Lòng tự trọng của một cô gái bảo bình

Chương 5



Nó chỉ cười trừ cho qua mọi chuyện, nhưng thật ra nó không vui gì hết. Nó không muốn có bất kỳ số ai trong này hết, nó chỉ muốn có gia đình nó thôi. Mọi việc xảy ra trong lớp nó hắn đểu thấy hết. Đứng trên sân thượng khối 12 là đủ để hắn quan sát toàn bộ mọi việc. Chán nản hắn rút trong túi bao thuốc lá rồi hút một điếu. Hít một hơi thật sâu, hắn phả khói vào không trung nhìn lơ đãng. Nó nhìn ra ngoài cửa số đến tránh ánh mắt tò mò từ các bạn cùng khối thì thấy hắn hút thuốc. Nó nhìn lên, hắn nhìn xuống, cả hai nhìn nhau với những suy nghĩ rắc rối chạy trong đầu. Mỗi lân nhìn thẳng vào mắt hắn nó luôn cảm thấy cô đơn. Con người hắn thật sự rất cô đơn, không giống cái vẻ bề ngoài của hắn. Hắn mải mê nhìn nó mà không để ý rằng điếu thuốc cháy gần tàn rồi.

- Mày làm gì vậy? _ Khánh hỏi hắn

- Bảo, cậu đang nhìn gì vậy? _ Linh hỏi Bảo

Nhờ hai con người kia đã giúp hai đứa nó trở về với hiện tại. RENG…RENG…RENG… Chuông báo vào lớp đã vang, mọi người trở về lớp của mình, để chuẩn bị cho buổi học mới. Như quên mất điều gì đó, nó giật mình nhìn lên sân thượng khối 12 để tìm hắn. Ngạc nhiên thật, hắn vẫn đứng đó, vẫn đứng nhìn nó. Mặc cho chuông đã reo, giáo viên đã lên lớp nhưng hắn vẫn chưa chịu đi.

- Thưa cô cho em ra ngoài _ nó bỗng bật dậy xin cô ra ngoài

- Không phải chúng ta mới vào lớp sao _ giáo viên nói

- À…em…_ không biết phải nói gì, nó lại nhìn ra cửa sổ, hắn vẫn đứng đó.

Có gì đó trong nó thúc đẩy nó phải đi. Buộc nó phải ra gặp hắn. Trong lớp giờ này ai cũng đang nhìn nó, nhưng nó lại không để ý đến chuyện đó. Nó không biết giải thích làm sao để được ra ngoài. Nó không thể nói rằng hắn đang ở ngoài và nó muốn ra gặp hắn. Như thế thật nực cười, mọi người sẽ nghĩ nó bị điên mất.

- Bạn ấy bị ốm đó cô, cho bạn ấy xuống phòng y tế đi cô _ Thiện nói

Nó giật mình quay lại, không nghĩ thằng nhóc con đó lại nối giúp nó.

- Ồ, em mệt thì cứ nói, giờ em có thể xuống phòng y tế nghỉ, cô sẽ xin phép cho em _ cô giáo ân cần nói

- Cảm ơn cô _ nhìn thằng Thiện một cái rồi nó đi

Nó cố tìm đường thật nhanh lên sân thượng khối 10. Nó không thể nào qua dãy nhà khối 12 được. Biết nói sao khi bị bảo vệ hoặc giáo viên bắt được. Thật là đáng xấu hổ mà. Nó chạy một mạch lên sân thượng. Hắn vẫn đứng đó, đó là suy nghĩ đầu tiên của nó khi mở cửa sân thượng ra. Nó tiến lại gần ban công đứng đối diện với hắn bên kia.

- Yên bình thật _ nó nói

Lúc này bên kia, hắn mới biết đến sự xuất hiện của nó. Hắn nheo mắt lại để nhìn nó rõ hơn. Dưới ánh nắng buổi sáng hắn không thể nhìn thấy rõ nó. Biết là nó đang đứng bên kia nhìn hắn, hắn cảm nhận được đó là nó. Nhưng hắn lại không thể thấy rõ mặt nó. Thả điếu thuốc trên tay xuống, hắn lấy chân day day cho điếu thuốc tắt rồi hắn đút tay vao túi quần quay lưng bỏ đi. Nó chỉ biết đứng trơ ra đo nhìn hắn bỏ đi. Đứng một hồi lâu nó cũng quay lưng đi về lớp.

- Gì chứ, mày bị gì vậy Bảo, tự nhiên chạy lên đây nhìn người ta rồi người ta bỏ đi thì lại ỉu xìu như vầy là sao?…thất vọng về mày quá Bảo ơi Bảo ơi _ vừa xuống cầu thang vừa nói

- Nhưng không được, nói là bị ốm mà giờ lại quay lại thì thể nào cô cũng biết là nói dồi cho coi _ nó đứng lại giậm chân bực bội

- Tất cả là tại cái tên kia, bực bội quá _ nó vung tay đá chân cáu gắt

- Tôi làm gì em mà em phải bực bội _ hắn đứng dưới cuối cầu thang nhìn lên

- Ôi trời ơi…giật mình _ nó hét lên giật mình

- Tôi biết đó là em mà, cảm giác của tôi chưa bao giờ sai hết _ hắn tiến lại gần nó

- … _ nó hoàn toàn bị đứng hình khi bị bắt quả tang

- Em lên chỉ để nhìn tôi thôi hả _ khoảng cách giữa nó và hắn dần được thu hẹp

- Dá….à không _ nó quơ tay lia lịa _ em chỉ đi dạo thôi

- Em nói dối _ lúc này thì hắn đã đứng trước mặt nó rồi

- Anh… _ nó cố tránh mặt hắn nhưng bị hắn giữ lại đối diện với hắn

- Tại sao em lại lên đây?

- Chỉ là đi dạo thôi mà

- Em đặc biệt thật đấy, đi thôi _ hắn kéo tay nó lên sân thượng

- Anh đưa em đi đâu vậy, em phải về lớp _ nó cố vùng tay ra thì hắn nắm càng chặt

Không nói gì hắn cứ kéo nó đi ngược con đường nó đi xuống. Mở cửa sân thượng hắn nhếch môi tạo thành nụ cười nửa miệng đẹp mê hồn.

- Đứng bên này thì thấy, còn bên kia thì chẳng thấy gì

- Anh nói vậy là sao _ tò mò nó hỏi

- Em thấy tôi nhưng tôi lại chẳng thấy em, xin lỗi _ hắn lúc này mới dịu dàng làm sao

Nó thấy vui, tự nhiên trong lòng nó cảm thấy rất ấm áp. Con người hắn không quá phức tạp như nó nghĩ. Hắn kéo tay nó đi vào một góc mát trên sân thượng rồi nói

- Không có nơi nào đi thì ngồi đây đi, hết giờ rồi xuống _ hắn thả tay nó ra rồi ngồi xuống trước

- Sao không ngồi _ thấy nó chưa chịu ngồi xuống hắn ngước lên nhìn nó

Ánh nắng rọi thẳng vào mắt hắn khiến hắn quay mặt đi.

- Lúc nào tôi cũng không nhìn thấy em _ hắn ngả lưng ra nhìn lên bầu trời

- Tại sao anh lại qua đây, không phải học sinh các dãy nhà không được….

- Tôi khác _ hắn cắt ngang lời nó

Nó ngồi xuống bên cạnh hắn, lấy tay che ánh nắng đang rọi vào mặt hắn.

- Em đừng nhìn tôi như thế, tôi không thể ngủ được _ hắn nói làm nó vội vàng rút tay lại

- Em xin lỗi

- Em buồn cười thật đấy _ hắn ngồi dậy đối diện với nó

Hắn từ từ ghé mặt sát vào mặt nó. Nó vội vàng đứng dậy, phủi quần áo rồi bước ra xa hắn

- Anh cứ ở lại ngủ đi, em xuống trước đây _ nó cúi đầu chào hắn rồi bỏ chạy thật nhanh

- Em đúng là rất đặc biệt …. Hừ _ khi nó đã đi rồi hắn nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như ve dep tam hon nguoi vo nhat lien he thi no, giai thich cau bai la thanh cong bai viet 6 lop 7 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.