Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 142: Tạo ra ảo giác

"không có." Thẩm Cầm Nhã lắc đầu: "Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng chúng cố ý trốn đi. Đám Zombie bò lên từ Bắc Hải chìmkhông giống với đám Zombie trước kia săn giết. rõ ràng bọn chúng thông minh hơn nhiều."

"Tiến hóa." Lệ Sâm trầm giọng nói.

Thẩm Cầm Nhã "Ừ" một tiếng, lại lo lắng nhìn Nam Ca: "Hy vọng căn cứ hết thảy đều hướng tới phương hướng phát triển mà đi."

Bởi vì bà còn có việc nên Lệ Sâm đưa bà ra cửa trước. Lúc tới cửa, emgái nhỏ tên là tiểu Đường kia còn tiếc nuối nhìn Nam Ca rồi lầm bầmmột câu: "Lúc đầu còn cho rằng cô cùng Tông Hạo Hiên là một đôi đâu... không nghĩ tới lại là..."

Mặt Lệ Sâm trực tiếp lạnh xuống. Tiểu Đường ngậm miệng lại, kinh hãi nhìn thoáng qua Lệ Sâm rồi lập tức chạy trốn.

Chờ sau khi đi xuống lầu Thẩm Cầm Nhã còn quở trách cô ấy: "cô biếtrõ Lệ Sâm mạnh bao nhiêu lại còn kích thích anh ta như thế. không sợanh ta à?"

Tiểu Đường bĩu môi; "Sợ chứ."

"Sợ mà cô còn trêu chọc người ta." Thẩm Cầm Nhã lại bất đắc dĩ.

"Ai bảo Nam Ca của chúng ta tốt như vậy. một cây bắp cải trắng nõn nà lại bị Lệ Sâm khom lưng húc." Tiểu Đường cực kỳ tức giận, cực kỳ bất bình. thật ra không riêng gì cô ấy mà rất nhiều người trong căn cứ coi Nam Ca trở thành thần tượng, tất cả đều không ưa Lệ Sâm đâu nhá. Hơn nữa còn là cái loại không ưa mà không có bất kỳ lý do nào.

Dù sao Lệ Sâm ở trong mắt bọn họ chính là tình địch! Nếu anh takhông chiếu cố nữ thần Nam Ca thật tốt, mấy người các cô sẽ khôngbỏ qua cho anh ta đâu!

Thẩm Cầm Nhã biết rõ tiểu Đường là đang ghen tị Lệ Sâm người ta, nhưng mà tâm địa của các cô ấy đều không xấu. Cùng lắm cũng chỉ có thể ở trước mặt Lệ Sâm kích thích hai câu, sẽ không làm cái gì ở sau lưng.

Hơn nữa nhìn tư thế kia của Lệ Sâm, phỏng chừng lúc này đang bận chống đối Tông Hạo Hiên đây.

Quả nhiên ở trong phòng, Lệ Sâm lạnh lùng nhìn chằm chằm Tông Hạo Hiên: "anh đã làm gì Nam Ca?"

Bây giờ Tông Hạo Hiên đã hoàn toàn lý giải cảm giác của Diệp Thiệu,anh ta cũng tương đối không thích Lệ Sâm! So với nguội lạnh thì thời điểm Tông Hạo Hiên nghiêm mặt càng đáng sợ hơn, quanh thân đều là từng trận hàn khí: "Tôi làm cái gì, anh hoàn toàn có thể đợi sau khi Nam Ca tỉnh lại rồi hỏi cô ấy."

Lệ Sâm biết rõ Tông Hạo Hiên đang cố ý kích thích mình, đạo lý nàyanh đều hiểu nhưng anh vẫn không nén được lửa giận trong lòng.

Người đàn ông này mới bắt đầu không phải là không ưa Nam Ca sao? Tại sao lại chuyển biến thái độ nhanh như thế?

Cắn răng, Lệ Sâm còn cố làm ra vẻ rộng rãi giễu cợt một tiếng: " Nam Ca của tôi có mị lực rất lớn, người đàn ông nào không thích cô ấy mới là mắt mù."

Tông Hạo Hiên không nghĩ tới Lệ Sâm có thể nói như thế. anh ta vốn cảm thấy Lệ Sâm sẽ tìm lý do cùng mình đánh một trận chứ. Tình cảnh Lệ Sâm chiến đấu với con sinh vật nước biến dị kia vẫn luôn giống như dấu ấn in ở đáy lòng Tông Hạo Hiên, thúc giục anh ta liên tục đi về phía trước.

Bởi vì chỉ cần cường đại hơn mới có thể có tư cách bảo vệ Nam Ca hơn Lệ Sâm. Mà bây giờ anh ta không sánh bằng Lệ Sâm là sự thực.

Lệ Sâm cũng không muốn dùng dị năng đi áp chế anh ta, thời điểmanh vừa mới thức tỉnh dị năng liền phát hiện dị năng của bản thân rất khác biệt so với người khác. Thời gian dài như vậy, cho tới nay anhcũng không phát hiện một người nào có dị năng không gian. Càng đừng nói đến không gian cuồng bạo. Cho nên Lệ Sâm rất cẩn thậnkhông hề bại lộ dị năng của mình.

Tông Hạo Hiên cùng Lệ Sâm hai mắt đối chọi, cuối cùng vẫn bại trận: "anh đi ra với tôi, tôi có lời muốn nói với anh."

Lệ Sâm nghi ngờ nhìn anh ta, lập tức quay đầu dặn dò Tân Vũ Hoa: "Chiếu cố tốt Nam Ca, tôi đi một chút rồi về ngay."

Đôi mắt Tân Vũ Hoa trông mong gật đầu. Lệ Sâm cùng Tông Hạo Hiên ra ngoài, trong gian phòng cũng chỉ còn lại mình cùng Nam Ca nha!thật sự là quá tốt!

Hai người bọn họ chỉ đứng ở cửa, Tông Hạo Hiên đem chuyện anh ta bị thương rồi Nam Ca dùng máu cứu anh ta nói cùng Lệ Sâm một lần.

Lệ Sâm vốn là đặc biệt không thích tình địch này, nhưng mà càng nghe lời anh ta nói, mặt lại càng trầm. Cuối cùng anh hỏi dồn dập: "Chuyện này còn có ai biết."

"không có người khác, chỉ có hai người chúng ta. Ngay cả Nam Ca tôi cũng không có nói cho." Tông Hạo Hiên cùng Lệ Sâm trao đổi ánh mắt, biết rõ chuyện này có bao nhiêu nghiêm trọng. Máu tươi có thể giải độc Zombie, nếu như tin tức này truyền đi. Toàn bộ thế giới sẽ trở nên điên cuồng.

Lệ Sâm lợi hại hơn nữa thì như thế nào? anh có thể chống đỡ nổi toàn bộ thế giới sao? Biến thành Zombie không đáng sợ, tình huống như thế mới đáng sợ nhất.

Lệ Sâm đổi cái nhìn với Tông Hạo Hiên không ít: "Nếu đã không có người biết rõ vậy thì không cần truyền ra ngoài, tôi sẽ nghĩ biện pháp."

Tông Hạo Hiên nghiêm túc nói với Lệ Sâm: "Nếu quả thật bại lộ vậy thìtôi sẽ chiêu cáo với mọi người là máu tôi có vấn đề. sẽ không nói ra Nam Ca đâu."

Lệ Sâm ngưng mắt nhìn Tông Hạo Hiên, chủ động đưa tay ra: "Tôi thay Nam Ca cảm ơn anh."

Tông Hạo Hiên cười khổ một tiếng, cũng cầm tay Lệ Sâm: "Lời này tôi nên nói với anh. Cảm ơn anh đã cứu Nam Ca."

Hai người đàn ông cười thầm, cũng có thể từ trong mắt đối phương nhìn ra thâm tình dành cho Nam Ca. Tuy nhiên Tông Hạo Hiên hiển nhiên còn kèm theo một tia ảm đạm. Bởi vì Nam Ca lựa chọn ai, anh tađã biết rõ.

Hai người đã trì hoãn thời gian rất dài, Lệ Sâm nhìn nhìn cửa phòng: "Vào đi."

Tông Hạo Hiên cũng không thể chờ đợi nhưng mà bọn họ mới vừa vào nhà liền phát hiện Tân Vũ Hoa đưa lưng về phía bọn họ muốn hôn Nam Ca!

Trong nháy mắt Lệ Sâm liền nổi giận, thời điểm xông lên phía trước bởi vì không gian dưới chân cuồng bạo, trực tiếp bị anh bước ra một cái hố. anh một phen túm lấy Tân Vũ Hoa, trên tay nổi đầy gân xanh gắt gao nhìn chằm chằm Tân Vũ Hoa: "Cậu đang làm cái gì?"

Tân Vũ Hoa giống như trong mộng mới tỉnh lại, ánh mắt đầy sương mù. Ngẩng đầu nhìn Lệ Sâm, lại nhìn tình cảnh của mình một chút. Ngơ ngác nói: "Tôi... Vừa mới xảy ra chuyện gì sao?"

"Cậu còn giả ngu?" Lệ Sâm chỉ Tân Vũ Hoa, một quyền xé gió đập tới. Vẫn là Tông Hạo Hiên ngăn cản anh, nói với Lệ Sâm: " Trước đừng xúc động, tìm hiểu rõ tình huống rồi nói sau đi."

Dọc theo đường này, Tân Vũ Hoa có rất nhiều cơ hội cùng Nam Camột chỗ cũng không có làm gì Nam Ca. Cậu sùng bái Nam Ca như vậy, sao có thể cam tâm làm cô ấy tổn thương chứ?

Vì vậy Tông Hạo Hiên hỏi Tân Vũ Hoa: "Cậu nói đi, tại sao vừa nãy lại vô lễ với Nam Ca?"

Tân Vũ Hoa vẫn bảo trì tư thế trên mặt đất không có thay đổi, nhưng mặt lại đỏ lên: "Tôi tôi tôi..." Cậu bắt đầu lắp bắp: "Tôi chỉ là nhìn thấy Nam Ca tỷ muốn tôi thơm cô ấy một cái..." Mắt thấy Lệ Sâm lại muốn đánh mình, Tân Vũ Hoa lập tức cầu xin tha thứ: "thật mà, tôi khôngnói dối đâu! Về sau tự mình đi tới gần làm cái gì thì tôi cũng không biết nữa!"

Tông Hạo Hiên nhìn Lệ Sâm cũng đã ở biên giới nổ tung, lập tức mang Tân Vũ Hoa đi. Mặc dù lời Tân Vũ Hoa nói nghe rất là không thể tưởng tượng nổi nhưng mà Tông Hạo Hiên hiểu rõ cậu, cho nên tin tưởng cậu. Xem ra hết thảy bí ẩn cũng chỉ sau khi Nam Ca tỉnh lại mới có thể cởi bỏ.

Nam Ca giờ phút này còn đang đắm chìm trong giấc mộng. Phải nói làcô đã bất tỉnh hai ngày mới vừa có ý thức của mình.

Trong giấc mộng vẫn như cũ là ký ức trước đây. Bản thân cô trong mộng đang ở trong một cái phòng nhỏ bí mật với cha, phòng rất tối. Bên cạnh cô bày biện rất nhiều thiết bị, cha cô còn đang ở cạnh làm thao tác tiêu độc.

Tiểu Nam Ca có chút sợ hãi hỏi: "Ba ba muốn làm gì nha?"

Cha mặc dù cười nhưng lại khó coi hơn cả khóc: "Nam Ca ngoan ngoãn ngủ một giấc, tất cả sẽ kết thúc thôi." Sau đó, cha liền tiêm thuốc tê vào tĩnh mạch ở tay cô.

Tiểu Nam Ca thiếp đi nhưng Nam Ca vẫn như người ngoài cuộc đứng xem, cha cô không có thực hiện cuộc giải phẫu gì mà chỉ tiêm thêm cho cô vài loại thuốc thử khác. cô cũng không biết đó là thuốc gì nữa.

Chờ sau khi tiêm xong, ông ấy quỳ trên mặt đất bụm mặt khóc rống lên: "Nam Ca, hãy quên hết thảy mọi chuyện đi. Những người kia đều điên rồi... Đều điên hết rồi!"

Nhìn đến đây, Mí mắt Nam Ca động động. Phần phật một cái thế nhưng cô lại tỉnh lại. Thế giới trong mộng tiêu tán, thế giới thực tế đập vào mi mắt.

Nam Ca trừng mắt nhìn, quay đầu tìm kiếm Lệ Sâm. Tình cảnh trong mộng quá chân thật, từ trước đến giờ cô còn không biết rõ hồi nhỏbản thân mình thế nhưng đã từng trải qua những chuyện này.

Lệ Sâm đi vào phòng, Tông Hạo Hiên cùng Tân Vũ Hoa vừa mới đithôi. Vừa nghĩ tới cảnh tượng lúc nãy là sắc mặt Lệ Sâm liền trở nên kém cỏi.

Nam Ca không biết mình lại phạm vào sai lầm gì mà Lệ Sâm lại có thể nhìn mình như vậy. cô chỉ có thể rụt cổ một cái: "Lệ Sâm... anh sao thế..."

Lệ Sâm ngồi ở bên giường, duỗi tay vuốt ve mặt Nam Ca. Thấy cô tỉnh lại, anh rất vui vẻ nên lắc đầu: "không sao. Thân thể em có chỗ nàokhông thoải mái không?"

Nam Ca lắc đầu: "không có." Nhưng vẫn cảm nhận trong chốc lát, côkhông quá chắc chắn nói với Lệ Sâm: "Hình như tôi đã biết vì sao bản thân lại hấp dẫn Zombie rồi."

"Hử?" Lệ Sâm cũng nghiêm túc.

Nếu như hấp dẫn Zombie cũng là một loại dị năng, vậy thì anh phải nghĩ biện pháp giam cầm dị năng này lại.

Nam Ca từ từ ngồi dậy nhìn Lệ Sâm: "Tôi xác thực là hệ tinh thần nhưng nó khác hệ tinh thần bình thường... Đoạn thời gian trước, tinh thần lực của tôi ở lúc tôi không phát giác được đã tự thoát ra ngoài."

"Thoát ra ngoài?" Lệ Sâm ngẫm nghĩ hai chữ này: "Chắc không riêng gì em mà những người khác cũng không phát hiện ra đâu."

"Đúng." Sau lần hôn mê này, Nam Ca lại một lần nữa hoàn thành mộtcấp tiến hóa. hiện giờ năng lực của cô đã tương đương với người có dị năng cấp sáu.

Cấp sáu, nghe rất lợi hại nha. Nam Ca lại nghĩ tới tình cảnh Lệ Sâm chiến đấu trước đây, cô cảm thấy dị năng của Lệ Sâm sau đợt vĩnh dạ chắn chắn không chỉ là cấp sáu thôi đâu.

Theo quá trình liên tục tiến hóa, tâm trí của Nam Ca cũng càng ngày càng thông minh. Những chuyện ngày xưa không giải thích được thìlúc này đã có thể hiểu ra rồi. Cho nên cô không hề truy cứu vì sao Lệ Sâm lại lừa mình mà lại tiếp tục đề tài vừa rồi: "Lúc ấy năng lực khôngtinh mới có thể khiến tinh thần lực khuếch trương ra ngoài. hiện tại tôiđã hoàn toàn có thể khống chế nó ẩn nấp đi."

Biết rõ tinh thần lực rất trừu tượng, Nam Ca còn làm mẫu cho Lệ Sâmmột lần: "anh xem này, nếu hiện tại tôi phóng nó ra ngoài thì sẽ là như vậy."

Lệ Sâm vốn còn đang nhìn chằm chằm vào mắt Nam Ca, trong nháy mắt liền bị đôi mắt tĩnh mịch kia hấp dẫn đi vào. Sau đó anh liền pháthiện cảnh trí xung quanh bản thân thay đổi. Vừa mới nãy Nam Ca cònđang nói chuyện với mình, bây giờ lại đang ở đối diện kiều mỵ cười. Còn câu cái cổ của anh, muốn hôn hôn một cái.

Ánh mắt Lệ Sâm cũng trở nên ngây dại, đối mặt với cô gái mình yêu,anh không còn có thứ tên là tự chủ nữa. Thời điểm bản thân cũng muốn cúi người xuống, năng lực cường đại của anh lại khiến cho thần chí tỉnh lại.

Lại ngẩng đầu nhìn sang, Nam Ca vẫn đang ở trên giường, vẻ mặt vô tội nhìn anh. "anh nhìn thấy cái gì vậy?" Nam Ca đưa thay sờ sờ tránanh, trên đó đều là mồ hôi.

Cảm giác trong lòng Lệ Sâm lúc này thật sự là khó có thể nói thành lời. Hóa ra cô ấy nói thả tinh thần lực ra ngoài là tạo ra loại ảo giác này cho người ta!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang haynhat.com chẳng hạn như truyện cười cực ngắn cực vui, ken re ngay xuan đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với