Mao sơn tróc quỷ nhân

Chương 922: Nhân du khô lâu đăng 


Không biết đã đi được bao lâu, đoàn người vẫn không thể thoát khỏi khốn cảnh trước mắt.

“Mấy người chúng ta, không được phân tán.”

Diệp Thiếu Dương thấp giọng nói.

Vừa dứt lời, đột nhiên nghe được tiếng kêu thảm thiết, mọi người hoảng loạn một phen, đi về hướng phát ra âm thanh, dưới ánh sáng của đèn pin, phải dí gần sát mặt, mới thấy có một người nằm dưới đất, toàn thân run rẩy, mũi miệng chảy đầy máu.

Đèn pin lại chuyển qua thân thể hắn, mọi người hít vào một hơi: bụng của người này đã bị xé toạc, nội tạng lòi hết ra ngoài, loạn thành một đống, vô số vết thương, chảy máu không ngừng, đương nhiên không sống được.

“Sư đệ, đây là sư đệ của ta!”

Một cô nương lao đến bên cạnh hắn, bật khóc nức nở.

“A di đà Phật, nên siêu độ hắn thì hơn, tránh cho đau đớn hơn.”

Thích Tín Vô nói xong, một chưởng đánh lên mặt pháp sư này, đánh chết hắn, hai ngón tay chạm vào rụt lại, rút quỷ hồn ra ngoài, nhanh chóng siêu độ.

Diệp Thiếu Dương trong lòng cảm khái: Tuy biết hắn sẽ không sống được, nhưng rốt cuộc vẫn còn sống, một chưởng đánh chết trước mặt mọi người, thứ nhất: có thể tránh được một số phiền phức, thứ hai: nhìn thảm cảnh này bản thân cũng thấy không đành lòng.

Thích Tín Vô xuất thủ không chút do dự, hiển nhiên đã nhìn thấu điều đó, chỉ muốn pháp sư kia trước khi chết không phải chịu thêm đau đớn nào nữa.

Diệp Thiếu Dương âm thầm bái phục, đây mới đúng là cao tăng đắc đạo.

Trước mắt nguy cơ khắp nơi, chỉ có thể lưu thi thể pháp sư kia tại đây, sau này quay lại thu thập.

“Mọi người chú ý, pháp sư có cấp bậc thiền sư cùng chân nhân trở lên, xin hãy đứng ở vòng ngoài, pháp lực yếu hơn thì đứng vòng trong, mọi người dịch chuyển về phía trước từng chút một.”

Dưới sự chỉ huy của Trương Vô Sinh, mọi người nhanh chóng đứng vào chỗ, một lần nữa quây thành vòng tròn, nhất trí hướng ra ngoài, bảo trì cảnh giác, chậm rãi tiến về phía trước.

Đột nhiên, từ trong rừng cây truyền đến một chuỗi âm thanh di chuyển, một tiếng hét thảm thiết lại vang lên.

Mấy đại tông sư sớm đã có chuẩn bị, mau chóng xuất kích, cảm thấy có vật gì đó lao vọt qua, biến mất trong rừng cây, mấy người do dự, không dám đuổi theo, chỉ có Diệp Thiếu Dương triển khai Mao Sơn lăng không bộ, một hơi truy theo, đồng thời mở thiên nhãn, xác định được vị trí một đạo quỷ ảnh trong huyết sắc mây kia.

“Nhật lạc sa minh, thiên địa đảo khai, càn khôn vô cực, đạo pháp vô biên!”

Diệp Thiếu Dương nhanh chóng niệm khai thiên chú, dùng sức ném Thất Tinh Long Tuyền Kiếm về phía đó.

Chỉ nghe được tiếng gào thét vang lên, quỷ ảnh kia chớp mắt ngã xuống.

Diệp Thiếu Dương xông lên, đốt phù hỏa, lại gần thì thấy, Long Tuyền Kiếm đang cắm trên một cái đầu lâu, hai mắt với mồm nó đều dính thịt nát, nhìn qua vô cùng ghê tởm, khiến hắn kinh ngạc nhất chính là, trên đỉnh hộp sọ có một vết lõm, bên trong bóng loáng, không biết là cái gì.

Nghe được tiếng kêu thảm từ xa truyền lại, Diệp Thiếu Dương gạt đám đầu lâu qua một bên, chạy nhanh qua đó thì thấy, thêm một pháp sư nữa bị giết hại.

Diệp Thiếu Dương đưa chiếc đầu lâu trong tay cho mấy vị tông sư xem, đúng lúc này, một người đứng ở xa kinh hãi nói: “Đây là mùi gì vậy!”

Mọi người liền khịt khịt mũi.

Một mùi hương kỳ quái, lẫn trong âm phong, không biết từ phương nào thổi tới.

“Nhân Du, đây đúng là mùi của Nhân Du!”

một pháp sư kêu lên.

Lão Quách cũng kĩnh hãi nói: “Không sai, là Nhân Du!”

Diệp Thiếu Dương đề nghị mọi người đứng yên tại chỗ, không được rời đi, sau đó lấy ra ống mực, nhờ Tiểu Mã cầm một đầu, nhanh chóng đi vòng quanh mọi người một lượt, đóng xuống mấy cây đinh, dùng tơ hồng quấn lên, tiếp theo lấy ra tám cái chuông nhỏ, lần lượt treo lên hồng tuyến ở tám phương hướng.

Sau cùng, nhắc nhở mọi người chú ý, một khi chuông ở hướng nào vang lên, thì lập tức đuổi qua đó, dùng pháp khí đánh trả.

Mọi người nín thở ngưng thần, im lặng chờ đợi.

“Leng keng……”

tiếng chuông truyền đến từ một hướng, đúng lúc cách Diệp Thiếu Dương không xa, hắn mau chóng vọt qua đó, tay nâng kiếm, chém xuống một nhát, trên mặt đất là một đầu lâu bị chém thành hai mảnh, giống như cái ban nãy.

Hiện tại không phải thời điểm tìm hiểu lai lịch chiếc đầu lâu, mọi người đều yên lặng không nói lời nào, nắm chặt pháp khí trong tay, kiên nhẫn chờ đợi.

Diệp Thiếu Dương kéo Lão Quách cùng Tiểu Mã ra phía sau mình, bốn phía đều là ma chướng âm u, cách mấy chục centimet cũng không thấy rõ, Diệp Thiếu Dương dựa theo ký ức, mò được cánh tay Nhuế Lãnh Ngọc, liền kéo cô lại gần, khẽ siết một cái.

“Phải cẩn thận đó!”

“Biết rồi, Diệp sư huynh.”

Giọng nói này không đúng, đây là…… Ngô Hiểu Tầm? Diệp Thiếu Dương lập tức ngây người, muốn thu tay lại, nhưng bị cô ta nắm chặt, đành phải thôi, trong lòng vô cùng bất đắc dĩ.

Mọi người đợi cả buổi, cũng không thấy đám đầu lâu tập kích, đang lúc không biết phải làm sao, liền thấy mấy chục đốm sáng màu lục u ám, từ bốn phương tám hướng chậm rãi bay tới, đồng thời phát ra tiếng cười quái dị, làm cho người nghe tê dại da đầu.

Những ánh lửa đó càng lúc càng gần, rốt cuộc mọi người cũng thấy rõ, tất cả đều là đầu lâu xương sọ, phía dưới có một đạo quỷ ảnh như có như không trong tầng lục quang, trên đỉnh đầu là một ngọn lửa màu xanh lục, trên hai mắt và miệng của đầu lâu đều dính thịt nát, xương hàm lúc đóng lúc mở, phát ra tiếng cười to quái dị.

“Nhân Du Khô Lâu Đăng!”

Trương Vô Sinh thốt lên, “Quả nhiên là tà vật này.”

Các pháp sư ở đây đều có pháp lực không yếu, tuy trong lúc nhất thời không nhận ra, nhưng vừa nghe Trương Vô Sinh nói vậy, trong đầu đều hiện ra điển tịch liên quan ghi lại, cả đám đều bị chấn động.

Chỉ có Tiểu Mã không rõ là ghì, một mực quấn lấy Diệp Thiếu Dương, hỏi xem vật đó là cái quỷ gì.

“Nhân Du Khô Lâu Đăng, là lấy người sống, lột da đục thủng đầu, sau đó trồng một cây Trừu Hồn Thảo vào đó, hấp thu nhân du, dùng hồn phách làm thức ăn, đến khi nhân du cũng như hồn phách bị hút khô đi, lại chuyển Trừu Hồn Thảo sang một thi thể khác, tiếp tục sinh trưởng.

Cần phải hấp thu nhân du cùng hồn phách của bảy bảy bốn mươi chín cỗ thi thể, Trừu Hồn Thảo mới có thể thành thục, cuối cùng tìm một thai phụ, trồng nó lên đỉnh đầu cô ta, đến khi ra hoa kết trái, hoàn toàn trưởng thành, cả đứa trẻ trong bụng thai phụ cũng bị biến thành một phần của thảo quả, cái xác chuyển hoá thành thực vật, trở thành một loại hung thần, gọi là Nhân Mệnh Thảo Thi, cực kỳ lợi hại!”

Tiểu Mã nghe Diệp Thiếu Dương nói xong, toàn thân nổi lên một tầng da gà, nhìn quanh tứ phía, thấy đầu lâu không ngừng lao tới, càng ngày càng gần, liền núp phía sau Diệp Thiếu Dương, căng thẳng lo sợ nói: “Chính là đám đầu lâu này đều không có thân thể, không phải cái loại mà ngươi vừa nói……”

“Ngươi biết cái gì! Đó đều là đầu lâu của những người bị giết để luyện chế Nhân Mệnh Thảo Thi, trong cơ thể không có hồn phách mà tràn đầy sát khí, gọi Nhân Du Khô Lâu, coi như sản phẩm phụ của việc luyện chế Nhân Mệnh Thảo Thi, tuy không lợi hại bằng Nhân Mệnh Thảo Thi nhưng cũng rất khó đối phó, dù có là pháp sư, nếu bị cắn trúng một miếng, thì chắc chắn sẽ chết.

Quan trọng nhất chính là: nếu đã có Nhân Du Khô Lâu, thì nhất định tồn tại Nhân Mệnh Thảo Thi!”

Lúc này đám đầu lâu đã bay tới, mọi người rút ra pháp khí, cùng nhau phản công, cũng may người đông thế mạnh, hơn nữa ai nấy đều tinh thông pháp thuật, lại có sự chuẩn bị, tuy khá tổn hao sức lực, nhưng rốt cuộc cũng đánh tan đám đầu lâu đó.

Ngô Gia Vĩ bên cạnh nói: “Nhân Mệnh Thảo Thi, tất nhiên là do pháp sư điều khiển.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như chu cho sieu nhan, ong gia huong ngoai rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.