Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 171: Dụ cô ấy đến đây

Nam Ca nhắm mắt lại, còn khẽ cười.

Giống như là muốn trừng phạt cô không chuyên tâm, Lệ Sâm hôn môi tăng thêm lực đạo cường ngạnh. Mà bàn tay nhỏ bé của Nam Ca lại từ từ vạch đến lưng anh, còn cách quần áo, từng cái dùng đầu ngón tay cảm thụ thân thể tinh tráng của người phía trên.

Kết hôn một năm, ở trên loại sự tình này bọn họ thủy chung hài hòa cực kỳ.

Nhất là vừa nãy, Nam Ca rõ ràng chính là "Đói ", dù sao đối với cô mànói, cô đã tìm được thứ so với máu càng làm cho bản thân thích hơn rồi.

Lau súng cướp cò chỉ cần một cái nháy mắt, tay Lệ Sâm đưa vào trong quần áo Nam Ca, dùng sức vân vê xoa bóp. Nam Ca cũng có chút ý loạn tình mê, bản thân cũng đã rất nhanh trầm luân. Trong căn cứ cókhông ít người đã đứng dậy.

Vừa nghĩ tới bọn họ còn ở bên ngoài, Nam Ca thanh tỉnh một chút, đẩy Lệ Sâm ra.

Lệ Sâm một bộ thỉnh cầu bất mãn nhìn Nam Ca, đôi mắt sắc bén đều ánh lên sắc lục sâu kín.

Nam Ca khụ hai tiếng, đỏ mặt nói: "Coi chừng có người lại gần..."

Lệ Sâm nhìn Nam Ca trước mặt quần áo không ngay ngắn lộ ra xuân quang, hầu kết anh động động, cuối cùng vẫn nhắm mắt lại. đi ra ngoài chính là điểm này không tốt. anh muốn ôm vợ mình một chút còn phải xem thời cơ.

Thời điểm giúp Nam Ca sửa sang lại quần áo, Lệ Sâm còn thở dài: "Cứ thế này mãi, anh rất dễ dàng bị bệnh em có biết không?"

Nam Ca tinh khiết liếc anh một cái, giả vờ như không hiểu anh đangnói cái gì. anh đột nhiên nắm tay Nam Ca đặt lên một chỗ khó nói kia.

Nam Ca giống như là bị điện giật, vội vàng rút tay mình ra, còn xấu hổ gắt nhẹ: "anh giở trò lưu manh."

Lệ Sâm xoa nhẹ đầu cô hai cái, ha ha cười. Còn nâng mặt cô lên hônmột chút: "Nam Tiểu Ca." anh nghiêm túc lại thâm tình hỏi: "Chờ trở về căn cứ, để cho Diệp Thiệu kiểm tra thân thể em một chút đi."

"Hả?" Nam Ca không hiểu anh vì sao lại nhắc tới chuyện này.

Lệ Sâm giống như là nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt so với vừa nãy càng nhu hòa hơn. anh nhẹ nhàng ôm Nam Ca vào trong ngực, cảm thụ cảm giác hai thân thể khảm vào nhau vô cùng kỳ diệu: "Nếu như, nếu như có thể, hãy vì anh sinh đứa bé nhé."

Nam Ca sửng sốt, cô không nghĩ tới Lệ Sâm thế nhưng sẽ nhắc tới vấn đề này với cô.

Lệ Sâm cũng không có nói thêm nữa, anh mở cửa xe ra ý bảo Nam Cađi ra bên ngoài hít thở không khí. Về phần anh... Vấn đề sinh lý còn chưa có giải quyết xong đâu.

Nam Ca không muốn nhìn anh lại giở trò lưu manh, sau khi xuống xe liền lập tức rời khỏi chỗ này. Tuy nhiên coi như là cô đi xa hơn nữa, bởi vì thính giác nhạy cảm, Lệ Sâm nói cái gì thì cô vẫn biết rõ.

Vì vậy thời điểm có người đi qua bên cạnh Nam Ca liền phát hiện mặtcô đỏ bừng bừng, còn lẩm bẩm: "Nhắc tới tên em làm cái gì chứ..."

Đoàn xe muốn nửa giờ sau hành động, Nam Ca cũng không đói bụng liền chậm chạp tản bộ. cô còn nhớ đến đứa trẻ nhièn thấy ở mỏ đá trước kia. Khi đó cô một lòng chỉ có máu, đối với trẻ con xác thựckhông có chấp niệm gì quá lớn. Nhưng mà sau khi nghe Lệ Sâm đề nghị, cô chợt bắt đầu ảo tưởng đứa bé của mình cùng Lệ Sâm sẽ là bộ dáng gì.

Đứa bé sẽ có khuôn mặt giống Lệ Sâm, lúc không cười là một núi băngnhỏ, lúc cười rộ lên lại giống như gió xuân phơi phới. Bé sẽ cường đại giống Lệ Sâm, sẽ rất khí phách. Quan trọng nhất là bé cũng sẽ yêumình giống Lệ Sâm.

Suy nghĩ dần dần bay xa. Ký ức về cha ruột thật ít đến thương cảm. Hình như là từ khi ông ấy tự giúp mình tiêm thuốc vào liền triệt để biến mất. Nam Ca nghĩ đến kết cục cuối cùng của mẹ đẻ, mặc dùkhông muốn thừa nhận nhưng chỉ sợ cha ruột của cô đã không còn ởtrên đời này nữa rồi.

Ký ức về cha nuôi lại có rất nhiều. Lúc ông còn trẻ từng kết hôn nhưng lại không có con, về sau vợ ông lại ra đi ngoài ý muốn.

Lúc nhặt được Nam Ca, ông ấy thật sự coi Nam Ca trở thành con gáiruột mà nuôi dưỡng. Cho dù ông ấy không giống như cha ruột có học phú như vậy nhưng mà ở khoản ăn mặc, từ trước đến giờ ông đềukhông có khắt khe Nam Ca.

Về sau để Nam Ca học y cũng là chi tiêu rất lớn. Nam Ca thật sâu cảm kích, lấy thành tích tốt nhất khóa tốt nghiệp ở đại học y khoa.

Còn chưa kịp báo đáp Nam Chí Thành thật tốt liền tách ra.

Trong trí nhớ, cảnh tượng Nam Chí Thành mua đường cho tiểu tiểu Nam Ca, mang về nhiều món đồ chơi cùng quần áo xinh đẹp còn rõmồn một trước mắt. Ông ấy dạy bảo, trước kia không thích nghe, bây giờ lại hoài niệm như thế.

cô biến thành Zombie từ lúc không có tình cảm của nhân loại đến lúc tình cảm dần dần phong phú, từ thời điểm vừa mới chết áy náy đối với Nam Chí Thành lại đến bây giờ tưởng niệm. Giống như là đi qua toàn bộ một lượt luân hồi vậy.

cô nhìn về phía bầu trời, ở trong lòng mặc niệm nhất định sẽ tìm được cha nuôi.

Mà thôi, sau này cô cùng Lệ Sâm cũng sẽ có đứa bé cùng mình. cô sẽgiống như Nam Chí Thành, yêu thương đứa bé.

"Nam Ca, sớm." Sau lưng truyền đến giọng nói của Athur. Nam Ca đem tất cả tâm tình đều thu vào, quay đầu nhìn về phía Athur. Đối với mỹ nhân lạnh lùng này, Athur còn thật sự tốt tính hiếm thấy. anh ta vốn chính là người đàn ông rất có mị lực, chỉ là ở trước mặt Nam Cakhông có tác dụng mà thôi.

Thấy Nam Ca không có ý tứ gì thân cận, Athur nhẹ giọng hỏi: "Nghenói cô cùng Lệ Sâm đã kết hôn được một năm?"

Nam Ca cảnh giác nhìn Athur, người đàn ông này muốn làm cái gì?không phải là muốn đoạt Lệ Sâm cùng mình chứ?

Bởi vì vẻ mặt cô vẫn "Chính trực" như vậy, Athur không biết rõ cô đangsuy nghĩ gì, nếu không anh ta sẽ hộc máu mất.

đi lên phía trước hai bước, Nam Ca thoáng nhíu mày, Athur liền ngừng lại. Xem ra đây là khoảng cách an toàn của Nam Ca. "cô đối với chuyện của Lệ Sâm hiểu rõ bao nhiêu?" Athur hỏi.

Nam Ca suy nghĩ một chút, nói: "không biết."

Chuyện lúc trước Lệ Sâm trải qua, Nam Ca xác thực không biết rõ. Coi như là Cố Liệt tồn tại, cô cũng là đến Thượng Kinh mới biết được.

Tuy nhiên đối với điểm này một câu oán hận cũng không có. cô biết rõLệ Sâm trước kia là bộ đội đặc chủng duy trì hòa bình, rất nhiều chuyện khẳng định là anh ấy không muốn nhớ lại mà thôi.

Có lẽ là bởi vì Nam Ca biến thành Zombie, những chuyện khiến côthích cùng để ý đều thay đổi. Bây giờ Lệ Sâm sống sờ sờ ở trước mặtcô, tại sao cô phải để ý quá khứ của anh ấy chứ?

Athur nhìn chằm chằm Nam Ca, phát hiện cô ấy thế nhưng một chút ý nghĩ muốn hỏi mình cũng không có. Nhịn không được, Athur truy vấn: "Lẽ nào cô không hiếu kỳ sao?"

Nam Ca nhẹ nhàng lắc đầu. Nửa giờ đã qua, cô nên trở về xe rồi. Vì vậy cô không tiếp tục nói với Athur lời nào nữa mà xoay người rời điluôn.

Đứng một lúc lâu, Athur mới hướng tới hướng ngược lại mà đi.

Ở trong mắt Nam Ca, Athur này chỉ là một chuyện nhỏ xen giữa mà thôi. Ngay cả nói với Lệ Sâm cũng không cần, cô về đến xe, ngửi mộtcái. không thấy hương vị gì còn hài lòng nhìn Lệ Sâm một cái.

Đoàn xe tiếp tục đi, có nhiều cường giả hộ tống như vậy. Zombie bình thường muốn thương tổn đến bọn họ cơ hồ là không thể nào.

Tuy nhiên khiến người trong đội ngũ không nghĩ tới là, bọn họ vốn tưởng rằng những tên cường đạo muốn chạy càng xa càng tốt. Ai biết bọn họ ở trên đường thế nhưng còn giải quyết được vài sóng người.

Vài người này giống như là cố ý ở trên đường chờ bọn họ để viết thêm kế hoạch đường đi cho bọn họ vậy, cho dù là phải trả giá bằng sinh mệnh. Mấy lần sau, Cố Liệt rất nhanh triệu tập một hội nghị nhỏ đem ý tưởng của ông ta nói cho vài người khác.

Giờ phút này đã là buổi tối, mà bọn họ cách Bắc Hải chỉ còn lại khôngtới ba ngày lộ trình. Dựa theo phương hướng hiện tại của bọn họ sẽkhông trực tiếp gặp bất luận căn cứ nào mà ngược lại là chạy thẳng tới Bắc Hải chìm luôn.

Cố Liệt ngưng trọng nói: "Chỉ sợ nhiệm vụ giải quyết hải tặc lần nàykhông đơn giản giống như chúng ta nghĩ."

Lệ Sâm gật đầu, cùng Cố Liệt kề vai chiến đấu nhiều năm, một ánh mắt của chiến hữu cũng đủ cho anh hiểu ông ấy có ý gì: "Tổ chức cường đạo này có không ít người, nhưng ngăn đón chúng ta không cómột người nào là đầu não. Chúng ta một không biết rõ thành viên cấp cao của chúng, hai không biết rõ bọn họ đến cùng là có mục đích gì."

Nam Ca lạnh lùng nói: "Cha tôi còn ở trong tay bọn chúng cho nên mặc kệ phía trước là bẫy rập gì, chúng ta đều phải đi theo đám người bọn họ."

Có lẽ là ở Bắc Hải một năm, cô được Lệ Sâm bảo vệ quá kín kẽ. Zombie theo ý cô cũng không có lực sát thương gì lớn. hiện giờ lúc nào cũng có mấy con bọ chó ở trước mặt cô tác quái, cô lại không thể giết hết bọn chúng. Loại cảm giác này tương đối phiền lòng.

Vẻ mặt Cố Liệt ngưng trọng: "Cho nên bắt đầu từ bây giờ chúng ta nhất định phải có lòng đề phòng."

Athur đối với sự nghiêm túc của Cố Liệt, giống như không hiểu: "Chỗ này không đã là phạm vi Lệ Sâm thống trị sao? Hay là trong Bắc Hải chìm có cái gì?"

Lệ Sâm nói cho Athur hiểu: "Nếu như Bắc Hải chìm còn dư lại một chút kia dễ dàng giải quyết như vậy thì chúng tôi cũng không cần hơn mộttháng còn chưa lấy được chỗ đó."

Athur đột nhiên bật cười, trong mắt hiện lên hào quang hưng phấn: "Xem ra nhiệm vụ lần này thay đổi trở nên khiêu chiến hơn, tôi thích nhiệm vụ có tính khiêu chiến."

Hội nghị nhỏ rất nhanh kết thúc, một lần nữa phân phối nhiệm vụ cho mọi người, Athur liền đi về nghỉ. hiện giờ đội ngũ Tông Hạo Hiên bọn họ còn ở bên ngoài Bắc Hải, chưa hộp hợp với Lệ Sâm.

Những tên cường đạo kia trốn quá sâu, nhiều ngày như thế mà đám Tông Hạo Hiên vẫn chưa đụng phải bất kỳ một thành viên nào. Cố Liệt, Lệ Sâm cùng Nam Ca ở trong đội ngũ cách đó không xa, nói tình huống hiện giờ.

"trên diễn đàn càng diễn càng mãnh liệt, căn cứ Thượng Kinh trải qua mấy ngày cải biến. trên đó đã có thể phát hình ảnh cùng video, những người chửi bới Nam Ca càng thêm được voi đòi tiên. thật sự không cần tôi chặn tài khoản bọn họ sao?" Cố Liệt lo lắng hỏi Lệ Sâm.

Nam Ca mấy ngày này đã trở nên lạnh nhạt rồi, dù sao đám cường đạo đáng chết kia tựa như là □□ mà thôi.

Lệ Sâm trả lời Cố Liệt: "Tạm thời không cần phải để ý đến, quan trọng là chúng ta nhận rõ manh mối quan trọng của đám cường đạo này."

Nếu hai vị đương sự đều không để ý, Cố Liệt liền không quan tâm nữa. Nam Ca là cô gái như thế nào, ông ta trải qua mấy ngày chung đụngđã có hiểu rõ sơ bộ.

Cùng ý tưởng với người của căn cứ Bắc Hải, nếu như cô ấy thật sự là Zombie. cô ấy chịu đứng ở bên cạnh nhân loại thì bọn họ phải dốc hết thảy nguồn lực để cung phụng thật tốt nha. Dù sao Cố Liệt đã từng suy nghĩ qua, nhân loại cùng Zombie có hay không có khả năng vì thứ nào đómà tạo ra sự cân bằng.

Tuy nhiên ý nghĩ này mới vừa nói ra, rất nhiều người liền bày tỏ khôngthể nào. hiện giờ nhân loại cùng Zombie là tình trạng ngươi sống ta chết. Ai chịu chung sống hoà bình chứ?

Lệ Sâm còn giới thiệu với Cố Liệt một chút về đặc điểm của Bắc Hải chìm. Cố Liệt nghe qua xong, ngưng trọng hỏi: "nói cách khác, chúng ta nếu quả thật đến Bắc Hải chìm, khả năng còn phải đối mặt với mộtlượng lớn sinh vật biển hung hãn?"

"không sai. Bọn chúng mặc dù không có dị năng cùng tinh hạch. Nhưng mà thủ đoạn công kích lại đủ loại, khiến người ta khó lòng phòng bị."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như hoa baby, healthy la gi rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.