Livestream siêu kinh dị

Chương 79: Bên người có quỷ



Dịch: Âm Gian Tú Tràng

***

Trong căn phòng đôi này, chỉ có một người mà thôi. Cô ta mặc đồng phục bệnh nhân màu trắng, đứng ngơ ngác giữa giường.

Đúng vậy, cô ta đang với bàn tay về phía trần nhà, nhón mũi chân trên mặt phẳng ván giường.

"Cô ấy đang làm gì thế?"

Căn phòng bệnh này khá đặc biệt, vì cửa chỉ có thể được mở từ bên ngoài. Tôi nhìn nghiêng, nhìn dọc, thấy chẳng có ai, bèn cởi áo khoác chèn vào khe cửa, rồi đẩy cửa tiến vào.

Hiện tại, do đây là phòng đôi nhưng chỉ có một bên nhân duy nhất, tạo cảm giác khá là trống trải, cô quạnh. Thế nhưng, khi tôi vừa bước vào, bỗng cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

Cảm giác ngột ngạt sâu sắc này xuất phát từ trần nhà. Tôi vừa lơ đãng liếc nhìn lên, con ngươi trong mắt đột ngột co rúc lại/

Cái trần nhà ấy, đáng lẽ ra nên trắng tinh, sạch sẽ... giờ đây lại hiện ra hàng loạt tranh vẽ tàn nhẫn, máu tanh, cùng với những ký tự tựa như các lời nguyền rủa độc ác, đầy oán hận.

"Giết nó! Giết nó!"

"Tao muốn lột da nó!"

"Trả thù! Đưa con dao cho tao! Trả con dao lại cho tao!"

"Mày thấy không? Máu của nó lênh láng cả ra..."

Đa phần nét chữ màu đỏ tươi có lẽ là dùng son môi để viết, có phần là thuốc đỏ, một phần ít hơn là máu tươi.

Nhìn những lời nguyền rủa lít nha lít nhít cùng với rất nét vẽ hình người còn dang dở trên trần phòng kia, tôi bèn hít vào một ngụm khí lạnh. Vừa vào cửa, tôi còn sinh ra ảo giác rằng, có phải mình vừa đến một địa điểm nào đó để làm livestream cho Âm Gian Tú Tràng không nữa.

"Tinh thần của cô ấy bị đả kích mãnh liệt, chẳng lẽ là do di chứng từ vụ tai nạn giao thông?"

Tôi bước chậm rãi đến gần giường bệnh. Hai tay của cô ấy được quấn băng vảy dày đặc, kín mít, nhưng đầu ngón tay vẫn liên tục rịn ra máu tươi.

Tôi chẳng nói gì, đứng khoanh tay, lặng yên quan sát.

Cô gái này nhón gót, dùng tay trái vẽ hình trên trần nhà, trong khi đút tay phải vào miệng.

Vẽ được vài nét, có lẽ máu tại vết thương trên tay trái đã đông lại, cô ta bèn duỗi cái tay phải đang ngậm trong miệng ra. Nhìn từng giọt máu tươi đẹp nhỏ ra từ đầu ngón tay, cô ấy vô cùng vui vẻ.

Mười ngón tay bị cắn, chảy máu ròng ròng, nhưng người phụ nữ này chẳng hề thấy đau đớn. Cô ta cố gắng nhón chân, tiếp tục sáng tác ra một vài tác phẩm máu me nào đó.

"Chẳng lẽ cô ấy hiểu rõ mình đang vẽ cái gì ư? Là căm phẫn, hay sự oán hận?" Tôi không có mắt thưởng thức nghệ thuật, nhưng khi nhìn vào bức ảnh hỗn loạn với những lời nguyền rủa điên cuồng trên trần nhà kia, tôi có thể nhìn ra một vài nét logic cơ bản.

Nói cách khác, cô gái này vẫn chưa điên hẳn. Giữa tôi và cô ấy, vẫn còn khả năng giao lưu.

"Tưởng Thi Hàm."

Nghe ai đó kêu tên chính mình, người phụ nữ này ngừng tay vẽ, nghiêng đầu nhìn tôi đang đứng cạnh chiếc giường.

Trong căn phòng bệnh đóng kín, bị một cô gái kỳ lạ như thế này nhìn chằm chằm, phỏng chừng nếu là người bình thường sẽ cảm thấy rất khó chịu, nhưng tôi tập mãi thành quen rồi.

"Cô biết Hoàng Quan Hành không?"

Vừa nghe cái tên của gã kia từ miệng tôi, Tưởng Thi Hàm liền ngoác to mồm dần dần. Sự sợ hãi trong lòng của cô ấy tựa như một giọt mực đen rơi vào chén trà xanh vậy, nhanh chóng khuếch tán, thấm đều cả tách trà.

Gương mặt vốn dĩ thanh tú, đáng yêu đã chuyển thành tím tái, vặn vẹo. Cô ấy gấp gáp lùi lại, tựa lưng vào vách tường, dường như trông tôi giống một con ác quỷ đến từ địa ngục vậy.

"Phản ứng dữ vậy? Buổi tối hôm ấy, rốt cuộc hai người đã trải qua chuyện gì?"

Cô ta không nói lời nào, tóm tấm chăn bông trùm kín cả đầu, chỉ chừa lại phần thân dưới lộ ra ngoài. Từ bờ eo xuống dưới chân vẫn còn run rẩy dữ dội.

"Là do Âm Gian Tú Tràng ra tay với hai người ư?" Gặp cảnh này, tôi cũng áy náy trong lòng. Cô gái này bị Hoàng Quan Hành liên lụy. Bản thân cô ta nào có lỗi lầm chi.

Ngồi tại méo giường, tôi bèn lấy điện thoại di động ra chụp lại bức ảnh tràn ngập lời nguyền rủa đầy máu tanh trên trần nhà kia, rồi chuẩn bị quay về nghiên cứu.

Vừa chụp vài tấm, tôi đột ngột dừng tay: "Hình như có nội dung lẫn khuất nào đó trong bức vẽ này?"

Ban đầu, bức tranh này được vẽ bằng son môi. Tuy nét vẽ ngoáy đơn giản, nhưng độ chừng có thể phác thảo ra được hai người bé tí đang bị một đám quần thể dị hình nào đó vây xung quanh.

Hai người bé xíu đó phải chịu đựng các loại dằn vặt. Cuối cùng, một trong hai bị chặt đứt ngang, một người khác thoát ra khỏi vòng vây ma quái đó.

Phần tiếp theo của bức tranh được vẽ bằng thuốc đỏ bôi lên. Dáng người bé nhỏ kia chạy thoát khỏi những hình thù kỳ lạ kia, bèn nhảy vào trong một chiếc hộp to, rộng rãi. Theo tôi hiểu, phỏng chừng chiếc hộp đó tượng trưng cho ngôi nhà của bản thân.

Bên ngoài chiếc hộp, có rất nhiều hình thù kỳ quái lượn lờ xung quanh. Tưởng Thi Hàm vẽ rất trừu tượng. Những hình thù kỳ quái ấy có vẻ giống con người, nhưng lại trông đáng sợ hơn, độc ác hơn.

Phần còn lại của bức vẽ vô cùng khó hiểu. Dáng người nhỏ bé kia mở tủ quần áo ra, phát hiện bên trong có một hình thù kỳ quái, mở tủ lạnh ra cũng thấy hình thù kỳ quái, thậm chí mở nồi soup đang nấu trên bếp ra, cũng lại thấy hình thù kỳ quái ấy ẩn nấp bên trong.

Phần hình ảnh có nội dung thế này chiếm đa phần không gian trên trần nhà.

Cuối cùng, tôi nhìn đến bức ảnh mà Tưởng Thi Hàm đang vẽ dang dở ban nãy.

Đó là một dáng người nhỏ bé đang đứng trên giường, giữa tám ván giường mỏng manh ấy, lại có một thứ hình thù kỳ quái nào đó đang lẫn trốn dưới gần giường!

Tác phẩm được vẽ bằng máu tươi này tỏa ra một mùi tanh tưởi chân thực. Tôi nhìn một hồi, dần nhớ lại tình cảnh khi tôi vừa vào cửa. Chẳng phải đó là Tưởng Thi Hàm trong tư thế đứng kiễng chân, cố gắng vẽ vời trên trần nhà sao?

"Cô ấy vẽ bóng người nhỏ xíu trong bức tranh, chính là bản thân cô ấy!"

Tôi quay đầu nhìn lại, liền thấy Tưởng Thi Hàm đã ló đầu ra khỏi chăn từ lúc nào. Cô ta nhếch miệng, nhưng không nói lời nào, sau đó thè lưỡi, chỉ trỏ xuống phái ván giường.

"Chẳng lẽ thứ đó đang trốn dưới gầm giường ư?" Tôi liền hiểu ý tứ của Tưởng Thi Hàm: "Nhưng mình đã quan sát qua gầm giường rồi mà, đâu có ai ngoài mình và cô ta đâu?"

"Lẽ nào...?"

Tôi liền lấy điện thoại di động của Âm Gian Tú Tràng ra, mở app camera. Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, soi điện thoại xuống gầm giường.

Trên màn hình, lộ ra cảnh tượng dưới gầm giường. Có một đôi dép, một ống nhổ đờm, dù ánh sáng hơi yếu, nhưng chẳng thấy có dấu hiệu gì kỳ lạ cả.

"Không đúng!" Tôi lia điện thoại di động đến một hướng khác, quét về bên trên, liền giật mình với hình ảnh trước mặt.

Ở sát góc ván giường, một thằng bé gầy trơ xương đang nằm sấp xuống!

"Là Kuman Thong Thái Lan?"

Con tiểu quỷ kia vẫn chưa biết mình bị phát hiện, đang hé cái miệng to tướng không có răng kia ra tận mang tai, nhìn giống như hút dần tinh khí trên người Tưởng Thi Hàm vậy.

"Quả thật có quỷ dưới giường, nếu như vậy..." Tôi liền nhìn lên trần nhà, nơi in hằn từng bức tranh đỏ thẫm, vô cùng lo lắng: "Phải chăng tất cả những hình ảnh mơ mơ hồ hồ, hình thù kỳ quái kia đều là quỷ sao?"

Khó trách vì sao Tưởng Thi Hàm lại bị chứng thần kinh như thế. Cô ấy có thể trông thấy những thứ này, làm sao giữ vững tinh thần được.

“Liệu đây có phải là thủ đoạn giết người của Âm Gian Tú Tràng hay không?” Nghĩ đến đây, tôi liền lắc đầu: “Âm Gian Tú Tràng và Hoàng Quan Hành không có thù oán lẫn nhau. Nếu như ông chú Hoàng chết là vì ông ấy định tiết lộ về sự tồn tại của Âm Gian, nhưng Hoàng Quan Hành không hề vi phạm bất cứ điều cấm kỵ nào trong hiệp ước của Tú Tràng cả.”

Về cái chết bất thường của hai vị khán giả xem livestream, thực ra vẫn còn tồn tại điểm mù trên nhận định logic.

Rốt cuộc, là do bọn họ sắp chết mới có thể thấy chương trình livestream của Âm Gian Tú Tràng, hay do xem livestream của Âm Gian Tú Tràng mới dẫn đến cái chết?

Mối quan hệ nhân quả này... tôi vẫn chưa hiểu rõ cho lắm.

“Tưởng Thi Hàm là chìa khóa then chốt để phá giải câu đố này. Cô ta không thể bị thương tổn nữa.” Giữa đêm, tôi gọi điện cho thư ký Trương, hy vọng ông ấy đủ năng lực sắp xếp cho Tưởng Thi Hàm xuất viện, tá túc tạm thời bên trong công ty dược Càn Đỉnh.

Mặc dù thư ký Trương khá ngạc nhiên với yêu cầu của tôi, nhưng ông ta vẫn đối đáp rất chuyên nghiệp, bảo rằng sẽ đến bệnh viện ngay lập tức.

Tưởng Thi Hàm lại giấu mình trong chăn lần nữa, còn tôi cầm điện thoại quan sát từng động tác một của con tiểu quỷ kia.

“Mình từng thấy con tiểu quỷ tương tự tại hôn lễ của Giang Thần. Bên cạnh đó, tập đoàn bất động sản Giang Cẩm và công ty dược Càn Đình đều là bá chủ thương nghiệp tại Giang Thành này, và trong những đối tượng hoài nghi mà thư ký Trương cung cấp cũng có tên nhà họ Giang.”

“Chẳng lẽ, hung thủ giết chết Hoàng Quan Hành không phải là Âm Gian Tú Tràng, mà do nhà họ Giang?”

Trước đây, tôi có xem tin tức. Thị trường bất động sản dạo này vô cùng nhộn nhịp. Công ty dược Càn Đỉnh giàu nứt đố đổ vách thế mà cũng muốn tiến quân vào mảng bất động sản này. Bên cạnh đó, do có uy tín lâu năm tại Giang Thành, nên họ chộp vào tay vài hạng mục khá béo bở.

“Đã có đủ động cơ giết người, thế còn năng lực giết người thì sao?” Tôi trông thấy tận mắt con Kuman Thong của nhà họ Giang. Hơn nữa, Giang Thần đã mời đến Cổ tiên sinh để xử lý tôi. Có vẻ như bọn họ rất rành việc dùng các con đường mờ ám để triệt tiêu những mối họa ngáng đường.

“Dựa theo việc này, xem ra tập đoàn bất động sản Giang Cẩm sắp trở thành kẻ tình nghi lớn nhất trong vụ án này.”

Tôi nhíu chặt mày. Nếu đúng thật như vậy, sợ rằng bầu trời của cả Giang Thành này sắp phải chấn động.

Chuyện đã dính dáng đến hai thế lực tài chính đồ sộ, một khi bọn họ đấu đá nhau, sẽ ảnh hưởng đến tất cả mọi người.

“Nếu chưa có chứng cứ xác thực, mình phải giữ kín chuyện này. Bằng không, bản thân mình sẽ rơi vào tình huống nguy hiểm.”

Nhìn con tiểu quỷ đang cười cợt một cách quái dị trên màn hình điện thoại, tôi trầm ngâm suy tư.

Bốn mươi phút sau, thư ký Trương đến nơi. Ông ấy vừa vào đây, cũng giật mình sững sốt. Thật ra, một tác phẩm hội họa đỏ tươi như máu che kín trần nhà thế kia có thể làm kinh sợ bất cứ một ai.

Ông ta bèn gọi điện thoại cho những vị lãnh đạo liên quan, nhưng chuyện này liên luy khá nhiều bộ ngành, nên phải chờ trời sáng mới có thể hoàn thành thủ tục xuất viện.

“Cao Kiện, chắc qua tối nay là xong rồi, không sao đâu.” Thư ký Trương cũng hơi khó xử, dù gì đi nữa, yêu cầu của tôi cũng thật quá đáng.

“Hên xui nha anh, em lo là có chuyện đấy.” Tôi tựa vào cạnh cửa, nhìn về cô y tá ngồi bên trong phòng trực ban.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất? Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như dieu 12 cung hoang dao nu quan tam nhat trong tinh yeu, ngu coc la gi rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại webphunu.com.vn.