Mạnh có kiếp thiên thiên

Chương 10



Nghê Thiên Ngữ không thích nhớ lại chuyện mình đã trải qua, biến mình thành người đáng thương, khiến mọi người trên đời cũng biết mình có nhiều phần đáng buồn, nhiều phần bất hạnh. Nhưng bất kể cô thế nào cũng khiến mình đi nhớ lại, cũng thỉnh thoảng nhớ tới, giấc mộng mơ hồ, truyền đạt cảm xúc chân thật nhất của đáy lòng cô.

Một năm trước, lúc cô 13 tuổi, chưa bao giờ mùa đông lại lạnh như thế.

Năm ấy bà ngoại qua đời, cô cố chấp tin, bà ngoại phải đi thiên đường, đi tới một nơi hạnh phúc. Bà ngoại đi rất đột ngột, sáng hôm đó cô làm xong bữa sáng, gọi bà ngoại dậy thì phát hiện bà ngoại không còn thở nữa, cô vừa khóc, vừa đi kêu người đến.

Cô biết lúc mất bà chỉ nhắm mắt, lại cảm thấy vui mừng. Bà ngoại có rất nhiều bệnh, bệnh cao huyết áp, bệnh tim, bệnh tiểu đường…… Những bệnh này tổn tại không để cho bà ngoại có quá nhiều khổ sở. Cô thậm chí hi vọng, lúc bà ngoại nhắm mắt kia, là mơ một giấc mơ đẹp, có lẽ bà ngoại mơ thấy ông ngoại, người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời bà.

Cô cũng nghe bà nói về ông ngoại, ông ngoại đi cũng rất đột ngột, chỉ là trước khi chết ông ngoại cũng bị bệnh, bệnh ung thu, mỗi ngày khổ sở khó nhịn. Mỗi lần nhắc tới ông là bà sẽ khóc, sau đó nói những điều tốt về ông.

Có lẽ bà ngoại không hi vọng ông ngoại dưới mặt đất cô đơn như vậy, cho nên đi theo ông, mỗi lần, cô đều tự nói với mình như thế.

Bà ngoại đã qua đời, cô lại theo Nghê Tử Nhứ. Từ trước kia, cô biết rõ, mẹ mình không thích mình, cho nên dù cô rất muốn biết rõ mẹ mình là hạng người gì, cũng không dám đi quấy rầy, có lần bà lấy ra tấm ảnh, cô nhìn, đó là một người phụ nữ rất đẹp.

Cô từng nghe bà ngoại nói qua, mẹ của cô là một tiểu công chúa chiều quá mức, nên hư rồi, cho nên không ít ích kỉ.

Nghê Tử Nhứ không chỉ xinh đẹp, thành tích cũng xuất sắc, từ lúc đi học, bên người bà có vô số nam sinh vây quanh, những nam sinh có điều kiện khác nhau, Nghê Tử Nhứ nhìn không hớn. Một người phụ nữ xinh đẹp và thông minh, luôn cao ngạo coi trời bằng vung. Nghê Thiên Ngữ rốt cuộc cũng gặp được người đàn ông mình yêu, cũng là bố của Nghê Thiên Ngữ, cho tới bây giờ Nghê Thiên Ngữ cũng chỉ biết ông ấy họ Mộc.

Nghê Tử Nhứ từ nhỏ đã dáng yêu, khiến cha mẹ nuông chiều,họ hàng thân thích cũng hâm mộ ông bà ngoại sinh ra một người con gái như vậy. Lúc thi đai học, Nghê Tử Nhứ thi đứng thứ ba toàn trường, lúc đó là vô cùng vinh dự.

Nghê Tử Nhứ ở đại học biết Mộc, trên cô hai lớp, là một nam sinh được vô số nữ sinh ngưỡng mộ, sau đó cuối cùng quỳ dưới váy Nghê Tử Nhứ.

Sau chuyện xưa, không có gì không tầm thường, Nghê Tử Nhứ cùng Mộc rất tình cảm, sau khi tốt nghiệp liền kết hôn. Kết hôn được mấy năm thì họ muốn sinh con, mấy năm trước hai người kết hôn vẫn rất hạnh phúc.

Nhưng sau khi Nghê Tử Nhứ sinh hạ Nghê Thiên Ngữ, Nghê Tử Nhứ hay cãi nhau với chồng mình.

Nghe bà ngoại kể chuyện, nhà họ Mộc không thích Nghê Tử Nhứ sinh con gái, có lẽ còn có nguyên nhân khác, nhà họ Mộc đối với đứa bé này rất ghét. Mộc cũng vì thế mà không vui, có lẽ nguyên nhân đó, Nghê Tử Nhứ đưa Nghê Thiên Ngữ về nhà mẹ mình, cùng nhau ra ngoài với chồng mình.

Nhưng một năm sau, hai người ly hôn.

Bà ngoại nói, mẹ bị làm hư rồi, sau khi gặp Mộc, lấy tình yêu làm sinh mệnh, lúc đầu người đàn ông sẽ đối tốt với phụ nữ, về sau ở với nhau càng lâu, chỉ biết ghét bỏ.

Nghê Tử Nhứ đem cuộc hôn nhân thất bại này, đổ hết lỗi lên đầu Nghê Thiên Ngữ, cứ kêu không muốn gặp đứa con gái này, bất kể bà ngoại khuyên như thế nào.

Lúc cô 13 tuổi kia, bà ngoại qua đời, Nghê Thiên Ngữ đành phải sống chung với Nghê Tử Nhứ. Cô sợ người phụ nữ xinh đẹp đó, luôn không dám nhìn Nghê Tử Nhứ, núp ở trong góc.

Nhưng quá khứ như vậy, không thiếu được ánh mắt lạnh của Nghê Tử Nhứ, thậm chí cả lời nhục mạ.

Nghê Tử Nhứ thích nhất là nói: Tại sao phải có mày? Tại sao mày phải tồn tại…..

Cô chỉ có thể núp trên ghế salon, chính mình co rút thành một cục.

Cô không biết, tại sao trong cặp của mình toàn là những bức thư tình, Nghê Tử Nhứ như bị điên lên, đổ toàn bộ thứ trong cặp của cô ra ngoài, nhặt những thứ kia, ném vào mặt cô.

“Mày còn nhỏ thế mà đã quyến rũ người khác, trưởng thành thì sao? Nhỏ như vậy cũng đi học làm hồ ly tinh, mày không thấy khó chịu à?”

Nghê Tử Nhứ xé toang những thứ kia, “Tao để cho mày đi quyến rũ người khác, tiểu tiện nhân, trong thân thể toàn là máu bẩn thỉu……”

Cô không thể nói gì nghe Nghê Tử Nhứ mắng…..

Cô nghe được Nghê Tử Nhứ đang rống lên, “Tại sao mày lại muốn tới đây cơ chứ, tại sao mày còn muốn sống…….”

Tại sao muốn sống đây? Cho tới bây giờ cô cũng không trả lời được.

Một ngày kia, thật sự rất lạnh, cô không nói một lời, nhưng vẫn bị Nghê Tử Nhứ đẩy ra ngoài cửa, bảo cô biến, vĩnh viễn không nên xuất hiện trước mặt bà, vĩnh viễn không nên quay lại, biến, biến, cút…….

Cô muốn khóc cũng không khóc được, tự mình bước đi. Trên đời này người tốt nhất với mình là bà ngoại, nhưng bà ngoại đã đi rồi, sẽ không ai yêu mình.

Cô nghĩ tới ông bà nội của mình, có lần thân thể bà ngoại không tốt, không chăm sóc được cô, bà ngoại mang cô đi tìm ông bà nội, nhưng ông bà nội nói bọn họ không có cháu gái, không thèm chăm sóc. Lần đó, là lần đầu tiên cô nghe thấy bà ngoại mắng chửi người, vì bảo vệ cô.

Bà ngoại ngã bệnh, đó lần đầu cô học chăm sóc người khác, vì người thân của mình, để cho mình trở nên mạnh mẽ.

Bà ngoại không có, cô cũng không tìm được nhà ông bà nội, chỉ có bà ngoại nguyện ý chăm sóc cô, người khác cũng không thèm để ý tới cô. Cô đi thẳng, vẫn không ngừng đi, muốn đi về chỗ của bà ngoại.

Nhưng thế nào cô đi cũng không tới, bên ngoài một mảnh trắng xóa, tất cả đều là tuyết, cô không tìm được đường. Cô bước đi, rốt cuộc đi mệt, liền dừng trong một góc nhỏ.

Cách đó không xa có một người tuyết, cô muốn dùng không được bao lâu, mình cũng sẽ biến thành một người tuyết.

Nhưng nếu mình chết rét như vậy, sẽ có người vì mình mà khóc hay không?

Cô cảm thấy mình rất lạnh, đến cuối cùng đã còn cảm giác gì, cô cảm thấy mình nhìn thấy bà ngoại trên đường, cũng sẽ đi tới một nơi gọi là Thiên đường.

“Tại sao cậu lại ở chỗ này?”

Có người ở bên tai cô nói, nhưng cô nghe không rõ lắm.

“Tớ hỏi cậu sao lại ngồi ở chỗ này, cậu sẽ rất lạnh”. Có người vỗ vỗ bả vai của cô.

Rốt cuộc cô ngẩng đầu lên, thấy một cô gái tuổi không sai biệt với mình lắm, cười với mình.

“Mình tên là Giang Dịch Hiên, muốn làm bạn với cậu”.

Âm thanh ùng ùng trở nên chói tai, cái gì rung hạ xuống, Nghê Thiên Ngữ tỉnh lại. Cô xoa trán, thì ra máy bay đã tới nơi, cô thở dài một hơi, nếu như mơ thấy quá khứ, chắc chắn cô sẽ khó chịu, nhưng lần này, chỉ muốn cười.

Đó là quá trình cô biết Giang Dịch Hiên, ngày đó Giang Dịch Hiên ôm chặt lấy cô, “Người cậu lạnh quá, tớ ôm lấy cậu, chia một nửa ấm áp cho cậu”.

Cái ôm trong ngực đó, giống như cái ôm của bà ngoại, khiến cô cảm động.

Máy bay hạ cánh, Nghê Thiên Ngữ đi tới đại sảnh sân bay, đứng tại chỗ quan sát chốc lát, sau đó đi tới một cô gái đeo kính đen bênh cạnh. Cô cười, sau đó tiến tới bên tai cô ấy, “Cậu nên thấy may mắn vì tớ không làm phóng viên đấy nhé”.

Giang Dịch Hiên cũng nghe thấy lời của cô, cười cười, đứng dậy, “Vừa thấy mặt tớ đã trêu ghẹo, thật là ghét.”

Nghê Thiên Ngữ không khách khí đưa hành lý vào trong tay Giang Dịch Hiên, “Kéo cho tớ, phục vụ tớ một cái.”

“Nhìn cậu kìa nhóc con.”

Nghê Thiên Ngữ vặn vẹo eo, cô chính là nhóc con này.

Giang Dịch Hiên không nhịn được lắc đầu, ngồi cùng với Nghê Thiên Ngữ ở trong xe.

Nghê Thiên Ngữ quan sát xe, chậc chậc vài tiếng, xe sang trọng có số lượng trên thế giới.

“Phụ nữ giàu đó đúng là người phụ nữ giàu có, không giống người thường a.”. Nghê Thiên Ngữ ngồi thoải mái dễ chịu, “Chồng cậu đúng không tiếc gì”.

Giang Dịch Hiển gả cho một người đàn ông giàu có, ưu điểm khác chắc không có, chỉ là nhiều tiền hơn.

“Tớ không biết gì về xe, anh ấy chọn, nói cái này có tính an toàn tốt nhất”.

Nghê Thiên Ngữ nhìn nụ cười của cô, giờ phút này Giang Dịch Hiên rất hạnh phúc, không khỏi gật đầu, “Thấy cậu như vậy, tớ cũng yên tâm, tớ vốn tưởng rằng…..”

“Tưởng rằng cái gì?”

“Dư Thừa Lập kết hôn rồi”. Nghê Thiên Ngữ suy nghĩ một chút nói tin tức mình có, “Cưới đại tiểu thư Thẩm gia”.

“Ừ, tớ biết rồi, tớ cũng xem tin tức về hôn lễ của bọn họ, rất xứng đôi”. Nói qua, nhìn Nghê Thiên Ngữ qua gương chiếu hậu một cái, “Chẳng lẽ cậu không cảm thấy sao?”

Nghê Thiên Ngữ dừng mấy giấy, “Có chút không hiểu cậu…. cậu đối với Dư Thừa Lập rốt cuộc là…..”

“Tớ đã từng nói với anh ấy, tớ gặp anh ấy là may mắn của tớ, anh ấy giúp tớ vượt qua thời gian đen tối nhất trong cuộc đời tớ, tớ rất cảm kích. Nhưng như vậy, thời điểm đó là thời điểm tớ không có tôn nghiêm của chính mình, chỉ có mình tớ biết, khi đó tớ nhìn lâu không dậy nổi”. Giang Dịch Hiên dừng một chút, “Đối với anh ấy, tớ nói như vậy, đối với cậu tớ cũng nói như thế, bởi vì đó là suy nghĩ trong lòng của tớ”.

Sống trong làng giải trí, Giang Dịch Hiên dựa vào Dư Thừa Lập đạt không ít cơ hội, cô cảm kích người đàn ông kia, nhưng như vậy, cô hận dùng thân thể mình đổi lấy cơ hội, như vậy mình khiến cho người ta phỉ nhổ.

Nghê Thiên Ngữ gật đầu một cái, “Cái tôn nghiêm đó có thể làm cơm ăn sao?”

“Không thể, cho nên tớ mới dùng thân thể của mình đổi được cái mình cần”. trước mặt Nghê Thiên Ngữ, không cần ngụy trang, “Nhưng tớ muốn nói, khi đó tớ không còn sự lựa chọn, chỉ khi nào tớ có tư cách lựa chọn, tớ tuyệt đối phải dựa vào chính mình lựa chọn cuộc đời của tớ”.

Nghê Thiên Ngữ đã hiểu, Giang Dịch Hiên so với ai khác đều nhìn thấu, biết Dư Thừa Lập không phải người mình muốn, từ đầu đến cuối, Giang Dịch Hân đều không nghĩ tới mình cùng Dư Thừa Lập sẽ có bất kỳ kết quả nào.

“Không khó chịu sao?”

“Khó chịu cũng qua rồi, hiện tại tớ rất hạnh phúc, có bố mẹ tớ, còn có anh trai tớ, cũng có chồng yêu tớ, tớ rất thỏa mãn”. Giang Dịch Hiên nói qua lại thở dài, “Bây giờ tớ lo cho cậu nhất, bây giờ còn một mình, một ngày cậu không tìm được hạnh phúc, cuộc đời của tớ còn thiếu một mảnh.”

“Buồn nôn được ngay, chăm sóc chính cậu là được”.

Nghê Thiên Ngữ thở dài, thật tốt. Năm kia có sao băng đi qua, cô ước ba điều, đầu tiên là – Giang Dịch Hiên, nhất định phải rất hạnh phúc.

Sao băng nghe được cô hứa nguyện, cho nên nguyện vọng thứ nhất được thực hiện.

Người ta không thể quá tham lam, yêu cầu tất cả nguyện vọng mới thỏa mãn, có thể thấy Giang Dịch Hiên hạnh phúc, cô đã rất vui vẻ rồi.

-----------------

Chỗ ở của Giang Dịch Hiên là biệt thự sang trọng. Nghê Thiên Ngữ nhìn thì mắt trợn tròn.

Giang Dịch Hiên không lưu tâm, “Chỗ này đã là tốt lắm rồi, anh ấy nha, chỗ ở trước còn khoa trương hơn nhiều.”

Nghê Thiên Ngữ chỉ âm thầm hút không khí.

Cô dường như cũng xem qua tin về Trình Hải Dương, đã sớm bắt đầu theo đuổi Giang Dịch Hiên, theo đuổi chừng 7 năm, vừa vặn đúng lúc Giang Dịch Hiên tham gia vào làng giải trí.

“Thần a, cũng cho một người đàn ông thế này rơi xuống cho cháu là được rồi, đập chết cháu đi, cháu không sợ đau.” Nghê Thiên Ngữ ngồi trên ghế salon nói lung tung.

Lúc này, người đàn ông trong truyền thuyết kia đi vào.

“Vị này chính là người bạn tốt nhất em thường nói sao?”. Trình Hải Dương nhìn vợ mình, trong ánh mắt mang theo nhiều thương yêu.

Giang Dịch Hiên đứng dậy làm giới thiệu.

Nghê Thiên Ngữ nhất thời có chút ngượng ngùng, đứng lên cười với Trình Hải Dương.

Trình Hải Dương hơn Giang Dịch Hiên 10 tuổi, nhìn qua cũng không đẹp trai, nhưng ngũ quan đoan chính, có phong độ của người tri thức.

Trình Hải Dương gật đầu với Nghê Thiên Ngữ, “Dịch Hiên thường nhắc tới cô, vẫn muốn biết ơn cô giúp đỡ Dịch Hiên, rốt cuộc cũng có cơ hội nhìn thấy rồi”.

“Nhất định là vợ anh quá khoa trương, đem ân huệ nhỏ gấp bội này cho anh biết”. Nghê Thiên Ngữ che miệng cười.

Trình Hải Dương rất khách khí với cô, cô cũng nhìn ra được, tất cả đều nhìn vào Giang Dịch Hiên. Như vậy cũng biết, Trình Hải Dương đối với Giang Dịch Hiên không tệ.

Nghe nói lúc Trình Hải Dương còn trẻ cũng làm loạn, người sống xa hoa trụy lạc về đêm, nhưng đã hồi tâm nhiều năm rồi, đại khái là từ lúc bắt đầu gặp Giang Dịch Hiên, hoàn toàn tạm biệt cuộc sống kia.

Nghê Thiên Ngữ từ đáy lòng vì Giang Dịch Hiên mà vui vẻ, rốt cuộc vì người bạn tốt duy nhất mà yên tâm.

Lúc ở đây mấy ngày, Trình Hải Dương chủ động làm tài xế, đưa Nghê Thiên Ngữ tham quan phong cảnh chơi một lần, ăn cũng dẫn ra nơi nổi tiếng, Trình Hải Dương cùng Giang Dịch Hiện tiện lợi làm hướng dẫn viên du lịch cùng đi…..

---------------------

Nghê Thiên Ngữ không rõ lắm Mạnh Diên Châu có đi tìm mình hay không, chắc là không có, bởi vì Mạnh Diên Châu chưa bao giờ gọi điện thoại cho cô.

Khi cô chuẩn bị trở về nơi cũ, thì Mạnh Diên Châu lại gọi điện thoại tới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như phan biet hoa sen voi hoa quy, hat chia trang rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.