Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 140: Căn cứ đổi chủ

Thẩm Bằng không thích người bình thường, cảm thấy bọn họ đang liên lụy người khác. Vật tư căn cứ tìm trở về còn phải dưỡng thêm bọn họ. Ông ta đối với người bình thường lúc nào cũng châm chọc khiêu khích nhưng những người kia vì mạng sống, như thế nào cũng không chịu rời đi.

Tần Mộ Yên là từ khi đó bắt đầu đã chịu không nổi người cậu này của mình, sau khi cùng ông ta tranh cãi ầm ĩ một trận. Bày tỏ về sau cũng sẽ không trở về căn cứ mười bảy nữa rồi cùng đám Lệ Ngạn cùng nhau rời đi.

Về chuyện này, trong lòng Thẩm Cầm Nhã đối với Thẩm Bằng có oán hận. Bà bị kẹp ở con gái cùng em trai mình, không biết nên lựa chọn như thế nào.

Vốn tưởng rằng kiếp này không thể cùng Tần Mộ Yên tạm biệt, không nghĩ tới thần xui quỷ khiến con bé thế nhưng lại cùng Lệ Sâm trở về. Mặc dù nhìn con bé vẫn như cũ không phải là người có dị năng nhưng những người khác lại có rồi!

"Chúng tôi cũng không phải là người của căn cứ mười bảy các người, mời ông mở miệng khách khímột chút." Lệ Ngạn cầm chặt lấy tay Tần Mộ Yên, nguội lạnh nói cùng Thẩm Bằng. Cùng Lệ Sâm chung đụng lâu, mấy người này đều đã trở nên không giận tự uy.

Thẩm Bằng vốn còn muốn mắng nữa, ai biết vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy màu sắc trong đồng tử Lệ Ngạn còn nồng nặc hơn ông ta. nói cách khác, người này bây giờ là người có dị năng! Hơn nữa đẳng cấp còn cao hơn ông ta!

Thẩm Bằng bị hù dọa ngậm miệng lại, có lẽ lại cảm thấy thật mất mặt nên rất nhanh mặt đã hồng thành một mảnh.

Tần Mộ Yên đứng ở sau lưng Lệ Ngạn, trào phúng nhìn Thẩm Bằng một cái. Bị Thẩm Bằng phát hiệnra. Đôi mắt con bé này nhưng vẫn là màu đen mà! Giờ có nơi trút giận rồi!

Vì vậy Thẩm Bằng hết sức trào phúng với Tần Mộ Yên: "Như thế nào, bạn trai của mày đều là người có dị năng, nhưng mày cũng không phải đâu nhỉ? Lúc trước mày đi theo cậu ta không phải là rất tin tưởng cậu ta sao? hiện tại cậu ta được chỗ tốt cũng chẳng phân biệt được chia một tí cho mày à?"

Tần Mộ Yên há hốc mồm, không biết nên phản bác Thẩm Bằng từ đâu: "Học trưởng anh ấy... không là bạn trai của tôi..."

Lệ Ngạn cầm lấy tay Tần Mộ Yên bỗng nhiên căng thẳng, cắt đứt lời cô, Tần Mộ Yên nghi ngờ xem nhìn cậu liền thấy Lệ Ngạn ôm cô vào trong ngực. Cậu cao hơn Thẩm Bằng nhiều, tất nhiên là khinh bỉ rủ mắt xuống nhìn ông ta: "Tiểu khói không có dị năng thì như thế nào? Tôi có thể bảo vệ được cô ấy.nói sau đi, người đàn ông vừa mới giết chết sinh vật biến dị kia, không phải là ông đã nhìn thấy sao? Đó là anh trai của tôi."

Danh hiệu của Lệ Sâm dùng rất tốt, người không hiểu quan hệ của anh em nhà này đều cùng nhau hítmột ngụm khí lạnh. Nhất là Thẩm Bằng, lần này thật sự không dám trào phúng bọn họ nữa.

Chỉ là trong ánh mắt nhìn Tần Mộ Yên mang theo chán ghét nghĩ thầm, không phải là ôm bắp đùi thôi sao, lại không phải là mày lợi hại.

Lệ Ngạn tiếp tục lạnh lùng thốt ra: "Sau này nếu như lại bị tôi nghe được ông vũ nhục bạn gái tôi thìtôi nhất định sẽ khiến ông hối hận vì đã sống sót ở tận thế."

Thẩm Bằng lúc này ngay cả nhìn cũng không dám nhìn Tần Mộ Yên.

Tần Mộ Yên được Lệ Ngạn che chở như thế cũng không phải là lần đầu tiên, nhưng mà đây là lần đầu tiên nghe Lệ Ngạn nói mình là bạn gái anh ấy!

Có lẽ... không đúng, cô vẫn chưa từng nói cảm tình của mình với anh ấy ra mà!

Hơn nữa... hiện tại Lệ Ngạn ưu tú như vậy, mình lại không phải là người có dị năng. Sao có thể xứng đáng đứng ở bên cạnh anh ấy chứ?

hiện giờ tài nguyên cũng đã rất khan hiếm, nhân loại cùng Zombie đấu tranh còn không biết đến khi nào mới có thể kết thúc. Mình sẽ cản trở Lệ Ngạn, khi anh ấy ý thức được điểm này thì nhất định sẽhối hận lời đã nói hôm nay.

Lệ Ngạn khi đó đầu óc nóng lên, chờ sau khi nói xong mới ý thức được không đúng. Còn cẩn thận nhìn Tần Mộ Yên một cái, rất sợ cô ấy tức giận. Ai biết, Tần Mộ Yên cúi đầu, khiến cậu không thấy rõ lắm biểu cảm của người trong lòng.

Thẩm Bằng bị Lệ Ngạn uy hiếp như thế, đang chuẩn bị rời đi thì tiểu Đường lại dắt mấy người đàn ông lại đây. cô ấy lần lượt đá đầu gối bọn họ bắt bọn họ quỳ ở trước mặt Thẩm Cầm Nhã.

Thẩm Cầm Nhã không hiểu nhìn cô ấy: "Đây là như thế nào."

Tiểu Đường bắt đầu giải thích: "Thẩm tỷ, chính là mấy người này từ lúc bắt đầu chiến đấu đến cuối cùng đều tản ra lời đồn nói Zombie là Nam Ca và Tông Hạo Hiên dẫn lại, đem hết thảy đổ lên trên đầu ở bọn họ!"

cô ấy tức giận đến thở gấp hai cái: "Đúng, có khả năng Zombie là do Nam Ca đưa tới nhưng mà cô ấy cũng đã cứu chúng ta không phải sao? nói sau đi, sinh vật biến dị kia không khác biệt gì đều công kích nhân loại, không có quan hệ với Nam Ca! Thẩm tỷ, căn cứ chúng ta mặc dù nhỏ yếu nhưng bởi vì cách Bắc Hải chìm rất gần. Thời khắc đều phải chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Vài người này vong ân phụ nghĩa, tôi đề nghị đuổi bọn họ ra khỏi căn cứ."

Ánh mắt Thẩm Cầm Nhã sững sờ, kéo tiểu Đường qua. Sau đó bén nhọn hỏi: "Là ai cho các người làm như thế."

Tiểu Đường trừng to mắt, hung hăng đạp bọn họ mấy cước: "Các người vẫn còn có chủ mưu phía sau màn?"

Thẩm Bằng mắt thấy tình thế không tốt định bụng chuồn đi nhưng Trần Bàn Tử vẫn luôn không có lên tiếng lại trực tiếp dắt lấy cổ áo ông ta. Kéo ông ta trở về bên cạnh, còn cười hơ hớ hỏi: "Ông đừng có gấp mà, ông không hiếu kỳ đến cùng là ai tung ra lời đồn này sao?"

hiện tại Trần Bàn Tử cũng tức giận muốn nổ tung, sao, chị dâu của mình là để cho mấy người này có thể tùy tiện vu oan sao?

Đây không phải là gián tiếp bắt nạt Lệ Sâm sao? Bọn họ bây giờ đã đến, tuyệt đối không từ bỏ!

Mấy người kia chịu không nổi Thẩm Cầm Nhã tra hỏi, rất nhanh đã khai ra. Hóa ra người để bọn họ tản ra vài lời đồn này chính là Thẩm Bằng.

Vừa nghe xong, ánh mắt của tất cả mọi người nhìn Thẩm Bằng đều không tốt. Thẩm Bằng muốn chạy lại bị Trần Bàn Tử gắt gao kiềm chế, mồ hôi lạnh đều từ trên trán chảy xuống nhưng ông ta vẫn còn cố gắng giải thích: "Chị, không phải như vậy, để em giải thích, mấy chuyện đấy không phải đều là sựthực sao..."

"Pằng" một tiếng, một bạt tai dừng ở trên mặt Thẩm Bằng.

Đầu ông ta lệch qua một bên, không thể tin được nhìn Thẩm Cầm Nhã. Ngay cả lúc ông ta đuổi Tần Mộ Yên ra khỏi căn cứ, Thẩm Cầm Nhã cũng không đánh ông ta. Bây giờ lại vì vài người ngoài đánh ông ta sao?

Trong nháy mắt Thẩm Bằng chỉ còn ủy khuất, vùng ra khỏi tay Trần Bàn Tử bắt đầu càn quấy: "Chị, sao chị có thể đối xử với em như thế! Em cũng chỉ là vì tốt cho căn cứ!"

"Cậu là vì tốt cho căn cứ?" Thẩm Cầm Nhã luôn tha thứ cho em trai nhưng lần này thật sự đã là cực hạn: "Kể từ khi cậu làm người lãnh đạo,những chuyện cậu làm là vì căn cứ sao? Tìm tinh hạch thủy chung đều là những người có dị năng khác hướng ở phía trước, cậu ở đâu? Lạm dụng chức quyền khiến cho bao nhiêu người cảm thấy trong trụ sở không công bằng?"

Lời Thẩm Cầm Nhã nói khiến sắc mặt Thẩm Bằng lúc trắng lúc xanh, hơn nữa, một câu ông ta cũngkhông có phản bác được.

"Nghĩ tới cậu cũng không có hại qua người nào, tôi đối với cậu liền mở một con mắt nhắm một con mắt nhưng mà hiện tại cậu lại dám xui khiến người khác đi sát hại đồng bạn! trên chiến trường tùy tiện dao động quân tâm đại kỵ! Cậu đây là đang cầm thanh đao cứng rắn đâm vào lòng tôi!"

Thẩm Cầm Nhã che ngực mình, hơi thở không thuận thiếu chút nữa thì ngất đi vì tức.

Vốn là Tần Mộ Yên một câu cũng không muốn nói cùng Thẩm Cầm Nhã. Nhưng thấy thân thể bàkhông ổn cũng quên mất mâu thuẫn của hai mẹ con. cô xông lên trước nâng đỡ Thẩm Cầm Nhã: "Mẹ ơi! Mẹ không sao chứ?"

Thẩm Cầm Nhã vui mừng nhìn Tần Mộ Yên một cái, cảm giác con gái mình thật sự đã trưởng thành rồi. Hơn nữa, con bé còn tìm được bạn trai không tồi.

Hơi bình phục tâm tình, Thẩm Cầm Nhã lạnh lùng nói với Thẩm Bằng: "Thời gian qua cậu phạm sai lầm cũng không biết hối cải, lần này lại thiếu chút nữa hại chết Nam Ca. Từ hôm nay bắt đầu, cậu cũng không phải là người lãnh đạo của căn cứ nữa."

Thẩm Bằng hét ầm lên: "Chị không thể làm như thế! Em không làm lãnh đạo thì ai tới làm?"

Ông ta còn gượng cười muốn kéo tay áo Thẩm Cầm Nhã, lại bị Thẩm Cầm Nhã né tránh: "Chị, căn cứthật sự cần em mà, ngươi đừng xúc động..."

"Chuyện lãnh đạo hãy để tôi đảm đương thôi." Thẩm Cầm Nhã tỉnh táo nói.

Thẩm Bằng đầu tiên là sững sờ sau đó lập tức cười ha hả: "Chị đừng nói giỡn, chị là đàn bà lại là dị năng hệ thủy, chị có thể làm gì chứ..."

"Cậu im miệng cho tôi!" Thẩm Cầm Nhã đối với việc Thẩm Bằng liên tục cắt đứt ý mình cực kỳ bất mãn. Bà xoay người hỏi những người khác trong căn cứ: "Tôi đảm đương chức vụ người lãnh đạo, mọi người đồng ý hay không?"

Trừ đám hồ bằng cẩu hữu của Thẩm Bằng thì những người khác đều cảm thấy Thẩm Cầm Nhã sớm nên tiếp nhận cái căn cứ này rồi. Cho nên bọn họ cùng kêu lên: “Đồng ý!"

Thẩm Cầm Nhã cũng khẽ mỉm cười: "Vậy tại đây tôi cùng mọi người hứa hẹn, nhất định sẽ phát triển căn cứ mười bảy trở nên tốt hơn. Khiến mọi người về sau cũng có thể trải qua những ngày có quần áo mặc, có cơm ăn, có vũ khí dùng! Còn như Zombie, tới một con giết một con, đến hai con, giết mộtđôi!"

"Được!" Tất cả mọi người vỗ tay đồng ý với Thẩm Cầm Nhã, trong mắt tràn đầy cuồng nhiệt.

Thẩm Bằng sắp sụp đổ, ông ta không ngừng đi vòng vèo trên mặt đất: "không phải thế, tôi mới là người lãnh đạo của căn cứ này mà!"

Thẩm Cầm Nhã trực tiếp tiến hành trừng phạt đối với vài người tản lời đồn: "Hôm nay bắt đầu đuổi mấy người này ra căn cứ mười bảy. Hơn nữa đưa việc bọn họ làm thông báo cho những trụ sở khác tại Bắc Hải. Còn như Thẩm Bằng, niệm tình cậu cũng đã từng vì căn cứ làm ra một chút cống hiến. Từ hôm nay bắt đầu, cậu hãy đến tiểu đội người có dị năng. Về sau vật tư của cậu đều xem chiến tích bản thân mà định ra."

Vành mắt Thẩm Bằng cũng đã đỏ hồng, cầu xin Thẩm Cầm Nhã: "Chị ơi em biết sai rồi, em quỳ xuống với chị..." nói xong ông ta còn thật sự quỳ xuống suýt nữa thì dập đầu với Thẩm Cầm Nhã: "Chuyện nào chị không hài lòng, em nhất định thay đổi. Chị đừng bắt em ra ngoài giết Zombie, van cầu chị..."

Cuộc chiến tranh hôm nay để cho ông ta tinh tường ý thức được Zombie mạnh bao nhiêu. Loại người như ông ta, ra ngoài là chịu chết!

Lúc này không riêng gì Thẩm Cầm Nhã, ánh mắt những người khác nhìn Thẩm Bằng cũng tràn trề khinh bỉ.

Tiểu Đường không khỏi nhớ tới trước kia Thẩm Bằng mỗi lần thúc đẩy, cổ vũ sĩ khí người có dị năng đều dõng dạc cực kỳ. Giống như là đám Zombie bên ngoài chả khác gì cải trắng vậy, người có dị năng bọn họ lợi hại đến nghịch thiên luôn. thật là không có nghĩ đến chính bản thân ông ta lại sợ Zombie như thế này.

Đám người Trần Bàn Tử tính là người ngoài, đứng xem cảnh này giống như xem tuồng vậy, ai cũngkhông lên tiếng.

Thẩm Cầm Nhã nếu đã đứ ra quyết định, tự nhiên sẽ không đổi ý. Bà cầm tay Tần Mộ Yên ngập tràn áy náy nói: "Tôi làm người lãnh đạo căn cứ cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu đuổi con gái tôi ra ngoài. Chỉ vì lúc đó cậu rất đường hoàng nói là vì xây dựng căn cứ. Trong lòng tôi, mỗi người trong căn cứ đều quan trọng như nhau. hiện tại bắt đầu, cậu cũng đừng coi tôi như chị gái nữa, lại càng không cần cảm thấy tôi sẽ lưu tình với cậu. Tôi sẽ không để cho cậu bất luận đặc quyền nào hết."

Thẩm Bằng biết rõ chị gái ông ta nói một không nói hai, trực tiếp nằm co quắp trên mặt đất. Xong rồi, Thẩm Cầm Nhã lần này thật sự mặc kệ ông ta rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng phan, than chu dai bi nhiem mau khong the nghi ban rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.