Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Chương 71


Mẫn Chí Hải sau khi xem xong đống bùa màu vàng vẻ mặt cũng kinh hãi, nhìn sơ qua cũng biết đó là ngày sinh tháng đẻ của Mẫn Nhu, gương mặt đen lại hơn phân nửa, lớn tiếng quát Mẫn Tiệp:

“Chuyện này là sao? Từ đâu mà con có được mấy cái thứ tà đạo này, Tiểu Nhu là em con, sao con có thể ác độc nhẫn tâm làm chuyện nham hiểm như thế.

Trước sự quở trách của Mẫn Chí Hải, Mẫn Tiệp hừ nhẹ đưa mắt nhìn sang chỗ khác, tựa vào trong ngực Hồng Lam, biểu hiện không hề biết hối cả khiến Mẫn Chí Hải tức đến thiếu chút nữa là hộc máu.

“Đây chính là những gì mà chị tiếp thu được khi ra nước ngoài học sao, vì tài sản có thể không nhận cả người thân?!”

Mẫn Tiệp hai mắt đẫm lệ, cắn môi, ngụy trang bản thân, muốn nhân cơ hội này tranh thủ sự thương hại của Mẫn Chí Hải. Mẫn Nhu đã quá quen với chút kỹ xảo của Mẫn Tiệp, cô cũng không còn cảm giác thương hương tiếc ngọc.

“Lo lắng tôi chiếm Mẫn thị, lo lắng tôi lấy đi tài sản Mẫn gia sao?”

Mẫn Nhu cười nhẹ ngồi xổm xuống, ánh mắt khiêu khích nhìn vẻ mặt xanh mét của Mẫn Tiệp từ trên xuống dưới, đầu ngón tay xoa nhẹ nơi đỉnh đầu bị kéo, lòng ngón tay dừng lại ở hai bên huyệt thái dương, cười đến gió xuân ấm áp:

“Chị không cần phải lo nhiều thế đâu, vì tất cả những điều chị lo đều sẽ thành sự thật, không cần chị phải phí công khổ tư đến nỗi đêm không thể ngủ say, không đáng đâu”

Giọng Mẫn Nhu thản nhiên, tươi cười vô hại, thưởng thức bộ dạng trân trối nói không nên lời của Mẫn Tiệp, cô cười khẽ buông tay, bổ sung nói:

“Cũng phải, đã nhiều năm như vậy, Mẫn thị cũng nên tiến hành thay đổi nhân viên lần thứ nhất. Đừng trách sao tôi không chào hỏi các người, đợi hết năm nay tôi là cổ đông lớn nhất của Mẫn thị, tôi sẽ yêu cầu tổ kiểm sát điều tra kỹ lưỡng các nhân viên cấp cao của Mẫn thị.”

Mẫn Nhu học Lục Thiếu Phàm tỏ ra ung dung bình thản, môi cười chúm chím. Ánh mắt đảo qua gương mặt Mẫn Tiệp và vẻ mặt khó chịu của Hồng Lam, cuối cùng nhìn Mẫn Chí Hải:

“Cha, là cổ đông của Mẫn thị, chắc con cũng có quyền điều phối quyền hạn của nhân viên và được biết rõ ràng các khoản chi của công ty?”

Mẫn Chí Hải nhíu mày, nhìn ánh mắt cười liên tục của Mẫn Nhu. Ông cũng nhìn ra nơi đáy mắt của Mẫn Nhu ẩn ẩn lửa giận, trầm mặc gật đầu xem như thừa nhận địa vị của Mẫn Nhu ở Mẫn thị.

“Mẫn Nhu, mày tốn nhiều công sức như thế chẳng phải là muốn đuổi mẹ và tao ra khỏi Mẫn thị sao? Mày ỷ thế hiếp người như vậy thì nhân viên công ty sẽ phục mày sao, mày có thể ngồi vững ở Mẫn thị sao?”

Mẫn Tiệp chất vấn làm cho Mẫn Nhu bật cười trong lòng. Cô nhìn chằm chằm ánh mắt oán hận của Mẫn Tiệp, sau đó cong môi hai tay chống lên đầu gối từ từ đứng dậy. Đôi mắt cô nhìn sang ngọn đèn, ánh mắt dứt khoát, chấp nhận lý do Mẫn Tiệp đưa ra.

“Nếu chị không phục, có thể nói cha cho chị 50% cổ phần công ty, à mà tôi quên nói chị, trong tay cha cũng chỉ có 30% cổ phần mà thôi”

20% cổ phần còn lại đều nằm trong tay thân thích của Mẫn gia, đây cũng là điều khiến Hồng Lam ngay từ đâu sống chết không chịu giao ra50% cổ phần.

Mẫn Nhu nhìn vẻ không cam lòng của Mẫn Tiệp, gương mặt lộ vẻ giễu cợt. Khi cô đưa mắt nhìn sang Mẫn Chí Hải lại thay bằng vẻ mặt ảm đảm thất sắc:

“Chuyện cổ phần công ty của cha, cha muốn cho ai con cũng không ý kiến, mẹ con ở dưới suối sáng sẽ cảm thấy rất vui nếu cha đưa ra một quyết định sáng suốt.”

Vẻ thương tâm của Mẫn Nhu biểu hiện có chừng mực, không có dối trá khiến người ta ghét bỏ, cũng không hèn mọn đến mức khiến người ta thương hại. Cô chỉ bình thản nói cho Mẫn Chí Hải nghe, mong Mẫn Chí Hải không đem cổ phần công ty đưa cho Mẫn Tiệp

Mẫn Chí Hải quả thật không làm Mẫn Nhu thất vọng, nghe Mẫn Nhu đề cập đến người vợ đã mất, lại thấy gương mặt cô giống hệt Diệp Thư Khinh khiến trong lòng ông áy náy. Vẻ khổ sở hiện lên trong mắt, không nói thay Mẫn Tiệp dù một câu.

“Mẫn Nhu, mày dùng lời cản người khác là có ý gì, muốn độc chiếm gia sản Mẫn gia sao?”

Mẫn Tiệp chặn ngang một câu, né khỏi Hồng Lam, giận dữ đứng dậy giằng co với Mẫn Nhu, lớn tiếng nghi ngờ Mẫn Nhu có dụng ý khác.

“Tiểu Tiệp, con nói bậy bạ gì vậy? Tiểu Nhu là đứa hiểu chuyện, không phải kẻ tham lam làm ra những chuyện khiến người khác phỉ nhổ”

Nói cô dùng lời cản người, Hồng Lam và Mẫn Tiệp nhất đáp nhất xướng mới gọi là phối hợp thiên y vô phùng, ngay cả cô làm trong giới diễn xuất vài năm cũng phải tán thưởng kĩ năng diễn xuất.

Cô liếc nhìn Hồng Lam đang tỏ vẻ hiền lành kéo Mẫn Tiệp lại dạy dỗ, Mẫn Nhu lấy khăn giấy từ trên bàn xuống, lau chùi bàn tay lúc nãy vừa chạm vào tay Mẫn Tiệp, vân đạm phong khinh nhắc:

“Đối với hành vi tham ô công quỹ, tôi luôn duy trì nguyên tắc làm đúng luật. Thay vì giải quyết việc riêng, cá nhân tôi nghĩ nên giao chuyện này cho cơ quan điều tra mới là biện pháp tốt nhất, bà cảm thấy thế nào, Hồng Lam phu nhân?”

Mẫn Nhu cũng không chắc Hồng Lam có tham ô công quỹ hay không. Từ khi cậu cô vạch trần thân phận Hồng Lam, Hồng Lam đã ngầm hối lộ các quan cấp lớn, còn số tiền từ đâu mà ra, Mẫn Nhu cũng khôn rõ. Hôm nay, cô nói thế cũng chỉ muốn cánh cáo Hồng Lam.

Quả nhiên Hồng Lam nghe Mẫn Nhu hỏi xong, sắc mặt trắng xanh, muốn giận cũng không thể giận đành nhẫn nhịn, bàn tay giữ lấy vai Mẫn Tiệp càng siết chặt, bóp Mẫn Tiệp đến đau phải nhíu mày.

“Đó là dĩ nhiên rồi, tuyệt đối không thể..”

Hồng Lam cười gượng gạo, ánh mắt hốt hoảng dường như đanh tính toán gì đó. Mẫn Nhu cảm thấy bà ta chắc đang suy nghĩ làm sao lấp đầy những khoản tiền trống kia, chỉ sợ con số không nhỏ. Nếu không với sự khôn khéo của Hồng Lam dù gặp biến cũng không sợ hãi.

Mẫn Chí Hải thở dài thầm than, ánh mắt nhìn qua vẻ xấu hổ của Hồng Lam, sắc mặt không tốt nhìn Mẫn Tiệp đang trừng mắt nhìn Mẫn Nhu, giáo huấn:

“Cả chỉ biết gây chuyện, chẳng lẽ con không thể giống như Tiểu Nhu an phận một tí? Còn không mau cút đi, vẫn chưa đủ mất mặt sao?”

Nếu biết lời xin lỗi lại hóa thành như vậy, Mẫn Chí Hải tuyệt đối sẽ không cho hai mẹ con Mẫn Tiệp tới, bây giờ hối hận cũng đã muộn, ông cũng chỉ còn cách bảo mẹ con Mẫn Tiệp mau mau rời khỏi Lục gia.

“Mẫn Nhu, mày cũng đừng nên quá đáng”

Mẫn Tiệp cuối cùng không còn giữ được tỉnh táo, hơn nữa Mẫn Chí Hải cũng không đứng về phía cô ta, bị Mẫn Nhu cười giễu cợt không thể chịu đựng được. Cô ta chạy ngay đến trước mặt Mẫn Nhu, gương mặt méo mó tức giận, không quan tâm tiếng Mẫn Chí Hải quát lên kêu ngừng lại, vung cánh tay lên.

“Bộp”

Tiếng tát tai vang lên rất rõ trong phòng, tay Mẫn Tiệp vẫn chưa rơi xuống đã bị Mẫn Nhu chộp được, bên má trái Mẫn Tiệp cũng xuất hiện dấu tay.

Mẫn Nhu cười lạnh nhìn vẻ sững sốt của Mẫn Tiệp, đẩy mạnh tay Mẫn Tiệp ra, hờ hững nhìn cô ta lảo đảo lui ra sau.

“Cái tát này tôi sớm đã phải trả lại cho chị. Lúc trước chị hãm hại tôi giết chết con chị, Kỷ Mạch Hằng đánh tôi một bạt tai, tôi vẫn nhớ kĩ trong lòng”

Cuộc chiến của hai người đã trở nên căng thẳng. Hồng Lam cũng không lách mình xua nịnh, vẻ mặt lo lắng đỡ lấy Mẫn Tiệp đang ngã ra sau, ánh mắt lên án nhìn Mẫn Nhu:

“Tao đến thành tâm xin lỗi mày, dù mày không nhận lời xin lỗi cũng không sao. Nhưng sao mày có thể đánh người, mày như vậy hình như hơi khinh người quá”

Tiếp nhận câu hỏi với lý lẽ chính đáng của Hồng Lam, sắc mặt Mẫn Nhu cũng căng thẳng, lạnh giọng phản bác:

“Xem ra Hồng Lam phu nhân vẫn chưa hiểu rõ hoàn cảnh. Là con bà ra tay trước, tôi chỉ là tự vệ không thể không đánh lại. Mà cái bà gọi là thành tâm xin lỗi tôi chính là đống tà thuật ác độc này sao, tôi nghĩ cho dù là ai cũng không thích món quà xin lỗi này đâu”

“Cha, nếu cha còn coi con là con gái cha, xin cha hãy đưa hai người họ về đi, đừng quấy rầy cuộc sống yên bình của con”

“Làm loạn bên ngoài còn chưa đủ, còn dám tới đây giương oai sao?”

Tiếng bà Lục nghiêm nghị trách cứ cất lên, Mẫn Nhu quay đầu thấy bà Lục mặc đồ công sở, gương mặt thanh nhã tỏ vẻ không vui. Ánh mắt quét sang người Mẫn Tiệp, bước chân đi vào phòng khách/

Bà Lục kéo tay Mẫn Nhu, cẩn thận quan sát cô, Đậu Đậu thấy bà Lục tới liền ôm chân bà Lục tố cáo:

“Bà nội, vừa rồi cái cô xấu xa đó muốn đánh mẹ, còn túm tóc mẹ nữa”

Bà Lục nghe xong sắc mặt cũng sa sầm, ánh mắt nhìn sang vẻ khẩn trương của Mẫn Tiệp:

“Xem ra cha mẹ cô không dạy dỗ cô tốt, tới nhà người khác làm khách ngay cả chút lễ nghĩa căn bản cũng không hiểu”

Mẫn Tiệp đang muốn mở miệng giải thích bà Lục lại quay phắt người đi, đối mắt với vẻ mặt bất thiện của Hồng Lam, nghiêm nghị hạ giọng đuổi khách:

“Phu nhân Hồng Lam, nếu hôm nay bà mang con gái tới đây đã gây chuyện thì không còn gì để nói nữa, bây giờ các người đưa con gái về nhà mà dạy dỗ cho tốt, Lục gia không hoan nghênh các người”

Mẫn Nhu nhìn ánh mắt sắc bén của bà Lục khiến cô không khỏi chắc lưỡi hít hà, bà Lục là đang bao che cô, nhìn hoàn cảnh bây giờ xem ra bà Lục không chừa chút mặt mũi nào cho Hồng Lam.

“Ông thông gia, nếu ông tới thăm Tiểu Nhu, người làm mẹ chồng như tôi không có gí để nói, nếu ông tới mang theo đám người phiền phức để chọc giận Mẫn Nhu thì tôi cũng không thể ngồi yên cho qua”

Mẫn Chí Hải bị bà Lục nói, trong lòng hổ thẹn, đi tới bên cạnh hai mẹ con Mẫn Tiệp, ánh mắt tràn trề đau lòng và thất vọng.

“Xem ra là do tôi quá tin tưởng hai người, nghĩ các người thật tâm hối cải. Từ bây giờ, tôi phải về nhà suy nghĩ thật cẩn thận, mấy năm qua là tôi quá dễ dãi với hai người đúng không”

Vẻ lạnh lùng quật cường trên mặt Mẫn Chí Hải chứng tỏ ông đã mệt mỏi, ông xoay người tỏ vẻ xin lỗi bà Lục, áy náy nhìn Mẫn Nhu, sau đó ông dứt khoát rời đi, đối với hai mẹ con ồn áo dù ông có muốn quản cũng không có sức mà quản.

“Cha à”

“Chí Hải..”

Mẫn Tiệp và Hồng Lam thấy Mẫn Chí Hải thật sự giận bỏ đi, trong lòng cũng nóng nảy, Hồng Lam cầm lấy túi xách đuổi theo, Mẫn Tiệp cũng vội vàng nhặt túi xách cùng đồ đạt rơi trên đất, tính đi thì Mẫn Nhu ngăn lại.

“Mày còn muốn thế nào nữa đây?”

Mẫn Tiệp sưng nửa bên mặt nhìn Mẫn Nhu ngăn cản đường cô ta mà giận đến đỏ mắt, không hiểu Mẫn Nhu tính làm gì.

“Đem mấy cọng tóc kia giao ra”

“Tại sao!”

Mẫn Tiệp vịt chết cứng mỏ, siết chặt túi, Mẫn Nhu đi tới gần thêm một bước, nghiêm nghị quan sát ánh mắt trốn tránh của Mẫn Tiệp, tính uy hiếp nói thì bị một giọng nam trầm thấp mát lạnh vượt lên trước.

“Vì đây là Lục gia”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như ve nhan vat thi trong vo nhat kim lan co y kien cho rang, phan tich nhan vat a phu trong truyen ngan vo chong a phu sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.