Mạt thế chi phế vật

Chương 17: Nguyên nhân



Edit: Kusami

Beta: Yến Phi Ly

Nói xong, anh xốc một góc ga giường lên nhìn kỹ miệng vết thương, phát hiện vết thương đều ở trên đầu gối, một chỗ xuyên qua sườn bắp đùi, máu thịt hỗn độn rất đáng sợ, một chỗ khác ở gần xương đùi, miệng vết thương không lớn nhưng máu cứ chảy mãi, hẳn là viên đạn còn ở bên trong. Trương Dịch hít một hơi nhưng sắc mặt vẫn không chút biến hóa, bình tĩnh nói “Không chết được.”

Nam Thiệu kinh ngạc nhìn anh, không nói thêm gì.

Trời nóng không thuốc không thang, thậm chí ngay cả nước và vải sạch để băng bó miệng vết thương cũng không có, càng không có dinh dưỡng đầy đủ. Chưa nói cái khác, chỉ nhiêu đó thôi đã đủ để đòi cái mạng của tên mập mạp này rồi.

Nhưng cục thịt Trần tin, y dừng tiếng khóc, ánh mắt chứa đầy hi vọng nhìn về phía Trương Dịch “Thật sao?”

“Ừ.” Trương Dịch khẳng định chắc chắn sau đó quay đầu nói với Nam Thiệu “Lấy hai cái khăn mặt đến đây hộ tôi.” Anh nhớ Nam Thiệu có không ít khăn mặt, lúc này cũng chỉ có mấy cái đó là sạch sẽ một chút, cứ tạm thời cầm máu trước đã.

Nhìn Nam Thiệu đi vào, anh mới dùng dao cắt bỏ ga giường, hỏi: “Sao lại biến thành thế này?” Không thể không nói tố chất thân thể của người biến dị quá tốt, bị thương hai chỗ lớn mà tinh thần vẫn còn tỉnh táo, cho nên lúc nãy anh trả lời thế kia cũng không hoàn toàn là an ủi.

Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt bi thương của cục thịt Trần nháy mắt trở nên dữ tợn. Một đống thịt chen chúc nhau, đôi mắt nhỏ tí hí bốc lên lửa giận cùng hận thù hừng hực, làm sao còn nhớ đến đau đớn trên đùi.

“Đ** mẹ cả nhà Trịnh Côn, thằng chết bầm do chó nuôi…” Y há miệng chửi liền một loạt các chuỗi từ ngữ thô tục.

Trương Dịch cũng không ngăn cản, xoẹt xoẹt hai tiếng cắt ga giường. Nam Thiệu lúc này cũng cầm ba cái khăn mặt đi ra. Trương Dịch lấy đến, gấp gọn đặt trên miệng vết thương đổ máu kia, sau đó dùng một mảnh vải cắt từ ga giường ra dùng sức quấn chặt. Cái còn lại bởi vì miệng vết thương quá lớn, cho nên dùng hai cái khăn mặt lần lượt gấp gọn xếp chung một chỗ sau đó lại tiếp tục băng bó, Nam Thiệu ngồi xổm ở một bên giúp đỡ.

Từ trong những lời mắng chửi của cục thịt Trần, hai người biết được hóa ra là vì một cô gái. Theo lý mà nói, trong thời điểm hiện tại, Mập mạp không có khả năng vì một cô gái mà đi đắc tội với Trịnh Côn nhưng y nào có biết trước từ trước tận thế, Trịnh Côn đã theo đuổi cô gái kia lại còn từng bị cô làm mất mặt trước bao nhiêu người. Bởi vì gia thế người đó tốt nên Trịnh Côn cũng không thể làm gì cô ta, chỉ có thể tự nuốt nghẹn vào trong. Sau tận thế, cô gái này không thể thức tỉnh dị năng lại không có người nhà làm chỗ dựa, Trịnh Côn còn đang chờ cô ta đi cầu gã, nào ngờ cô ta lại coi trọng cục thịt Trần. Cô gái xinh đẹp lại chủ động yêu thương nhung nhớ mình, cục thịt Trần không biết cô ta và Trịnh Côn có ân oán tất nhiên là vui vẻ chơi đùa. Nếu biết có cái khúc mắc kia, cho dù là tiên nữ đứng trước mặt, đảm bảo y cũng không dám dính vào.

“Chiếu theo cách nói của cậu, bộ dạng của cô ta giống như tiên nữ, sao có thể nhìn trúng cậu? Người dị năng trong thị trấn Vọng Dương không có mười thì cũng có tám ngàn, sao lại đi theo cái kẻ không thể áp chế nổi Trịnh Côn như cậu chứ?” Trương Dịch cười lạnh, cùng Nam Thiệu đỡ cục thịt Trần đang trần như nhộng vào trong lều, sau đó đặt y dựa vào tường. Quần của ai thì cục thịt Trần đều không mặc vừa, cho nên chỉ có thể tiếp tục ủy khuất y quấn ga giường mà thôi.

Nghe thấy lời anh nói, cục thịt Trần ngừng cơn lải nhải chửi bới, nghiêm khuôn mặt cá chết, bất bình hỏi “Đội trưởng Trương, anh cũng quá coi thường em mà, sao Bạch Mân lại không thể coi trọng em chứ?”

Trương Dịch biết y thông minh cho nên dừng lại ngay cũng không nói thêm lời vô nghĩa, cầm bình nước đưa cho y.

Cục thịt Trần vươn bàn tay từ trong ga giường ra nhận, mở nắp bình uống hai ngụm, thần sắc lập tức ủ rũ xuống “Đội trưởng Trương, chân em…”

“Gọi tên anh đi.” Trương Dịch mở miệng ngắt lời y “Chân cậu không cần lo lắng, anh sẽ nghĩ biện pháp.” Nói xong, giới thiệu Nam Thiệu với y, “Anh ta là Nam Thiệu, gọi anh.”

“Anh Thiệu.” Cục thịt Trần ngoan ngoãn gọi một tiếng.

Nam Thiệu khẽ gật đầu xem như đáp lại.

“Anh giúp tôi trông cậu ta, tôi ra ngoài một lát.” Trương Dịch nói với Nam Thiệu sau đó cầm hai viên tinh hạch lại xách thêm thanh đao của mình theo, đi ra ngoài.

“Anh đi đâu vậy?” Nam Thiệu theo ra ngoài.

“Tôi đi hỏi xem trong những người đó có bác sĩ ngoại khoa hay không.” Trương Dịch đáp. Bởi vì người dị năng gần như không dùng được bác sĩ bình thường cho nên khi mọi người tranh nhau, đồ trong bệnh viện ở trấn trên nhất định đã bị lấy sạch rồi. Những dược phẩm, dụng cụ hữu dụng đã bị tranh mua không còn, sau này cũng không tái lập cơ sở chữa bệnh mới nữa. Thế nên hiện tại anh chỉ có thể nghĩ cách khác. Trên thực tế, cho dù có bệnh viện hoặc phòng khám, không nói giải phẫu chỉ là chi phí dược phẩm bọn họ cũng không trả nổi. Hiện tại dược phẩm có cái giá đắt như vàng trước thời tận thế.

“Vậy anh mang cái này theo làm gì?” Nam Thiệu không giống lúc trước Trương Dịch nói cái gì chính là cái đó, không nhiều lời thêm một câu nữa mà là truy hỏi kỹ càng nội dung sự việc.

Trương Dịch trầm mặc một chút mới nói “Đi vào trong huyện một chuyến, xem thử có thể kiếm được ít thuốc nào mang về hay không.” Cuối cùng lại bổ sung thêm một câu “Tôi sẽ trở về.” Thu lưu cục thịt Trần là anh đã không để ý đến ý nguyện của người khác, lúc này lại càng không thể bắt bọn họ mạo hiểm cùng mình. Có điều, anh rất quý trọng tính mạng bản thân, bởi vì anh còn có con trai, anh không thể bỏ rơi nó được.

“Tôi đi theo anh. Nơi này có Lý Mộ Nhiên trông coi là được rồi.” Nam Thiệu không cho phép anh từ chối, trở lại trong lều cầm lấy cái cuốc chim của mình, lại đem đồ đạc trong ba lô đổ hết ra, cầm thêm mấy viên tinh hạch cùng một bình nước rồi lập tức đi ra ngoài, cũng không nói chuyện với Mập mạp đang trông mong nhìn hắn kia.

Trương Dịch nhìn hắn muốn nói lại thôi, cuối cùng nhẹ nhàng buông một câu cám ơn, trên mặt hé ra nét cười chân thành làm cho anh nhìn qua có vẻ nhu hòa hơn, còn cả chút ngại ngùng. Anh hầu như chỉ dùng nụ cười này với Trương Duệ Dương, tim Nam Thiệu nhảy lên một cái, biết chính mình hiện tại mới được anh chân chính tiếp nhận.

“Đừng quên chúng ta là một đội.” Nam Thiệu cười đáp lại, cảm thấy tâm tình mình đột nhiên tốt hơn hẳn. Có lẽ trong tiềm thức của hắn hiểu, nếu được người này chấp nhận như vậy cho dù thế nào cũng sẽ không bị bỏ lại, kể cả khi bị nhiễm bệnh độc zombie.

“Ừ.” Trương Dịch hiểu ý mỉm cười.

Hai người đi đến trước lều Lý Mộ Nhiên, kêu một tiếng. Trương Duệ Dương liền chui ra “Ba ba?” Vốn nhóc muốn nhào vào lòng Trương Dịch nhưng chợt ngừng lại. Đứa nhỏ tràn đầy nghi hoặc nhìn thứ trong tay ba nó, bởi vì nó biết mỗi lần Trương Dịch cầm thứ đó đều là vì phải đi ra ngoài.

Trương Dịch thoáng áy náy trong lòng, ngồi xổm xuống trước mặt Trương Duệ Dương, bế cái thân thể gầy gò bé nhỏ kia lên, thấp giọng dặn dò “Dương Dương, ba phải đi lấy thuốc cho chú béo cho nên hôm nay không thể chơi với con. Con và dì ở nhà chăm sóc chú béo được không?”

Trương Duệ Dương nghe ba nói vậy, chân mày nhỏ xíu cau lại, lúc Trương Dịch có chút không yên tâm, đứa nhỏ kia lại dị thường trịnh trọng tuyên bố “Được ạ.” Nói xong, hai tay ôm lấy mặt Trương Dịch, hôn một cái thật vang lên trên mũi anh “Ba ba nhất định phải lấy được thật nhiều thật nhiều thuốc cho chú béo nha.”

Trương Dịch dùng mặt mình cọ lên mặt con trai, trong lòng vui mừng hơn rất nhiều, nhưng cũng càng thêm chua xót.

“Tôi đi với mấy anh.” Lý Mộ Nhiên vẫn trầm mặc bàng quan đột nhiên mở miệng, trước khi hai người kịp phản đối liền bổ sung thêm một câu “Tôi là sinh viên trường y, biết nên dùng thuốc gì.” Cô muốn theo chân bọn họ lập đội thì sẽ biểu hiện ra tác dụng của chính mình, nếu cứ nấp sau mọi chuyện như vậy lúc nguy hiểm nhất định sẽ bị vứt bỏ.

Trương Dịch và Nam Thiệu đều sửng sốt, không nghĩ tới bên người còn có một bác sĩ, tuy rằng sau đó Lý Mộ Nhiên có nói lại với họ cô mới chỉ là thực tập sinh, chưa chính thức tốt nghiệp. Bởi vì những nguyên nhân này, bọn họ không có lý do để phản đối, dù sao thứ bọn họ có thể mang theo là hữu hạn cho nên nếu tìm đúng thứ gì có tác dụng vẫn là tốt hơn.

Mang cục thịt Trần bị thương ở chân ném tới xóm nghèo, có thể thấy được Trịnh Côn kia không muốn mạng y mà chỉ là muốn chậm rãi tra tấn, cho nên trong khoảng thời gian ngắn không cần lo lắng bọn họ sẽ tìm tới cửa. Về phần những người khác trong khu này, chỉ cần tinh thần của cục thịt Trần tỉnh táo, bọn họ sẽ không có lá gan có ý đồ với y. Người biến dị cho dù bị thương vẫn là người biến dị, chỉ cái thân phận này cũng đã đe dọa được khối người sợ chết khiếp. Cho nên Trương Dịch coi như thoải mái mà để Trương Duệ Dương ở lại, sau khi sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, ba người liền xuất phát.

Nam Thiệu để lại bánh quy và quả táo mình chưa ăn cho hai người này, đưa cho bọn họ hai bình nước. Về phần ba người thì đi tới căn tin đổi vài cái bánh, nước họ vẫn còn nên mang sẵn trên người. Lý Mộ Nhiên được một bình riêng, Nam Thiệu và Trương Dịch uống chung một bình, ngoại trừ vũ khí và ba lô thì không còn gì dư thừa khác. Bởi vì còn chưa đến mười một giờ, cho nên vừa lúc bắt kịp chuyến xe cuối cùng đi vào thị trấn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như soan van lop 10 nhan tac gia nguyen binh khiem chi tiet nhat, he thong kien thuc hon truong ba da hang thit sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status