Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 75: Anh là ai nha

Lệ Sâm không né tránh nhưng cũng không hề ngăn cản Nam Ca. Ánh mắt anh xa xăm cùng thâm thúy, giống như là xuyên thấu qua da thịt nhìn thấy bên trong.

ánh mắt nhìn kỹ như vậy, rõ ràng nên khiến người ta cảm thấy dị thường cường đại mới đúng, nhưng không biết vì sao ánh mắt này lại có chút yếu đuối.

Tình huống vây giờ, Nam Ca, cô sẽ đưa ra lựa chọn như nào?

Là một lần nữa trở lại bên cạnh sư huynh của cô, hoàn toàn thoát khỏi anh. Hay là nguyện ý theo anh đi xuống địa ngục?

Tất cả mọi người đưa ánh mắt tập trung ở trên người Nam Ca. không thể nghi ngờ đều đang đợi cô đưa ra một quyết định.

Nam Ca rất là không thích cảm giác bị con người nhìn chăm chú như vậy, cũng may cô cũng không có tâm tư “không phụ như đến không phụ khanh”.

Vì vậy cô từ sau lưng Lệ Sâm đi ra, còn dùng tay kéo vạt áo của mình. hiện giờ cô kiều kiều tiếu tiếu, cả người không động đậy nhìn như thế nào cũng giống một cô gái ngoan ngoãn.

"Mặc dù tôi... hỏi có chút không thích hợp, nhưng mà..." cô nổi lên dũng khí nhìn về phía Diệp Thiệu. Sóng mắt lưu chuyển từng điểm sáng khiến người ta không đành lòng trách móc nặng nề: "anh là ai nha?"

Toàn trường yên tĩnh, giống như gió thổi qua cũng có thể phát ra âm thanh.

Diệp Thiệu vẫn còn đưa tay, cứ như này giằng co ở giữa không trung. anh ta nhìn về phía Nam Ca, trong mắt tràn đầy khôngdám tin.

Tô Phương cùng Tô Hiển cũng là sợ bóng sợ gió một hồi. nói thật, bọn họ cùng căn cứ tiếp xúc mặc dù không nhiều người nhưng cũng biết rõ địa vị Diệp Thiệu ở đây cao bao nhiêu. Nếu như Nam Ca thật sự là sư muội của anh ta, nếu đi theo anh ta ở lại căn cứ nhất định sẽ rất an toàn.

Hai chị em hiểu ra, Lệ Sâm vẫn không muốn mang bọn họ theo cho dù thực lực của bọn họ đã rất xuất chúng. Vậy nếu mà Nam Ca chịu ở lại, sẽ không giống thế nữa.

Lúc này, Nam Ca từ chối Diệp Thiệu. Tô Phương cùng Tô Hiển còn có chút mất mát.

Tân Vũ Hoa ngược lại ở trong lòng mừng thầm. Hì hì, Nam Ca tỷ không đồng ý bác sĩ Diệp nha! nói cách khác, về sau mình còn có cơ hội!

Mặc dù Diệp đại ca là người mình rất tôn kính nhưng mà tình cảm là thứ không thể nhường! Vừa nghĩ như thế, một đầu tóc màu rơm của Tân Vũ Hoa hưng phấn đến dựng lên.

Còn thật sự đánh vỡ sự yên tĩnh này, vẫn là tiếng cười của Lệ Sâm. thật ra anh không cười lớn tiếng cho lắm, thậm chí cònâm thầm kìm nén. Nhưng mà ai bảo chỗ này quá yên tĩnh, cho nên anh liền thành nguồn gốc phát ra âm thanh duy nhất.

Lệ Sâm nhẹ nhàng che miệng, cố ý không nhìn Diệp Thiệu, bởi vì anh thật sự sợ chính mình nhịn không được lại trào phúng người này vài câu.

nói đến đây, năm nay anh gần ba mươi tuổi rồi. Sóng to gió lớn gì cũng trải qua không ít, thậm chí ngay cả tận thế cũng đụng phải. Nhưng anh vẫn giống như trước, không có lúc nào cười vui vẻ như vậy.

Quả thực chính là người thắng được cả sinh mệnh.

Diệp Thiệu cũng xứng đáng là cấp lãnh đạo của căn cứ, mặc dù bị Nam Ca cự tuyệt nhưng rất nhanh đã bình phục.

Chủ yếu là cái người tình địch tên Lệ Sâm này nhìn rất chói mắt, nếu anh cứ như vậy buông tha. Nam Ca bị Lệ Sâm lừa đi thìlàm sao bây giờ?

Vì vậy Diệp Thiệu buông tay xuống, lại còn có thể đối với Nam Ca khẽ mỉm cười: "không phải anh vừa nói sao, anh là sư huynh của em mà."

Nam Ca cũng nghiêm túc trả lời: "Nhưng mà tôi thật nghĩ không ra."

Trong mắt Diệp Thiệu hiện lên đau lòng: "Em gặp phải chuyện gì sau tận thế... Cho nên bị mất trí nhớ sao? Mặc dù anhkhông phải là bác sĩ thần kinh nhưng mà cũng biết một chút. Để anh giúp em kiểm tra một chút nhé?"

Nam Ca vội vàng lắc đầu, thân thể này là một con Zombie, người bình thường nhìn không ra nhưng bác sĩ giỏi như anh ta kiểm tra qua một lần sẽ phát hiện chỗ không thích hợp: "Tôi không kiểm tra đâu! Tôi không có bệnh. Chỉ là không nhớ mộtvài chuyện thôi mà."

Diệp Thiệu còn muốn truy vấn tiếp thì Lệ Sâm đã kéo lấy cổ tay Nam Ca chuẩn bị mang cô rời đi.

"Chúng tôi cũng không định ở lại căn cứ lâu, ngày mai chúng tôi sẽ rời đi. Thân thể Nam Ca rất tốt, không cần nhờ anh kiểm tra đâu."

Diệp Thiệu nghe Lệ Sâm nói chém đinh chặt sắt như thế quả thực là nổi giận: "Sao có thể tốt được chứ! Bộ dáng cô ấy thay đổi bao nhiêu, toàn bộ ký ức lại bị mất hết! anh luôn miệng nói cô ấy là vợ của anh vậy mà anh lại quan tâm cô ấy như vậy sao?"

Lệ Sâm nghĩ thầm, tôi mà không quan tâm cô ấy mới có thể giao cô ấy cho anh kiểm tra ấy. Bây giờ anh nói anh là sư huynh của cô ấy, nhưng Nam Ca cũng không nhận ra thì sao tôi có thể chấp nhận anh?

Vì vậy Lệ Sâm lạnh mặt xuống, động tác che chở Nam Ca rõ ràng. Khiến Diệp Thiệu nhìn thấy vẻ mặt cũng bắt đầu căng chặt.

"Có lời gì, chúng ta âm thầm nói sau đi." Đây là không hy vọng Diệp Thiệu kích thích Nam Ca nữa.

Diệp Thiệu coi như là không bỏ được cũng không muốn vạch trần vết sẹo của Nam Ca. Nhìn Nam Ca ỷ lại Lệ Sâm như thếkhông biết là hai người ở chung sau tận thế đã xảy ra chuyện gì. hiện giờ bắt Nam Ca rời đi là tuyệt đối không thể, bản thân mình còn phải đem cửa ải Lệ Sâm này dẹp đi trước đã.

Vì vậy mặc dù Diệp Thiệu thất bại nhưng vẫn nghiêng người tránh để hai người này rời đi.

Tân Vũ Hoa nhìn Lệ Sâm mang Nam Ca đi xa, lại do dự nhìn thoáng qua Diệp Thiệu. Cậu quyết định đi tìm Nam Ca hỏi tình huống trước đã.

Có lẽ là thế giới này quá nhỏ, ai có thể nghĩ tới bác sĩ của căn cứ Tân Bình lại là sư huynh của Nam Ca đâu! Nếu vậy thì nóicách khác, Nam Ca cũng là bác sĩ sao?

Vậy thì quá tốt rồi, căn cứ nhất định sẽ đồng ý giữ bọn họ lại!

Tô Phương cùng Tô Hiển yên tĩnh đi theo phía sau, Tô Hiển gom góp dũng khí nói với Diệp Thiệu một câu: "Bác sĩ Diệp...Lúc nãy là Triệu Cường tìm chúng tôi gây phiền phức trước..."

Diệp Thiệu cũng đã quên mất lúc trước anh ta cực kỳ tức giận, hiện tại trong đầu anh ta chỉ có Nam Ca. Đó chính là tiểu sư muội mình thương yêu nhất, làm sao anh ta có thể để cho cô bị tổn thương đây?

Vì vậy Diệp Thiệu lại khôi phục bộ dáng ôn hòa như nước, còn an ủi Tô Phương: "Yên tâm đi, việc này cứ giao cho tôi giải quyết."

"Cảm ơn bác sĩ Diệp!" Hai người vui vẻ nói cảm ơn!

---------

Diệp Thiệu cũng không biết bản thân làm như thế nào trở lại sở nghiên cứu. thật ra nói là sở nghiên cứu cũng chỉ là nơi anhta ở. Chỗ này đơn sơ hơn phòng nghiên cứu trước tận thế của anh ta nhiều. Những thiết bị anh ta cần còn phải kính nhờ đám người Tông Hạo Hiên đi tìm cho.

Lát nữa anh ta còn phải cùng Cao Trường Húc bàn bạc một chút về kế hoạch hành động cùng đường đi. Bởi vì những thứ thiết bị kia quá quan trọng, anh ta phải tự mình đi qua.

Nhưng mà bây giờ Diệp Thiệu suy sụp tinh thần ngồi trên ghế, cả người ủ rũ kéo không nổi một tia hào hứng nào.

Bản thân cùng Nam Ca sau khi tốt nghiệp đều bị phân đến cùng một bệnh viện, nhưng hàng năm mình lại ra ngoài làm nghiên cứu, cùng Nam Ca chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều.

Thời điểm tận thế xảy ra, anh ta đang ở phụ cận An thành cho nên về sau mới có thể đến căn cứ Tân Bình. Nếu như khôngphải là có tấm lòng của một bác sĩ, anh ta đã sớm trở về thượng kinh đi tìm Nam Ca.

Vận mệnh kỳ diệu như vậy, người mà anh ta tâm tâm niệm niệm đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Diệp Thiệu che mắt mình lại. Làm sao bây giờ, cho dù Nam Ca đã quên mất anh ta thì anh ta vẫn thật vui vẻ. cô còn sống đãlà tốt lắm rồi, anh ta nhắm mắt chua xót nghĩ.

Sau một lúc, anh ta cũng bình phục tâm tình. Ngẩng đầu nhìn mẫu máu trên bàn. trên đó xếp bốn lọ máu, đúng là của đoàn người Lệ Sâm.

Lòng Diệp Thiệu vừa động, bắt đầu đứng dậy kiểm tra.

Của người khác đương nhiên anh ta không quan tâm, bây giờ hết sức chăm chú phân tích chỉ là mẫu máu của Nam Ca. Saumột hồi phân tích anh ta bỏ ống nghiệm xuống, sắc mặt thay đổi trở nên bất thiện thêm phần tối tăm.

...

Bởi vì Tô Phương cùng Tô Hiển muốn gia nhập căn cứ, toàn bộ căn cứ rất vui vẻ. Người có dị năng tự nhiên không cần phảinói, tất cả đối xử với bọn họ như đồng bạn.

Mà phái người bình thường lại nhìn chằm chằm dị năng Tô Phương cùng Tô Hiển, trông cậy vào bọn họ cải thiện cuộc sống của mình.

Tâm tư lợi dụng đương nhiên là có, nhưng nhiều hơn vẫn là nịnh nọt.

sự việc của Triệu Cường bị Diệp Thiệu dốc hết sức ép xuống, người ngoài cũng không rõ ràng lắm lý do anh ta làm như thế. Chỉ có trong lòng bọn Lệ Sâm rõ ràng, người đàn ông kia vì Nam Ca mới làm như thế.

Mà Lâm tiên sinh cũng không cần hao tâm tổn trí đi ứng phó phái người bình thường tìm cớ đã thông báo toàn bộ căn cứ, nóilà đã đem đoàn người Triệu Cường đuổi ra ngoài. Hơn nữa đêm nay muốn mở lễ hội hoan nghênh Tô Phương cùng Tô Hiển gia nhập căn cứ đại gia đìnhTân Bình.

Mọi người đương nhiên là không có dị nghị gì, hơn mười cột nước ngút trời hôm nay bọn họ đều được chứng kiến. Hai chị em này chính là đại bảo bối nha!

Vì vậy tất cả mọi người thật vui vẻ, gia nhập tràng hoan nghênh này. Mọi người có không nhiều vật tư cho nên chỉ có thể từ chỗ khác góp sức.

Cũng may trong căn cứ có âm hưởng, có dụng cụ nhạc, còn có người trong hội diễn tấu. Đến buổi tối, đèn trên quảng trường đều sáng lên. Mọi người vừa múa vừa hát, đặc biệt náo nhiệt.

Nam Ca cùng Lệ Sâm cũng có mặt trong lễ hội này, hai người đến vẫn là nhờ Tân Vũ Hoa liều mạng kéo đến.

Tân Vũ Hoa còn len lén giúp Nam Ca lấy thức ăn ngon, đáng tiếc là Nam Ca ăn không được...

Lệ Sâm chỉ ngồi một lúc liền dặn dò Nam Ca một mình ở lại, anh còn có chút việc phải xử lý.

Nam Ca ngơ ngác gật đầu, trong lòng còn cân nhắc. không phải là đi gặp Diệp Thiệu sao. Có cái gì không được nói với mình chứ.

Bây giờ cô vô cùng buồn chán ngồi ở bên cạnh quảng trường, Tân Vũ Hoa mang vẻ mặt kích động đi theo.

Gào, làm sao bây giờ. Đứng gần Nam Ca tỷ như thế, tim cậu thật kích động mà!

Nam Ca vẫn nhìn xa xa, một lúc lâu sau mới cùng Tân Vũ Hoa nói: "Cậu xem khắp nơi đều là màu đen như mực, cũng chỉ có bên trong quảng trường này sáng sủa như thế."

Lời nói này làm Tân Vũ Hoa có chút ngượng ngùng, tuy nhiên sắc trời tối tăm. Dù sao cũng nhìn không ra sắc mặt ửng đỏ của cậu: " Điện lực trong căn cứ thiếu thốn, vì cung ứng điện cho quảng trường nên chỗ khác đều bị cắt điện."

thật ra Nam Ca thật sự cảm thấy cảnh tượng này rất đẹp mắt. Quảng trường nhỏ giữa bóng tối mênh mông tựa như mộtchiếc đèn sáng, yên tĩnh mà xa xăm.

Đáng tiếc cô là Zombie, cô càng ưa thích bóng tối không giới hạn ngoài kia hơn.

Vừa vặn Cao Trường Húc mang vài người lại đây. Lúc nhìn thấy Tân Vũ Hoa, anh ta còn cười trêu chọc: "Tôi đã nói lúc tìmkhông thấy cậu, chỉ cần đến tìm Nam Ca. Nhất định là cậu ở bên cạnh cô ấy."

Tân Vũ Hoa cười hắc hắc hỏi: "Sao đội trưởng cũng tới đây?"

“ Chỗ này đêm nay có thức ăn ngon, chúng tôi đến cọ cơm." Cao Trường Húc nhỏ giọng nói xong lại cởi mở cười một tiếng.

Vài người khác Nam Ca cũng không xa lạ gì, Tông Hạo Hiên lạnh lùng đứng ở đằng xa, một bộ dáng cùng thế nhân ngăn cách.

Tô Hoằng vẫn là người nói nhiều, nhưng mà bất kể là Tông Hạo Hiên hay là Nam Ca. Ai cũng không thèm phản ứng với anhta khiến anh ta rất bi thương.

Thường Phong cùng Tô Hoằng chính là hai thái cực đối lập nhau, anh ta trước sau như một không nói lời nào.

Cao Trường Húc cùng Tân Vũ Hoa nói chuyện trong chốc lát mới thông báo: "Ngày mai chúng tôi muốn đi ra ngoài tìm kiếmmột nhóm thiết bị, bởi vì mang nhiều người đi nên không thể dùng máy bay trực thăng. Phải lái xe ra ngoài."

Mặt Tân Vũ Hoa tràn đầy chờ mong: "Vậy em không cần đi phải không?"

Cao Trường Húc ý tứ sâu xa nhìn cậu một cái: "Cậu là đội viên chủ lực."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sức khỏe là tài sản quí giá nhất nhưng dễ mất nhất, là tài sản vô cùng quan trọng đối với chúng ta! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như velvet power co that su tang cuong sinh ly phai manh, kem tri seo scargel plus rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiathuoc.vn