Mao sơn tróc quỷ nhân

Chương 2318: Yêu Ngươi (1)


Phía sau Diệp Thiếu Dương, cửa phòng bị người ta một cước đá văng ra, là Tứ Bảo và Ngô Gia Vị bọn họ, mọi người đều nghe thấy được Diệp Thiếu Dương rống giận, không biết đã xảy ra chuyện gì, không hẹn mà cùng chạy tới, gõ cửa không có ai để ý, dứt khoát đạp cửa, một màn sau đó nhìn thấy, làm bọn họ trợn mắt há hốc mồm:

Diệp Thiếu Dương ôm một lão đạo sĩ, rơi lệ đầy mặt.

Diệp Thiếu Dương là thật sự khóc, nhìn thấy Từ Phúc, chẳng khác nào là thấy được hy vọng trở lại thế giới kia của mình, cảm giác vẫn luôn đè nén ở trong lòng nháy mắt bộc phát ra, làm sao có thể không kích động!

Từ Phúc nhìn nhìn những người phía sau Diệp Thiếu Dương, lại nhìn nhìn Diệp Thiếu Dương ôm mình, nhất thời xấu hổ vô cùng, bắt đầu dùng sức giãy. “Ngươi…”

“Ta không cho ngươi đi!” Diệp Thiếu Dương gắt gao túm lấy lão không thả.

Từ Phúc bất đắc dĩ, một bàn tay bắt quyết, đánh một cái ở trên cánh tay Diệp Thiếu Dương, cánh tay Diệp Thiếu Dương hơi tê dại, hai tay theo bản năng buông ra, Từ Phúc nhân cơ hội hướng phía sau lui lại mấy bước.

“Các huynh đệ, lên đi, chặn lão cho tôi, tuyệt đối đừng để cho lão chạy!”

Phòng chỉ lớn như vậy, sau khi Diệp Thiếu Dương ra lệnh một tiếng, đoàn người ùa lên, lập tức chặn đường lui của lão, Mỹ Hoa và Bánh Bao còn từ cửa sổ bay ra, đáp ở dưới lầu, ngăn chặn

đường đi của lão. Diệp Thiếu Dương Keng một tiếng đem Thất Tinh Long Tuyền Kiếm cầm ở trong tay, chỉ vào Từ Phúc, lớn tiếng quát: “Ta nói với người, người tốt nhất đừng giở chiêu trò gì nữa, hôm nay chúng ta đều ở đây, cho dù ngươi là diêm vương lão tử, hôm nay người cũng không đi ra khỏi được cánh cửa này!”

“Dài dòng với lão cái gì, bắt lão trước rồi nói sau!” Ngô Gia Vĩ cũng ù ù cạc cạc bị hại đến thế giới này, bình thường không trách Diệp Thiếu Dương, nhưng thực gặp được Từ Phúc người khởi xướng tất cả, tự nhiên là bụng đầy lửa giận, cũng may có Tứ Bảo ở bên cạnh ngăn cản, mới chưa lập tức xông lên động thủ với Từ Phúc.

Từ Phúc nhìn quanh, ánh mắt cuối cùng dừng ở trên mặt Diệp Thiếu Dương, chậm rãi nói: “Diệp Thiếu Dương, ngươi muốn động thủ với ta?”

“Động thủ làm sao vậy? Ngươi đem ta vứt ở một thế giới lạ lẫm này, hơn một tháng nha! Chậm trễ bao nhiêu chuyện của ta, nếu không phải dựa vào ngươi mới có thể trở về, ta hiện tại đã giết ngươi!”

Từ Phúc một tay vuốt chòm râu, nói: “Diệp Thiếu Dương, nếu không có lão phu làm như vậy, người hiện tại đã chết, người thật sự không biết?”

Diệp Thiếu Dương tự nhiên hiểu được ý tứ của lão, một trận chiến Tinh Tú Hải lúc trước, đan điền mình bị hủy, trọng thương trong người, nếu lại mang theo Nhuế Lãnh Ngọc, mặc kệ đi đến nơi nào, cũng là cửu tử nhất sinh, không có khả năng sống tới ngày nay.

“Đừng nói với ta những thứ vô dụng, người đem ta ném đến nơi đây, chung quy sẽ không là một lòng tốt cho ta, ta lại không quen biết người, ngươi tất nhiên là có mưu đồ, mau đem chúng ta đều đưa trở về! Bằng không ta thực muốn động thủ, ta cũng không tin chúng ta nhiều người như vậy không bắt được ngươi!”

Trên mặt Từ Phúc vẫn là một vẻ mặt vinh nhục không kinh muốn ăn đòn, nói: “Ta đã tới tìm người, tất nhiên là muốn nói cho ngươi tất cả, người đối với ta không cần phải có địch ý. Người đi theo ta, gặp một người.”

“Ai?” Diệp Thiếu Dương vội vàng hỏi.

Từ Phúc không đáp, lại quay đầu nhìn quét mọi người ở đây một lần, nói với Mao Tiểu Phương cùng Đạo Uyên Chân Nhân: “Ta dùng Sơn Hải Ấn phá vỡ hư không, dẫn bọn họ đi một chỗ, mấy vị này đều là người của tương lại, có thể đi chung, các ngươi lại là không thể đi, nếu không xuyên qua thời không, tăng nghiệp chướng.”

Mao Tiểu Phương và Đạo Uyên Chân Nhân cái hiểu cái không, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương gật đầu nói: “Vậy các anh cứ ở nơi này chờ đi, cũng là tốt cho các anh.”

Hai người gật đầu đáp ứng.

Diệp Thiếu Dương thúc giục Từ Phúc mau chóng động thủ, Từ Phúc bảo bọn họ đều đứng ở bên này của mình, trừ Mao Tiểu Phương cùng Đạo Uyên Chân Nhân, Bánh Bao, Thôi Dĩnh còn có Mỹ Hoa đều bị Từ Phúc điểm danh, yêu cầu ở lại chỗ này, Diệp Thiếu Dương đành phải nghe lão, cuối cùng chỉ còn lại có mấy người của Liên Minh Tróc Quỷ chưa bao giờ xuyên việt mà đến, đứng ở phía sau Từ Phúc.

Từ Phúc lúc này mới từ trong tay áo lấy ra một khối đại ấn, lập tức, ánh mắt toàn bộ mọi người đều dùng ở trên khối đại ấn này. Đại ấn là màu xanh, nửa đoạn trên bị Từ Phúc nắm ở lòng bàn tay, chỉ có thể nhìn thấy nửa đoạn dưới, nhìn qua không có gì đặc biệt so với đại ấn bình thường, nhưng tâm tình đám người Diệp Thiếu Dương lập tức kích động hẳn lên.

“Đây là Sơn Hải Ẩn?” Diệp Thiếu Dương thất thanh hô lên.

Từ Phúc không để ý tới hắn, hai tay nắm đại ấn, trong miệng niệm chú, trên Sơn Hải Ấn lại lập tức tỏa ra ánh vàng, đầu tiên là lơ lửng ở không trung, sau đó rơi ở trên thân đám người Diệp Thiếu Dương.

Mao Tiểu Phương đột nhiên nghĩ đến cái gì, tiến lên một bước, hướng Diệp Thiếu Dương hô: “Các cậu không phải từ đây đi rồi không trở lại chứ?”

“Tôi.” Diệp Thiếu Dương cũng đột nhiên nghĩ đến vấn đề này, hướng Từ Phúc nhìn lại.

“Thiếu Dương Tử, nếu các cậu không trở lại, nhất định phải nhớ rõ tôi gã huynh đệ này! Mao Tiểu Phương lớn tiếng hô.

“Còn có tôi!” Đạo Uyên Chân Nhân cũng trầm giọng nói.

“Lão đại!” Mỹ Hoa hô lên.

Diệp Thiếu Dương vừa muốn nói chút gì đó, trước mắt lóe lên ánh vàng, dưới chân giống như lập tức mất đi trọng lực, bắt đầu lơ lửng ở trên hư không.

Đây là… Xuyên việt thời không?

Diệp Thiếu Dương muốn quay đầu nhìn xem bọn Tứ Bảo thế nào, lại phát hiện mắt nhìn không thấy được gì cả, giống như xuyên qua trong bóng đêm hồi lâu, ánh vàng tán đi, Diệp Thiếu Dương mở mắt, lại phát hiện cảnh tượng trước mắt hoàn toàn thay đổi:

Trời xanh nước biếc, rừng trúc, rừng phong, lá rụng phủ kín bao phủ đường nhỏ, phong cảnh trước mắt, đẹp như loại hình nền mà rất nhiều máy tính dùng.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, mấy đồng bạn nhỏ đều có mặt, cũng an tâm, vội vàng hỏi Từ Phúc đẩy là nơi nào.

Từ Phúc không lên tiếng, dọc theo đường nhỏ bóng râm đi về phía trước, đám người Diệp Thiếu Dương nhìn nhìn nhau, vội vàng đuổi theo.

“Ngươi sao không nói lời nào, ngươi muốn dẫn ta gặp là ai, đây là thời đại nào, là thời đại của chúng ta phải không?”

Mặc kệ Diệp Thiếu Dương hỏi như thế nào, Từ Phúc cũng không nói một lời.

Đi ra đường nhỏ bóng râm, qua một cây cầu đá, tiến vào trong một mảng rừng rậm, trước mắt bỗng nhiên trở nên trống trải: trong rừng xuất hiện một mảnh đất trống, trên mặt cỏ xếp mấy đống gạch, xếp thành hình dạng khác nhau, đỉnh mỗi một đống gạch đều bày một cái lư hương. Đám người Diệp Thiếu Dương vừa thấy hình dạng đống đá này, liền biết là bát quái của đạo gia.

Những đống đá này đều tự đại biểu một cái quẻ tượng, hợp cùng một chỗ, cũng chính là một tòa pháp đàn bát quái, về phần là trận pháp gì, thì không biết.

Trong lư hương trên những đống đá này đều đốt hương, sương khói thiêu đốt ra đều bay tới giữa, giao hội cùng một chỗ, vòng quanh một vật chậm rãi xoay tròn, bởi vì sương khói cách trở, chỉ có thể nhìn thấy hình dạng đại khái.

Trong lòng Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, bước nhanh đến gần, đánh giá cao thấp một hồi, ôm tâm tình kích động nhìn về phía Từ Phúc, lẩm bẩm: “Đây là… Đông Hoàng Chung?”

Từ Phúc khẽ gật đầu.

Đám người Diệp Thiếu Dương đều chấn động không thôi, chăm chú nhìn lại, chỉ thấy đỉnh Đông Hoàng Chung các lư hương kia sinh ra sương khói đang thong thả không ngừng nghỉ hợp dòng đi vào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như chuan muc ke toan so 28, phuong huong va bien phap day manh phat trien chan nuoi o nuoc ta chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.