Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 107: Dùng thuốc thử

Nam Ca ở thời điểm xe buýt mới vừa dừng lại cũng đã dò xét tình huống bên trong. Tổng cộng mười lăm người, nữ có nam có, không có trẻ con cùng người trên trung tuổi. Hơn nữa mười lăm người này là tách ra ngồi, số người mỗi nhóm bất đồng. Tiểu đoàn thể ít nhất là một đôi tình lữ, đang dựa vào nhau nghỉ ngơi.

Xe ngừng lại xong, bọn họ cũng không có người nào nói chuyện, chỉ có người tài xế kia đẩy cửa xe ra đi xuống.

Tông Hạo Hiên cùng Tân Vũ Hoa hiện tại dị năng đều không có khôi phục lại đủ. Người tài xế này thoạt nhìn là người có dị năng, nếu như đột nhiên công kích, tình huống đối với bọn họ rất bất lợi.

Nam Ca vốn là không có tinh thần hiến thân gì, nhưng cô vừa mới nhìn Tông Hạo Hiên cùng Tân Vũ Hoa giết Zombie đến sung sướng. Chính mình chút sức cũng không có ra, tay liền rất ngứa. Cho nên cô chủ động đẩy cửa xe ra, đi xuống.

Tài xế kia là người đàn ông trung niên, Nam Ca vừa xuất hiện con mắt ông ta liền thẳng tưng, thật sự là... thân hình của côquá mị hoặc. Tông Hạo Hiên thầm mắng một tiếng, đem áo khoác ướt đẫm của mình kéo xuống rồi quay kính xe xuống, hướng tới chỗ Nam Ca vứt qua.

Nam Ca tiếp nhận áo khoác, nghi hoặc nhìn thoáng qua nhưng vẫn đàng hoàng mặc vào. Áo khoác anh ta rất dài, thân thể Nam Ca nhỏ nhắn xinh xắn cứ thế bị che ở bên trong.

Người tài xế kia cũng ý thức được mình không lễ phép, còn cười nói xin lỗi: "Các người cũng là đi ngang qua, muốn đi trung tâm thành phố sao?"

Nam Ca lắc đầu: "không phải."

Các cô là mới từ trung tâm thành phố ra.

Lái xe này còn nói: "Trung tâm thành phố vừa mới truyền ra động tĩnh rất lớn. Hình như là sét trên bầu trời giết chết mộtmảng lớn Zombie. Chúng tôi cũng phải đi trung tâm thành phố tìm tinh hạch, sao rồi, các người có muốn cùng chúng ta mộtđội, cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau?"

Nam Ca hiện tại đã chẳng dễ dàng tin tưởng người khác, không nói trung tâm thành phố quá hung hiểm. Bọn họ mới vừa trốn ra được, chính mình không muốn trở về đâu. Ngay cả tinh hạch này, ai mà không muốn nuốt một mình, còn có thể có người tốt như vậy đem tinh hạch nhường lại sao?

Vì vậy Nam Ca lưu loát lắc đầu: "không đi."

Quả nhiên, trong mắt tài xế kia hiện lên thất lạc. đã như vậy, kế hoạch ông ta nghĩ lôi kéo đồng bạn cũng không có biện pháp áp dụng. Tuy nhiên ông ta vẫn chỉ cho Nam Ca một con đường, nói là rất nhanh có thể ra khỏi thành để bọn họ từ nơi này rờiđi.

Tông Hạo Hiên không để Nam Ca lại ứng phó mấy người này tiếp, anh ta mở tay lái phụ ra để cho cô lên xe. Lập tức lạnh lùng gật đầu với tài xế kia: "Chúng tôi đi trước."

Rất nhanh, xe bọn họ liền đi qua bên cạnh xe buýt, sau khi đi ra rất xa anh ta mới hỏi Nam Ca: "Đường ông ta vừa mới nói có thể đi không?"

Nam Ca nhìn Tông Hạo Hiên một cái, có chút ít kinh ngạc trước sự quan sát nhạy cảm của anh ta. Chuyện cô có thể thám thính tin tức từ trước đến giờ đều không cùng mấy người này nói qua.

Tuy nhiên bí mật lớn nhất của mình cũng đã bại lộ, Nam Ca dứt khoát không che giấu: "Có thể, ông ta không có gạt chúng ta, con đường kia tương đối ít Zombie."

Tông Hạo Hiên nghe xong hướng bên phải đánh tay lái, rất nhanh liền đi đến con được tài xế kiavừa mới nói.

Tân Vũ Hoa còn ngồi ở phía sau cười: "Mấy người này còn tưởng rằng là sét đánh giết chết Zombie... Ha ha..."

Nam Ca cũng cảm thấy rất buồn cười, vừa rồi đoàn người kia khẳng định không nghĩ tới, giết Zombie chính là hai người này trong xe.

Lại đi nửa giờ, bọn họ cuối cùng cũng ra khỏi thành phố, Tông Hạo Hiên không định rời đi.

Chủ yếu là vị trí bây giờ của bọn họ tình huống như thế nào, anh ta cũng không biết. Vừa mới nãy trên xe bus cũng có khôngít người, chờ bọn họ trở về Tông Hạo Hiên chuẩn bị hiểu rõ tình huống một chút.

Mưa từ từ ngừng, Tông Hạo Hiên cùng Tân Vũ Hoa xuống xe tìm một chỗ bí mật, đem y phục trên người cởi ra nhéo nhéo nước.

Váy trên người Nam Ca đều ướt nhẹp, dán ở trên người cực kỳ không thoải mái. Nhưng mà hiềm khích là làn váy dài này rất tốn công hoạt động, suy nghĩ một chút liền xé toang một nửa.

Lúc Tân Vũ Hoa trở lại, nhìn thấy cặp chân dài của Nam Ca, mắt trợn trắng. Lỗ tai có chút hồng hồng. Lúc nãy không phải là váy hơi dài sao? hiện tại sao có thể biến thành váy ngắn rồi?

Nam Ca bây giờ vô cùng hoài niệm những ngày ở cùng Lệ Sâm, có túi máu này, còn có quần áo sạch để mặc này... Ríu rít, Lệ Sâm anh đến cùng ở đâu.

...

Lệ Sâm cùng đám Nam Ca khác nhau, anh biết rõ phương hướng Bắc Hải. Hơn nữa sau khi mang Lệ Ngạn rời đi căn cứ Hoa Nguyên liền hỏi thăm Lệ Ngạn muốn đi chỗ nào.

hiện giờ bọn họ dừng ở trước một chỗ đống hoang tàn, xung quanh không có cái gì che. Nếu như có Zombie tới cũng có thể rất nhanh phát hiện ra.

Lệ Ngạn trả lời Lệ Sâm: "Vốn là muốn đi thượng kinh tìm anh, không nghĩ tới lại gặp nhau ở đây. Em cùng mấy đồng bạn đềukhông có chỗ nào muốn đi, liền đi theo anh đi."

Lệ Sâm đối với chuyện này không có gì dị nghị, hiện tại thế đạo quá loạn. anh cũng không yên tâm Lệ Ngạn một mình lên đường. Tuy nhiên anh có chút không yên lòng hỏi một câu: "Vài đồng bạn của em có thể tín nhiệm sao?"

Lệ Ngạn vỗ lồng ngực bảo đảm: "Chúng em là một đường từ Bắc Hải lại đây, mấy người này đều là bạn học của em. Hơn nữa bởi vì trong đội ngũ chỉ có một dị năng giả, thời điểm lúc ban đầu chúng em có một lần suýt chết. Về sau còn là nhóm bạn học tiếp thu ý kiến quần chúng, tìm chút ít tài liệu chế tạo vũ khí, ngày này mới trôi qua được."

Lệ Ngạn đối với chuyện mình không phải là người có dị năng cũng có chút canh cánh trong lòng. Bây giờ mình là đội trưởng, năng lực bảo vệ mấy bạn học này cũng không có.

Lệ Sâm chợt bắt được điểm chính: "Vũ khí?"

Nhắc tới cái này, Lệ Ngạn còn rất tự hào. Chạy đi đem vũ khí bọn họ tự chế lấy tới, giảng giải cho Lệ Sâm mỗi một dạng, càng về sau, ánh mắt Lệ Sâm nhìn Lệ Ngạn càng tán thưởng.

thật sự là... Học giỏi toán lý hóa, đi khắp thiên hạ cũng không sợ mà.

Làm khó một đám làm nghiên cứu khoa học này, nếu mãi không có dị năng. Lệ Sâm cũng không chút nghi ngờ bọn họ có thể sống được rất tốt tại tận thế này.

"Mọi người rất lợi hại." Lệ Sâm thành tâm thành ý nói.

Lệ Ngạn lại thật xin lỗi: "Đều là chút đồ chơi nhỏ, dù sao em trừ đầu óc tốt hơn thì hình như cũng không có ưu điểm nào khác."

Lệ Sâm lại nghĩ tới một sự kiện: "anh vừa mới đếm một chút, tính cả em thì trong đội ngũ có mười người. Em đem tất cả mọi người gọi đến đi."

Lệ Ngạn có chút nghi ngờ hỏi: "Gọi bọn họ làm cái gì?"

Cậu còn tưởng rằng Lệ Sâm muốn phát biểu. Dù sao, Lệ Sâm hàng năm đều ở nước ngoài, sô lần anh em bọn họ gặp mặt rất ít. đối với người anh đơn giản lại có uy nghiêm này, Lệ Ngạn vẫn có chút sợ hãi.

"Các em không phải là không có dị năng sao, anh thử xem có thể thay đổi thể chất cho mọi người hay không."

Lệ Ngạn mở rộng miệng, quả thực không thể tin được điều cậu nghe thấy. Này... Thể chất con người còn có thể bị thay đổi?

Cậu biết rõ chuyện này nếu như thành cộng, vậy thì cái tiểu đội này nhất định sẽ sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Cũngkhông dám trì hoãn đem vài người khác đều kêu đến.

Tuy nhiên Lệ Ngạn không có nói cụ thể cho bọn họ Lệ Sâm muốn làm cái gì, chỉ nói Diệp Thiệu là bác sĩ, có thể làm kiểm tra cho bọn họ.

Hai anh em này lớn lên rất giống, tuy nhiên Lệ Sâm rõ ràng lớn hơn Lệ Ngạn vài tuổi. Diệp Thiệu đứng ở đằng xa, nhìn anhem hai người nói chuyện, một bụng nghi vấn.

không đợi anh ta đi tìm Lệ Sâm thì Lệ Sâm đã đi qua. Cùng Diệp Thiệu nói: "Tôi muốn cho mười người này tiêm thuốc thử,anh tới giúp tôi quan sát một chút."

Diệp Thiệu theo bản năng gật đầu đáp ứng xong mới ý thức được, mình còn có lời nói muốn hỏi mà! nói sau đi, anh ta lạikhông phải là bác sĩ chuyên môn của Lệ Sâm nhé!

đi theo phía sau Lệ Sâm, Diệp Thiệu hỏi anh: "anh không vội đi tìm Nam Ca sao?"

Lệ Sâm đương nhiên sốt ruột, cùng Diệp Thiệu giải thích rõ ý đồ: "Nếu như có thể có nhiều người trợ giúp, trên đường cũng có thể thuận lợi hơn."

Diệp Thiệu hiện tại đã triệt để bỏ đi ý niệm muốn cùng Lệ Sâm tách ra, cái người này quá thần bí, cũng quá có bản lĩnh. anhta tiêm vào mấy lần thuốc thử cũng không có kích phát ra dị năng. Nếu lẻ loi một mình, lại là bác sĩ, sống giữa tận thế quá nguy hiểm rồi.

Tìm một chỗ chỗ trống, Lệ Ngạn cho mọi người nằm xuống. Bởi vì đối với Lệ Ngạn tuyệt đối tin tưởng cho nên mới nghe theo Lệ Sâm nói.

Trong tay Lệ Sâm là mười viên thuốc thử, Diệp Thiệu nhìn thấy còn có chút kích động hỏi: "Đây là trước đây tôi cho anh đi?hiện tại toàn bộ thế giới phỏng chừng chỉ có mấy viên trong tay anh thôi."

Lệ Ngạn nghe lời nói này, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiệu: "Bác sĩ Diệp, thứ này rất trân quý đúng không, chẳng lẽ muốn dùng ởtrên người chúng tôi sao? Thân thể chúng tôi không có vấn đề gì, vẫn là để cho người cần dùng hơn đi."

Trong đội ngũ đều là phần tử trí thức cao cấp, hơn nữa mỗi người bọn họ đều có đầu óc thông minh có bản lĩnh. thật ra ý tưởng cùng với Lệ Ngạn giống nhau.

cô gái duy nhất còn phụ họa: "Đúng vậy, chúng tôi đều không phải là người có dị năng, đừng có dùng ở trên người chúng tôi."

Lệ Sâm cùng Lệ Ngạn cười cười, ý bảo cậu thoải mái buông lỏng tinh thần: "Các người nhắm mắt lại, ngủ một giấc đi."

Diệp Thiệu rửa qua tay lại đeo lên bao tay trắng, bắt đầu tiêm thuốc thử vào vài người. không lâu sau tất cả mọi người đều ngủ. Cuối cùng anh ta cũng có thể thừa cơ hội này hỏi Lệ Sâm: "trên xe của anh có những dụng cụ chữa bệnh đều là từ bệnh viện thượng kinh tìm được đúng không? Hơn nữa còn là bệnh viện chỗ Nam Ca."

Lúc trước anh ta thiếu một dụng cụ, sau khi Lệ Sâm tìm giúp anh ta đã cảm thấy nhìn quen mắt. Nhưng bởi vì Tân Bình cùng thượng kinh quá xa nên anh ta mới đem ý tưởng của mình phủ quyết.

hiện tại sự thật đặt ở trước mặt, Lệ Sâm rõ ràng là đem những dụng cụ này đều giấu đi hết! Vậy thì anh ta giấu ở nơi nào,một chiếc xe lớn như vậy không có đạo lý người trong căn cứ không phát hiện được nha.

Vấn đề của Diệp Thiệu, Lệ Sâm ngược lại thẳng thắn trả lời: "không sai."

Vì vậy Diệp Thiệu truy vấn: "Vậy đến cùng anh mang thứ đó giấu ở nơi nào?"

"Chuyện này anh cũng không cần phải biết rõ." Lệ Sâm nói xong liền xoay người lên xe, bắt đầu loay hoay bộ thiết bị vô tuyến.

Nhưng mà gẩy mấy lần, máy bay trực thăng cũng không có trả lời. anh chỉ có thể cưỡng chế nôn nóng trong lòng, tính toán trong bóng tối. Đến lúc nào mới đuổi tới Bắc Hải.

Những người được tiêm thuốc thử, trong đó một dị năng giả là tỉnh trước. Thuốc thử ở trên người anh ta không có hiệu quả gì.

Diệp Thiệu còn cho là mười người này, có thể thức tỉnh hai người đã không sai rồi. Ai biết, cuối cùng mười người này thế nhưng có tám người thức tỉnh!

không thức tỉnh chỉ có cô gái duy nhất trong đội ngũ Tần Mộ Yên. Lúc cô ấy tỉnh lai, những người khác trong đội ngũ là vẻ mặt không khí vui mừng, còn thảo luận lẫn nhau đạt được dị năng nào.

Thời điểm Diệp Thiệu tiêm thuốc thử cho bọn họ, chẳng ai ngờ rằng thuốc thử này có thể nghịch thiên như thế, triệt để thay đổi vận mệnh bọn họ.

hiện tại sự thật đã đặt ở trước mặt bọn họ, ngày hôm trước từ giấc mơ giờ đã tới trong tay, bọn họ thật sự cảm thấy như trêntrời rớt xuống bánh bao, thiếu chút nữa đập bọn họ hôn mê.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như dat ten cho cho, tranh to mau xe o to cho be trai chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.