lâu càng lúc càng rõ ràng.

Thân thể máu thịt của Hạo Kiệt ngồi ngay ngắn ở cạnh Bổn Nguyên Thâm Hải kịch liệt run rẩy, trào ra khí tức máu tanh nồng đậm.

Khí tức hung sát màu đỏ tươi, như một cột sáng tanh máu, từ trên thân Hạo Kiệt cuốn lên trời.

Hạo Kiệt như đang cực lực giãy dụa.

Đáng tiếc, hắn bám vào trên cái đầu lâu đỏ rực đều là linh hồn lực, màn ánh sáng đỏ tím kia ngăn cản hắn liên hệ với thân thể.

Bản thể hắn dị động từng phen, phun trào huyết khí, căn bản không thể mang đến trợ giúp cho cái đầu lâu đỏ rực kia.

Hắn càng kịch liệt giãy dụa, cái đầu lâu khô kia tựa như sẽ càng sớm nổ tung.

Không biết vì sao, mọi người đều cảm thấy một khi đầu lâu kia nổ tung, đầu lâu bản thể Hạo Kiệt... tựa như cũng sẽ nổ tung theo.

Dưới màn ánh sáng đỏ tím, linh hồn u ảnh Minh Hú và Thương Diệp, vừa đang cầu xin Tần Liệt giơ cao đánh khẽ, như vừa đang không ngừng khuyên bảo Hạo Kiệt, muốn ngăn cản hành vi điên cuồng của hắn.

Các tộc cường giả huyết mạch, nhìn biến đổi lớn đến từ trên Bổn Nguyên Thâm Hải, đều ùn ùn biến sắc.

Hạo Kiệt, Minh Hú cùng Thương Diệp lấy linh hồn thăm dò Bổn Nguyên Thâm Hải trước hết, giờ phút này chẳng những không thu hoạch được gì, tựa như ngay cả đem linh hồn trở về không thể.

Màn ánh sáng đỏ tím bao phủ ở trên Bổn Nguyên Thâm Hải, như biến thành bức tường ngăn cách tất cả linh hồn cùng lực lượng huyết mạch, đem Bổn Nguyên Thâm Hải cùng tộc nhân các tộc chung quanh chia làm hai thế giới.

“Sao, sao có thể như vậy?”

Địch Già thì thào, kinh hãi nhìn về phía bầu trời, nhìn về phía Tần Liệt dưới một bức cổ đồ to lớn hơn nữa tanh máu kia.

Hắn vô luận như thế nào cũng không tưởng tượng ra, Tần Liệt như thế nào lại đột nhiên cùng Bổn Nguyên Thâm Hải thành lập liên hệ. Liền bởi vì xây dựng một bức cổ trận đồ sao?

“Tần Liệt!”

Thần tộc bên kia, Kiền Thăng hít sâu một hơi, lấy thanh âm lớn nhất hắn có thể phát ra quát.

Hắn đứng ở bên Thương Diệp, ngửa đầu cao cao, mắt nhìn chằm chằm Tần Liệt, trong mắt bắn vọt ra ngọn lửa, “Ngươi thực không nhớ tình bạn cũ một chút nào?!”

Lưu Dạng và Vụ Sa sửng sốt một chút, cũng bỗng nhiên phản ứng lại.

Các nàng cũng trông mong nhìn về phía bầu trời, trong mắt đẹp tràn đầy nét khẩn cầu.

Các nàng cũng là thỉnh cầu Tần Liệt buông tay, để bản hồn Hạo Kiệt, Minh Hú và Thương Diệp có thể thuận lợi đột phá màn ánh sáng đỏ tím phong tỏa, do đó trở về thân thể.

“Lăn ra đây cho ta!”

Cùng lúc đó, Lăng Ngữ Thi hừ lạnh một tiếng, trong con ngươi thiêu đốt ngọn lửa màu tím.

Khí tức linh hồn thuộc về nàng, theo những ngọn lửa màu tím kia hiện lên, tựa như cũng bị cùng nhau điểm hỏa.

Tác Mỗ Nhĩ tiềm tàng ở linh hồn thức hải nàng, dốc toàn lực ý đồ cướp lấy quyền sở hữu linh hồn nàng, đột nhiên phát hiện trong não hải Lăng Ngữ Thi tràn ra lửa tím.

Tác Mỗ Nhĩ hoảng sợ thất sắc.

Hắn bỗng nhiên ý thức được, Lăng Ngữ Thi vì đem hắn trừ đi, không tiếc lấy ngọn lửa màu tím hủy diệt hồn niệm của mình.

Tác Mỗ Nhĩ lần đầu sợ hãi hẳn lên.

“Ngay cả linh hồn của mình cũng dám điểm hỏa như thế! Xem như ngươi lợi hại!”

Từng điểm quỷ hỏa màu biếc, như ánh sáng xanh lét, từ khóe mắt Lăng Ngữ Thi bắn ra tung tóe.

Đốm sáng lửa biếc, vừa từ trong mắt Lăng Ngữ Thi bay ra, lập tức lóe lên hướng tới Áo Khắc Thản.

Ánh sáng xanh lét, nửa đường không ngừng dung hợp, thời gian mấy giây lại ngưng tụ thành bản hồn Tác Mỗ Nhĩ.

Một tộc nhân Tái Đa Lợi Tư gia tộc bị thương nặng, mắt thấy lửa biếc u hồn của Tác Mỗ Nhĩ, nhắm mắt lại.

Lửa biếc quỷ hỏa kia trong nháy mắt dung nhập thân thể hắn, chờ sau khi hắn mở mắt lần nữa, con ngươi của hắn đã biến thành màu xanh biếc quỷ dị.

Đó hiển nhiên là linh hồn thuộc về Tác Mỗ Nhĩ.

“Tác Mỗ Nhĩ! Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”

Áo Khắc Thản không đem tộc nhân đồng tộc kia hồn diệt để ở trong lòng, vẻ mặt kinh dị, hỏi về chuyện Tần Liệt.

Tác Mỗ Nhĩ dễ dàng đoạt xá một thân thể, buồn bã nói: “Hỗn huyết giả Thần tộc, nhân tộc tên Tần Liệt này, ở Linh Vực đã đạt được một chí bảo đại hoàng tử của tộc ta mang theo, thứ đó... Chính là thánh khí của Hồn tộc ta!”

Áo Khắc Thản vẫn không rõ nguyên do.

Tác Mỗ Nhĩ trầm ngâm một chút, nói: “Kiện thánh khí đó của Hồn tộc ta khắc hình thái trực quan của thiên địa quy tắc! Ngươi chỉ cần biết, một bức cổ đồ hắn khắc kia, thực có được năng lực liên thông Bổn Nguyên Tinh Diện là được!”

Áo Khắc Thản đột nhiên biến sắc, “Thực có thể nối liền Bổn Nguyên Thâm Hải?”

“Hắn đã làm như vậy rồi.” Tác Mỗ Nhĩ bất đắc dĩ nói.

“Vậy chúng ta...” Sắc mặt Áo Khắc Thản tái nhợt.

Nếu để cho Tần Liệt cướp lấy Bổn Nguyên Tinh Diện, đạt được quyền khống chế Bổn Nguyên Thủy Giới này, tất cả bọn họ chỉ sợ cũng khó thoát kiếp nạn này.

Không chỉ như thế, ở sau khi đoàn người bọn họ chết, Tần Liệt còn có thể đem Thâm Lam an toàn đưa đi.

Khi đó, toàn bộ Tái Đa Lợi Tư gia tộc cũng sẽ gặp vận rủi diệt tộc.

- --------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như vova cuop cong bo, truyen cuoi than den rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status