Long Việt thần hoàng

Chương 3: Độc Điểm Mã






Cẩm Tuyền hóa thân Lạc Tuyền Ngư xong bắt đầu, khống chế thủy hệ nguyên khí của bản thân phát động võ kỹ.

‘Huyền phẩm võ kỹ Vũ Lạc Mê Huyễn!’

Một đám sương mù tạo từ thủy hệ nguyên khí của nàng bắt đầu tán ra xung quanh che lấp thân ảnh của nàng bên trong, tay trái lật một cái nàng lấy ra một viên thạch đầu trắng ngà vội vàng đem nó hấp thu, tay phải cầm một nhánh cây, miệng thúc dục võ kỹ tăng tốc.

‘Huyền phẩm võ kỹ Lạc Tuyền Ảnh!’

Thân ảnh nàng di chuyển mờ ảo trong làn sương khói càng thêm lung linh, như tiên tử hạ phàm đang nhảy múa uyển chuyển mềm mại.

Bảy người Độc gia đội mũ chùm đầu có kí hiệu đặc biệt của tộc nội dừng lại trên những cành cây to lớn, tay lăm le châm độc, chỉ cần có hiệu lệnh từ người thứ tám là phóng.

Người thứ tám đó là một người có độc trùng chuyên về nhãn pháp, nhìn thấu những việc xảy ra cách đó không xa chỉ cần không bị những vật cứng che chắn, chứ sương mù của nàng còn chưa đủ để che mắt hắn, vì hắn có cũng có Huyền phẩm pháp nhãn.

‘Huyền phẩm pháp nhãn Trùng Đồng!’

Xuyên qua khăn che mặt, đôi đồng tử người này từ màu tím vẫn là màu đó nhưng trong đó lại ẩn hiện một con tiểu trùng nhỏ di động, vô cùng ghê người. Đôi mắt hắn nhìn vào trong đám sương mù mà Cẩm Tuyền tạo ra, nhìn thấy thân ảnh của nàng như đang múa dần bị hấp dẫn, đôi mắt trùng đồng suýt nữa thì bị giải trừ, may mắn có đội trưởng đánh hắn tỉnh lại, đầu đầy mồ hôi nói:

- Quả nhiên nguy hiểm! Suýt nữa thì làm phản!

Mê vụ của nàng vô cùng lợi hại, có thể khắc chế pháp nhãn đồng phẩm, không cần thận sẽ bị mê hoặc làm phản. Và hắn biết một khi làm phản bất thành sẽ bị lôi đi làm vật thí nghiệm cho các loại độc mà Độc gia nghiên cứu.

Một phen thoát chết thành công hắn cắn lưỡi, phun tinh huyết vào tay bôi lên mắt của mình.

‘Địa phẩm pháp nhãn Tam Nhãn Tử Đồng!’

Giữa trán của người này từ phẳng lì không một nếp nhăn dần xuất hiện một khe nhỏ nằm dọc, khe nhỏ mở ra một đôi mắt khác xuất hiện trên trán, phối hợp với đôi mắt của hắn đang phát động Huyền phẩm pháp nhãn Trùng Đồng nhìn thấu qua sương mù, quan sát hành động của Cẩm Tuyề làm tại bên trong.

Quan sát một lúc, người này nhìn thấy nàng di động uyển chuyển, tay cầm nhánh cây vẽ trên mặt đất một số đường văn kí tự kì quái, lập tức hét lớn:

- Đội trưởng! Nàng muốn bố trận, mau phá! Góc năm giờ! Tám giờ! Một giờ! Chín giờ!

Người này vội vàng chỉ ra bốn góc điểm mà hắn cho là yếu nhất trong trận pháp này, đội trưởng đầu chùm mũ có kí hiệu nhị trùng nghe vậy lập tức phát lệnh phi châm vào bốn điểm đó.

Bốn tiếng xé gió vang lên, bốn cây châm độc được bắn ra thẳng hướng vị trí trong sương mù. Cẩm Tuyền bên trong như cảm nhận được có một độc vật nào đó tiến vào phạm vi sương mù của nàng, lập tức xoay chuyển thân thể, tay phải vẫn cầm nhánh cây tiếp tục vẽ trận văn với tốc độ mau hơn lúc trước.

Tam Nhãn Tử Đồng của người kia nhìn thấy Cẩm Tuyền xoay chuyển phương vị, lập tức kinh ngạc, sau đó lại vui mừng nói:

- Đội trưởng, nàng muốn tự nhốt mình bên trong! Mau chóng chia người đi bắt tên nhóc đó!

Đội trưởng nghe vậy cũng nửa tin nửa ngờ, nói:

- Quả nhiên tạo nghệ trận pháp vô cùng cao! Ta cùng bốn người các ngươi ở lại đây canh trừng! Ba người khác đuổi theo bắt hai người đó lại!

Đội trưởng chỉ tay vào đúng năm người, bao gồm cả tên Tam Nhãn đó, trong gia tộc không lúc nào là không đề phòng, nếu không chỉ sợ là cái chức Đội trưởng nhị trùng của hắn cũng không vững. Bên trong gia tộc phân làm ngũ trùng, nhất trùng là tộc nội, nhị trùng là đội trưởng liệp đội trong tộc nội, tam trùng là trưởng lão tộc, tứ trùng là gia chủ, ngũ trùng chắn chắn chỉ có một!

Chính là Độc gia Thái trưởng lão!

Hầu như tất cả gia tộc tại phía Nam Huyền Minh đại lục này đều lấy cách đó mà phân chia địa vị.

Mà hắn nhị trùng Độc Điểm Mã, nay mới hai mươi bảy tuổi, thân tín cũng chỉ có ba người, toàn bộ đều đi bắt người. Vì vậy mà hắn mạnh dạn ở lại với bốn con sói.

Ba thân tín của hắn được chỉ định đi bắt người cũng có chút bất an, nhưng vẫn tin tưởng đội trưởng với cảnh giới Hoàng Kim lục tinh vẫn có thể khống chế cục diện, lập tức gật đầu phóng nhanh về hướng hai người chạy thoát.

Độc Điểm Mã cùng Tam Nhãn Tử Đồng gọi Độc Thiên Dương ở lại, người người bất an. Độc Điểm Mã sợ bốn người Độc Thiên Dương nhân lúc hắn sơ ý đánh hắn một đòn phủ đầu thì khó mà thoát chết đoạt công. Đồng thời Độc Thiên Dương cũng lo lắng y chang, muốn tranh giành chiến công thì khó mà có thể đánh lại Hoàng Kim lục tinh chấp bốn người Hoàng Kim nhất tinh như chúng.





Độc Điểm Mã đứng thẳng, đồng tử màu tím thỉnh thoảng lại liếc qua những người kia, tránh cho bọn chúng phối hợp với Cẩm Tuyền mà đánh chết hắn, sau đó đem nàng ta về gia tộc báo công.

Trọng điểm lần truy bắt này là đứa bé kia chứ không phải Cẩm Tuyền, dung mạo nàng tuy xinh đẹp động lòng người, dáng người mềm mại, phổng phao nhưng hắn không phải lòng người. Hắn là lòng lang dạ sói, chuyên tính kế người ta mới có được chức vị cùng thực lực như ngày hôm nay.

Đương nhiên nếu có thể bắt nàng về cho Tam trưởng lão ham mê sắc đẹp thì chắc chắn cái bệ ghế của hắn được đổi từ gạch đá sang sắt thép.





Khoảng cách Táng Địa cốc chỉ còn lại bảy dặm, trung niên nhân bế người con của mình trốn khỏi truy sát của Độc gia lâu ngày chưa được nghỉ ngơi, nhưng may mắn hắn có yêu thú Sa Mạc Đà làm bạn, có thể dự trữ lương thực nhiều ngày trong bụng mà không lo chết đói, chạy nhiều ngày vẫn không mệt mỏi nhưng lại chẳng có chút sức chiến đấu nào, còn phải mặc thêm đống áo trông mập mạp vô dụng vô cùng, khiến hắn cảm thấy có lỗi với nàng. Làm nam nhân trụ cột trong nhà lại phải chạy trối chết, bỏ lại thê tử sau lưng mình.

Người trung niên đang chạy vội bỗng nhìn thấy thân ảnh mờ ảo không rõ bao nhiêu người trong khu rừng sương mù gần Táng Địa cốc hướng phía mình, còn tưởng là một đội truy binh khác làm hắn hốt hoảng vội vàng chạy ngược lại hướng bọn họ.

Những thân ảnh phía xa đó bỗng như nhìn thấy được thân ảnh người trung niên, lập tức phóng nhanh về phía hắn.

Chẳng mấy chốc bọn họ đã đuổi theo thân ảnh của trung niên nhân bế một thiếu niên trong ngực ôm túi gấm thêu hoa sen. Người bên trái chạy nhanh nhất định ra chiêu giết người này nhưng lập tức động tác của hắn dừng lại vì đội trưởng đang cầm tay hắn, nhưng tay trái của hắn vẫn còn chưa bị tóm, lập tức lật tay, lấy ra một viên đá bắn vào chân trung niên nhân làm hắn ngã khuỵu xuống.

Đội trưởng này mang khuôn mặt chính trực, cương nghị, đôi mày sắc bén, ánh mắt hình viên đạn nhìn thẳng vào mắt người vừa ra tay kia, làm người kia cảm thấy một loại áp lực vô hình, như đứng trước đầm rồng hang hổ, phía sau thì bị đủ loại yêu thú cuồng bạo miệng máu mở rộng tùy thời muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Thân thể người này cao lớn hơn trung niên kia một cái đầu, khoảng bảy tám xích, mặc y phục để lộ chân tay cường lực to lớn đầy sẹo, thân hở ngực, làm trung niên cảm thấy mình như một con kiến đứng trước con voi.

Liệp đội này toàn bộ đều mặc áo choàng kim sắc, mỗi người đều thêu lên một đôi cánh dơi, may mắn không phải man tộc không thì hắn đã chết rồi.

Phu quân của Cẩm Tuyền đang suy nghĩ xem lai lịch người này là ai mà lại ở trong khu rừng thì lập tức đôi mắt choáng váng, không còn thấy gì cả, ngất lịm đi nhưng tay vẫn nắm chặt lấy túi gấm cùng bàn tay nhỏ bé của con trai mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi 18 anh manh len, truyen cuoi co c rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.